Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 18
Năm nhóc tì lần đầu gặp mặt đã làm loạn thành một đoàn. Cư dân mạng trong phòng livestream không sợ chuyện lớn, đua nhau cắn hạt dưa, hào hứng phân tích cục diện.
[Được rồi, trận chiến giành giật Tuế Tuế đã bước vào giai đoạn quyết liệt!]
[Lục Lục thông minh thật, não nhảy số nhanh, đánh đòn phủ đầu đòi đối phương đưa bằng chứng, trong khi rõ ràng cả hai bên đều chẳng có bằng chứng gì ha ha!]
[Tâm Từ ngây ngô nhảy tót vào hố, con gái ngốc của mẹ ơi, nó đòi bằng chứng là con đi tìm thật à?]
[Thi Thi tuy cũng bị dẫn dụ nhưng may mà lấp l**m qua được, còn làm Lục Lục tức nổ đốm mắt.]
Cư dân mạng xem náo nhiệt đến quên cả trời đất, mãi đến khi có một dòng bình luận lặng lẽ lướt qua:
[Mọi người không thấy Tuế Tuế đang ngơ ngác ở góc phòng sao? Bé có vẻ hoàn toàn không biết chuyện này có liên quan đến mình...]
Mọi người định thần nhìn lại, đúng là thế thật!
Tuế Tuế đứng ở góc khung hình, nghiêng đầu nhìn người này rồi lại nhìn người kia, mái tóc xoăn nhỏ đung đưa theo nhịp, dường như đang thắc mắc tại sao các bạn lại cãi nhau.
Cuối cùng, có lẽ nghĩ mãi không ra, bé bèn ngồi xổm xuống, chống cằm thở dài một tiếng "ông cụ non".
Trong phòng quan sát.
Các phụ huynh nhìn màn hỗn chiến này đều ôm trán, không nỡ nhìn thẳng.
"Các vị phụ huynh cảm thấy biểu hiện của bé nhà mình trong lần đầu gặp gỡ các bạn khác như thế nào ạ?"
Giọng nói của nhân viên biên tập lại vang lên, không khó để nhận ra ý định "chọc gậy bánh xe" ngấm ngầm.
Thẩm Từ lườm cái micro một cái sắc lẹm. Anh vốn định không thèm nói, nhưng nhìn thấy điệu bộ phát ngẩn của Tuế Tuế ở góc màn hình, anh không kiềm chế được lòng mình, hắng giọng nói: "Tuế Tuế khá ngoan, biểu hiện rất tốt, nhưng mà..."
Thẩm Từ dừng lại một chút, hất cằm tỏ vẻ không hài lòng: "Sao ống kính livestream của các người không chia đôi màn hình ra? Tuế Tuế ở tít góc khuất, sắp không nhìn thấy người đâu rồi."
Các phụ huynh khác im lặng một hồi, âm thầm dời tầm mắt đi chỗ khác. Với kiểu người mà trong đầu chỉ toàn là em trai thế này, họ thực sự chẳng có gì để nói chuyện.
Nhân viên biên tập ho một tiếng: "Tất nhiên là không thể chia đôi, cho nên chúng tôi không chia đôi ạ. Vâng, mời vị phụ huynh tiếp theo."
Sau khi qua loa đáp lại lời vô nghĩa của Thẩm Từ, micro tự động chuyển đến trước mặt Diệp Mai.
Diệp Mai trả lời khá chính thức, lần lượt nhận xét ưu khuyết điểm của con trai rồi bày tỏ kỳ vọng tương lai.
Những lời này không chỉ kéo bầu không khí kỳ lạ trở lại quỹ đạo mà còn mở đầu tốt cho các phụ huynh phía sau.
Sau khi thu thập xong tư liệu của phụ huynh, phần này mới chính thức kết thúc.
Phía các bé.
Tâm Từ và Lục Lục tranh cãi mãi cũng mệt, ai nấy đều phồng má dừng lại.
Chu Thiên Thiên – phái trung lập nãy giờ không xen được lời nào – cuối cùng cũng có cơ hội lên tiếng: "Mọi người đừng cãi nhau nữa, chúng mình tham gia chương trình phải chung sống hòa thuận chứ!"
Có lẽ hiện trường quá im lặng nên câu nói của Chu Thiên Thiên cuối cùng cũng được hưởng ứng.
"Thiên Thiên nói đúng lắm, các bạn nhỏ không được cãi nhau đâu, phải yêu thương nhau nhé."
Anh quản trò livestream núp sau cánh gà cuối cùng cũng xuất hiện để kiểm soát cục diện rối ren.
Anh là người dẫn chương trình kênh thiếu nhi của đài Quả Cam, gương mặt ôn hòa dễ mến, vừa xuất hiện đã bị Tâm Từ và Thi Thi nhận ra ngay.
"Là anh Thụ Thụ! Sao anh lại từ trong tivi bước ra thế này?" Tâm Từ phấn khích nắm chặt tay chạy lên trước, thấy đúng là anh Thụ Thụ trong thế giới hoạt hình, bé nhảy cẫng lên vui sướng.
Anh quản trò mỉm cười dịu dàng, xoa mái tóc rối bù của Tâm Từ, dắt bé về chỗ cũ.
"Anh Thụ Thụ ban nãy thấy hết rồi nhé, các bạn gặp nhau không mấy vui vẻ, nhưng bé ngoan thì không nên cãi nhau đúng không nào?"
Tâm Từ hăng hái nhất: "Dạ đúng ạ!" Thi Thi cũng gật đầu, đứng ngoan ngoãn bên cạnh.
Phía đối diện, Lục Lục chỉ liếc nhìn anh Thụ Thụ một cái rồi thu hồi ánh mắt đầy vẻ không hứng thú.
Thấy sự chú ý của các bạn khác đều dồn vào người quản trò, Lục Lục đi vòng một vòng nhỏ, trở lại bên cạnh Tuế Tuế.
Cậu nhóc nắm lấy tay Tuế Tuế, cậy mình cao hơn một chút nên xoa đầu bé: "Không sao đâu, bạn đừng sợ, tôi đến tìm bạn rồi đây."
Tay Lục Lục hơi bẩn, xoa lên tóc Tuế Tuế làm dính một chút bùn.
Cậu nhóc nhíu mày, lau tay vào gấu áo rồi mới giơ tay lấy mẩu bùn trên tóc Tuế Tuế ra. Tuế Tuế đang kiễng chân tò mò nhìn anh Thụ Thụ, nghe tiếng Lục Lục mới quay đầu lại.
Thấy quần áo Lục Lục nhăn nhúm dính bùn, tay cũng lấm lem, Tuế Tuế không ngăn cản hành động của cậu bạn mà đứng ngoan một chỗ.
"Quần áo bạn bẩn rồi kìa~" Tuế Tuế chỉ vào áo Lục Lục bị rách một góc, nhỏ giọng nói.
Lục Lục lắc đầu, phủi phủi qua loa: "Không sao, kệ nó đi."
Hai đứa trẻ vừa nói được đôi câu thì anh quản trò vỗ tay kêu gọi cả hội vào nhà.
"Được rồi, biểu hiện hôm nay của các em anh Thụ Thụ đã thấy rõ, nhưng bây giờ đến giờ cơm rồi, chúng mình vào nhà ăn trưa nhé?"
Tâm Từ hô "Dạ!" cực to, là người đầu tiên giơ tay hưởng ứng và chạy vào nhà.
Thi Thi và Chu Thiên Thiên bám sát theo sau. Lục Lục định nắm tay Tuế Tuế nhưng nghe thấy được ăn cơm, mắt Tuế Tuế sáng rực lên, vèo một cái đã chạy mất hút.
Bàn tay nhỏ của Lục Lục khựng lại trong không trung, chỉ nắm được không khí. Cậu nhóc cũng không kịp nghĩ ngợi gì thêm, vội đuổi theo sau Tuế Tuế.
Trong phòng ăn.
Bữa trưa nóng hổi đã được bày sẵn trên bàn. Chu Thiên Thiên và Thi Thi có thể tự ngồi vào ghế đã ổn định chỗ ngồi, nhìn chằm chằm vào các món ăn. Sức lực của trẻ con có hạn, sau một hồi quậy phá bên ngoài, bé nào cũng đã đói lả.
Tâm Từ không leo lên ghế được, đang chổng mông vất vả trèo lên. "Để chị giúp em!" Thi Thi thấy vậy liền xuống ghế, chạy lại đẩy mông giúp em gái. Mất một hồi lâu, Tâm Từ mới ngồi vững trên ghế.
Đúng lúc hai chị em thở phào một cái thì Tuế Tuế chạy tới.
"Cơm cơm đâu ạ?" Tuế Tuế kiễng chân, ngửa đầu nhìn đồ ăn trên bàn, đôi mắt híp lại thành hình trăng khuyết: "Có cơm cơm măm rồi~"
Thi Thi đứng bên cạnh, nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Tuế Tuế, mỉm cười: Em trai xinh đẹp quá đi mất!
"Em có muốn lên ghế không? Chị giúp em nhé!"
Tâm Từ tuy tự mình trèo lên còn khó khăn nhưng cũng vỗ ngực cam đoan: "Em... em cũng có thể giúp em trai!"
"Chẳng cần các bạn!" Lục Lục chạy tới, bĩu môi không vui nắm lấy tay Tuế Tuế, đứng chắn trước mặt bé như đang tuyên bố chủ quyền.
"Tay bạn bẩn lắm, em trai không thích bạn đâu!" Tâm Từ ghét nhất là cậu bạn hung dữ này, trông chẳng đẹp bằng em trai chút nào!
Thấy hai nhóc tì sắp cãi nhau tiếp, anh quản trò vội chạy đến, ấn vai cả hai: "Thôi nào, đừng cãi nhau, anh sẽ bế Tuế Tuế lên ghế." Anh bế Tuế Tuế ngồi vào chỗ.
"Cảm ơn anh... anh Thụ nhỏ ạ~" Tuế Tuế không nhớ tên nên gọi đại.
Anh "Thụ nhỏ" bất đắc dĩ mỉm cười chấp nhận cái tên mới.
Lục Lục hừ nhẹ một cái, định ngồi xuống cạnh Tuế Tuế thì sực nhớ tay và mặt mình vẫn bẩn. Cậu nhóc thối mặt, quay ngoắt người chạy đi rửa tay thật nhanh.
Khi Lục Lục quay lại, anh Thụ Thụ tuyên bố chính thức khai tiệc! Mấy đứa trẻ mệt mỏi cả buổi sáng, giờ không ai còn tâm trí cãi nhau, đều cắm đầu vào ăn. Tuế Tuế lấy bát và đôi đũa tập ăn từ ba lô ra, gắp một miếng cà tím ăn cực kỳ ngon lành. Bé vùi mặt vào bát, xúc cơm trắng hăng say mãi không ngẩng đầu lên.
"Ăn thịt đi!" Lục Lục thấy Tuế Tuế chỉ ăn rau nên gắp một miếng thịt kho tàu đặt vào đĩa của bé.
"Bạn phải ăn nhiều vào." Nhìn cánh tay gầy của Tuế Tuế, Lục Lục nhíu mày gắp thêm miếng nữa.
"Cảm ơn bạn nhé." Tuế Tuế miệng còn dính hạt cơm, vẫn tranh thủ ngẩng đầu cảm ơn.
Lục Lục lắc đầu. Chắc do buổi sáng tức giận quá nên giờ cậu nhóc không thấy đói, thi thoảng mới xúc miếng cơm, còn lại chỉ mải nhìn Tuế Tuế ăn.
"Em trai ăn viên chiên này!" Thi Thi rất biết chăm sóc các em, dùng thìa múc một viên thịt lớn bỏ vào bát Tuế Tuế.
"Em cảm ơn chị ạ!" Tuế Tuế ngọt ngào đáp. Thi Thi cười tít mắt cúi xuống ăn phần mình.
Lục Lục bên cạnh nhìn Tuế Tuế ăn viên thịt của Thi Thi thì trừng to mắt, dùng đũa chọc chọc vào bát cơm mạnh hơn, bĩu môi đầy hờn dỗi. Lục Lục lại biến thành con cá nóc, tức đến mức chẳng muốn ăn cơm nữa.
Tuế Tuế đang phồng má nhai cơm như chú chuột lang, thấy Lục Lục không ăn liền thắc mắc: “Sao bạn không măm đi ạ?”.
Lục Lục cực kỳ dễ dỗ, nghe Tuế Tuế hỏi thăm liền hất cằm, tâm trạng đang bão tố bỗng hóa nắng vàng: "Tôi ăn ngay đây!" Cậu nhóc bưng bát lên, bắt đầu ăn lấy ăn để.
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
