Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 165: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (1)
Trên bức tường phòng học của lớp Hướng Dương 2 vẽ đủ loại động vật hoạt hình.
Mảng màu sắc ấm áp khiến cả căn phòng trở nên rực rỡ, cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, mười bé con đang ngồi thành một vòng tròn, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn cô giáo phía trước.
Cô giáo bộ môn nhìn những đôi mắt tròn xoe y đúc nhau và đôi má phúng phính của đám nhóc, trong lòng không kìm được mà muốn thét chói tai vì quá đỗi đáng yêu.
Trẻ con khi yên lặng thực sự chẳng khác gì những thiên thần nhỏ!
Trong số đó, cậu bé tóc xoăn Toái Toái là người nổi bật nhất. Da cậu bé trắng hơn hẳn các bạn khác một tông, vóc dáng trông không cao, nhỏ nhắn gầy gò nhưng ngũ quan lại cực kỳ tinh xảo.
Thế giới của trẻ con cũng nhìn mặt mà bắt hình dong, hơn nữa biểu đạt cảm xúc rất đơn thuần và trực tiếp, thích ai là phải ngồi sát cạnh người đó bằng được.
Hai vị trí bên trái và bên phải Toái Toái bị tranh giành hết sạch đầu tiên. Một cậu bé hơi mập còn chọc vào cánh tay Toái Toái, lớn tiếng tuyên bố: "Sau này cậu là đàn em của tớ nhé, tớ cho phép cậu chơi cùng tớ!"
Toái Toái đang mải nghe cô giáo nói chuyện nên không để ý đến cậu bé có chút hung dữ này. Đôi mắt cậu vẫn không chớp nhìn cô giáo, hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến đối phương.
Cậu bé kia thấy Toái Toái phớt lờ mình, bèn bĩu môi hứ một tiếng đầy giận dỗi, khoanh hai cánh tay nhỏ rồi xoẹt một cái quay ngoắt đầu đi.
Cậu ta có nhiều bạn lắm nhé! Muốn làm đàn em của cậu ta là phải tranh giành mới có phần đấy!
Cô giáo phía trước vỗ tay, nhìn mười bé con, ánh mắt không kìm được mà dừng lại trên người "bé ngoan" Toái Toái vài giây, mỉm cười nói: "Từ nay về sau các con đều là bạn cùng lớp Hướng Dương 2 rồi! Để sau này chúng ta chơi với nhau tốt hơn, các bạn nhỏ hãy đứng dậy giới thiệu về mình một chút nhé?"
"Vâng ạ!" Các bé nhao nhao đáp lại.
Có lẽ vì nghe chỉ lệnh chưa được chính xác lắm nên một lúc có tận mấy bé cùng đứng dậy. Có bé còn vỗ ngực, dõng dạc giới thiệu: "Tớ tên là Từ Tử Kha, nhà ở vườn hoa Kim Thành..."
Các bạn nhỏ khác không lên tiếng, tất cả đều ngơ ngác nhìn đối phương. Toái Toái cũng nghiêng cái đầu nhỏ, há miệng nhỏ "Oa" một tiếng rồi vỗ tay cổ vũ cho bạn.
Sau khi bạn nhỏ này giới thiệu xong, coi như đã làm mẫu cho cả lớp, cô giáo cũng mỉm cười vỗ tay và mời bạn nhỏ tiếp theo đứng dậy. Thế là cả đám nhóc như những chú chuột chũi nhỏ ngoi đầu lên, lần lượt từng đứa một đứng dậy.
Toái Toái đứng thứ chín, cậu bé ngoan ngoãn đứng lên, lọn tóc xoăn cũng vểnh lên theo một cái. "Tớ tên là Thẩm Tinh Toái, tên ở nhà là Toái Toái, hy vọng có thể làm bạn tốt với tất cả mọi người ạ!"
Một cô bé bên cạnh vỗ tay nhiệt tình, gương mặt phấn khích đến đỏ bừng, bím tóc đung đưa theo nhịp: "Toái Toái là ngôi sao nhí đấy! Tớ đã thấy bạn trên tivi rồi!"
Những bạn nhỏ khác vốn không rành về chương trình thực tế lập tức ồ lên kinh ngạc, ríu rít bàn tán, ánh mắt đầy tò mò đổ dồn về phía Toái Toái.
"Thật sao?" "Ngôi sao là được lên tivi đấy!" "Mẹ tớ cũng thích ngôi sao lắm!"
Thực ra Toái Toái cũng không hiểu rõ lắm ý nghĩa của từ "ngôi sao", cậu bé tỏ vẻ thẹn thùng, ra sức xua xua đôi bàn tay nhỏ bảo không phải đâu.
Cô giáo cũng là khán giả của chương trình thực tế đó. Nhìn dáng vẻ căng thẳng xấu hổ của Toái Toái giống như một chú chuột hamster nhát gan, trong lòng cô cũng không nhịn được mà xuýt xoa.
Nhìn thực tế thế này, bé con Toái Toái còn xinh xắn hơn cả trên tivi nữa!
Tuy nhiên, với trách nhiệm của một giáo viên, cô vẫn lên tiếng giải vây để Toái Toái ngồi xuống: "Được rồi, chúng ta đều là bạn học, không có ngôi sao hay không ngôi sao gì cả. Sau này các con phải chăm chỉ học tập, cùng nhau làm bạn tốt nhé!"
Đám trẻ con vẫn khá ngoan, đồng thanh đáp bằng giọng sữa non nớt: "Vâng ạ!"
Quản lý nhiều trẻ con như vậy chẳng hề nhẹ nhàng chút nào, đặc biệt là khi tính tò mò của chúng nổi lên, sự hiếu động quậy phá khiến thái dương cô giáo giật lên thình thịch.
Một cậu bé bất ngờ hét lên đòi chạy ra ngoài, thế là mấy nhóc tì khác cũng bị kích động theo, cũng lạch bạch đôi chân ngắn định chạy ra theo. Cô giáo vội vàng ngồi xổm xuống để kiểm soát tình hình hỗn loạn này.
Toái Toái thì bị cô bé lúc nãy nhận ra mình kéo đi đến góc bày đồ chơi. "Ở đây có xe nhún này, Toái Toái cậu có chơi không?"
Toái Toái lắc đầu, xua xua tay nhỏ: "Tớ không chơi đâu, tớ phải đợi bạn thân Lục Lục của tớ đến rồi cùng đi chơi cầu trượt!"
Đây là lời Lục Lục đã dặn dò Toái Toái cả nghìn lần trước ngày khai giảng, bảo cậu đừng có tùy tiện chơi với những bạn nhỏ khác, hai người họ mới là tốt nhất! Lúc đó Toái Toái còn gật đầu lia lịa, bảo "được thôi, được thôi".
Nhưng mà...
Toái Toái xoay người một vòng, cái thân hình ngắn mủn mỉn phải xoay hẳn một vòng mới nhìn hết được các bạn trong phòng. "Sao Lục Lục vẫn chưa đến nhỉ? Cậu ấy đi học muộn ạ?"
Thực tế là, Lục Lục – người bị phân vào lớp Hướng Dương 5 – lúc này đang trưng ra khuôn mặt thối hoắc, đứng ngoài phòng học "đối đầu" với mẹ mình.
"Con muốn đi tìm Toái Toái! Chúng con đã hẹn nhau rồi! Phải học cùng nhau, chơi cùng nhau!" Lục Lục tức giận đến mức hai má phồng lên như một con cá nóc, cả người đầy "gai nhọn".
"Con không muốn đi học ở đây đâu! Trẻ con quá!" Bài hát rửa tay cô giáo dạy trong ngày đầu tiên khiến Lục Lục cảm thấy chỉ số thông minh của mình bị chà đạp thảm hại.
Ban đầu cậu nhóc tưởng Toái Toái đến muộn nên đã nhẫn nại nghe cô giáo dạy những thứ "vô dụng" này. Thế nhưng càng đợi càng thấy sai sai, mãi đến khi thời gian thăm lớp một tiết của phụ huynh kết thúc, cậu vẫn không thấy Toái Toái đâu.
Bộ não nhanh nhạy của Lục Lục lập tức phản ứng ra ngay: Cậu và Toái Toái căn bản không học cùng một lớp!
"Mẹ đã hứa với con rồi, con sẽ được học cùng lớp với Toái Toái!" Lục Lục hậm hực nghiến răng, bướng bỉnh nắm chặt nắm đấm, ngước lên nhìn mẹ mình.
Diệp Mai đã cải trang một hồi nhưng vẫn không tránh khỏi bị một số phụ huynh nhận ra, lúc này cô chỉ có thể đưa Lục Lục ra góc khuất, kiên nhẫn giải thích tình hình với cậu nhóc.
"Đây là lỗi của mẹ, mẹ quên mất không dặn trước để phân con và Toái Toái vào cùng một lớp. Con cứ ngoan ngoãn đi học đi, đợi hai ngày nữa mẹ sẽ giúp con chuyển sang lớp của Toái Toái có được không?"
Lục Lục hoàn toàn không chấp nhận nổi. Vành mắt cậu đỏ hoe, bướng bỉnh như một chú sư tử con, quay ngoắt mặt đi không thèm nhìn mẹ. "Con muốn ở cùng Toái Toái cơ, hôm nay có nhiều bạn mới như vậy, cậu ấy quên con thì sao?"
Vừa nghĩ đến khả năng này, Lục Lục không kìm được mà dụi mắt, lòng buồn bã vô cùng.
Diệp Mai dở khóc dở cười, nhưng vẫn phải nghiêm túc hứa hẹn mấy lần. Mãi đến khi cô giáo giục phụ huynh không được ở lại lâu, cô mới vội vàng rời đi cùng các phụ huynh khác.
Lục Lục cúi đầu, được cô giáo dắt tay nhỏ quay lại lớp. Cậu im lặng ngồi vào chỗ của mình, không thèm để ý đến ai. Ngay cả khi cô giáo bảo giới thiệu bản thân, cậu cũng chỉ nói mỗi tên của mình, thiếu điều viết bốn chữ "đừng làm phiền tôi" lên trán nữa thôi.
Các bạn nhỏ khác thấy vẻ mặt "không dễ chọc" của cậu, đứa nào đứa nấy đều sợ hãi, ôm ghế nhỏ dịch ra xa một chút.
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Story
Chương 165: Ngoại Truyện – Nhà Trẻ (1)
10.0/10 từ 28 lượt.
