Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 157


Ánh đèn trong hội trường mờ ảo.


Đối với một cậu bé nhỏ tuổi như Tuế Tuế, một nghìn người đen kịt dưới khán đài là con số vô cùng, vô cùng lớn.


Bàn tay nhỏ nắm chặt của Tuế Tuế đã rịn mồ hôi, đôi mắt phấn khích khẽ sáng lên, bé không nhịn được mà nhún nhảy tại chỗ hai cái, mái tóc xoăn nhỏ cũng đung đưa theo nhịp động tác.


Bám lấy một góc của tấm màn hình lớn, Tuế Tuế lại lén lút ló đầu ra nhìn xuống dưới đài.


Tiểu Từ từng đóng qua hai bộ phim, dù sao cũng có chút ít kinh nghiệm, nhưng lúc này cô bé cũng hưng phấn đến mức đôi mắt tròn xoe lấp lánh, cùng Tuế Tuế bám rèm nhìn ra ngoài.


Thiên Thiên đã thay xong đồ diễn bước tới, thấy em gái Tiểu Từ và em trai Tuế Tuế đang chổng mông không biết làm gì, cậu bé tò mò gãi đầu đi tới.


"Tuế Tuế, hai em đang làm gì thế?"


Tuế Tuế đang tập trung nhìn trộm, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình, trái tim nhỏ bị dọa cho nhảy dựng lên một nhịp.


Cánh tay bé bỗng nhũn ra, bàn tay nhỏ không bám chắc vào mép màn hình, cả người "bạch" một cái ngã nhào ra đất.


Tiểu Từ giật thót mình, đôi mắt tròn xoe trợn trừng: "Tuế Tuế! Em có sao không!?"


Tuế Tuế nằm bò dưới đất, nửa thân trên đã lộ ra ngoài tấm rèm che. Trước mắt bé nổ đom đóm lấp lánh, bé chớp mắt hai cái rồi lắc đầu.


"Em không sao ạ."


"Á á á! Tuế Tuế, mẹ yêu con!"



"Đúng là cục cưng nhà mình rồi, đáng yêu quá đi mất!!!"


"Bên này bên này, bé cưng nhìn bên này này!"


Các fan cầm máy ảnh dưới đài là những người đầu tiên phát hiện ra Tuế Tuế bị ngã trên sân khấu. Họ ngay lập tức kích động vẫy tay và gậy huỳnh quang, không nhịn được mà hò hét ầm ĩ.


Tiếng reo hò vang dội cả trời đất, trần nhà hội trường dường như cũng rung chuyển theo.


Tuế Tuế nghe thấy tiếng hét đột ngột thì càng ngơ ngác hơn, bé nằm bò dưới sàn mãi mà chưa kịp bò dậy.


Tiểu Từ và Thiên Thiên đứng sau cũng bị dọa cho luống cuống tay chân, cứ tưởng mình đã phạm lỗi gì đó. Hai bé ngẩn người một lát rồi mới vội vàng cuống quýt cùng nhau đỡ Tuế Tuế dậy.


Ba đứa nhỏ loay hoay một hồi lâu, cuối cùng cũng trốn lại được sau màn hình lớn.


Tiếng tim đập "thình thịch" của mấy nhóc tì vẫn có thể nghe rõ mồn một giữa những tiếng hò hét lớn của khán giả.


Sắc môi hơi nhợt nhạt, Thiên Thiên là người đầu tiên lấy lại tinh thần, cậu bé nói lời xin lỗi với Tuế Tuế.


"Anh không nên làm em giật mình."


Tuế Tuế ngơ ngác một lúc rồi mới sực tỉnh, bé vỗ vỗ vào lồng ngực nhỏ của mình, thở phào một hơi thật dài.


"Không sao đâu ạ, nhưng mà có phải chúng mình gây họa rồi không?"


Ba nhóc tì làm sai chuyện nhìn nhau trân trân, sau đó đồng loạt cúi cái đầu nhỏ xuống thở dài.


Anh dẫn chương trình đi tới, nhìn thấy cảnh tượng các bạn nhỏ đứng thành một hàng, lại lắng nghe kỹ tiếng la hét của khán giả dưới đài, lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.



Nụ cười trên môi mở rộng hơn, anh dẫn chương trình trong bộ vest trắng lịch lãm trông như hòa mình vào gió xuân, dịu dàng và ấm áp.


Anh ngồi xổm xuống trấn an vài câu, xoa đầu từng bé một rồi bảo các bé vào phòng hóa trang trước.


"Lát nữa mới đến lượt lên sân khấu, các em vào đợi một chút nhé."


Tuế Tuế được xoa đầu thì lòng không còn hoảng loạn nữa, bé "vâng vâng" hai tiếng, ra sức gật cái đầu nhỏ, mái tóc xoăn suýt chút nữa là bị văng ra ngoài theo nhịp gật.


Ba đứa trẻ nắm tay nhau trở lại phòng nghỉ hậu trường, đôi bàn tay nhỏ đặt ngay ngắn trên đầu gối, tư thế ngồi đoan trang ngoan ngoãn như thể lúc nào cũng là những em bé ngoan vậy.


Chu Sơn là người lớn đầu tiên thay xong đồ diễn bước ra. Anh mặc một bộ áo khoác da màu đen mang đậm phong cách thời xưa, trên áo còn đính đinh tán, đeo kính râm, tóc vuốt ngược ra sau, trông vừa phong trần vừa có chút ngầu.


Thiên Thiên rất ít khi thấy bố mình như vậy, đôi mắt nhỏ ngay lập tức nhìn sững sờ. Tuế Tuế lại càng kinh ngạc đến mức há hốc miệng, liên tục "Oa" lên mấy tiếng.


"Chú Chu Sơn ngầu quá đi ạ!"


Chu Sơn đẩy kính râm, khóe môi nhếch lên điên cuồng, suýt chút nữa là đánh mất chính mình trong những lời khen ngợi của đám trẻ. May mà nhân viên công tác đã bước tới, khách sáo mời anh lên sân khấu biểu diễn trước.


Là tiết mục mở màn, Chu Sơn rũ rũ chiếc áo khoác da, quay người vẫy tay một cách phong trần với đám nhóc, bóng dáng anh nhanh chóng biến mất sau góc tường.


Thi Thi và Lục Lục cũng thay xong quần áo đi ra, thấy động tác ra vẻ của chú Chu Sơn, khóe miệng Lục Lục không nhịn được mà giật giật.


Vừa ngồi xuống cạnh Tuế Tuế, Lục Lục còn chưa kịp nói gì đã thấy Thẩm Từ bước ra.


Tạo hình của Thẩm Từ lần này rất thanh khiết để phù hợp với tiết mục biểu diễn. Ở đuôi mắt anh còn vẽ những vân sóng nước màu xanh lam, càng làm nổi bật vẻ thanh tân tự nhiên. Tuy nhiên, khí chất của anh vốn lạnh lùng, sắc xanh lam nhạt không những không làm dịu đi khí chất ấy mà trái lại còn khiến anh trông càng thanh lãnh, cô độc và kiêu hãnh hơn.


Giống như một nắm nước đã đóng băng, lạnh lùng và nhạt nhẽo.



Dàn nhóc tì ngồi thành hàng lúc này lại càng há hốc miệng to hơn. Tiểu Từ – cô bé vốn "cuồng cái đẹp" – thì đôi mắt không thèm chớp lấy một cái, ánh nhìn dán chặt vào người Thẩm Từ.


Thẩm Từ bước tới, ngồi xuống chiếc sofa đối diện, vắt chéo chân, chống cằm nhìn đám nhóc tì trước mặt. Ngón tay anh gõ nhẹ vào thành sofa, giọng nói hơi trầm xuống:


"Tỉnh lại đi nào."


Tiểu Từ lúc này mới vội vàng chớp mắt, còn dùng tay nhỏ quệt miệng vì sợ mình lỡ để ch** n**c miếng.


Chưa kịp khen anh Thẩm Từ đẹp trai thì Diệp Mai đã diện một chiếc váy đỏ bước tới, rạng rỡ và hào phóng, cả căn phòng dường như bừng sáng trong tích tắc.


Các nhân viên hậu trường nhìn dàn nam thanh nữ tú này không khỏi cảm thán một phen. Phải công nhận một điều, nhan sắc của các khách mời trong show này cực kỳ đỉnh cao!


Sau khi Chu Sơn kết thúc phần biểu diễn, Thẩm Từ đứng sau cánh gà, lặng lẽ đợi đến lượt mình. Thẩm Từ biểu diễn một bài hát mới được nhạc sĩ viết riêng cho anh – "Sóng".


Chất giọng của anh thiên về tông lạnh, lại mang theo một chút khí chất lười biếng, ngang tàng y hệt tính cách thật của mình, hát bài này vô cùng phù hợp.


Dưới đài, không ít khán giả đã gào thét khản cả cổ, hội trường ngay lập tức biến thành một buổi concert quy mô lớn.


"Thẩm Từ hát hay quá đi mất!" "Trước đây chẳng phải anh ấy là 'bình hoa di động' sao?! Sao dạo này cứ liên tục mang đến bất ngờ cho người ta thế này!"


Thẩm Từ hát xong cũng không nói gì thêm, anh cúi người chào khán giả rồi đi về phía khu vực chờ ở bên cạnh. Chu Sơn – người đã diễn xong trước đó – cũng ở đó, thấy Thẩm Từ đi tới thì chạm nắm đấm với anh.


"Đợi một chút, người lớn diễn xong là đến lượt lũ trẻ rồi."


Đều là bậc làm cha mẹ (hoặc anh trai), bản thân biểu diễn thì không lo mấy, chỉ sợ các nhóc tì gặp sự cố gì thôi. Nhưng nhìn buổi diễn tập sáng nay thì... vấn đề có vẻ khá lớn đây. Thẩm Từ và Chu Sơn nhìn nhau, đồng thời lắc đầu thở dài.


Diệp Mai và Nhiễm Kỳ hợp tác hát một bài tiếng Anh, một người đỏ rực mỹ lệ, một người trắng tinh tinh nghịch, biểu cảm sinh động như đang diễn một vở nhạc kịch tuyệt mỹ. Fan dưới đài bị nhan sắc của hai chị đẹp "hạ gục", hò hét đến khản cổ, kích động đến mức hận không thể lên sân khấu ôm hôn hai mỹ nhân một cái.



Lần này Chu Di không nhảy điệu Ballet sở trường mà chọn một điệu múa cổ điển đang hot trên mạng, tà áo bay phấp phới, vũ điệu uyển chuyển và xinh đẹp.


Sau khi phần biểu diễn kết thúc, các phụ huynh đều đứng ở bên cánh gà đợi các con lên sân khấu. Khán giả xem rất thỏa mãn, thi nhau vẫy gậy huỳnh quang, hô vang tên ngôi sao mình yêu thích, bầu không khí toàn trường được đẩy lên cao trào nhất.


Anh dẫn chương trình cầm kịch bản lên sân khấu, nụ cười tươi tắn trên môi giới thiệu các khách mời nhí sắp xuất hiện.


"Các phụ huynh đã thể hiện vượt ngoài mong đợi của khán giả rồi. Xem ra lần này chương trình phát sóng, hot search chắc chắn sẽ bị chúng ta bao trọn gói mất."


Trêu chọc vài câu, anh dẫn chương trình cười nói tiếp:


"Tôi cũng không nói nhảm thêm nữa, tin rằng rất nhiều fan đang đợi màn biểu diễn của các bé cưng. Vậy thì xin mời — Ba chú lùn lên sân khấu!"


Đây là vở kịch ngắn mà Tiểu Từ, Lục Lục và Thiên Thiên đã tập luyện, trích từ phân đoạn trong vở kịch "Nàng Bạch Tuyết". Tuy nhiên, nhìn cái tên là đủ biết vở kịch này cơ bản chẳng còn liên quan gì đến "Nàng Bạch Tuyết" nữa rồi.


Các bé sau cánh gà nghe thấy tiếng anh dẫn chương trình liền hít một hơi thật sâu, xếp hàng ngay ngắn từ bên cánh gà bước ra sân khấu. Bốn nhóc tì đồng loạt bước đôi chân ngắn cũn, giống như mấy cục tròn vo lạch bạch chạy ra giữa sân khấu...


Khoan đã, bốn đứa?!


Các phụ huynh đang đứng bên cánh gà quan sát cũng ngẩn người trong giây lát, vội vàng đếm lại, mới phát hiện ra sau lưng ba chú lùn còn "đính" thêm một Tuế Tuế đang mặc đồ Ballet!


Tuế Tuế giống như một cái đuôi nhỏ, đứng sát cạnh Lục Lục, luống cuống cùng mọi người cúi chào khán giả.


Các phụ huynh và anh dẫn chương trình đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này đều có chung một biểu cảm ngơ ngác, đồng loạt hít một hơi khí lạnh.


Thi Thi cũng ló cái đầu ra từ sau cánh gà, lo lắng không yên, ra sức vẫy tay ra hiệu cho Tuế Tuế mau quay lại.


"Tuế Tuế ơi, em đi nhầm rồi! Chưa đến lượt chúng mình đâu!"


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 157
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...