Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí

Chương 106

Bên ngoài cửa, người đàn ông vừa nâng một chân bước vào nhà bỗng sững lại.

Nhìn thấy Diệp Mai đang hầm canh, lại nhìn thấy cậu bé nhỏ xíu, thấp lùn bên cạnh chân cô, Lục Chính Ngạn có chút không tin nổi mà vỗ nhẹ vào trán một cái.

"Cảnh tượng này có hơi lạ lùng, chắc là tôi không đi nhầm nhà đấy chứ?"

Diệp Mai không chịu nổi cái kiểu hài hước nhạt nhẽo của người này, cô trao cho anh một cái lườm thanh thoát, mở miệng hỏi: "Sao anh lại về vào giờ này?"

Gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của Lục Chính Ngạn nặn ra một nụ cười, anh đi vào đặt túi công văn lên tủ. Trợ lý theo sau cũng thay giày bước vào, sau khi chào hỏi một câu liền đặt hộp cơm đóng gói sẵn lên bàn.

"Trưa nay anh không bận lắm, nhớ ra dạo trước em cứ nhắc muốn ăn món canh cá phù dung nhà Phúc Cẩm Tường, nên anh bảo cậu Chu chạy một chuyến mua về đây."

Khí thế của người ở vị trí lãnh đạo trên người Lục Chính Ngạn khá mạnh, mang theo một chút áp lực nhàn nhạt, dù về nhà đã thu liễm đi nhiều nhưng vẫn khiến người ta hơi rùng mình.

Ống kính quay sang lướt qua anh một cái, đạo diễn đi theo hiểu rõ thân phận của Lục Chính Ngạn, mồ hôi chảy ròng ròng, vội vàng ra hiệu tay để chuyển cảnh thật nhanh.

Dù chỉ xuất hiện một khoảnh khắc, cư dân mạng vẫn nhận ra anh, thanh bình luận (danmaku) lập tức náo nhiệt như vỡ trận.

Người này trông giống chú Lục hay xuất hiện trên kênh Tài chính thế nhỉ! [Mặt chó]

Bố ơi, bố nhìn con đi, con là đứa con trai thất lạc nhiều năm của bố đây!

Trước đây đồn Diệp Mai gả vào nhà họ Lục sống không tốt, giờ tôi thấy cũng ổn mà, Lục tổng đối xử với cô ấy khá tốt đấy chứ, còn đặc biệt mua canh cá cho vợ nữa.

Lục Chính Ngạn đảo mắt nhìn một lượt đám nhân viên công tác đang tụ tập trong nhà, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên hai người lớn nhỏ bên bàn ăn.

Bước tới gần, Lục Chính Ngạn nhìn cậu bé đang túm vạt áo Diệp Mai, cố gắng tỏ ra ôn hòa hết mức để biểu cảm không quá nghiêm khắc.

"Đây là ai thế? Khách mời nhí khác trong chương trình của các em à?"

Lại nhìn căn nhà mình đầy rẫy người là người, Lục Chính Ngạn lắc đầu: "Anh đã bảo là nên dọn về Hoa Đình mà ở, đông người thế này cái nhà nhỏ này xoay sở không nổi, bên Hoa Đình có hai căn lớn nhỏ, tha hồ mà bày trò."

Hoa Đình – hiện là khu biệt thự giàu có bậc nhất được công nhận tại Hải Thành. Diệp Mai lại không đồng tình, cô rất muốn lườm anh một cái nhưng vì có camera đang chĩa vào nên chỉ vuốt tóc, hậm hực nói:

"Ra khỏi cửa là phải ngồi xe, anh biết trình độ lái xe của em kém mà, hai tài xế thì suốt ngày chạy theo anh, em muốn ra ngoài một chuyến cũng khó."

Hai người cứ hễ nhắc đến đề tài này là lại sắp cãi nhau, Lục Chính Ngạn lần nào cũng nói không lại cô, liền vội vàng "ấy" một tiếng chuyển chủ đề.

"Đây là giò heo em hầm à? Xem ra anh về thật đúng lúc, có lộc ăn rồi."

Diệp Mai thấy vậy, vội vàng kéo nồi giò heo về phía mình. "Thế thì không được, canh này là hầm cho Tuế Tuế."

Nghe thấy tên mình, Tuế Tuế ló cái đầu nhỏ đầy tóc xoăn ra, nhìn nhìn chú này, sau khi bị phát hiện lại vội vàng trốn sau lưng Diệp Mai, giả vờ như đối phương không thấy mình. Nhìn thấy loạt hành động nhỏ của đứa trẻ, khóe môi đang mím chặt của Lục Chính Ngạn không nhịn được mà nhếch lên.

Diệp Mai múc một bát canh cá phù dung đặt trước mặt Lục Chính Ngạn, rồi bế Tuế Tuế ngồi vào ghế dành cho em bé.

"Quên chưa giới thiệu, đây là Tuế Tuế, hai ngày tới bé sẽ ở nhà mình, chúng ta tạm thời làm phụ huynh của bé."

Lục Chính Ngạn nhíu mày, đáy mắt hiện lên chút nghi hoặc, nghĩ đến những vòng thi kỳ lạ của chương trình thực tế, anh có chút thắc mắc hỏi: "Thế Lục Lục đi đâu rồi? Đến giờ cơm sao không thấy nó đâu?"

Diệp Mai lại múc một bát canh cá đặt trước mặt Tuế Tuế, ngẩng đầu giải thích: "Lục Lục đến nhà Tuế Tuế rồi, hai ngày này nó không phải con trai mình nữa."

Lục Chính Ngạn: "..." Lục Chính Ngạn không hiểu, và cực kỳ chấn động.

Anh định há miệng nói gì đó nhưng Diệp Mai đã đưa thìa cho anh, khẽ hất cằm: "Mau ăn đi, canh cá này để nguội là vị nó biến đổi ngay đấy." Lục Chính Ngạn bị chặn họng, chỉ đành vùi đầu vào ăn cơm.

Bên cạnh, Tuế Tuế đã sớm cầm chiếc thìa nhỏ chuyên dụng, múc một miếng cho vào miệng. Vị cá tươi ngon đậm đà mang theo chút ngọt thanh của hoa phù dung, miếng đầu tiên Tuế Tuế ăn vào đã mở to mắt, đôi đồng tử trong suốt như được gắn thêm những ngôi sao nhỏ lấp lánh.

"Ngon quá đi ạ ~" Tuế Tuế vui vẻ lắc lắc cái đầu nhỏ, lọn tóc xoăn trên đỉnh đầu cũng đung đưa theo. Diệp Mai bật cười, thấy dáng vẻ "mèo tham ăn" của cậu bé quá đỗi đáng yêu, cô lại múc thêm cho Tuế Tuế nửa bát nữa.

"Ngon thì ăn nhiều vào, còn có giò heo nữa nè, lát nữa nguội bớt dì sẽ múc cho con." Tuế Tuế gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhỏ ngước lên vẫn còn dính chút nước canh sền sệt, ngoan ngoãn nói: "Cảm ơn dì ạ."

Tâm trạng Diệp Mai tốt hơn hẳn, cô mỉm cười ngồi xuống ăn cơm. Lục Chính Ngạn nhìn nhóc tì lần đầu gặp mặt này, giọng nói mềm mại, tính cách hay thẹn thùng và ngoan ngoãn hoàn toàn khác hẳn với Lục Lục, cứ như một chú mèo con, khá là đáng yêu.

"Tuế Tuế phải không, chú là bố của Lục Lục." Lục Chính Ngạn khẽ ho một tiếng, chủ động giới thiệu bản thân, cũng muốn nghe đứa nhỏ này gọi một tiếng "chú".

Tuế Tuế đang ăn bèn ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút mông lung, nghiêng đầu suy nghĩ đầy thắc mắc một hồi mới mở lời: "Con là bạn tốt của Lục Lục ạ."

Lục Chính Ngạn bị mạch suy nghĩ kỳ lạ của trẻ con làm cho nghẹn lời, rồi lại buồn cười phẩy tay, bảo cậu bé mau ăn cơm. "Chú còn mang về món thịt kho măng khô nữa, Tuế Tuế ăn được chứ?"

Tuế Tuế vội gật đầu, "vâng vâng" hai tiếng đầy mong đợi: "Con ăn được ạ."

Suốt cả bữa trưa, Tuế Tuế là người ăn ngon lành nhất, cầm thìa híp mắt tận hưởng. Cái điệu bộ ăn uống thơm phức ấy khiến Diệp Mai và Lục Chính Ngạn ngồi bên cạnh cũng ăn thêm được nửa bát cơm.

Ăn no xong thì buồn ngủ, Diệp Mai bế cậu nhóc đã ngủ say vào phòng Lục Lục. Sau khi đặt Tuế Tuế lên giường, cô nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Lục Chính Ngạn ngồi trên sofa ngoài tầm quay của ống kính, thấy vợ từ trên lầu xuống liền cất tài liệu trên tay hỏi: "Tuế Tuế ngủ rồi à?"

Diệp Mai xoa đầu gật đầu, ngồi xuống sofa không nhịn được mà cười một tiếng. "Anh đừng nói nhé, cả buổi sáng nay em trông Tuế Tuế khá là nhàn nhã, giỏi hơn hẳn lúc trông Lục Lục."

Thực ra lúc Lục Lục ở một mình cũng rất yên tĩnh, luôn nhốt mình trong phòng giải Sudoku hoặc lắp Lego, nhưng ý kiến cá nhân của cậu quá mạnh, tính tình bướng bỉnh điển hình, Diệp Mai nói chuyện với cậu toàn bị tức đến đau cả răng.

Nghĩ lại vẫn thấy hơi bực, Diệp Mai nhíu mày nói: "Anh bảo sao Tuế Tuế lại không phải do em sinh ra nhỉ?" Cô tiếc nuối lắc đầu, chống tay lên trán thở dài.

"Đứa nhỏ này đúng là có chút đáng yêu." Lục Chính Ngạn hiếm khi buông lời khen ngợi.

"Chứ còn gì nữa, con trai anh – Lục Lục lần nào cũng túm lấy người ta không buông, tính tình cũng quá là bá đạo đi."

Lục Chính Ngạn thực sự không biết chuyện này, nghĩ đến việc Lục Lục lại có người bạn yêu thích đến vậy, đáy mắt anh đầy vẻ hiếu kỳ. "Thế thì đúng là có duyên với nhà mình thật. Chiều nay anh còn nhiều việc, em cũng nghỉ ngơi cho tốt, đừng để mệt mà đổ bệnh đấy."

Lục Chính Ngạn đúng là có chút "miệng quạ đen", lời này vừa dứt không lâu, Diệp Mai bắt đầu ho nặng hơn, cả người không còn sức lực và bắt đầu sốt nhẹ.

Nằm trên giường, Diệp Mai ngủ mê mệt đến lúc mặt trời đã ngả bóng tây.

Bên phòng bên cạnh, Tuế Tuế vươn vai một cái, ngáp dài rồi xỏ đôi dép lê nhỏ bước ra ngoài. Nhớ ra mình đang ở nhà dì Diệp, cậu bé kiễng chân gõ cửa phòng dì.

Anh quay phim – người nãy giờ không thể livestream vì các khách mời ngủ trưa – cũng bước tới, vác máy lên mở ống kính. Phòng livestream lập tức đón một lượng lớn khán giả vào "hôn hôn hít hít".

Cuối cùng cũng đợi được rồi, đại lão Lục đi chưa nhỉ? Sáng nay mới lộ diện có một tí.

Ống kính không dám quay đâu, lộ mặt một cái là đủ tăng lưu lượng rồi.

Tôi thấy cái chương trình này cũng nể thật, trước là Thẩm tổng, giờ là Lục tổng, sắp tới không chừng còn tổng nọ tổng kia nữa.

Biết sao được, ai bảo người nhà của các đại lão đều ở trong show này chứ.

Những đoạn Thẩm Thiệu Cảnh lộ diện livestream trước đây đều đã bị xóa hết, hôm nay Lục tổng lộ diện cũng là một sự cố ngoài ý muốn, hậu kỳ chắc chắn sẽ xử lý, trong bản chính thức sẽ không có cảnh anh xuất hiện. Những hot search ồn ào về việc Thẩm Từ là nhị thiếu gia nhà họ Thẩm dạo trước giờ cũng đã bị đè xuống, thông tin trên mạng gần như đã bị xóa sạch.

Nếu là trước đây, tổ chương trình chỉ mong có những tin tức như vậy để tăng nhiệt độ. Nhưng hiện tại chương trình này đã quá nổi tiếng, độ hot của mấy khách mời nhí đã có thể sánh ngang với ngôi sao hạng nhất, hoàn toàn không cần loại hot search này để tăng thêm lưu lượng.

Sau khi Tuế Tuế gõ cửa, Diệp Mai gọi một tiếng "vào đi", giọng nói nghe có phần yếu ớt.

"Con vào đây ạ." Tuế Tuế đẩy cửa bước vào, nhìn thấy dì Diệp sắc mặt có chút nhợt nhạt, cậu bé vội vàng chạy lạch bạch tới.


Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Truyện Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí Story Chương 106
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...