Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 83

Thực ra lúc đầu Lục Lục chẳng muốn làm "gà mẹ" chút nào. Cậu chê nó trẻ con. Thế nhưng ai bảo Tuế Tuế cứ giơ bàn tay nhỏ lên, xung phong tình nguyện nhận làm "gà con" cơ chứ.

Ngay lúc cậu đang bảo vệ Tuế Tuế một cách hăng say nhất, vừa quay đầu lại đã thấy Tuế Tuế đang cầm một xiên cánh gà, quanh miệng dính một vòng nước sốt, ăn uống ngon lành. Tuế Tuế cực kỳ có tố chất làm streamer ăn uống, người nhỏ miệng cũng nhỏ, nhưng đôi mắt tròn xoe lại lấp lánh ánh sáng, cái miệng phồng lên nhai nhai, cả khuôn mặt đều là vẻ thỏa mãn. Người khác nhìn vào liền cảm thấy món đó chắc chắn là ngon lắm!

Cái cằm nhỏ dính chút bột thì là, Tuế Tuế gặm sạch bách cái cánh gà. Động tác của bé chậm rãi, ăn xong một xiên thì Thiên Thiên bên cạnh đã "xử" xong mấy xiên rồi. Đĩa cánh gà của Tuế Tuế cũng bị các bạn nhỏ đang vội ăn khác chia nhau hết sạch. Thế nhưng Tuế Tuế cũng không giận, bé đung đưa đôi chân ngắn, chống cằm ngoan ngoãn đợi đợt đồ nướng tiếp theo.

"Tính tình Tuế Tuế đúng là tốt thật." Chu Sơn đang nướng thịt bên cạnh thấy vậy không kìm được cảm thán trêu chọc. Trong mấy bạn nhỏ, ngay cả Thi Thi dịu dàng nhất đôi khi cũng bực bội chống nạnh nổi cáu. Chỉ riêng Tuế Tuế, dường như chưa bao giờ đỏ mặt gắt gỏng với ai.

Ánh mắt Thẩm Từ rơi trên cái má phúng phính của Tuế Tuế, thầm nghĩ anh thực sự không thể tưởng tượng nổi bộ dạng lúc Tuế Tuế nổi giận sẽ như thế nào. Một cục bột nhỏ xíu chưa cai sữa thế này, lúc nổi giận chẳng lẽ sẽ nhảy tưng tưng lên đấm vào đầu gối người ta sao? Nghĩ đến đó, mắt Thẩm Từ thoáng ý cười, tay cũng không ngừng lại, giúp Tuế Tuế "cướp" thêm một xiên thịt nướng đặt vào đĩa.

Biển trời hoàn toàn hòa làm một, những con sóng đen vỗ vào bờ cát phát ra tiếng "rào rạt" nhẹ nhàng. Vì giữa chừng "gà con" Tuế Tuế chạy mất nên cả tối tâm trạng Lục Lục đều không tốt. Cậu ủ rũ bĩu môi ngồi cạnh Tuế Tuế, phồng má giận dỗi, đến cả đại tiệc do đầu bếp làm buổi tối cũng chẳng có tâm trạng mà ăn.

Vị đầu bếp đội chiếc mũ cao màu trắng bưng đĩa, lần lượt dọn món lên như tiệc buffet, cách bày trí tinh tế và nguyên liệu đắt tiền khiến các khách mời liên tục trầm trồ. "Tổ chương trình lần này chơi lớn quá nha!" "Hóa ra là đại tiệc thật, tôi cứ tưởng lấy đồ nướng đuổi khéo chúng ta chứ."

Ngay cả cư dân mạng cũng cười nói: Tổ chương trình giống như đại gia mới nổi ấy, dấu vết khoe giàu rõ mồn một luôn!

Bầu trời đêm xanh thẫm, những vì sao phản chiếu dưới mặt nước khiến người ta nhất thời không phân biệt được đâu là trời đâu là đất. Cảnh đẹp đi đôi với món ngon, đống lửa trại cháy âm ỉ, các khách mời ngồi vây quanh bàn ăn đánh một bữa thịnh soạn.

Carlos - người vừa thảo luận xong với phó đạo diễn về vấn đề xuất hiện tạm thời trong tập này - quay lại đúng lúc chương trình biểu diễn lửa trại bắt đầu. Tuế Tuế mặc một bộ đồ vịt vàng nhỏ, đôi dép kêu "cạp cạp" mỗi bước đi, bé cùng một nhóm cư dân ven biển vây quanh đống lửa, vừa đi vừa nhảy chân sáo theo vòng tròn.

Có một dì nhảy múa rất điêu luyện, thấy Tuế Tuế vụng về xoay vòng theo, dì cười ha hả xoa đầu bé, dạy bé nhảy múa. "Cánh tay phải vung lên, như thế này này!" Dì làm mẫu bằng những động tác mạnh mẽ, dứt khoát.

Trên quần của Tuế Tuế có một cái đuôi ngắn bằng bông, bé vung vẫy bàn tay nhỏ, khuôn mặt trắng trẻo đầy vẻ nghiêm túc, rất nỗ lực đá chân nhảy múa. Đôi tay ngắn cũn cỡn nhảy kiểu "tay chân cùng phía", bản thân bé thì chẳng hay biết gì, nhảy tưng tưng rất nhiệt tình. Màn nhảy múa này đúng là toàn dựa vào sự đáng yêu để chống đỡ thôi.

Dì kia thấy vậy càng cười to hơn. Carlos chạy lại, ngứa tay túm lấy cái đuôi ngắn của Tuế Tuế, trực tiếp kéo ngã nhóc tì đang mải mê nhảy múa. Tuế Tuế ngơ ngác ngồi bệt xuống cát, lắc lắc cái đầu nhỏ rồi lại vội vàng bò dậy, tiếp tục đi theo đoàn người xoay quanh đống lửa. Dù nhảy kiểu tay chân cực kỳ không phối hợp nhưng Tuế Tuế vẫn rất vui, mớ tóc xoăn đung đưa trên đỉnh đầu, bé nhảy quanh đống lửa mấy vòng mới mệt lả dừng lại nghỉ ngơi.

Cái miệng nhỏ ngâm nga một bài hát lộn xộn, Tuế Tuế ngồi trên chiếc ghế nhỏ, chống cằm xem người khác nhảy. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt bé, lúc sáng lúc tối đẹp đến lạ lùng.

Mãi đến nửa đêm cuộc vui mới dần kết thúc. Gió lạnh thổi qua, cư dân bản địa tản dần, chỉ còn lại các khách mời đang dọn dẹp, bê đồ đạc vào biệt thự. Ôm một chiếc ghế nhỏ, Tuế Tuế nghiến chặt răng, cái má phúng phính phồng lên, rất nỗ lực ôm ghế đi về phía biệt thự.

Chu Thiên Thiên chạy cực nhanh, mỗi tay xách một cái ghế, chẳng mấy chốc đã quay lại lần nữa. Thấy Tuế Tuế bê ghế mà đến cả sợi tóc cũng đang "gồng" hết sức, cậu vội chạy lại giúp bé khiêng chung. "Tuế Tuế để tớ giúp cậu, cái ghế này nặng lắm."

Tuế Tuế cảm thấy trọng lượng trên tay nhẹ bẫng, hơi thở nén trong lồng ngực cũng giãn ra, bé gật đầu cười híp mắt. "Cảm ơn Thiên Thiên, cậu khỏe quá đi."

Thiên Thiên nghe Tuế Tuế khen, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng đỏ bừng lên như sắt nung, cậu đưa một tay gãi cái đầu đinh của mình, nhe răng cười lắc đầu. "Cũng bình thường thôi." Tuế Tuế nói chuyện mềm mỏng, trông lại ngoan ngoãn xinh xắn, Thiên Thiên luôn cảm thấy mình chỉ cần dùng một ngón tay cũng có thể chọc ngã bé. Quá mềm mại cũng quá yếu ớt.

Thiên Thiên nghĩ vậy liền dùng sức một cái, xách bổng chiếc ghế lên. "Tuế Tuế sức yếu, để tớ bê ghế cho!" Tuế Tuế còn muốn giúp nhưng Thiên Thiên bê ghế chạy còn nhanh hơn bé, bé chỉ có thể đuổi theo sau mông Thiên Thiên. "Con cũng bê, con cũng bê mà!"

Đôi chân ngắn tạch tạch chạy cực nhanh, Tuế Tuế chạy vào trong biệt thự, cắm đầu chạy không thèm nhìn đường, thế là đâm sầm vào Lục Lục đang đi ra. Hai nhóc tì như hai quả bóng đụng nhau, đồng thời lùi lại mấy bước rồi ngồi bệt xuống đất.

Tuế Tuế thấy trước mắt xoay vòng vòng mấy ngôi sao nhỏ, lấp lánh khiến bé không nhìn rõ gì cả, chớp mắt mấy cái mới tỉnh táo lại sau cơn choáng váng. Lục Lục đứng dậy trước, khuôn mặt nhỏ đẹp trai sa sầm xuống, đi lại kéo Tuế Tuế dậy.

"Cảm ơn Lục Lục, tớ đi giúp Thiên Thiên bê ghế đây." Tuế Tuế vừa đứng dậy đã nắm chặt nắm đấm nhỏ định chạy đi giúp.

Sắc mặt Lục Lục càng đen hơn, cậu mím môi, nén giận cúi đầu rút tay mình lại. "Cậu đi đi, cậu thân với người khác nhất rồi, tớ cũng không thân nhất với cậu nữa!"

Hừ một tiếng đầy giận dỗi, Lục Lục nghiến răng, quay người chạy tạch tạch đi mất. Tuế Tuế "ơ" một tiếng, ánh mắt hơi mịt mờ, đến cả việc đi giúp đỡ cũng quên khuấy đi, đứng ngây ra đó nhìn Lục Lục chạy vào phòng ngủ. Bé đờ người một hồi lâu, cho đến khi Thẩm Từ vác cái bàn từ bãi biển vào, nhướng mày thắc mắc hỏi: "Sao lại đứng đây? Thẩn thờ gì thế?"

Tuế Tuế lắc đầu nhỏ, đôi mày khẽ nhíu lại, ngửa mặt lên nói: "Lục Lục nói, cậu ấy không thân nhất với con nữa." Thẩm Từ "ồ" một tiếng, khóe miệng lập tức nhếch lên. "Chuyện tốt mà." Cái bình thuốc nổ này mà cũng biết điều thế sao? Thật hiếm thấy.

Tuế Tuế nghe vậy càng mịt mờ hơn, nhất thời không phân biệt được là tốt thật hay tốt giả, mặt ngơ ngác bị Thẩm Từ dắt vào phòng.

Ở bên kia, Lục Lục chạy vào phòng, giận dỗi cuộn mình trong chăn. Mắt cậu cay xè, muốn khóc nhưng lại hít một hơi cố nhịn lại, vành mắt đỏ hoe. Rõ ràng người nói lời tuyệt tình là cậu, nhưng lúc này trông cậu lại tủi thân hơn bất cứ ai.

Diệp Mai bê không ít đồ, cánh tay mỏi nhừ, vừa vào phòng đã mệt mỏi ngồi bệt xuống ghế "nằm thây". Thấy trong chăn có một cục phồng lên, Diệp Mai biết con trai mình lại tự cách ly với thế giới rồi. Dù lười để ý nhưng bà vẫn tiến lại lật chăn ra. "Đừng có trốn mãi trong chăn, mở ra cho thoáng khí, đừng có để mình chết ngộp đấy." Diệp Mai quý phái đảo mắt một cái, khoanh tay nói: "Lần này lại làm sao? Đang giận ai thế?"

Lục Lục bĩu môi không muốn nói, lồng ngực phập phồng vì giận, một lúc lâu sau mới cúi đầu bảo: "Không mượn mẹ quản." Diệp Mai nhướng mày, ánh mắt thoáng chút nghi hoặc. "Con... không lẽ là đang giận Tuế Tuế đấy chứ?" Diệp Mai cảm thấy nếu đúng là vậy thì hơi nghiêm trọng rồi.

Lục Lục hừ hừ như chú heo con, bĩu môi, mãi mới lắp bắp lên tiếng: "Sao mẹ đoán được?" Diệp Mai ôm trán thở dài: "Cái này còn cần đoán à? Con xem ngoài Tuế Tuế ra còn ai thèm để ý đến con không?" Đương nhiên, ngoài Tuế Tuế ra thì các khách mời nhí khác Lục Lục cũng chẳng thèm để ý, nói gì đến chuyện giận dỗi. Trong cái đầu nhỏ của Lục Lục mỗi ngày, một nửa là nghĩ mai chơi gì với Tuế Tuế, nửa còn lại là nghĩ sao vẫn chưa đến ngày mai. Luôn khiến Diệp Mai phải cạn lời.

"Được rồi, đừng giận nữa, lần nào cũng là tự mình làm mình giận." Lục Lục lại lắc đầu, ủ rũ cúi đầu nói: "Lần này không giống, con nói với Tuế Tuế là con không thân nhất với cậu ấy nữa rồi." Thở dài, Lục Lục mím môi buồn bã không thôi. "Cậu ấy bây giờ chơi thân với Thiên Thiên rồi."

Diệp Mai thầm nghĩ đúng là mấy chuyện tào lao, không nhịn được thở dài nhíu mày. "Được rồi, mọi chuyện để mai tính, hôm nay cứ tắm rửa rồi ngủ đi đã." Thực sự không hiểu nổi tâm tư của tụi nhóc, Diệp Mai xua tay, cầm quần áo đi tắm. Lục Lục lại buồn bã rúc vào chăn, đáng thương cuộn tròn người lại, cứ thế mà ngủ thiếp đi.

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, rọi xuống sàn một màu vàng óng. Tuế Tuế cảm thấy mặt mình ngưa ngứa, lấy bàn tay nhỏ gãi gãi, mơ màng mở mắt ra. Thấy một con vịt vàng nhỏ vàng nhạt xấu xí, Tuế Tuế chậm chạp bò dậy khỏi giường, lấy đầu ngón tay chọc chọc. "Đây là con vịt của ai ạ?"

Lục Lục đứng một bên, chớp mắt giải thích: "Đây là con gà con." Tuế Tuế nhìn con gà con xấu xí này, vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn nên "a" một tiếng, dùng ngón tay đẩy ngã nó. "Gà con xấu quá đi."

Lục Lục nhìn lại con gà một lần nữa, nghiêng đầu nói: "Không xấu mà, tớ làm theo mẫu là cậu đấy." Hôm qua lúc Tuế Tuế chơi trò chơi cứ nhảy tới nhảy lui, bộ đồ màu vàng có cái đuôi ngắn tũn trông rất giống con gà con mà Lục Lục làm!

Tuế Tuế vốn đang mơ màng nghe vậy đôi mắt mở to trừng trừng, cúi đầu nhìn con gà này lần nữa. Bé lắc đầu, mớ tóc xoăn lắc đến mức hiện ra dư ảnh, vểnh lộn xộn trên đỉnh đầu. Giọng điệu hơi mịt mờ, Tuế Tuế chỉ vào con gà: "Đây không phải con. Con hông có xấu!" Giọng sữa cao hơn một chút, Tuế Tuế mím môi từ chối thừa nhận.

Lục Lục dựng con gà đứng thẳng lại, gãi gãi khuôn mặt nhỏ đầy thắc mắc. "Không xấu mà, gà con đáng yêu biết bao." Nói xong, Lục Lục còn đặt con gà vào tay Tuế Tuế. "Tặng cho cậu này Tuế Tuế, cậu vẫn thân nhất với tớ có được không?" Để làm con gà này, Lục Lục đã vặt trụi lông một chiếc áo len của mẹ mình đấy.

Tiếc là Tuế Tuế không muốn. Bé không thích con gà xấu xí trông rất giống mình này, bé lắc đầu nhảy phắt xuống giường. "Hông thèm!"


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 83
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...