Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 57
Cái má của Tuế Tuế mềm mịn như bông, rất giống món bánh nếp nhân kem mà Thi Thi từng ăn, trắng trẻo mềm mại, cắn một miếng là thấy dẻo dẻo ngọt lịm. Cảm giác sờ vào quá thích, đến mức Thi Thi không kìm lòng được mà dùng cả hai bàn tay nhỏ nhào nặn hồi lâu.
Khuôn mặt nhỏ của Tuế Tuế bị nặn như một viên bột, cậu bé ngước khuôn mặt nhỏ lên, lí nhí nói với chị Thi Thi:
"Chị đừng nặn mà!"
Thi Thi gật đầu lia lịa "vâng vâng", nhưng tay thì vẫn không dừng lại được, đôi mắt cong tít, trong lòng như nở ra những bông hoa nhỏ vui vẻ.
Chứng kiến cảnh này, sự ngưỡng mộ và ghen tị của cư dân mạng không thể diễn tả bằng lời:
[Aaa, tôi phát điên mất, tôi cũng muốn nặn má em bé!] [Mặt em bé xinh thật sự, quay cận cảnh cũng không thấy một tì vết nào, mau để mẹ hôn một cái nào!] [m*t một cái, cắn chặt cái má nhỏ của Tuế Tuế không buông!]
"Cậu không được nặn nữa!"
Lục Lục ở bên cạnh sau khi cất xong giỏ tre liền chạy tới, đôi lông mày nhỏ nhíu chặt, hung hăng chắn trước mặt Tuế Tuế.
"Mặt Tuế Tuế bị cậu nặn đỏ hết lên rồi kìa!"
Đừng nhìn Lục Lục còn nhỏ, ánh mắt của nhóc cực kỳ đáng sợ. Khuôn mặt lạnh lùng kia khiến người khác nhìn vào cũng thấy hơi sờ sợ.
Thi Thi chu môi thu tay lại, hừ một tiếng không vui với Lục Lục. Trong chương trình này, người nhóc thích nhất là em trai Tuế Tuế, tiếp đến là em gái Tiểu Từ đáng yêu đơn thuần, còn người nhóc ghét nhất chính là Lục Lục!
Lần nào Lục Lục cũng nắm chặt tay em trai Tuế Tuế, không cho phép bạn nhỏ khác chơi cùng, cứ như Tuế Tuế là đồ chơi của riêng cậu ta, người khác không được phép đụng vào vậy!
Thi Thi hít sâu một hơi mới gắng gượng giữ vững phong thái của một tiểu thư nhỏ.
"Tuế Tuế, chị xin lỗi nhé."
Dù ghét Lục Lục, nhưng đúng là mình đã nặn má Tuế Tuế hơi đỏ, Thi Thi ngượng ngùng xin lỗi. Tuế Tuế xoa xoa má mình, hai cái má phúng phính rung rinh, nhóc lắc đầu bảo không sao. Chỉ có Lục Lục là vẫn sa sầm mặt khó chịu, nắm tay Tuế Tuế đứng chắn một bên với vẻ mặt cực kỳ "hung dữ".
Trong lúc ba đứa trẻ đang nói chuyện, Chu Thiên Thiên đeo giỏ tre nhỏ chạy vù xuống núi.
"Mình về rồi đây."
Thiên Thiên thuộc tuýp người dễ bắt nắng, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, màu da của nhóc đã đen đi một tông. Đứng cạnh Tuế Tuế, nhóc càng làm tôn lên làn da trắng như phát sáng của em trai. Nhưng Thiên Thiên tự nhận mình là một đấng nam nhi, nhóc rất hài lòng với màu da của mình, còn xoa xoa cái đầu đinh, toe toét cười với Tuế Tuế.
Chỉ có điều, đáp lại nhóc là ánh mắt cảnh giác của Lục Lục, bàn tay đang nắm Tuế Tuế càng siết chặt hơn. Chu Thiên Thiên ngơ ngác chớp mắt, khó hiểu quay sang kể cho Thi Thi nghe mình đã hái được bao nhiêu nấm.
Đợi đến khi "người về bét" là Tiểu Từ hì hục đeo giỏ tre từ trên núi xuống, mấy nhóc tì coi như đã tập trung đầy đủ. Anh dẫn chương trình ngừng quạt, đứng dậy duy trì trật tự hiện trường.
"Các bạn nhỏ giữ trật tự nào! Mọi người đều hái được nấm hết rồi chứ?"
"Vâng ạ!" Mấy nhóc tì đứng thành hàng, ngước đầu đồng thanh trả lời.
"Mọi người giỏi lắm, anh Thụ Thụ vỗ tay khen các bạn nào!"
Anh dẫn chương trình mỉm cười, vỗ tay "bốp bốp" hai cái rồi tiếp tục:
"Vất vả bấy lâu, cũng đến lúc tận hưởng thành quả rồi! Số nấm mọi người vừa hái lát nữa mang về có thể nấu thành món ăn! Làm món gì cũng được hết nhé!"
Nhân lúc các bạn nhỏ đang reo hò "Oa!", anh dẫn chương trình quay sang phía máy quay, đọc một đoạn quảng cáo cho cư dân mạng:
"...Nấm có rất nhiều cách chế biến, vậy năm tổ gia đình sẽ mang đến những món ngon như thế nào đây? Vào lúc 12 giờ trưa hôm nay, cổng bình chọn chính thức sẽ được mở, mời các bạn fan hãy bầu chọn cho món ăn mình yêu thích nhất nhé! Ngoài ra, bạn nhỏ đạt giải nhất trong cuộc bình chọn này sẽ trở thành người đại diện cho sữa bột Tinh Quán!"
[Oa, phần thưởng hào phóng quá vậy!] [Nhà tài trợ mùa này của tổ chương trình tăng lên rõ rệt, giờ còn có cả hợp đồng đại diện tìm đến cửa nữa!] [Nhưng cái thương hiệu sữa Tinh Quán này, sao tôi chưa nghe thấy bao giờ nhỉ?]
Sữa bột Tinh Quán là một nhãn hiệu nhỏ không mấy tên tuổi, trước đây chưa từng chạy quảng cáo, ngay cả ở siêu thị cũng chỉ xuất hiện trên một vài kệ hàng nhất định. Thế nhưng nếu nhắc đến công ty mẹ của nó, thì gần như không ai là không biết.
[Tập đoàn Sinh học Tinh Quang! Ôi trời, lai lịch khủng vậy sao! Công ty này mà cũng bán sữa bột á?] [Bình thường mà, nhà họ chủ yếu là nhiều nhãn hiệu, mỹ phẩm, bột giặt, giấy vệ sinh... mấy cái hiệu quen thuộc hay dùng toàn của nhà họ đấy.] [Một tập đoàn sinh học mà sao làm nhiều nghề tay trái thế không biết!]
Qua lời phổ biến của các "thánh bình luận", cư dân mạng đều cho rằng tổ chương trình lần này coi như đã ôm được "chân vàng" rồi, sau này không còn lo thiếu kinh phí nữa.
Trong khi đó, mấy nhóc tì vẫn đang vui sướng vì trưa nay có nấm để ăn. Thể lực vừa cạn kiệt lập tức hồi phục không ít, từng đứa một thi nhau chạy vù về nhà. Tuế Tuế đeo giỏ tre nhỏ, chạy đến mức mớ tóc xoăn trước trán bị gió thổi ngược ra sau, lộ ra vầng trán trơn láng lấm tấm mồ hôi.
Vừa bước qua ngưỡng cửa cao vút để vào sân nhà trúc, Tuế Tuế đã thở hổn hển, khom lưng ho khan hai tiếng. Ông nội nghe thấy động tác, vén rèm tre đi ra xem. Thấy nhóc tì một mình đeo chiếc giỏ tre to tướng, mệt đến thê thảm, tóc xoăn bết vào má vì mồ hôi, khuôn mặt lạnh lùng của ông hiện lên vẻ xót xa.
"Làm sao thế này, sao lại để bẩn hết thế kia?"
Ông cụ vội vàng bưng nước tới, lau khuôn mặt nhỏ đầy mồ hôi cho Tuế Tuế, vỗ lưng giúp cậu bé thuận khí. Tuế Tuế ngồi trên ghế đá, uống hai ngụm nước rồi thở phào một hơi mới tỉnh táo lại.
"Nước... nước ngọt lắm ạ!" Tuế Tuế giơ ống tre cho ông xem.
Ông lão "ừ" một tiếng, không nhịn được mà xoa đầu cậu bé, cầm ống tre đi rót thêm ít nước đường cho cậu. Đợi nghỉ ngơi hòm hòm, Tuế Tuế mới nhớ đến số nấm mình hái được, vội vàng bám vào giỏ tre kiễng chân ngó vào trong.
"Ông ơi, cái... cái này là cháu hái đấy ạ!" Tuế Tuế đứng cạnh giỏ tre, dùng ngón tay nhỏ chỉ vào những cây nấm tròn tròn nhỏ xinh bên trong, lồng ngực ưỡn thẳng, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Thế à? Giỏi quá." Ông nội dùng quạt nan quạt quạt, làm tóc xoăn của Tuế Tuế bay tứ tung. Gió mát thổi vào mặt rất dễ chịu, Tuế Tuế híp mắt, vui vẻ ngồi lại vào ghế.
Giữa lúc Tuế Tuế đang dùng giọng sữa kể về việc mình hái nấm thế nào, rồi bị giỏ đè ngã ra sao, thì Thẩm Từ – người đã làm mộc cả buổi sáng – cuối cùng cũng trở về. Anh mặc chiếc áo phông đen, cả mặt trước mặt sau đều dính đầy vụn gỗ, anh lạnh mặt đứng giữa sân phủi sạch chúng đi. Nhưng dù vậy, anh vẫn cảm thấy cứ đi một bước là vụn gỗ lại rơi xuống.
Không nhịn nổi nữa, Thẩm Từ xách một xô nước định bụng ít nhất phải gội cái đầu, nếu không cả người cứ bẩn thỉu thế này thì không nhìn nổi. Tuế Tuế nhảy chân sáo chạy tới, xoay quanh anh trai.
"Anh ơi, hôm nay em hái nấm nè!"
Thẩm Từ đang xách nước nên không thể xoa đầu Tuế Tuế, chỉ có thể nhếch môi gật đầu:
"Giỏi lắm, Tuế Tuế tự đeo về à?" "Vâng ạ~"
Hai người vừa định vào nhà thì nghe thấy nhân viên nhắc nhở:
"Thầy Thẩm Từ, anh khoan hãy tắm rửa nhé!"
Nghe vậy, trong lòng Thẩm Từ dâng lên một dự cảm chẳng lành. Anh khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn người kia. Đôi mắt hơi nheo lại mang theo chút hơi lạnh, Thẩm Từ hỏi:
"Sao thế? Chương trình không cho gội đầu à?"
"Không phải, không phải ạ." Nhân viên vội vàng xua tay, giải thích cực nhanh: "Bây giờ đã hơn 11 giờ rồi, phó đạo diễn thông báo phải đến sân phơi thóc của làng tập hợp, trưa nay sẽ thi đấu nấu ăn ạ."
Với cái thời tiết đi bộ thôi cũng ra mồ hôi thế này, nấu xong một bữa cơm chắc chắn phải tắm lại lần nữa, thực sự không cần thiết phải tắm ngay bây giờ. Dự cảm của Thẩm Từ đã thành hiện thực, anh mím chặt môi nhắm mắt lại, thở dài một hơi nặng nề.
"Cái chương trình này đừng gọi là 'Bé Cưng Đến Đây', đổi thành 'Biến Hình Ký' (Chương trình khổ sai) đi cho rồi."
Hết làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, chẳng lúc nào được nghỉ ngơi. Nhân viên chỉ biết gãi đầu cười trừ, làm động tác xin lỗi.
Thẩm Từ cũng chỉ nói miệng vậy thôi, anh vẫn là người có trách nhiệm, không thực sự bỏ cuộc giữa chừng. Anh đổ xô nước vừa xách vào chum nước ông cụ hay dùng, báo với ông một tiếng rồi bế Tuế Tuế đi ra ngoài. Giờ đây hai anh em đứa nào cũng bẩn như nhau, chẳng ai chê được ai.
Tại sân phơi thóc, tổ chương trình đã chuẩn bị sẵn bối cảnh, đứng một bên chờ cuộc thi bắt đầu. Phó đạo diễn cầm một cái loa lớn, thỉnh thoảng lại đưa loa lên hét vài câu, đi vòng quanh kiểm tra xem có sai sót gì không.
Các tổ khách mời ở không xa nhau nên lần lượt kéo đến sân phơi cùng lúc với Thẩm Từ. Phó đạo diễn thấy mọi người đã đông đủ liền vỗ vỗ vào loa, hắng giọng rồi hét lên:
"Nói ngắn gọn thôi, mọi người đều biết trưa nay thi đấu nội dung gì rồi. Mỗi gia đình phải dùng nấm để nấu ra một món ăn, sau khi cư dân mạng bình chọn, người thắng cuộc sẽ nhận được tư cách đại diện cho sữa bột Tinh Quán!"
Nghe thấy phần thưởng này, trên mặt các khách mời người thì lộ vẻ không thể tin nổi, người thì ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. Riêng Thẩm Từ nghe thấy vụ đại ngôn sữa bột này thì không khỏi nhíu mày.
Trước đây anh đã bảo người đại diện từ chối nhãn hàng này rồi, xem ra đối phương vẫn chưa từ bỏ ý định. Họ trực tiếp bắt tay với tổ chương trình, dùng một cách vòng vo khác để xuất hiện lần nữa.
Người không biết chắc sẽ tưởng đối phương khát khao muốn các khách mời nhí làm đại ngôn đến mức nào, dù có vung tiền cũng không tiếc. Nhưng sự cảnh giác trong lòng Thẩm Từ lại càng nặng thêm.
Nhưng rồi nghĩ lại, với trình độ nấu ăn hiện tại của mình, có vẻ anh cũng chẳng cần lo lắng chuyện sẽ thắng cuộc làm gì... Trừ khi cư dân mạng mù mắt mà tung hô bừa bãi, nếu không thì tỷ lệ giành giải nhất của anh... chẳng đáng là bao.
Nghĩ đến đây, trong lòng Thẩm Từ bỗng nhiên nảy sinh thêm chút tự tin một cách kỳ quái.
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
