Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 71
Bên tai vang lên giọng thông báo ngọt ngào của nữ phát thanh viên, Thẩm Từ nhìn cánh cửa xe đã đóng chặt, lồng ngực khẽ phập phồng, trán lấm tấm mồ hôi, anh th* d*c vài hơi.
Tuế Tuế được anh trai đặt xuống đất. Quãng đường đi xe điên cuồng cộng với màn chạy bộ bán mạng khiến cái đầu nhỏ của bé quay cuồng, chân đứng không vững, người nghiêng một cái thế là ngồi bệt mông xuống sàn toa tàu. Trước mắt bé có một hàng sao nhỏ "lấp lánh" bay quanh vòng vòng. Tuế Tuế ôm ba lô nhỏ, ngây ngô chớp mắt nhìn mấy ngôi sao một hồi lâu mà vẫn chưa đứng dậy nổi.
Mãi đến khi nhân viên phục vụ chú ý tới, cô vội vàng đi tới đỡ Tuế Tuế dậy. "Thưa quý khách nhỏ, em có cần giúp đỡ gì không?"
Cô nhân viên nhận ra ngay đây là ngôi sao nhỏ của chương trình thực tế đang hot gần đây. Nhìn khuôn mặt tròn trịa mềm mại của bé, cô thầm nghĩ livestream chắc chắn đã quay xấu đi rồi, ngoài đời bé còn tinh tế và xinh đẹp hơn trên màn ảnh nhiều!
Tuế Tuế đứng dậy, đeo lại chiếc ba lô nhỏ, nghe chị gái gọi mình là "quý khách nhỏ", bé ngẩng khuôn mặt nhỏ lên đầy vẻ lạ lẫm: "Con là quý khách nhỏ ạ?" Bé chỉ vào mình, đôi mắt đen láy lấp lánh như chứa đầy sao, vẻ mặt thuần khiết và ngây thơ.
Cô nhân viên nén cười gật đầu. Chưa kịp nói thêm gì thì Thẩm Từ ở bên cạnh đã lên tiếng: "Không cần đâu, để chúng tôi tìm chỗ ngồi trước." Cô nhân viên còn bận công việc nên chỉ đành tiếc nuối chào tạm biệt rồi rời đi.
Thẩm Từ lau mồ hôi, dắt tay Tuế Tuế, kéo theo chiếc hành lý lớn, tìm số ghế của hai người trong lối đi hẹp. Tô Thành là một thành phố nhỏ không mấy nổi tiếng, người đi tàu cao tốc hướng về phía Nam Thành không nhiều, toa tàu trống huếch, chỉ có vài hành khách rải rác. Thấy nhóm Thẩm Từ có thợ quay phim đi cùng, vài người không mấy quan tâm đến giới giải trí chỉ nhìn với vẻ tò mò một lát rồi lại cúi đầu làm việc riêng.
Cũng có một cô gái nhận ra Thẩm Từ và Tuế Tuế, cô kích động đến đỏ bừng mặt, không ngừng nhìn ngó về phía này. Tiếc là cô nhát gan, chỉ dám ngồi đó nhìn thêm vài cái. Không gian khá yên tĩnh, Thẩm Từ bế Tuế Tuế ngồi vào chỗ, cả hai đều mệt rã rời nên chẳng mấy chốc đã tựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Anh thợ quay phim thấy không có gì đặc sắc để quay nên tạm thời đặt máy lên bàn, thấp giọng bàn công việc với cậu trợ lý bên cạnh. Ở đây Tuế Tuế và Thẩm Từ ngủ ngon lành, nhưng trên Weibo, hai người lại một lần nữa leo lên đuôi của hot search.
[Hình ảnh.jpg] Tui vừa hay đang ở ga đợi xe, có một cơn gió lướt qua làm tui cứ thắc mắc sao trong đại sảnh lại có gió, hóa ra là tui vừa lướt qua Tuế Tuế! May mà lúc đó đang selfie nên coi như có ảnh chụp chung rồi, hi hi!
Trời đất ơi, thật không dễ dàng gì, tấm ảnh này Tuế Tuế bị xóc đến mức tóc xoăn bay lơ lửng giữa không trung luôn kìa.
Thẩm Từ chạy nhanh thật sự, trong livestream tui chỉ thấy một bóng mờ, thợ quay phim đuổi theo suốt mà không kịp, đúng là quỳ luôn!
May mà cả hai đều kịp chuyến tàu, các fan đang lo sốt vó cũng thở phào nhẹ nhõm. Có một vài fan từng đi chuyến này cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng bình luận xong thấy không ai để ý nên cũng không nói thêm gì nữa.
Mặt trời dần ngả về tây, mây vẫn dày đặc khiến ánh nắng có vẻ u ám. Các khách mời khác đều đã lên phương tiện di chuyển. Diệp Mai đi máy bay nên đến Nam Thành nhanh nhất, hơn hai giờ chiều đã nhận phòng ở biệt thự ven biển. Những người còn lại, trừ anh em Thẩm Từ, đều chọn tàu hỏa giường nằm, dự kiến phải nửa đêm mới tới.
Trên tàu cao tốc.
Sau khi tỉnh dậy, Thẩm Từ gọi một phần cơm sốt cà chua. Tuế Tuế không kén ăn, ăn hết một phần nhỏ, phần còn lại đều chui vào bụng anh trai. Thấy thời gian cũng sắp đến, dự kiến ga cuối sắp tới nơi, Thẩm Từ xách hành lý, bế Tuế Tuế chuẩn bị xuống tàu.
Chẳng hiểu sao số người đi đến ga cuối cực kỳ ít, cả toa tàu chỉ còn lại vài người bọn họ. Cậu trợ lý bỗng cảm thấy nhiệt độ dường như hơi thấp, đang định lên tiếng thì loa phát thanh vang lên:
Kính thưa quý khách, ga cuối Bắc Thành đã đến. Quý khách vui lòng mang theo đồ dùng cá nhân, xếp hàng trật tự xuống tàu. Chúc quý khách có một hành trình vui vẻ.
"Ầm" một cái, mấy người họ đứng sững tại chỗ như trời trồng.
Bắc Thành?! Không phải nên là Nam Thành sao?!
Gương mặt lạnh lùng không cảm xúc của Thẩm Từ lúc này cũng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. Anh nhíu mày, chưa kịp suy nghĩ gì thì cửa toa tàu đã mở ra trước mặt. Không thể đứng mãi ở cửa xe, Thẩm Từ chỉ đành cắn răng bế Tuế Tuế xuống tàu trước.
Khoảnh khắc bước chân ra khỏi cửa xe, một cơn gió lạnh thổi tới khiến mớ tóc xoăn của Tuế Tuế bị thổi lật ra sau, để lộ cái trán nhỏ nhẵn nhụi. Mấy người bọn họ ở Bắc Thành đang độ xuân hàn se lạnh, mặc áo thun mỏng manh, trực tiếp đóng băng thành tượng đá tại chỗ.
Trông hệt như mấy gã khờ.
Cư dân mạng cũng nghệt mặt ra theo, bình luận trống trơn một hồi lâu mới bắt đầu có người lên tiếng:
Cái này... không phải chứ, sao nhìn lạnh thế kia?
Vãi thật, thứ đang bay trên trời kia không phải là tuyết đấy chứ!
Đây là Bắc Thành mà, quanh năm là mùa đông, chỉ có nửa năm nóng nhất mới thấy mặt trời thôi!
Họ đi ngược xe rồi!!!
Trên sân ga, bầu trời không có gì che chắn là một màu trắng đục âm u. Không khí lạnh bò dọc theo cánh tay, Tuế Tuế lạnh đến mức hắt hơi một cái, ôm chặt lấy cổ anh trai, vùi cái đầu nhỏ vào lòng anh để trốn lạnh. Thẩm Từ cũng không kịp nghĩ nhiều, mở ngay hành lý ra, lôi chiếc áo khoác duy nhất của mình. Anh mặc áo vào, bọc Tuế Tuế vào trong lòng áo mình, kéo khóa lên, chỉ để lộ mỗi cái đầu xù lông lốc của Tuế Tuế.
Mấy người mặc áo mỏng, lạnh đến mức không còn tâm trí đâu mà quan tâm chuyện đi nhầm xe, vội vàng xách hành lý đi ra khỏi ga. Sau khi trả thêm tiền chênh lệch vé ở cửa soát vé, vừa ra khỏi cổng ga, bên cạnh đã có một cửa hàng áo lông vũ lớn. Thường có người từ nơi khác đến đánh giá thấp nhiệt độ của Bắc Thành, cửa hàng này mở được ở đây cũng có lý do của nó.
Thẩm Từ không kịp chọn nhãn hiệu gì, vào cửa là chọn ngay cho Tuế Tuế một chiếc áo lông vũ dày sụ, chưa kịp xé mác đã bọc ngay vào người bé. Áo lông màu trắng, chiều dài che đến tận mắt cá chân, khiến Tuế Tuế trông như một chú chim cánh cụt tròn xoe không thấy chân. Thẩm Từ cũng chọn cho mình một chiếc màu đen dáng dài, tiện tay thanh toán luôn quần áo cho ba nhân viên quay phim đi cùng.
Đợi khi mặc xong quần áo, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa, mấy người mới coi như hoàn hồn. Khi bước ra khỏi cửa hàng, tuyết bên ngoài đã rơi lớn hơn. Từng bông tuyết trắng rơi xuống đất, phủ một lớp mỏng như sương như khói.
Tuế Tuế còn nhỏ, thấy tuyết thì rất lạ lẫm, bé cúi đầu túm lấy vạt áo sắp che mất chân, để lộ đôi bàn chân rồi "pạch pạch" dẫm lên tuyết tạo thành những dấu chân nhỏ. Đi được một chuỗi dấu chân, Tuế Tuế mới chạy tạch tạch quay lại. Bé chạy quá nhanh, tuyết mới rơi xuống mặt đất còn hơi trơn, Tuế Tuế không để ý liền ngã ngồi bệt mông xuống, rồi nằm sấp ngay trước mặt Thẩm Từ.
Thẩm Từ đang cất áo khoác vào hành lý, quay đầu lại đã thấy Tuế Tuế nằm sấp dưới đất, tay nhỏ vung vẩy trong không trung, cả người béo tròn vì mặc áo dày nên không lật người lại được, trông hệt như một chú rùa con ngốc nghếch. Thẩm Từ túm lấy cái mũ trên áo của Tuế Tuế, khẽ dùng sức là xách bé dậy.
Tuế Tuế phủi phủi tuyết dính trên áo, nói một câu cảm ơn anh trai rồi lại cúi đầu phủi tuyết trên đôi giày nhỏ. Tiếc là sau khi mặc áo lông, Tuế Tuế béo lên một vòng, bé cúi người mà không với tới chân mình, loay hoay mãi không phủi được. Thẩm Từ bị chọc cười đến mức đuôi mắt cũng mang theo ý cười, anh tiến lên nhéo má bé: "Lát nữa ra ngoài mua cho con đôi giày khác." Cửa hàng này không bán giày, đôi giày họ đang đi là mẫu mùa xuân, ngón chân lạnh buốt.
Tuế Tuế không phủi được giày liền ngoan ngoãn "vâng" một tiếng, được Thẩm Từ dắt tay, chậm rãi bước ra khỏi ga Bắc Thành. Họ đang mải mê mua sắm trang bị, còn cư dân mạng trên Weibo khi biết họ đi ngược xe tới tận Bắc Thành thì suýt thì cười nổ phổi.
Tui không xong rồi, tui với con bạn cười gần một tiếng đồng hồ rồi, không thể ngờ là đi ngược xe được luôn.
Hai anh em này quay chương trình thực tế hay đóng phim hài vậy? Sao mấy chuyện cẩu huyết thế này cũng gặp phải được?
Chuyện này bình thường mà, các bác xem lúc Thẩm Từ lên tàu kìa, hai đoàn tàu cao tốc cùng đỗ ở sân ga, kiểu dáng y hệt nhau, Thẩm Từ lại chạy vội quá nên khả năng đi nhầm xe là cực cao.
Đợi fan cười xong, họ mới vội vàng tag tài khoản chính thức của chương trình, bảo họ mau liên lạc với hai anh em "oan gia" này. Việc để các khách mời tự đến Nam Thành là một thử thách do phó đạo diễn và các biên kịch nghĩ ra, nhưng trong quá trình thực hiện lại nảy sinh đủ thứ rắc rối. Điện thoại của phó đạo diễn reo liên tục, ông còn bắt biên kịch phải canh livestream thời gian thực.
Cho đến khi ông gọi điện xong quay lại... "Cái gì?! Tuế Tuế và Thẩm Từ đi ngược xe, chạy tới Bắc Thành rồi á?!"
Phó đạo diễn nghe tin này, đầu óc bỗng chốc quay cuồng, cảm thấy mấy rắc rối trước đó cộng lại cũng chẳng bằng một góc chuyện này! Định thần lại một lúc, phó đạo diễn vội vàng gọi cho Thẩm Từ.
"Alo?" Thẩm Từ đang dắt Tuế Tuế thử giày trong một cửa hàng. Tuế Tuế đang đi đôi bốt da nhỏ, đôi chân ngắn duỗi thẳng tắp, lắc qua lắc lại trên mặt đất, không ngừng soi gương. Cảm thấy đẹp, Tuế Tuế mới dẫm dẫm chân rồi nhảy tưng tưng tại chỗ. Thẩm Từ thấy bé thích, tay kẹp điện thoại, tay kia ra hiệu cho nhân viên thanh toán.
"Thẩm Từ, các cậu đang ở đâu?" Thẩm Từ đưa thẻ cho nhân viên, giọng không đổi sắc: "Đang mua giày ở cửa hàng."
"Mua giày? Cậu còn tâm trí mua sắm cơ đấy! Người chạy tới tận Bắc Thành rồi, cậu định làm tôi tức chết đúng không!" Phó đạo diễn cảm thấy như mình đang ngâm trong hũ khổ qua, râu trên mặt như cành cây khô héo không còn chút sức sống.
Nghiến răng nghiến lợi vì tức, phó đạo diễn ôm trán một lúc mới hỏi: "Hai người không sao chứ?" Thẩm Từ trả tiền xong, dắt Tuế Tuế đang tung tăng dẫm chân ra cửa, hơi thắc mắc: "Có sao chứ, không có sao thì sao chạy tới Bắc Thành được?"
Phó đạo diễn trực tiếp bị chọc cười: "Thôi tôi không chấp cậu. Bây giờ thế này, cậu và Tuế Tuế đừng chạy lung tung, trời sắp tối rồi, tìm khách sạn ở tạm đi. Để tôi bàn với những người khác xem xử lý chuyện này thế nào."
Đây đã được coi là một sai sót cực kỳ lớn trong quá trình ghi hình. Nếu là chương trình phát lại thì còn sửa được hậu kỳ, đằng này lại là livestream trực tiếp! Ngay cả phó đạo diễn cũng phải xem tin tức từ Weibo mới biết hai người đi nhầm xe! Chỉ sợ lúc này, chuyện này đã bị cư dân mạng cười cho thối mũi rồi.
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
