Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 9

Thẩm Từ phóng tầm mắt từ tầng cao xuống, thấy bên ngoài ánh đèn neon lấp lánh, trăng thanh gió mát. Xác nhận cuộc sống về đêm của thành phố chỉ mới bắt đầu, Thẩm Từ đáp: "Thì cũng mới nửa đêm thôi mà. Anh mau nghĩ hộ tôi xem, tôi có nên mua thêm thìa tập ăn không?"

Người đại diện: "..."

Người đại diện phen này hoàn toàn hết cáu nổi, nghĩ bụng dù sao cũng đã tỉnh rồi, bèn ngồi dậy xoa đầu trả lời: "Cậu mua mấy thứ đó làm gì? Chẳng lẽ giờ cậu còn không biết dùng thìa?"

Thẩm Từ hừ lạnh một tiếng, định vặn lại thì nhớ ra mình gọi điện là để nhờ vả, đành hít sâu một hơi nói tiếp:

"Tôi mua cho Tuế Tuế. Tay nhóc ấy nhỏ lắm, lúc nãy ăn cơm tôi thấy nhóc cầm đũa còn không vững."

Vừa nhắc đến Tuế Tuế, người đại diện cũng đang đầy bụng tâm sự, không xả ra không được.

"Nhắc đến chuyện này tôi mới hỏi cậu, sao hôm nay cậu lại bế phắt đứa nhỏ đi luôn thế? Làm tổ chương trình cứ như đòi mạng gọi điện cho tôi liên tục. Lúc đó tôi toát cả mồ hôi hột, cứ ngỡ cậu lại trưng cái mặt lạnh ra mắng người ta, làm đứa nhỏ sợ khóc, tôi còn đang tính xem nên gỡ hot search cho cậu thế nào đây này."

Tiền gỡ hot search dù Thẩm Thiệu Cảnh sẽ thanh toán, nhưng đó cũng là tiền xương máu cả, người đại diện nhìn mà xót xa.

Kết quả nghe xong, sự thật còn vô lý hơn: Thẩm Từ dám dắt đứa nhỏ về nhà luôn?!!

Trong đầu tưởng tượng ra cái bản mặt vênh váo của Thẩm Từ, người đại diện lúc đó còn tưởng mình bị ảo giác, mất nửa ngày trời mới tiêu hóa nổi chuyện này. Sau khi ra sức bảo đảm với tổ chương trình, người đại diện mới vội vàng mở bản livestream buổi chiều ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Vốn dĩ anh không muốn xem, chỉ sợ nhìn thấy cảnh Thẩm Từ sa sầm mặt làm fan quay xe, tim anh không khỏe, không chịu nổi kích động đó nên buổi chiều mới không canh trước màn hình. Nhưng không ngờ, chỉ một buổi chiều không canh chừng, vị tổ tông này đã gây chuyện.

Thế nhưng, sau khi người đại diện xem hết bản livestream, anh kinh ngạc phát hiện biểu hiện lần này của Thẩm Từ... vậy mà cũng ổn?

Tuy vẻ mặt vẫn kiểu khó ở như cũ, nhưng khi ghép đôi với nhóc con kia, lại mang đến một cảm giác "miệng chê nhưng thân thể rất trung thực" lạ lùng.

Hiệu quả tốt ngoài mong đợi, tâm trạng người đại diện cũng nhẹ nhõm hẳn. Anh định bụng muộn thế này rồi thì không làm phiền Thẩm Từ nữa, để hôm sau hỏi tình hình cũng được. Ai dè anh không gọi, Thẩm Từ lại chẳng nể nang gì mà gọi ngược lại.

Lại còn hỏi toàn mấy thứ đâu đâu...

"Anh Trịnh, anh tham khảo giúp tôi xem, có cần mua thêm ghế trẻ em không? Nhưng trẻ con lớn nhanh thế, ghế mua về vài bữa có khi lại không dùng được nữa nhỉ?"

Thẩm Từ một tay khoanh trước ngực, mượn ánh trăng đi đến phòng ăn ngắm nghía cái ghế, khẽ nhíu mày lắc đầu.

"Tôi nghĩ là vẫn nên mua."

Tối nay lúc ngồi ăn trên ghế, Tuế Tuế chỉ lộ ra mỗi cái mặt nhỏ xíu, suýt chút nữa là không với tới mặt bàn.

Người đại diện nghe Thẩm Từ nói vậy, vừa day day cái đầu đang đau như búa bổ, vừa không nhịn được mà vặn lại: "Thẩm Từ, cậu còn nhớ trước khi lên chương trình cậu đã nói gì không?"

Thẩm Từ vẫn đang mải mê ướm thử độ cao của cái ghế, nghe vậy liền hỏi bâng quơ: "Nói gì?"

"Cậu bảo là: 'Muốn tống đồ của mấy đứa nhóc ranh vào nhà tôi á? Đừng hòng!'. Cậu nhìn lại mình bây giờ xem, đang làm cái gì thế hả?"

Thẩm Từ: "..."

"Tôi có nói thế à?"

Thẩm Từ dừng động tác ướm ghế, ngồi vắt vẻo trên sofa, lạnh mặt nhíu mày hồi tưởng lại. Nghĩ một hồi, cậu cảm thấy chắc chắn là không có rồi. Câu này nhất định là người đại diện bịa ra để hù cậu.

Cậu đúng là khá ghét việc người lạ đến nhà, nhưng đây chỉ là một nhóc con thôi mà, chiếm được bao nhiêu diện tích đâu chứ? Dọn dẹp một chút là có chỗ ngay, mình thật sự không đến mức nói ra mấy lời đó.

Người đại diện lạnh giọng mỉa mai: "Thôi được rồi, tôi cũng lười nói cậu, giờ thì đi ngủ ngay cho tôi! Cậu không ngủ thì người khác còn phải ngủ chứ!"

Thẩm Từ hừ nhẹ một tiếng, thấy người đại diện cúp máy, thầm nghĩ đúng là cái lão không đáng tin. Quả nhiên chuyện nuôi con nhỏ thì chỉ có mình là có tâm thôi.

Thế là, người "có tâm" Thẩm Từ liền mở Taobao, tìm kiếm dịch vụ giao hàng hỏa tốc trong thành phố, bắt đầu con đường "chốt đơn" đầy hưng phấn. Đợi đến khi mua sắm tưng bừng xong xuôi, Thẩm Từ mới không trụ vững nổi nữa mà chìm vào giấc ngủ.

Ánh nắng từ cửa sổ tràn vào giường, rồi nhảy nhót trên mí mắt Tuế Tuế, khiến bé cảm thấy ngứa ngáy mà khẽ cử động.

Mơ màng mở mắt, Tuế Tuế dùng cả tay lẫn chân bò ra khỏi chăn, ngồi đờ đẫn trên giường, há cái miệng nhỏ ngơ ngác nhìn nơi xa lạ trước mặt.

"Bà nội ơi?"

Cảm thấy hơi sợ hãi, Tuế Tuế theo bản năng muốn tìm bà, bé chổng mông bò xuống giường, đôi chân trần chạy lon ton ra ngoài tìm người. Đến phòng khách, nhìn thấy Thẩm Từ đang nằm trên sofa, Tuế Tuế mới dừng bước, ý thức dần quay về, nhớ ra mình đang ở đâu.

Thẩm Từ là người chỉ cần một tiếng động nhỏ là tỉnh, nghe thấy tiếng bước chân "bạch bạch" trong phòng khách, cậu vừa xoa trán vừa lầm bầm chửi thề một tiếng. Cơn cáu kỉnh lúc ngủ dậy chưa kịp bộc phát, vừa mở mắt ra, cậu đã thấy Tuế Tuế đang đứng ngay cạnh mình.

Động tác hất chăn thô bạo bỗng khựng lại, dưới cái nhìn đầy thắc mắc và cái đầu nghiêng nghiêng của Tuế Tuế, Thẩm Từ gượng gạo nhếch mép.

"Sao dậy sớm thế?"

Cơn cáu kỉnh không dễ tan biến như vậy, nó nghẹn lại nơi lồng ngực khiến giọng điệu của cậu nghe có phần cứng nhắc.

Tuế Tuế chớp chớp mắt, nhìn ánh nắng vàng rực bên ngoài rồi quay đầu lại nói: "Anh ơi, nắng sắp đốt mông rồi ạ~"

Vừa ngủ dậy, mấy sợi tóc xoăn của Tuế Tuế dựng đứng lên trông rối tinh rối mù, bé tì người lên sofa, chống cằm nhìn cậu.

Thẩm Từ thấy hơi ngượng, khẽ hắng giọng lảng sang chuyện khác: "Đi thôi, dắt nhóc đi rửa mặt."

Bước xuống sofa, nhìn thấy đôi chân trần của Tuế Tuế dẫm trên sàn nhà, đôi lông mày Thẩm Từ nhíu chặt lại.

"Sao lại không đi dép." Ngay sau đó, cậu tự trả lời luôn: "Cũng đúng, dép lê to quá nhóc không đi được."

Tuế Tuế ngước mặt lên, được Thẩm Từ bế vào phòng vệ sinh.

"Biết đánh răng không?" Thẩm Từ nhìn nhóc con ngắn ngủn, không chắc chắn mà hỏi.

Tuế Tuế gật đầu: "Biết ạ, em tự biết đánh!"

Dưới ánh mắt không mấy tin tưởng của Thẩm Từ, Tuế Tuế đón lấy chiếc bàn chải mới, há miệng bắt đầu đưa qua đưa lại. Bàn chải là loại dành cho người lớn nên Tuế Tuế cầm cực kỳ không thuận tay, cánh tay nhỏ gập lại trông đến là vất vả. Nhưng bản thân bé lại chẳng thấy có gì sai, vẫn nhắm tịt mắt nỗ lực đánh răng.

Miệng bé còn lầm bầm "phải nhổ ra", nhưng đến lúc mở mắt, Tuế Tuế nhìn người trong gương, bỗng đờ ra một giây rồi quên luôn mình định làm gì, theo bản năng "ực" một cái. Đến lúc phản ứng lại thì trong miệng bé đã chẳng còn gì nữa.

Quanh miệng dính một vòng bọt trắng, Tuế Tuế đờ mặt ra, ngơ ngác chớp mắt.

"Em... em lỡ măm rồi?"

Thẩm Từ đứng bên cạnh, chứng kiến toàn bộ chuỗi thao tác này, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Cậu đưa tay che miệng khẽ ho một cái, ý cười nơi khóe mắt không tài nào giấu nổi, vội vàng ngồi xổm xuống lau sạch bọt quanh miệng cho Tuế Tuế.

"Không sao, lần sau nhớ nhổ ra là được."

Tuế Tuế vẫn còn chìm đắm trong nỗi bàng hoàng vì vừa ăn mất kem đánh răng, biểu cảm trên khuôn mặt nhỏ ngây ra, thầm nghĩ rõ ràng mình định nhổ ra mà ta. Rốt cuộc là sai ở đâu nhỉ?

Mãi đến khi Thẩm Từ lau mặt xong cho Tuế Tuế, bế bé ra phòng ăn dùng bữa sáng, Tuế Tuế vẫn còn đang mải suy nghĩ về chuyện đó. Thẩm Từ đứng bên cạnh không hiểu nổi có cái gì mà phải trăn trở đến thế. Nhưng nhìn biểu cảm của Tuế Tuế thì cứ như thể đây là một đại sự liên quan đến cả cuộc đời vậy, bé chống cằm suy nghĩ đến xuất thần.

Thẩm Từ bất lực, đành đi pha sữa trước. Đến khi mùi sữa thơm lừng thoảng qua mũi, Tuế Tuế mới sực tỉnh rồi cúi đầu nhìn, sau đó reo lên một tiếng kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Thẩm Từ: "Sữa bột của em nó tự pha xong rồi kìa!"

Thẩm Từ hừ nhẹ đầy vẻ dỗi hờn, bụng bảo dạ: Sữa bột làm quái gì mà tự pha được. Cái đầu nhỏ này không biết mỗi ngày đều đang nghĩ cái gì nữa.

Cậu gõ nhẹ vào trán Tuế Tuế, đưa bánh mì cho bé, hai người cứ thế ăn qua loa cho xong bữa.

Ăn xong, Thẩm Từ bắt đầu nhận một đống đơn hàng giao tới. Những đơn hỏa tốc cậu đặt lúc nửa đêm hôm qua, hôm nay phần lớn đã đến nơi.

Ôm đống thùng giấy, Thẩm Từ khuân từng món vào nhà. Tuế Tuế như cái đuôi nhỏ bám theo sau mông cậu, cũng vươn đôi tay nhỏ ra, mím chặt môi, đẩy một cái thùng còn cao hơn cả mình, hì hục định dời vào trong. Bé dốc hết sức bình sinh, nhắm nghiền mắt cố gắng giúp sức.

Nhưng đến khi Thẩm Từ khuân xong hết các thùng, quay đầu lại nhìn thì thấy Tuế Tuế vẫn đứng đó, chẳng xê dịch được chút nào.

Đôi chân ngắn của nhóc con lạch bạch rõ nhanh, có điều chỉ là chạy tại chỗ cho vui chứ chẳng hề có dấu hiệu tiến lên được phân nào.

Thẩm Từ tiến tới một bước, thò tay túm lấy nhóc Tuế Tuế vẫn còn đang mải mê đẩy thùng hàng, nhấc bổng nhóc lên như xách một chú mèo nhỏ.

Tuế Tuế chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi chân ngắn ngơi ra giữa không trung khua khoắng vài cái. Đến khi nhận ra có gì đó "sai sai", bé mới ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đôi mắt mở to tròn xoe nhìn chằm chằm vào Thẩm Từ.

"Anh ơi?"

Thẩm Từ ừ một tiếng, thấy bộ dạng này của bé thú vị quá nên cố ý trêu chọc: "Nhóc chuyển xong thùng hàng rồi đấy à?"

Tuế Tuế gật đầu cái rụp, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ nghiêm túc: "Sắp xong rồi ạ!"

Đôi mắt lạnh lùng của Thẩm Từ thoáng hiện tia cười: "E là cho nhóc thêm mười năm nữa, nhóc cũng chẳng đẩy nổi cái thùng này vào nhà đâu."

Cậu búng nhẹ vào mái tóc xoăn đang dựng ngược của Tuế Tuế, đặt mẩu người nhỏ xíu này xuống đất, rồi hai tay nhấc bổng cái thùng khuân tuốt vào trong nhà.

Tuế Tuế cũng cười hì hì một cách ngô nghê rồi chạy theo sau mông Thẩm Từ. Bé còn ra dáng lắm, quay người đẩy cửa đóng lại, rồi lạch bạch sải bước ngắn cũn đi thẳng về phía phòng khách.

Lúc này, phòng khách đã chất đầy các thùng các-tông, nằm ngổn ngang ở góc vốn để con ngựa gỗ nhỏ màu hồng. Con ngựa gỗ nhỏ hết chỗ đứng nên bị Thẩm Từ lôi ra ngoài, đặt cạnh sofa.

"Tuế Tuế lại đây, ngồi cái này chơi một lát đi."

Tuế Tuế lon ton chạy tới, lọn tóc xoăn trước trán đung đưa theo nhịp chạy, để lộ đôi đồng tử sáng rực.

"Là bạn ngựa nè!"

Có đồ chơi mới, Tuế Tuế cưỡi lên ngựa gỗ, miệng bắt chước tiếng "lộp cộp lộp cộp", bắt đầu đi vòng quanh phòng khách. Thẩm Từ thấy bé chơi vui vẻ nên cũng mặc kệ, tập trung cao độ vào việc khui đồ.

Thế là khi người đại diện đến vào sáng sớm, đập vào mắt anh là một phòng khách hỗn độn như bãi chiến trường, cùng một đứa nhỏ tóc tai bù xù như sắp bay lên đến nơi.

Thật sự chẳng khác gì một bãi rác.

Trong khoảnh khắc đó, lòng người đại diện lạnh lẽo mất một nửa.


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 9
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...