Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 52
Phòng ngủ trống huếch trống hoác, một chiếc tủ màu nâu đen che khuất nửa ô cửa kính, góc tường còn xếp mấy bao lương thực ngay ngắn.
Lục Lục lén lút ngồi dậy, cái đầu nhỏ đảo quanh một vòng, xác nhận Thẩm Từ không có ở đây mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cậu nhóc dùng cả tay lẫn chân bò từ đầu này sang đầu kia, nép sát vào vai Tuế Tuế, đặt đầu mình lên chiếc gối nhỏ. Tuy chỉ chiếm được một góc bé xíu nhưng Lục Lục vẫn vui đến mức híp cả mắt lại.
Qua cơn buồn ngủ lúc nãy, giờ Lục Lục chẳng muốn ngủ chút nào, ngược lại còn rất tinh anh.
Cậu nhóc quay sang, đưa một ngón tay ra, nín thở rồi ngứa tay chọc chọc vào đôi má mềm mại của Tuế Tuế.
Da dẻ Tuế Tuế đặc biệt trắng, nhưng vì thời tiết quá nóng nên trên má ửng lên một rạng hồng, khuôn miệng nhỏ hơi há ra, đang ngủ rất ngon lành.
Nhưng chẳng mấy chốc, cậu bé cảm thấy bên cạnh mình có một con muỗi cứ kêu vo ve.
Con muỗi kia dường như đậu trên mũi mình, khiến Tuế Tuế ngứa ngáy nhăn nhăn đầu mũi, còn vung cái tay nhỏ đi xua đuổi.
Đợi đến khi không còn tiếng động, Tuế Tuế lại m*t m*t miệng, nghiêng đầu chìm vào giấc mộng ngọt ngào.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, con muỗi đáng ghét này lại đậu lên mặt cậu.
Tuế Tuế cảm thấy phiền lòng, trong cơn mơ đôi lông mày nhỏ cũng nhíu chặt lại.
Cái miệng nhỏ vô thức mím chặt, mặc kệ con muỗi kia tung tăng trên mặt mình một hồi, Tuế Tuế mới đột nhiên vung tay lên, "bộp" một cái đánh trúng "con muỗi".
Nỗi đau là tương xứng, Tuế Tuế dùng bao nhiêu lực thì lòng bàn tay đỏ bấy nhiêu.
Lần này, Tuế Tuế tự tát tỉnh chính mình luôn.
Đôi mắt nhỏ khó khăn mở ra một khe hở, Tuế Tuế để mặc mớ tóc xoăn rũ xuống, cả người vẫn còn mơ màng.
Cảm giác tê rần truyền đến từ bàn tay khiến cậu bé không nhịn được mà cúi đầu nhìn.
"Tay của mình sao đỏ thế này?"
Tuế Tuế chu môi, khóe mắt rưng rưng vội vàng thổi phù phù hai cái.
Lục Lục ở bên cạnh đã ngồi dậy từ lúc nào, còn nhanh chóng giấu một bàn tay nhỏ ra sau lưng.
Đôi mắt chớp chớp đầy chột dạ, Lục Lục cũng vội vàng ghé sát vào thổi giúp Tuế Tuế.
Thổi một lúc, Lục Lục mới ngẩng đầu hỏi: "Tuế Tuế, cậu còn đau không?"
Tuế Tuế chưa kịp trả lời thì nghe thấy tiếng cửa cũ kỹ kêu "két" một tiếng, ngược sáng, một bóng người bước vào trong phòng.
"Sao thế? Sao đều ngồi dậy hết rồi, không ngủ nữa à?"
Chu Sơn bế Thiên Thiên vốn đã chơi mệt lử, ném thẳng nhóc lên giường.
Thiên Thiên thích nghi rất tốt với động tác thô lỗ của bố mình, đầu va vào chiếu trúc, dù trên mặt hằn lên một đường dấu nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu muốn tỉnh.
Lật người một cái, Thiên Thiên lại tiếp tục ngủ say như chết.
Tuế Tuế há hốc miệng, không biết là đang cảm thán chất lượng giấc ngủ siêu cấp của Thiên Thiên, hay đang ngơ ngác không biết tại sao mình vẫn chưa ngủ.
"Ngủ mà ạ."
Tuế Tuế nói xong liền ngáp một cái, mắt nhắm mắt mở nằm xuống ngủ tiếp.
Chu Sơn nhìn dáng vẻ Tuế Tuế cuộn tròn thân hình nhỏ nhắn ngoan ngoãn ngủ, trái tim như bị ánh nắng ngoài cửa sổ làm tan chảy, không kìm được nở nụ cười.
Đưa mắt ra hiệu cho Lục Lục mau ngủ đi, Chu Sơn liền chắp tay đi ra ngoài.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại, bụi trần trôi nổi trong ánh nắng, rơi rụng bên chân Lục Lục - người duy nhất còn đang ngồi.
Xác định không còn ai vào nữa, Lục Lục mới đưa bàn tay nhỏ bị đánh đỏ ra, dùng tay kia xoa xoa thật nhanh cho hết cái cơn đau ấy đi.
Thở dài một tiếng nhỏ, Lục Lục chống cằm ngồi một lát, cơn buồn ngủ lại ập tới.
Vừa ngáp ngắn ngáp dài, Lục Lục vừa đẩy đẩy Thiên Thiên đang ngủ ngáy khò khò. Kết quả càng đẩy càng xa, cuối cùng đẩy thẳng Thiên Thiên ra sát mép giường.
Còn mình thì nép sát vào cánh tay Tuế Tuế, mãn nguyện nằm xuống ngủ.
Chưa đầy mấy phút sau, trong phòng ngủ vang lên một tiếng "bịch".
Thiên Thiên nằm ngoài rìa vừa lật người một cái đã rơi xuống đất.
Ngơ ngác ngồi dậy từ dưới đất, Thiên Thiên cũng chẳng thấy đau, chỉ xoa xoa cái đầu đinh của mình rồi bò lại lên giường.
Thấy hai đứa em đang nằm ngoan ngoãn trên giường, Thiên Thiên rất có trách nhiệm cầm lấy chiếc chăn nhỏ bên cạnh đắp cho các em.
Nhưng chăn nhỏ quá, che được bên trái thì hở bên phải.
Thiên Thiên ngồi đó, đôi mắt nhỏ nhìn Lục Lục, lại liếc sang Tuế Tuế.
Chẳng chút do dự, Thiên Thiên đắp chăn lên người Tuế Tuế.
Sợ gió lùa, cậu nhóc còn cẩn thận chèn góc chăn cho Tuế Tuế, bọc vô cùng kín kẽ rồi mới hài lòng gật gật đầu.
Em trai Tuế Tuế trông thật xinh xắn, Thiên Thiên nghĩ, chỉ là hơi gầy quá, không đắp chăn chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.
Còn về em trai Lục Lục ấy hả...
Chắc không sao đâu.
Sau khi lựa chọn phớt lờ Lục Lục, Thiên Thiên lại lấy một chiếc chăn nhỏ khác đắp lên bụng mình.
Ngay sau đó, vừa chạm giường là nhóc lại nhắm mắt ngủ say như chết.
Mặt trời chậm rãi dịch chuyển một góc nhỏ, gió thổi đến cũng mang theo hơi nóng hầm hập.
Trên chiếc bàn gỗ dưới gốc cây mơ, mấy vị phụ huynh vừa ăn vừa tán dóc, vỏ lạc luộc đã chất đầy nửa mặt bàn.
Thấy thời gian cũng hòm hòm, Thẩm Từ - người nãy giờ chẳng nói mấy câu - đứng dậy, chuẩn bị đi gọi Tuế Tuế thức dậy.
Nhiễm Kỳ và Chu Di cũng sang phòng khác gọi Tiểu Từ và Thi Thi.
Đến khi Thẩm Từ và Chu Sơn vào phòng, cảnh tượng đập vào mắt họ là thế này:
Ba đứa trẻ nằm xếp hàng, đầu chạm đầu nép vào nhau. Chiếc giường lớn như vậy, nhưng chúng nó cứ nhất quyết phải chen chúc hết vào cái góc trong cùng.
Tuế Tuế nằm trong cùng bị ép mạnh nhất, cuộn tròn người lại, mớ tóc xoăn dính sát vào vách tường bên trong.
Trên người không biết ai đắp cho cái chăn lông nhỏ, bọc Tuế Tuế kín mít không để hở một kẽ hở nào.
Tuế Tuế ngủ đến mức mồ hôi đầy đầu, khuôn mặt nhỏ nóng đến đỏ bừng, còn đang há miệng nhỏ để tự tản nhiệt.
Đến khi Thẩm Từ mặt đầy vạch đen bế Tuế Tuế lên, anh phát hiện ngay cả lưng áo Tuế Tuế cũng bị mồ hôi làm ướt sũng.
"Là Lục Lục đắp cho đúng không? Lúc tôi vào nó vẫn chưa ngủ, thằng bé này cũng chu đáo thật, đắp chăn cho Thiên Thiên với Tuế Tuế hết, chỉ có mình là không đắp."
Chu Sơn nhìn Lục Lục đang nắm chặt nắm đấm, ngủ đến mức nhíu chặt mày, cảm thán lắc đầu.
Đừng nhìn Lục Lục bình thường cao ngạo như thế, nhưng tính cách vẫn rất biết quan tâm người khác đấy chứ, Chu Sơn nghĩ thầm.
Mặc dù sự quan tâm này có hơi quá đà một chút.
Thẩm Từ nghe xong, khóe môi bật ra một tiếng cười lạnh.
Anh tiến lên chẳng chút nể tình "tặng" cho Lục Lục một cú đấm vào đầu. Thấy Lục Lục ôm cái trán nhỏ ngồi dậy, Thẩm Từ lạnh giọng nói:
"Đến giờ rồi, dậy đi."
Nói xong, anh cũng chẳng thèm quản ánh mắt phẫn nộ xen lẫn ngơ ngác của Lục Lục, bế Tuế Tuế đi ra ngoài.
Vào bếp múc một chậu nước lạnh, Thẩm Từ đặt Tuế Tuế với ánh mắt còn đang ngây dại lên ghế đá, dùng khăn lau mặt hạ nhiệt cho cậu bé.
Tuế Tuế bị cái khăn lạnh áp lên mặt làm cho rụt cổ lại, ngay lập tức tỉnh táo hẳn ra.
Sau khi lau mặt xong, nhiệt độ trên người Tuế Tuế xem như đã hạ xuống, cả người không còn giống như bị héo rũ vì nắng nữa, mớ tóc xoăn vểnh lên, đầy sức sống chạy lon ton theo anh trai ra ngoài.
"Tuế Tuế cậu dậy rồi à, mình nằm mơ... mơ thấy cậu đấy!"
Hai bím tóc đuôi ngựa của Tiểu Từ ngủ đến rối tung, nhưng sợi dây buộc tóc hình quả anh đào vẫn đung đưa trên đó.
Thấy Tuế Tuế đi tới, Tiểu Từ đầy vẻ vui mừng bước đến đón cậu.
Tuế Tuế cũng cong mắt cười: "Mình... mình không mơ thấy Tiểu Từ, nhưng mình mơ thấy có rất nhiều muỗi đang cắn vào mặt mình."
Nghe đến đây, Lục Lục đang uống nước bị sặc ho một tiếng.
Chưa kịp lảng tránh chủ đề, Lục Lục đã thấy anh dẫn chương trình đứng trước ống kính, cầm kịch bản gật đầu chào mọi người:
"Các bạn nhỏ ngủ trưa thế nào rồi?"
"Cực kỳ~ tốt ạ!" Tiểu Từ vừa nhảy nhót vừa hưởng ứng.
Tuế Tuế cũng muốn nói tốt, nhưng mồ hôi nóng chảy ra lúc ngủ trưa vẫn còn vương trên trán, nên cậu bé chỉ đành đá đá chân, cúi đầu nhỏ không lên tiếng.
Anh dẫn chương trình cũng không để tâm, sau khi tận tụy đọc xong lời quảng cáo trước ống kính, bắt đầu công bố nhiệm vụ chiều nay.
"Nhiệm vụ quan trọng nhất buổi chiều đã đến! Tổ chương trình đã chuẩn bị sẵn năm căn nhà khác nhau cho mọi người, nhưng để có được nhà không phải chuyện dễ dàng. Các bạn cần phải nhận được sự đồng ý của chủ nhà thì mới có thể ở trong đó suốt chuyến hành trình hai ngày tới."
Lời vừa dứt, Diệp Mai vốn nhạy bén đã lên tiếng hỏi: "Nhận được sự đồng ý? Dùng cách nào cũng được sao?"
Người dẫn chương trình mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy! Không giới hạn cách thức, chỉ cần chủ nhà đồng ý, các bạn có thể ở lại."
Nói đoạn, anh ta dừng lại một chút, nhớ đến chuyện mà vị chủ nhà nào đó đã gây ra hồi sáng, bèn nhắc nhở thêm: "Gợi ý một chút là, đa số các chủ nhà đều rất dễ tính."
Ngụ ý là, cũng có những chủ nhà chẳng hề dễ tính chút nào.
Các khách mời đều không ngốc, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
"Được rồi, vậy tiếp theo chúng ta hãy đến căn nhà đầu tiên!"
Theo sự chỉ dẫn của người dẫn chương trình, các khách mời dắt tay bé con nhà mình, đi qua một đoạn đường rải sỏi, đến ngôi nhà đầu tiên trong thôn.
Bên trái ngôi nhà này trồng một vòng trúc xanh, thẳng tắp hiên ngang. Ngôi nhà cũng khác với kiểu tường trắng ngói đen của đa số các hộ dân trong thôn, mà là một căn lầu hai tầng xây bằng gạch đỏ.
Các góc mái uốn lượn điêu khắc thần thú điềm lành thời cổ đại, bên trong còn có một gian nhà gỗ nhỏ bằng trúc, cửa sổ căn phòng hướng thẳng ra rừng trúc bên cạnh.
Ngôi nhà mang đậm chất thơ này khiến không ít khách mời nhìn mà hâm mộ.
"Vị chủ nhà này chắc chắn là một người rất biết tận hưởng cuộc sống." Diệp Mai sờ vào lá trúc xanh, cảm thán nói.
[Đẹp quá đi mất! Ở đây pha trà thưởng trúc, thỉnh thoảng làm ruộng một tí, đúng là lý tưởng cuộc sống mà!]
[Chủ nhà có gu quá, chắc tính tình phải tốt lắm.]
Đúng lúc mọi người đang cảm thán căn nhà này quá đẹp, thì vị chủ nhà đang được họ bàn tán kia "rầm" một cái, đột ngột mở phăng cửa ra.
"Còn không mau vào đi! Làm việc lề mề chậm chạp, thật chẳng ra làm sao!"
Ông lão nói giọng thô thiển, những nếp nhăn nơi chân mày đều ẩn chứa vài phần nóng nảy.
Ước chừng ông lão cao trên một mét tám, vai u thịt bắp, tóc đã bạc nửa đầu, nhưng nắm đấm to như bao cát kia vẫn đang âm thầm kể lể về lực chiến siêu cao của ông.
Không chỉ các khách mời có mặt, ngay cả cư dân mạng cũng lặng đi một lúc.
[Nhân vật này giống như bị nhét nhầm vào vậy, hoàn toàn không khớp với cảnh sắc sơn thủy rừng trúc này tí nào! Tôi phải bình tĩnh lại đã.]
Các khách mời ngẩn ngơ vài giây, sau đó mới sực tỉnh trong tiếng nói của người dẫn chương trình.
"Xin lỗi ạ, bên chúng tôi đông người lại mang theo trẻ con, nên tốc độ có hơi chậm một chút."
Thấy thái độ của người dẫn chương trình ôn hòa, ông lão cũng không nói gì thêm, chỉ hừ một tiếng từ lỗ mũi, nhíu mày rảo bước đi vào trong sân trước.
Đợi đến khi cả đoàn đều tập trung trong sân nhỏ, người dẫn chương trình mới đứng trước mặt mọi người, mở lời giới thiệu:
"Đây là căn nhà thứ nhất, cũng là căn có điều kiện lưu trú tốt nhất lần này. Thế nhưng, yêu cầu của chủ nhà cũng rất cao, mọi người có thể suy nghĩ kỹ, nếu muốn ở lại thì phải hành động nhanh lên nhé!"
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
