Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 59

Tuế Tuế mặc bộ đồ ngắn tay màu vàng chanh, buồn ngủ đến mức đôi mắt nhỏ không mở ra nổi, bé bước đi lạch bạch như vịt con, chậm chạp bò lên giường.

Mấy lọn tóc xoăn nhỏ đã được tắm rửa sạch sẽ khẽ đung đưa theo từng nhịp bước, dưới ánh nắng rọi vào phòng, chúng trông mềm mại và bồng bềnh như kẹo bông, nhìn là muốn nựng một cái.

Thẩm Từ vừa mới tắm xong, những giọt nước chưa kịp lau khô trên đầu men theo xương chân mày rơi xuống, mất hút vào trong cổ áo rộng thênh thang.

“Lại đây ngủ đi.”

Thẩm Từ giũ chiếc chăn nhỏ dùng để đắp lúc ngủ trưa ra, gọi Tuế Tuế lại ngủ.

Tuế Tuế vừa đi vừa lắc lư, ngáp một cái thật dài, nghe lời anh trai ngoan ngoãn nằm xuống. Chỉ vài giây sau khi nhắm mắt, cái đầu nhỏ của bé đã ngoẹo sang một bên, chìm sâu vào giấc nồng.

Thẩm Từ đắp chăn kỹ càng cho Tuế Tuế, đang định ra ngoài phơi tóc cho khô thì vừa bước một chân qua ngưỡng cửa, ngẩng đầu lên đã thấy phó đạo diễn dẫn theo một người phụ nữ mặc bộ đồ công sở chuyên nghiệp đi tới.

“Thẩm Từ! May quá cậu vẫn chưa ngủ trưa. Đây là thư ký Lưu đến từ bộ phận thư ký của tập đoàn Tinh Quang, đến để thảo luận với cậu và Tuế Tuế về chuyện đại diện thương hiệu.”

Nói đoạn, phó đạo diễn vỗ trán một cái, ha ha cười nói:

“Quên chưa nói, cuộc thi nấu bữa trưa lần này cậu và Tuế Tuế giành hạng nhất đấy, vui không!”

Ánh mắt Thẩm Từ vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt, vẻ mặt lạnh nhạt, hoàn toàn không thấy chút nét vui mừng nào mà thốt ra hai chữ:

“Vui lắm.”

Vui cái con khỉ.

Cư dân mạng trên hội nhóm mù hết rồi sao?

Cái món nấm "đầu độc" rau xanh đó của anh mà cũng thắng được à?

Cuộc bình chọn này không phải là có thao tác ngầm đấy chứ?

Phó đạo diễn cũng nhìn ra sự nghi hoặc của Thẩm Từ, cười bước tới vỗ vai anh:

“Không sao, chủ yếu là nhờ đồng nghiệp làm nền thôi.”

Nghe giải thích thế này thì Thẩm Từ đã hiểu. Nếu xét theo trình độ nấu nướng bình thường, dù là Chu Sơn hay Nhiễm Kỳ thì Thẩm Từ đều không có cửa thắng. Nhưng vì cái bếp lò lần này khách mời đều không biết dùng, món họ làm ra trông cũng "một chín một mười" với Thẩm Từ, nên anh mới ăn may mà nhặt được món hời này.

Thẩm Từ khẽ day nhẹ xương chân mày vì hơi đau đầu, anh nhắm mắt lại một lúc không nói gì thêm.

Phó đạo diễn thấy vậy liền vội vàng mời hai người ngồi xuống chiếc bàn đá dưới gốc cây để bàn bạc kỹ về việc đại diện quảng cáo.

Thư ký Lưu đẩy gọng kính, lịch sự chào hỏi Thẩm Từ một tiếng rồi mới bắt đầu đi vào chủ đề chính.

“... Rất hân hạnh được gặp ngài Thẩm. Tuế Tuế là lựa chọn hàng đầu cho vị trí người đại diện của chúng tôi, công ty cũng rất mong đợi có được một lần hợp tác vui vẻ.”

Sau vài câu xã giao khách sáo, thư ký Lưu lấy bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn ra.

“Ngài Thẩm cứ xem qua các điều khoản trong hợp đồng trước, nếu có chỗ nào không phù hợp chúng ta có thể sửa đổi.”

Đối mặt với người lạ, Thẩm Từ hoàn toàn không có lấy một chút kiên nhẫn như khi ở bên Tuế Tuế. Anh khép hờ mí mắt, liếc sơ qua bản hợp đồng rồi đẩy trả lại nguyên phong thái cũ.

“Giá này không được, ít nhất phải năm triệu tệ.”

Anh vốn định nói ra một con số trên trời để đối phương rút lui, nhưng không ngờ giây tiếp theo, đối phương lại gật đầu cái rụp.

“Được, không thành vấn đề.”

Phó đạo diễn ngồi bên cạnh, biểu cảm thay đổi từ kinh ngạc sang "vãi chưởng", rồi từ "vãi chưởng" sang nghi hoặc, cuối cùng tròng mắt sắp lòi ra ngoài, nhìn thư ký Lưu không chớp mắt.

“Cô vừa nói gì cơ? Năm triệu đấy, chứ không phải năm trăm đồng đâu!”

Mức thù lao đại diện này sắp đuổi kịp minh tinh hạng một, hạng hai luôn rồi!

Hồi đó ông ký hợp đồng với Thẩm Từ, cũng là vì người đại diện của anh có ý muốn để anh lên chương trình này xoay chuyển hình tượng, nên mới ký giá ba triệu. Nếu không, với cái vẻ nghèo nàn không kéo nổi đầu tư của phó đạo diễn lúc bấy giờ, làm sao mà mời nổi Thẩm Từ lên show.

Thẩm Từ ngồi đối diện cũng cau mày, ngước mắt nhìn thư ký Lưu.

“Cô đùa à? Đồng ý nhanh thế, không cần gọi điện hỏi lại sếp của cô sao?”

Giọng Thẩm Từ mang theo vài phần cảnh giác, anh gác tay lên lưng ghế, mở lời có chút thiếu kiên nhẫn.

Thư ký Lưu vẫn giữ nụ cười chuẩn mực, theo thói quen đẩy kính, lắc đầu.

“Không cần hỏi sếp đâu ạ. Chỉ cần hợp đồng đại diện không quá chín chữ số, tôi đều có thể quyết định ngay tại chỗ.”

Nghe thấy câu này, đôi mắt dài hẹp của Thẩm Từ không kìm được mà nheo lại.

“Vậy nếu vượt quá thì sao?”

Thư ký Lưu dường như không nghe ra sự bất mãn và dò xét trong lời nói của Thẩm Từ, vẫn tận tâm trả lời:

“Vượt quá cũng có thể ký hợp đồng trước, rồi xin ý kiến sếp sau là được ạ.”

Thẩm Từ khẽ "hừ" một tiếng, thu tay từ lưng ghế về, liếc nhìn thư ký Lưu.

“Sếp Phó của các cô đúng là lắm tiền thật, một cái hợp đồng đại diện nhỏ nhoi cũng dám chi ra chín chữ số, không sợ bị phá sản à.”

Thư ký Lưu chỉ phụ trách làm việc, những chuyện khác không giải thích nhiều, vẫn mỉm cười đáp:

“Vậy bây giờ có thể ký hợp đồng được chưa ạ?”

Thẩm Từ đứng dậy, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo.

“Không được. Cô bảo Phó Thành trực tiếp đích thân đến đây nói chuyện với tôi. Tôi không tin hắn vòng vo một vòng lớn như vậy chỉ để gửi tiền cho Tuế Tuế, hắn ta chẳng tốt bụng đến thế đâu.”

Nhưng thực tế đúng là người muốn gửi tiền cho Tuế Tuế – thư ký Lưu – thầm mặc niệm cho cấp trên của mình hai giây. Nhớ đến lời dặn dò của Phó tổng, cô lại đành phải lên tiếng lần nữa:

“Chuyện đại diện có thể gác lại sau, không vội ạ. Chúng tôi có chuẩn bị một ít sữa bột cho Tuế Tuế, coi như quà gặp mặt, xin ngài nhất định phải nhận cho.”

Nói xong, cô ra hiệu cho tài xế bê sữa bột từ trên xe xuống.

Thẩm Từ nhìn mấy hộp sữa bột mà tài xế bê xuống, vắt chiếc khăn lau đầu lên tay, bộ dạng không chút nể nang, hất mí mắt cười khẩy một tiếng.

“Không cần, bộ tưởng tôi mua không nổi chắc? Bảo Phó Thành dẹp ngay cái tâm tư đó đi.”

Lạnh lùng từ chối lòng tốt của thư ký Lưu xong, Thẩm Từ vừa định quay về phòng ngủ thì thấy người đại diện vội vàng chạy vào.

“Ê! Thẩm Từ!”

Người đại diện sợ Thẩm Từ gây hấn với người của tập đoàn Tinh Quang, vừa nghe tin là hớt hải chạy tới ngay, nhưng có chạy đằng trời thì cuối cùng vẫn chậm một bước.

Đau đầu xoa xoa trán, người đại diện sợ nói to làm ảnh hưởng đến ông cụ và Tuế Tuế đang nghỉ ngơi, liền kéo Thẩm Từ và những người khác cùng đi ra ngoài.

Thời gian nghỉ trưa nhàn nhã đã trôi qua hơn nửa.

Chu Thiên Thiên sau khi ngủ dậy, cùng ông bố đi dạo vơ vẩn trong sân. Chu Sơn cầm chiếc quạt nan lớn quạt phành phạch, nhìn thấy mấy cây rau non trồng trong sân, liền bày ra vẻ mặt nghiêm túc trêu chọc con trai:

“Thiên Thiên nhìn xem, hồi đó con chính là được bố trồng từ dưới đất lên như thế này này.”

Thiên Thiên còn nhỏ, rất dễ bị lừa, cậu bé ngẩn người ra một lúc, nhìn cây rau non trong sân rồi lại ngước nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của bố mình.

Ngay khi cậu bé định hỏi thêm điều gì đó, thì Thi Thi ở nhà gần bên đang ngân nga hát, kéo theo Tiểu Từ đứng ở cổng sân gọi cậu.

“Thiên Thiên! Ra ngoài chơi đi!”

Thiên Thiên lập tức quẳng chuyện kia ra sau đầu, chạy tót ra ngoài.

“Chúng ta đi tìm Tuế Tuế đi, cùng chơi trốn tìm!”

Đây là trò chơi mà Tiểu Từ mới mê mẩn gần đây, đang lúc nghiện nhất. Thế là ba "hạt đậu nhỏ" vừa nhảy vừa tung tăng đi tới lầu trúc nhỏ.

Lầu trúc yên tĩnh và mát mẻ, bóng trúc đung đưa, Tuế Tuế đang nằm trên chiếu trúc ngủ rất ngon lành.

Sau khi vào phòng, Tiểu Từ thấy Tuế Tuế vẫn còn đang ngủ, liền kiễng chân tựa vào đầu giường định gọi bé dậy.

Tuế Tuế khi ngủ thích cuộn tròn người lại, nằm lọt thỏm ở mép giường, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra trắng trẻo mềm mại, mấy lọn tóc xoăn rực rỡ như ánh mặt trời.

“Còn xinh hơn cả con mèo Ragdoll ở nhà mình nữa nà,” Tiểu Từ nghiêng đầu nghĩ thầm.

Cô bé vươn bàn tay nhỏ ra, chọc chọc vào cái má sữa mềm mại của Tuế Tuế.

Tuế Tuế bị chọc hai cái, mơ màng mở mắt ra. Tiểu Từ vội vàng giấu tay ra sau lưng, chớp chớp đôi mắt to, ra vẻ vô tội nói:

“Tuế Tuế bạn tỉnh rồi à! Tớ... tớ không có chọc bạn đâu nha!”

Cái này gọi là "lạy ông tôi ở bụi này" ha ha ha! Tiểu Từ em lộ tẩy ngay lập tức luôn rồi!

Tuế Tuế ngoan quá, mềm mại quá, giống như thiên thần nhỏ vậy, tôi cũng muốn chọc má em ấy!

Một góc của máy quay vừa vặn bắt được cảnh này, khiến không ít cư dân mạng nhảy ra để lại bình luận.

Tuế Tuế vừa ngủ dậy, đầu óc còn hơi mơ màng, thấy Tiểu Từ và mọi người đều ở đó, bé dùng tay nhỏ dụi dụi mắt.

“Sao mọi người lại vào trong giấc mơ của em vậy ạ?”

Thi Thi lắc đầu, đi tới cạnh giường:

“Không phải đâu, Tuế Tuế bạn tỉnh rồi mà, chúng mình cùng chơi đồ hàng đi! Bạn có thể làm hoàng tử nhỏ của tớ!”

Tiểu Từ nghe đến đây liền bĩu môi không chịu.

“Không được, Tuế Tuế phải chơi trốn tìm với tớ!”

Thi Thi không muốn chơi mấy trò chạy qua chạy lại đó, lắc đầu nguầy nguậy: “Chơi đồ hàng vui hơn.”

“Trốn tìm!”

“Chồ hàng!”

Thấy hai chị em sắp vì tranh giành Tuế Tuế chơi trò gì mà cãi nhau đến nơi, Chu Thiên Thiên rất có trách nhiệm đứng ra hòa giải, cậu bé nghiêm mặt giơ tay ra hiệu với hai cô bé.

“Hai bạn đừng cãi nhau nữa, tớ... tớ có một cách hay đây!”

Chu Thiên Thiên nảy ra một ý tưởng, nhớ đến lời bố vừa nói ban nãy, rất tự tin gật gật đầu.

Tiểu Từ hơi ngẩn ra, khựng lại một lát mới hỏi:

“Cách gì vậy?”

Cho dù có người đại diện đứng ra dàn xếp, hợp đồng đại diện này vẫn không ký thành công. Thái độ bất hợp tác của Thẩm Từ cực kỳ rõ ràng, vẻ mặt lạnh lùng đã bày ra hết trên mặt, thư ký Lưu cũng thật sự hết cách, đành phải xin phép ra về trước.

“Mấy hộp sữa rác rưởi đó cũng mang đi luôn đi.” Giọng Thẩm Từ lạnh lẽo.

Thấy thư ký Lưu lái xe rời đi, Thẩm Từ mới dùng tay vò vò mái tóc đã khô hẳn, để mặc người đại diện và phó đạo diễn đứng nhìn nhau trân trối, còn mình thì bước thẳng về sân nhỏ.

Vừa bước vào sân, anh đã thấy mấy đứa trẻ đang líu lo vây thành một vòng tròn, cầm bình nước không biết đang làm cái gì.

Tiến lại gần hơn một chút, Thẩm Từ mới thấy ở chính giữa vòng tròn, hai chân Tuế Tuế đang vùi trong đất, bé đang nhắm mắt lại, mấy lọn tóc xoăn vì phơi nắng nên hơi rũ xuống.

Thi Thi còn cầm bình nước nhỏ, cẩn thận tưới ướt lớp đất xung quanh Tuế Tuế.

“Các em làm cái gì thế?”

Trong đầu thoáng chốc nghĩ đến mấy chuyện như b.ắt nạt, sắc mặt Thẩm Từ không khỏi trầm xuống.

Thế nhưng Tuế Tuế lại mở đôi mắt nhỏ ra, thấy anh trai về, bé liền vui vẻ gọi một tiếng.

“Anh ơi!” Tuế Tuế cười tít mắt trả lời: “Em đang rất nỗ lực để nảy mầm nè~”

Thẩm Từ: “...”

Nảy... mầm?


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 59
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...