Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 167: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (3)



 
Hai giáo viên của hai lớp cùng bị thiếu mất một nhóc tì nhìn nhau một cái, trong lòng coi như đã hiểu đại khái sự tình.


"Chắc là chạy ra ngoài rồi, cô Tề trông lớp giúp tôi một chút, tôi đi tìm xem sao."


Nói xong, hai cô giáo vội vàng chạy ra ngoài.


Tại khu vực cầu trượt của nhà trẻ, Toái Toái hoàn toàn không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì, vẫn đang cong tít đôi mắt, vui vẻ trượt từ trên xuống.


"Vù vù ~"


Gió lùa vào đầy miệng, Toái Toái giơ hai bàn tay nhỏ bé trượt xuống thật nhanh. Cậu bé phủi phủi ống quần hơi bẩn của mình, dùng tay chống vào tay vịn cầu trượt, chậm rãi bò dậy để tiếp tục ra phía sau xếp hàng.


Ngay khi Toái Toái đang sải đôi chân ngắn cũn hăm hở bước lên bậc thang cầu trượt, bỗng nhiên cậu cảm thấy cổ áo sau của mình bị siết chặt, ngay sau đó hai chân đột ngột lơ lửng trên không.


Hai cái chân nhỏ đung đưa vài cái giữa không trung, phát hiện mình đang xoay vòng tại chỗ, Toái Toái lúc này mới hậu tri hậu giác ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn ra phía sau.



Cô Kỳ đã tóm gọn được nhóc tì trốn ra ngoài chơi, cô chống nạnh, cố ý ra vẻ nghiêm túc mà nhíu chặt mày.


"Toái Toái! Sao con có thể lén chạy ra ngoài thế này?"


Đôi mắt Toái Toái tràn đầy vẻ mờ mịt, cặp mắt đen láy như hai quả nho không chớp nhìn cô giáo, tay chân nhỏ bé không còn sức lực mà rũ xuống, cái đầu còn hơi nghiêng sang bên trái.


Cô Kỳ ngay lập tức bị "đánh gục" bởi vẻ đáng yêu của nhóc con, trong lòng thầm kêu lên một tiếng.


Thế này thì còn mắng mỏ làm sao được nữa! Trông cứ như mình đang vô lý gây sự ấy, hu hu!


Cô Kỳ "ôi chao" một tiếng, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng, trái tim bị vẻ ngây thơ ấy đâm trúng. Cô đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ đang rối bù của Toái Toái.


"Sau này không được tự ý chạy ra ngoài chơi đâu nhé, cô giáo sẽ cho thời gian ra chơi, lúc đó Toái Toái có thể cùng các bạn lớp khác chơi đùa với nhau rồi đó."


Toái Toái chớp chớp mắt, khẽ "ừm" một tiếng, nhìn sang phía đối diện – nơi Lục Lục cũng đang bị một giáo viên khác nhấc bổng lên.


"Nhưng con không có chạy ra một mình mà, con đi cùng với Lục Lục mà!"



Lục Lục vùng vẫy đến mệt lử, bèn nghênh cổ lên, phụ họa theo lời Toái Toái:


"Là con dắt Toái Toái đến đấy! Các thầy cô đừng bắt bạn ấy!"


Thầy giáo "hê" một tiếng, túm nhẹ lọn tóc dựng đứng trên đầu Lục Lục, vỗ vỗ đầu cậu nhóc nói:


"Con cũng có nghĩa khí đấy chứ! Nhưng giờ thì muộn rồi, con vẫn bị thầy 'trấn áp' thôi! Ngoan ngoãn theo thầy về lớp đi học nào!"


Nói xong, thầy giáo chào tạm biệt cô Kỳ rồi xách theo Lục Lục vẫn không ngừng vùng vẫy về lớp. Lục Lục bị dắt đi được nửa đường vẫn còn gào to hết cỡ:


"Toái Toái đợi lát nữa tớ sẽ lén chạy sang tìm cậu nhé!"


Toái Toái cũng cố gắng cao giọng, rướn cái cổ nhỏ hét lên:


"Được nha!"


Hai nhóc tì ngang nhiên truyền tin cho nhau khiến hai giáo viên chỉ biết cười trừ. Cô Kỳ véo nhẹ cái má phúng phính của Toái Toái, nắm lấy tay nhỏ đưa cậu bé trở về lớp.



Toái Toái gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, anh trai và cậu nói con là một đứa trẻ rất ngoan."


Cô Kỳ cũng mỉm cười, dáng vẻ hiền hậu: "Cô cũng tin Toái Toái là bé ngoan, vậy bé ngoan Toái Toái có thể ngồi trên ghế, nghiêm túc nghe cô giảng hết một tiết học không nào?"


Toái Toái gật đầu thật mạnh, đôi mắt mở rất tròn, dường như đang dùng ánh mắt để khẳng định mình chắc chắn làm được!


Sau khi được cô giáo "vỗ về" ngồi yên, suốt một tiết học Toái Toái đều đặt hai tay nhỏ lên đầu gối, tư thế ngồi ngay ngắn thẳng tắp, trở thành bé con ngoan ngoãn nhất lớp Hướng Dương 2.


Cô giáo đã khen ngợi nhóc tì mấy lần, điều này làm cái cằm nhỏ của Toái Toái càng vểnh cao hơn, ngồi càng thêm ngay ngắn, đôi mắt sáng hơn cả bóng đèn mấy chục oát.


Buổi sáng ngày đầu tiên thực chất chỉ trôi qua trong việc trấn an cảm xúc của các bé. Lần đầu rời xa gia đình, các bạn nhỏ đều vẫn còn trong trạng thái lo lắng bất an.


Nhưng cũng may không khí ở nhà trẻ rất vui vẻ, mọi người chơi đùa một lúc là nhanh chóng quen nhau. Tiếng khóc thưa thớt dần, đến giờ ăn trưa thì coi như dứt hẳn.


Bữa trưa được tổ chức cho vài lớp cùng ăn tại nhà ăn. Mỗi tầng của nhà trẻ đều có một phòng học lớn được để trống, trang trí theo phong cách ấm áp đáng yêu để làm nhà ăn. Bên trong bày biện những dãy bàn dài và ghế nhỏ ngay ngắn, đầu bếp đứng sau ô cửa sổ chờ đợi các bạn nhỏ đến.


Mỗi bạn nhỏ đều cầm khay cơm của mình, dưới sự dẫn dắt của cô giáo xếp thành một hàng, ngoan ngoãn đi lấy phần cơm trưa. Toái Toái cũng bưng một cái khay nhỏ tương tự, kiễng chân lên, cái bụng đói đã kêu "ùng ục", cậu cố rướn cổ nhìn về phía ô cửa sổ phía trước.



Toái Toái – người đi đâu cũng phải mang theo bát riêng của mình – lập tức nhảy khỏi ghế, chạy "lạch bạch" ra ngoài. Vài giáo viên đang cùng phụ trách trông nom đám trẻ thấy Toái Toái đi ra cửa liền vội vàng tiến tới ngăn lại.


"Có chuyện gì vậy bạn nhỏ Toái Toái? Cơm không ngon sao?"


Toái Toái lắc đầu, vẻ mặt hơi gấp gáp, chỉ tay ra ngoài: "Con phải đi lấy bát của con!"


Cô giáo nhìn vị trí của Toái Toái, thấy trên bàn đã có khay đầy ắp cơm thức ăn, liền "ồ" một tiếng hiểu ra vấn đề.


"Là bát riêng Toái Toái tự mang theo đúng không? Để cô đi lấy giúp con nhé?" Những bạn nhỏ ở lứa tuổi này thường có những thói quen đặc biệt, kiểu người quen dùng bát riêng như Toái Toái cô giáo cũng không phải gặp lần đầu.


Toái Toái gật đầu, rất nghiêm túc nói: "Ở trong cặp sách nhỏ của con ạ, cặp sách để ở trong tủ cơ ~"


Cô giáo thấy dáng vẻ nghiêm túc của cậu bé quá đỗi đáng yêu, bèn bẹo cái má sữa của cậu rồi cười đứng dậy đi lấy bát giúp.


Sau một hồi loay hoay, đến lúc Toái Toái cầm được bát nhỏ ngồi xuống bắt đầu ăn thì mấy bạn bên cạnh đã ăn được một lúc rồi. Toái Toái ăn chậm, hai cái má phập phồng nhai rất kỹ.


Cậu bé mập bên cạnh đã ăn xong từ sớm, l**m khay cơm sạch bóng loáng, lại nhìn sang Toái Toái với vẻ thèm thuồng.


"Toái Toái, cậu chia cho tớ một miếng được không?" Cậu bé mập nhìn Toái Toái ăn ngon lành đến mức nước dãi suýt thì chảy ra ngoài.


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 167: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (3)
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...