Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 132

Trong ánh mắt hả hê xem kịch vui của các phụ huynh khác, Tuế Tuế cũng đã bốc thăm xong trang phục của mình.

Đó là một bộ đồ rùa nhỏ, phía sau đeo một cái mai rùa bằng nhung màu xanh lá cây.

Thẩm Từ thấy vậy liền vỗ mạnh vào trán mình, thầm nghĩ chẳng lẽ vận đen "đồ đen" này còn có thể lây lan sao?

[Xong đời rồi, lần này chắc chắn không thắng nổi rồi!]

[Một con cá, một con rùa, hai anh em nhà này toàn bốc trúng động vật dưới nước, đúng là anh em ruột thịt có khác!]

[Con rùa nhỏ thì đi kiểu gì được, tôi chỉ thấy rùa bò lừ đừ thôi.]

Giữa một màn bình luận không mấy lạc quan, các bạn nhỏ khác cũng đã bốc xong quần áo và được phụ huynh dẫn vào phòng thay đồ bên cạnh.

Tuế Tuế lại khá thích cái mai rùa nhỏ này, bé hớn hở ôm lấy bộ đồ của mình, lạch bạch chạy theo mọi người. Cái mai rùa không hề nặng, nhìn thì có vẻ dày cộp nhưng thực tế bên trong toàn là bông mềm. Lớp vỏ bên ngoài là một lớp lông mềm mại, sờ rất sướng tay, vuốt một cái là thấy mềm nhũn như một cục bông gòn.

Thẩm Từ mặc xong bộ đồ rùa béo mầm cho Tuế Tuế trước, anh vò mạnh vào cái bụng đầy lông lá trước ngực bé, hài lòng gật đầu: "Được đấy, Tuế Tuế mặc bộ này vừa khít luôn."

Lúc này Tuế Tuế chỉ có bốn cái tay chân ngắn ngủn và cái đầu với mái tóc xoăn màu nhạt rối bù thò ra ngoài. Đôi tay nhỏ khua khoắng vài cái, thậm chí còn chẳng chạm tới gấu quần của Thẩm Từ.

Không hiểu sao tay mình lại biến thành ngắn tịt như thế, Tuế Tuế ngơ ngác đứng tại chỗ, định xoay người một cái thì kết quả là cái mai rùa trên lưng quá nặng, trực tiếp kéo bé ngã ngửa ra sàn. Nằm ngửa mặt lên trời, đôi tay Tuế Tuế khua loạn xạ không trung, hai cái chân nhỏ cũng lơ lửng, loay hoay mãi mà không chạm được xuống đất.

"Con... con không dậy được! Anh ơi, anh ơi cứu con với!"

Thẩm Từ nhìn thấy "rùa nhỏ" Tuế Tuế cứ đạp đạp đôi chân, nỗ lực lật người một cách vô vọng thì đứng bên cạnh cười ngất. Anh lấy điện thoại ra, quay lại đoạn video này gửi cho anh cả Thẩm Thiệu Cảnh trước, sau đó mới nhếch môi đi tới, lật ngược chú rùa đang nằm chổng vó lên.

Chú rùa Tuế Tuế choáng váng đầu óc đứng dậy, đi đứng siêu vẹo vài bước, nếu không có Thẩm Từ đỡ bên cạnh thì chắc chắn lại lặp lại vết xe đổ ngã chổng gọng lần nữa. Bé lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo, một lúc sau mới định thần lại được, rồi được chị nhân viên đang nén cười dắt tay đưa ra ngoài.

Các bạn nhỏ khác đã thay đồ xong đang tụ tập trước vạch xuất phát, líu lo trò chuyện. Tuế Tuế vác cái mai rùa khổng lồ, đi một bước lại lắc lư một cái, lững thững tiến về phía trước. Đôi chân nhỏ xíu phải trụ vững cái mai rùa to đùng kia, cứ đi hai bước là lại có nguy cơ ngã lộn nhào. May mà dù có lắc lư, Tuế Tuế vẫn đi tới được đường đua.

Bé định lau mồ hôi trên trán, nhưng kết quả là giơ đôi tay ngắn ngủn lên cũng không với tới mặt mình. Tuế Tuế khua tay trong không trung vài cái, cuối cùng đành phải bỏ cuộc.

[Trời ơi, em ấy đáng yêu quá! Tôi xỉu đây!]

[Lúc nãy trong phòng thay đồ lật người không được nhìn còn đáng yêu hơn, chú rùa nhỏ tròn xoe phúng phính, muốn nựng một cái quá đi!]

[Một lũ nhóc lông xù đáng yêu, tổ chương trình các người giỏi lắm! A a a a!]

[Mê quá mê quá, đến cả buổi livestream hậu trường mà chất lượng cũng cao thế này, quả nhiên không làm tôi thất vọng!]

Cư dân mạng bị vẻ ngoài của các bé làm cho phát cuồng, hận không thể mang bao tải tới "bắt cóc" các bé về nhà. Trong số các bạn nhỏ khác, Thi Thi bốc trúng thỏ nhỏ, Tiểu Từ là hổ con, Thiên Thiên là hà mã.

Lục Lục là người ra cuối cùng, cậu bé mặc bộ đồ gà con màu vàng, trên đầu còn đội mũ gà con, cái mỏ nhỏ màu cam đỏ rũ sang một bên. Lục Lục giữ vẻ mặt lạnh lùng "thối hoắc", dường như cậu chẳng hài lòng chút nào với bộ đồ này, mím chặt môi, trông như thể sẵn sàng dùng cái mỏ nhọn kia để mổ người bất cứ lúc nào. Tiểu Từ và Thi Thi hơi sợ, nắm tay nhau né xa một chút.

Tuế Tuế thì lại rất thích, chính xác mà nói thì bé chẳng ghét bộ đồ nào cả. Thấy Lục Lục đi tới, Tuế Tuế còn "Oa" lên một tiếng, định vỗ tay cho bạn nhưng kết quả là hai tay bị cái mai rùa to đùng trước ngực chặn lại, chỉ sờ được vào lớp vỏ mềm mại của chính mình chứ không chạm tay vào nhau được.

"Lục Lục, bạn là gà con kìa!" Không vỗ tay được, Tuế Tuế vẫn dùng cách khác để bày tỏ sự nhiệt tình, bé dùng giọng sữa hét to.

Lục Lục thấy Tuế Tuế vác cái mai rùa to đùng, không nhịn được mà tiến tới chọc chọc vài cái. "Mai rùa của bạn cũng đẹp lắm." Hai nhóc tì tiến hành một màn "khen nhau xã giao" đầy hữu nghị, mỗi bé đều cười híp cả mắt.

Dù đi lại rất khó khăn nhưng Tuế Tuế cũng rất hài lòng với cái mai rùa của mình, bé vỗ vỗ cái bụng mềm mại, gật đầu lia lịa: "Đúng ạ, mai rùa của con xịn lắm, ngã cũng không đau đâu!" Thực tế là không chỉ không đau, mà tay chân Tuế Tuế còn chẳng có cái nào chạm được tới đất khi bé ngã nữa. Nghĩ rằng mình đã chọn được bộ đồ tốt nhất, Tuế Tuế đứng một mình cười ngô nghê một hồi.

Lúc này, các phụ huynh thay đồ xong cũng kéo rèm bước ra. Đuôi cá của Thẩm Từ rất dài, anh giữ khuôn mặt xám xịt nhảy từng bước đi tới, sát khí trong mắt như sắp tràn ra ngoài. Các phụ huynh khác vốn còn thấy bộ đồ trên người mình vướng víu, vừa quay đầu thấy Thẩm Từ là liền vỗ đùi cười phá lên.

"Ha ha ha, nhìn thế kia là hôm nay tôi thắng chắc rồi!" Chu Sơn thay bộ đồ sư tử, đẩy kính râm trên sống mũi, vỗ vai Thẩm Từ cười cực lớn.

Thẩm Từ lười đếm xỉa đến ông ta, lạnh mặt tiếp tục nhảy về phía trước, tỏa ra hơi lạnh đầy sảng khoái. Đôi lông mày tuấn tú đầy vẻ oán hận, Thẩm Từ khoanh tay đứng trước đường đua, mất kiên nhẫn chờ cái cuộc thi ngớ ngẩn này bắt đầu.

Các khách mời khác cũng vội vàng vào vị trí. Anh dẫn chương trình đã thay một bộ đồ thể thao gọn gàng, đứng bên cạnh đường đua, giơ cao lá cờ nhỏ và thổi còi thật mạnh. "Cuộc thi bắt đầu!"

Tiếng còi vừa dứt, các phụ huynh dồn hết sức lao ra ngoài. Trong số các nhóc tì, một vài bé vẫn đứng ngây ra tại chỗ vì mải ngưỡng mộ quần áo của người khác. Tiểu Từ đứng cạnh Tuế Tuế, nặn nặn bộ đồ hổ của mình rồi lại chọc chọc mai rùa của Tuế Tuế, đôi mắt tròn xoe sáng rực. "Tuế Tuế, bạn mặc bộ này nhìn đẹp quá." Rõ ràng là cái mai rùa rất cồng kềnh nhưng Tiểu Từ vẫn thấy Tuế Tuế mặc vào rất xinh, khuôn mặt nhìn càng nhỏ nhắn hơn!

Tuế Tuế cũng cười tươi, khuôn mặt nhỏ vì nóng mà ửng hồng: "Bộ của bạn cũng đẹp nữa!" Hai nhóc tì đứng ngay vạch xuất phát, đứa một câu đứa một lời tán gẫu, chẳng có chút ý định nào là muốn tiến lên phía trước cả.

[Hai nhóc này trò chuyện vui vẻ quá nhỉ.]

[Cháu tôi lớp một, lần đầu đi thi lấy luôn tờ đề ra gấp máy bay, trẻ con thực sự không có ý thức về thi cử hay thi đấu đâu.]

[Bên kia Thiên Thiên sắp về đích rồi, Tuế Tuế vẫn còn đang tám chuyện!]

Không chỉ cư dân mạng thấy buồn cười, anh dẫn chương trình đứng bên cạnh thổi còi xong cũng thở dài bất lực, đi tới đẩy hai nhóc tì một cái. "Cuộc thi bắt đầu rồi, Tuế Tuế, Tiểu Từ, mau cử động đi nào!"

Hai bé bấy giờ mới "ồ" một tiếng, quýnh quáng bắt đầu đi lên. Tuế Tuế vừa bước đôi chân ngắn đi được hai bước đã bị chị nhân viên giám sát kéo lại, bắt đứng về vạch xuất phát bắt đầu lại. "Không được đâu nha, rùa là phải đi bằng bốn chân cơ, Tuế Tuế vi phạm quy định rồi, phải làm lại."

Tuế Tuế "A" một tiếng, ngơ ngác một lúc, chẳng biết cái đầu nhỏ đang nghĩ gì mà cứ đứng đờ ra đó một hồi lâu. Đến khi cuối cùng cũng nghĩ thông suốt bốn chân phải đi như thế nào, Tuế Tuế mới nằm sấp xuống đất, dùng đôi tay chân ngắn ngủn khua khoắng, cố sức bò về phía trước.

Bé nghiến chặt răng, đôi tay nhỏ cào cấu không trung thật nhanh, đôi chân cũng nỗ lực đạp đạp. Tuy nhiên, hành động đó chẳng có tác dụng gì, bé vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhích đi được phân nào.

Chu Sơn - người lao ra đầu tiên - đã vi phạm quy định và bị nhân viên bắt lại, quay về vạch xuất phát. Nhìn dáng vẻ nỗ lực của Tuế Tuế, ông cười khoái chí một trận rồi nhanh chóng vượt qua bé đi lên phía trước. Chu Sơn tính tình nóng nảy, đi chưa được nửa đoạn lại vi phạm quy tắc lần nữa, bị nhân viên đưa lên bục tròn để hát. Sau khi hát một bản tình ca cổ điển và được ban giám khảo công nhận, Chu Sơn lại vội vàng quay về vạch xuất phát.

Lúc này, Tuế Tuế vẫn nằm bò tại chỗ, mái tóc xoăn rũ xuống hai bên má, mệt đến mức buông thõng đôi tay, há miệng th* d*c để nghỉ ngơi. Chu Sơn xoa trán, đẩy kính râm lên, đầy hiếu kỳ chọc chọc chú rùa nhỏ Tuế Tuế. "Sao nửa ngày rồi mà chú chẳng thấy cháu nhúc nhích tí nào thế?"

Tuế Tuế ngước cái đầu nhỏ lên, nghẹn ngào nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Con cũng không biết nữa ạ." Bé đã nỗ lực bò lắm rồi mà!

Chu Sơn bị biểu cảm ấm ức của nhóc tì làm cho bật cười, trên đường đua ông lại quên mất quy tắc, thế là lại bị nhân viên mời đi làm nhiệm vụ với khuôn mặt nghiêm túc.

Mọi người xung quanh Tuế Tuế cứ đi tới đi lui, hầu như ai cũng vi phạm quy tắc một lần và lướt qua bé. Còn bé thì giống như một bức tượng rùa nhỏ đánh dấu chủ quyền, cố định ở vị trí cách vạch xuất phát vài centimet, bò mãi mà chẳng đi xa được chút nào.


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 132
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...