Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 127
Bụi bặm lơ lửng trong những tia sáng xuyên qua cửa xe, tĩnh mịch và mờ ảo, toát lên vẻ cổ điển đặc trưng của một tấm ảnh phim cũ. Không khí oi bức dần đẩy lùi cái mát mẻ của buổi sớm, bao trùm khắp mặt đất.
Lau mồ hôi trên trán, Tuế Tuế thở hắt ra một hơi rồi leo xuống xe. Bé đeo chiếc ba lô nhỏ màu kem đứng trước cửa tiệm bánh quy, siết chặt quai đeo rồi bước vào trong. Trong tiệm có mở máy lạnh, Tuế Tuế vừa vào đến nơi đã cảm nhận được từng luồng gió mát rượi lướt qua mặt.
Cửa hàng trưởng đang đeo chiếc tạp dề rộng thùng thình, bưng khay bánh đi ra phía trước thì đúng lúc nhìn thấy Tuế Tuế, ông mỉm cười chào: "Giám đốc nhỏ hôm nay đến sớm quá nhỉ, các nhân viên khác vẫn chưa tới đâu."
Khuôn mặt trắng trẻo của Tuế Tuế ửng hồng như ráng chiều, bé vân vê góc áo rồi nhỏ giọng xin lỗi: "Con xin lỗi ạ, hôm qua con quên mất phải đi làm."
Cửa hàng trưởng đặt khay bánh xuống, phẩy tay ý bảo không sao. "Không sao đâu, chiều qua tiệm cũng không bận lắm, hôm nay cháu đến đúng lúc đấy. Ở quảng trường đang tổ chức một hội nghị hợp tác chiêu thương ngành đồ ngọt, chúng ta sẽ đến đó bày một gian hàng để thu hút các khách hàng tiềm năng. Giám đốc nhỏ có thể dẫn đội qua đó để quảng bá bánh quy của mình."
Nghe cửa hàng trưởng nói, đôi mắt tròn đen lánh của Tuế Tuế xoay vòng vòng như mắt muỗi, hoàn toàn chẳng hiểu gì cả. "Dạ... dạ được ạ."
Giám đốc nhỏ cố gắng ưỡn ngực, bày ra bộ dạng "cháu hiểu rồi", còn kiên định gật gật cái đầu nhỏ. Cửa hàng trưởng bật cười, đưa cho Tuế Tuế một miếng bánh quy vừa ra lò còn nóng hổi. "Lại đây nếm thử miếng bánh chú mới làm nào, xem hương vị có chỗ nào cần cải thiện không? Lát nữa chúng ta sẽ mang loại bánh này ra quảng trường."
Lập tức, trong mắt Tuế Tuế chỉ còn lại miếng bánh quy nhỏ đó. Bé vui vẻ nhận lấy, nóng lòng cắn một miếng. "Ngon lắm ạ."
Tuế Tuế cắn mất một cái đầu của chiếc bánh hình gấu, gật đầu liên hồi, ánh mắt sáng rực. Bé được cửa hàng trưởng bế ngồi lên ghế, đôi chân ngắn đung đưa, thầm nghĩ chú cửa hàng trưởng giỏi thật đấy, làm được bao nhiêu loại bánh quy ngon.
Bé ôm mặt suy nghĩ, tự nhủ sau này lớn lên mình cũng muốn làm chủ tiệm bánh quy, ngày nào cũng được ăn bánh ngon! Lắc đầu một cái, Tuế Tuế lại "a" lên một tiếng, sực nhớ ra bây giờ mình đã là Giám đốc xưởng bánh rồi! Còn oai hơn cả chủ tiệm nữa cơ!
Bé cong đôi lông mày xinh xắn, cầm miếng bánh quy cười ngô nghê vui sướng một hồi lâu. Ăn xong bánh, Tuế Tuế bắt đầu giúp đóng gói đồ đạc để chuẩn bị xuất phát ra quảng trường. Để lại hai nhân viên trông tiệm, Giám đốc nhỏ Tuế Tuế dẫn theo cửa hàng trưởng và anh nhân viên Tiểu Ngô, tay xách nách mang leo lên xe.
Hội nghị chiêu thương đồ ngọt lần này do mấy doanh nghiệp lớn liên kết tổ chức, quy mô có thể nói là hàng đầu trong thành phố. Các gian hàng tham gia không chỉ có những tiệm bánh nổi tiếng địa phương mà còn có những xưởng nhỏ, tiệm nhỏ ẩn mình trong các ngõ ngách thành phố.
Trên quảng trường, các sạp hàng đã sớm được bày ra. Vô số gian hàng với mái che màu cam đỏ xếp thành vòng tròn ngay ngắn, từ trong ra ngoài tổng cộng ba lớp, nhìn từ xa như một biển trời màu cam.
Lúc Tuế Tuế đến, một số tiệm đã có mặt từ sớm và đang bày biện đủ loại đồ ngọt lên sạp. Ôm một túi bánh quy nhỏ, đôi mắt tròn xoe của Tuế Tuế nhìn không xuể, bé ngửa đầu đi giữa các gian hàng như một cục bột trắng mềm, lững thững di chuyển trong biển màu cam.
Cửa hàng trưởng luôn để mắt tới Tuế Tuế, chỉ sợ không chú ý một cái là "Giám đốc cục bột" sẽ bị nhấn chìm giữa đám đông sạp hàng. Mất một lúc lâu mới tìm thấy gian hàng của mình, Tuế Tuế kiễng chân, ngửa đầu muốn đặt túi bánh lên bàn.
Thấy bé vất vả giơ bánh lên mà đôi tay ngắn ngủn vẫn không với tới mặt bàn, cửa hàng trưởng nhịn cười lắc đầu, đưa tay xách túi bánh từ tay Tuế Tuế đặt lên trên. "Con cảm ơn chú ạ~"
Tuế Tuế xoa xoa đôi tay nhỏ mỏi nhừ, đôi mắt đen lánh hơi mở to, bắt đầu quan sát gian hàng nhỏ của mình. Cửa hàng trưởng bảo không có gì, thấy chiều cao của Tuế Tuế bị cái bàn che khuất hoàn toàn, ông bèn đi tìm một chiếc ghế đẩu cho bé đứng lên. Nhờ vậy, Tuế Tuế mới ló được cái đầu nhỏ đầy tóc xoăn lên khỏi mặt bàn.
[Cười chết mất thôi, Giám đốc còn chẳng cao bằng cái bàn.]
[Tôi nghi ngờ ban tổ chức cố tình làm khó vị Giám đốc ba tuổi nhà mình! (icon đầu chó)]
[Hội nghị chiêu thương này làm tốt đấy chứ, quy mô lớn thế này tôi cũng muốn đi dạo quá.]
Gọi là hội nghị chiêu thương, nhưng thực tế đa số các nhà sản xuất không nghĩ tới việc hợp tác với doanh nghiệp lớn, mà chỉ muốn mượn dịp này để tăng độ nhận diện cho sản phẩm của mình. Hoạt động này được quảng bá rất tốt, sạp hàng còn chưa bày xong đã có khách du lịch tới nếm thử.
Tuế Tuế và cửa hàng trưởng cùng bày bánh quy ra, bên cạnh còn để thêm nĩa nhỏ và găng tay dùng một lần để khách nếm thử. Cả một chiếc bàn dài trải đầy đủ loại bánh quy, khách chưa tới mà đôi mắt nhỏ của Tuế Tuế đã xoay không ngừng rồi. Bé nhìn chằm chằm vào một loại bánh quy socola kẹp kem chưa được ăn bao giờ, đôi mắt trong veo như thủy tinh không chớp lấy một cái.
l**m l**m đôi môi hơi khô, Tuế Tuế hít sâu một hơi, nỗ lực chống lại sự cám dỗ. "Không sao đâu", Tuế Tuế lấy bình nước nhỏ ra nghĩ thầm, mình cũng có nước dâu ngọt ngào mà! Bé mở nút bình, ngửa đầu "ừng ực" uống hai ngụm nước dâu.
Tiếc là biểu cảm của Tuế Tuế đã phản bội bé, ánh mắt thèm thuồng quá rõ ràng, cứ uống hai ngụm nước lại liếc miếng bánh socola một cái, khiến cửa hàng trưởng và Tiểu Ngô bên cạnh cười không ngớt. Cư dân mạng cũng không nhịn được mà ôm mặt cười, gửi màn hình đạn:
[Nhìn đứa nhỏ tội nghiệp chưa kìa, hay là cho bé một miếng đi!]
Cửa hàng trưởng run vai cười hai tiếng, ho nhẹ một cái rồi nói: "Tuế Tuế lấy một miếng nếm thử xem bánh đi đường có bị hỏng không nào."
Mắt Tuế Tuế lập tức mở tròn xoe, khẽ "a" một tiếng rồi chỉ vào cái mũi nhỏ của mình: "Con nếm thử ạ?"
Cửa hàng trưởng cười gật đầu, lấy miếng bánh socola mà Tuế Tuế đã nhìn chằm chằm nãy giờ đưa cho bé. Tuế Tuế đón lấy đầy bất ngờ, "Oa" một tiếng, đôi mắt lập tức sáng lấp lánh. Đến cả cái bình nước hay dùng cũng không cần nữa, bé đặt sang một bên, chuyên tâm đứng trên ghế đẩu ăn bánh. Đôi mắt nhỏ nhắm lại hưởng thụ, Tuế Tuế vui đến mức mấy lọn tóc xoăn trên đầu cũng dựng đứng lên, trông mềm mại cực kỳ dễ nựng.
Anh nhân viên Tiểu Ngô "gan to bằng trời", thấy Giám đốc nhỏ đang mải ăn bánh liền đưa tay ra xoa mạnh một cái vào mớ tóc xoăn, rồi thu tay về cực nhanh trước khi bé kịp phản ứng. Tuế Tuế đang ăn ngon lành, tự nhiên thấy đầu bị xoa một cái thì đờ người ra tại chỗ.
Phản ứng chậm nửa nhịp, bé quay đầu lại, lấy một tay giữ đầu nói: "Đầu của con lạ lắm ạ."
Động tác của Tiểu Ngô quá nhanh, Tuế Tuế chỉ cảm thấy đầu nặng xuống một cái. Vốn từ ít ỏi không giúp bé tả nổi cảm giác bị xoa đầu chớp nhoáng đó, chỉ biết mở đôi mắt mờ mịt bảo "lạ lắm". Tiểu Ngô nén cười, sắp xếp lại các khay trên bàn, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Cửa hàng trưởng thì liếc anh một cái, xoa nhẹ đầu Tuế Tuế rồi đưa cho bé thêm một miếng bánh nữa. "Không sao đâu, Tuế Tuế ăn thêm miếng nữa đi, lát nữa khách đến là bận lắm đấy."
Tuế Tuế lập tức bị miếng bánh mới thu hút, gật đầu lia lịa, coi như quên sạch chuyện cái đầu "lạ lắm" vừa rồi. Bé bê chiếc ghế đẩu ngồi cạnh gian hàng, cổ treo bình nước, cầm bánh quy nhai "răng rắc". Khuôn mặt tràn đầy sự thỏa mãn, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết sáng ngời, nụ cười còn ngọt ngào hơn cả bánh quy.
Khách tham quan đi ngang qua thấy dáng vẻ đáng yêu này, khóe miệng còn dính vụn bánh mà đôi mắt đã lim dim hạnh phúc, lòng cũng không nhịn được mà muốn mua thử. "Ông chủ, bánh này bán thế nào?"
Tuế Tuế nghe thấy liền vội ngẩng đầu, dùng giọng sữa trả lời: "Bánh này năm đồng ạ!"
Vị khách nghe xong, vuốt cằm cười ha hả: "Bé con ơi, chú đang hỏi ông chủ mà."
Giám đốc nhỏ Tuế Tuế gật gật đầu, quả quyết nói: "Dạ đúng rồi, con biết mà." Cửa hàng trưởng bên cạnh giải thích thêm: "Đây chính là ông chủ của chúng tôi đấy ạ. Loại bánh này năm đồng một cân, vị rong biển ngon lắm, anh có thể nếm thử."
Vị khách "ả" lên một tiếng, trợn mắt đầy kinh ngạc: "Ông chủ của các anh... nhỏ xíu thế này đã ra ngoài làm việc rồi?!" Nhìn cái vóc dáng này, chắc răng còn chưa thay hết đâu nhỉ?!
Tuế Tuế thì rất thản nhiên "vâng" một tiếng, gật đầu bảo: "Dạ đúng ạ, con phải ra ngoài kiếm tiền mà."
Vị khách hít một hơi, định nói gì đó nhưng ngẩng đầu thấy máy quay phía sau Tuế Tuế thì chợt hiểu ra: "Đang quay show à? Thảo nào, cho chú hai cân nếm thử xem nào." Nhìn Tuế Tuế ăn ngon như vậy, vị khách cũng thực sự thấy thèm. Đơn hàng đầu tiên thành công dễ dàng như thế coi như là một khởi đầu thuận lợi.
Tuế Tuế nhìn khách đi xa, lại kiễng chân xem tiền bỏ vào hộp, đôi mắt lập tức cong tít: "Kiếm được tiền rồi~" Trong mắt Tuế Tuế như hiện ra bao nhiêu đồng tiền vàng leng keng, khiến bé phải bịt miệng cười sung sướng. Nhìn bộ dạng "tiểu tài mi" này, người hâm mộ cũng cười theo:
[Kiếm được khoản tiền đầu tiên rồi!]
[Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, lát nữa đông người là đếm tiền mỏi tay luôn!]
Mây trôi bồng bềnh trên những gian hàng rực rỡ, che đi cái nắng gắt. Trên quảng trường rộng lớn, vô số gian hàng như một mê cung uốn lượn, các khách hàng và thương gia bắt đầu đổ về, di chuyển chậm rãi bên trong.
Hôm nay Lục Lục mặc một bộ đồ vest chính trang, nghiêm túc giữ khuôn mặt lạnh lùng đi phía trước, tay còn cầm một bản hợp đồng ra dáng lắm. Thư ký của Tổng giám đốc Lục nở nụ cười tiêu chuẩn, tận tâm đi theo sau. "Tiệm bánh ngọt này được đấy." Lục Lục dừng lại trước một gian hàng nhỏ, ngửa cái cổ nhỏ ra hiệu cho thư ký.
Thư ký gồng cơ bắp tay, bế Tổng giám đốc Lục lên để cậu nhìn rõ đồ ngọt trên sạp. Lục Lục ngồi trong lòng thư ký, nghiêm túc quan sát một hồi rồi gật đầu: "Được, có thể đưa vào danh sách cân nhắc." "Tổng giám đốc" Lục - người đang đi khảo sát các nhà cung cấp đồ ngọt để hợp tác - lạnh lùng phán một câu như vậy.
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
