Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
Chương 1
Đêm cuối xuân đã phảng phất chút oi bức, tiếng ve kêu râm ran hòa cùng những cơn gió thoảng tạo nên một bản hòa tấu tuyệt diệu. Ánh trăng rải đầy mặt đất như một lớp bạc mỏng.
Một chiếc xe hơi màu đen lao vút qua, cán nát ánh trăng bạc tĩnh mịch ấy.
Bên trong xe.
Trợ lý của phó đạo diễn đang phồng má, nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt đầy bực bội.
"Cái nhà đó đúng là sư tử ngoạm mà! Tham gia chương trình thôi mà đòi tới tận ba triệu tệ tiền cát-xê. Họ tưởng con trai mình là vàng ngọc chắc? Đã vậy còn nói là chỉ ký trước ba tập để xem tình hình vì sợ trên mạng có người mắng con họ? Đúng là tức chết đi được, rõ ràng là đang tống tiền chúng ta mà!"
Trợ lý Tiểu Phùng là sinh viên mới tốt nghiệp không lâu, vừa nhắc tới cặp bố mẹ kỳ quặc kia là lửa giận trong mắt không kìm được mà bùng lên, ngay cả phần tóc mái dày công tạo kiểu cũng bị cơn giận làm cho rẽ đôi.
Phó đạo diễn ngồi bên cạnh lật xem hồ sơ, khẽ thở dài một tiếng. Rõ ràng, ông cũng đang đau đầu vì chuyện này.
Đây là chương trình đầu tiên ông lấy chủ đề "bé con" làm trọng tâm. Tuy mang danh phó đạo diễn, nhưng tổng đạo diễn vốn là thầy của ông, thực tế thầy chỉ đứng tên cho có, còn mọi khâu từ lên ý tưởng đến chịu trách nhiệm chính đều do một tay ông lo liệu.
Từ lúc khảo sát thị trường, kéo đầu tư cho đến việc đi từng nhà kiểm tra tình hình của các bé, ông đã bận rộn suốt ba tháng trời. Mắt thấy sắp đến ngày khai máy thì gia đình kia lại giở quẻ.
Phụ huynh không biết nghe tin vỉa hè từ đâu, nói rằng những đứa trẻ khác nhận cát-xê một triệu tệ mỗi tập, mà đến con họ thì chỉ còn vỏn vẹn một trăm nghìn, thế là họ nhất quyết không chịu, ép đoàn phim phải tăng giá.
Dù phó đạo diễn có giải thích thế nào rằng bốn đứa trẻ kia thù lao không hề cao đến thế, trong chương trình chỉ có duy nhất một nam minh tinh đỉnh lưu là giá cao ngất ngưởng thôi. Nhưng đoàn phim cần vị đỉnh lưu đó để kéo nhiệt, kéo hot search, còn con nhà họ chỉ là một đứa trẻ bình thường, ngoài việc trông khá khẩm một chút thì lấy gì để đoàn phim phải chi ra số tiền lớn như vậy?
Nói khô cả họng, tranh cãi cả ngày vẫn không có kết quả, cuối cùng phó đạo diễn cũng mất kiên nhẫn, gạt tay bảo không trả nổi tiền, không cần con họ nữa.
Lúc này cặp bố mẹ kia mới cuống cuồng, bảo giảm giá xuống một chút cũng được, năm trăm nghìn họ cũng quay. Nhưng phó đạo diễn vốn không phải người dễ dãi, ông liếc họ một cái rồi thẳng thừng bước ra khỏi cửa mà không thèm đoái hoài.
Hợp đồng bị hủy, phó đạo diễn trút được cơn giận nhưng ngay sau đó lại bắt đầu lo sốt vó.
Ngày mai là khai máy rồi, chỉ còn đúng một đêm, ông biết tìm đâu ra một vị khách mời nhỏ tuổi thay thế bây giờ?
Không khí trong xe đang trầm xuống thì thân xe đột ngột rung chuyển, sau đó là một cú phanh gấp khiến xe dừng sững lại.
Giọng nói run rẩy của tài xế vang lên ngay sau đó: "Phó đạo diễn, hình như... hình như đâm phải người rồi."
Tim phó đạo diễn đánh thót một cái, nghĩ thầm đúng là năm hạn, chuyện xui xẻo gì cũng ập đến cùng lúc.
Ông vội vàng xuống xe, khi còn chưa kịp lại gần thì đã thấy bên cạnh dải cây xanh có một "cục bột nhỏ" tròn trĩnh lăn ra.
Cậu bé trông chừng hai ba tuổi, mái tóc xoăn màu nhạt rối tung rủ xuống bên má. Đôi đồng tử trong veo còn vương chút ánh đèn xe sáng lóa, cậu bé ngơ ngác chớp chớp mắt vài cái, dường như vẫn chưa hiểu tại sao mình đang đi đứng tử tế lại đột nhiên lăn đùng ra đất.
Dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn quệt mặt, cậu bé ngồi thẫn thờ một lúc rồi mới ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn phó đạo diễn.
Cái nhìn ấy khiến tim phó đạo diễn mềm nhũn, ông vội vàng đưa tay bế nhóc con lên.
"Bé con ơi, sao cháu lại ở đây một mình thế này? Có bị xe đâm trúng chỗ nào không? Bố mẹ cháu đâu, cháu có biết không?"
Có lẽ do bị dọa sợ nên một lúc lâu sau, cậu bé mới khẽ lắc đầu.
Vòng tay phó đạo diễn không dám siết mạnh, ông cứng đờ người, vội vàng gọi trợ lý Tiểu Phùng tới.
"Tiểu Phùng, cô mau kiểm tra xem nhóc con có bị thương ở đâu không, xem có cần đưa đi bệnh viện ngay không."
Tiểu Phùng là một cô gái chu đáo, nghe vậy liền tiến lên một bước đáp lời, dang tay đón lấy đứa trẻ.
Đứa nhỏ trong lòng rất ngoan, cứ mở to đôi mắt nhìn cô, gương mặt bẩn lem nhem nhưng mềm mại vô cùng, dù bị người lạ bế cũng chẳng hề quấy khóc.
Tiểu Phùng thầm cảm thán trong lòng, thầm nghĩ nhóc con này không chỉ xinh xắn mà tính tình còn ngoan ngoãn đến thế.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng tay chân cho bé, Tiểu Phùng thấy ngoại trừ đầu gối bị trầy da một chút thì những chỗ khác đều ổn cả, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Con người ta thường luôn có lòng kiên nhẫn và sự yêu thương vô hạn dành cho những thứ xinh đẹp. Tiểu Phùng xoa xoa đầu cậu bé, giọng nói cũng trở nên mềm mỏng hơn hẳn:
"Em tên là gì nhỉ? Có thể nói cho chị biết được không?"
Đứa trẻ vừa mới hoàn hồn sau sự việc lúc nãy khẽ "A" một tiếng, ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn người chị trước mặt, nhỏ giọng đáp:
"Em tên là Tuế Tuế."
Giọng của Tuế Tuế rất mềm, không rõ là giọng địa phương vùng nào nhưng âm cuối cứ nhẹ tênh rồi vút lên, nghe vừa đáng yêu vừa mang theo chút hơi sữa.
Tiểu Phùng bị cái giọng sữa ấy "đốn tim", cô kêu lên một tiếng rồi khoa trương ôm lấy ngực mình, không nhịn được lại xoa đầu cậu bé thêm lần nữa.
"Thế bố mẹ em đâu rồi? Có phải em bị lạc không? Để chị đưa em đi tìm họ nhé?"
Ánh mắt Tuế Tuế thoáng hiện lên vẻ mịt mờ, cậu bé lắc đầu: "Em không có bố mẹ."
Tuế Tuế chỉ có một người bà thôi.
Tiểu Phùng nghe xong thì nghẹn lời, bàn tay đang xoa tóc Tuế Tuế khựng lại giữa không trung. Phải một lúc sau cô mới thở dài, thu tay lại, lấy khăn giấy ướt lau sạch những vết bụi bẩn trên mặt bé rồi nhẹ nhàng vỗ về mấy câu.
Bước xuống xe, lồng ngực Tiểu Phùng nặng trĩu, cô khẽ lắc đầu với phó đạo diễn.
Phó đạo diễn đứng đối diện lại tưởng đứa trẻ bị đâm đến mức tàn phế rồi, tim ông như lạnh đi một nửa:
"Sao thế? Tiền thuốc men cô không phải lo, đứa nhỏ còn bé chắc chắn sẽ chữa khỏi thôi, mau đưa người đến bệnh viện đi."
Tiểu Phùng nghe vậy thì dở khóc dở cười, biết phó đạo diễn hiểu lầm nên liền giải thích: "Đứa bé không sao ạ, chỉ là trong lòng em thấy khó chịu thôi."
Phó đạo diễn suýt thì không thở nổi, ông nhắm mắt vỗ vỗ ngực mình, mãi mới thuận được khí:
"Cô định dọa chết tôi à! Lần sau đừng có hù người ta thế nhé, người không sao là tốt rồi. Nhà nhóc con ở đâu, chúng ta đưa bé về, bố mẹ mất con chắc đang lo sốt vó lên rồi."
Trái tim Tiểu Phùng lại thắt lại lần nữa, cô đem tình cảnh vừa hỏi được kể lại cho phó đạo diễn nghe.
Phó đạo diễn nghe xong cũng ngẩn người, rồi thở dài một tiếng: "Vậy thì cũng hết cách rồi, chỉ có thể đưa đứa bé đến đồn cảnh sát thôi."
Tiểu Phùng buồn bã "vâng" một tiếng. Ngay khi cô định lên xe thì thấy Tuế Tuế dùng đôi tay nhỏ xíu bám vào cửa xe, cái đầu nhỏ lo lắng ngó nghiêng muốn bước ra ngoài.
"Ba lô của con... hông thấy nữa rồi~"
Phát hiện ra ba lô của mình bị mất, Tuế Tuế cuống đến mức nói chẳng rõ chữ, vội vã muốn xuống xe.
Tiểu Phùng thấy vậy vội tiến tới bế bé vào lòng: "Đừng vội, đừng vội, chị tìm giúp em."
Bế Tuế Tuế đi vòng quanh xe một lượt, Tiểu Phùng vẫn chẳng thấy cái ba lô đâu. Cuối cùng, chính phó đạo diễn tinh mắt đã phát hiện ra chiếc ba lô nhỏ màu vàng kem trong dải cây xanh ven đường.
"Là cái này phải không?"
Tuế Tuế gật đầu lia lịa, mấy lọn tóc xoăn trước trán cũng nhún nhảy theo, bé vươn đôi tay nhỏ đón lấy ba lô rồi ôm chặt vào lòng.
Ôm lấy hành lý duy nhất của mình, Tuế Tuế ngồi trên xe, được người của đoàn phim đưa đến đồn cảnh sát.
Chỉ mất mười phút, xe đã dừng trước cửa đồn cảnh sát gần nhất.
Chị cảnh sát trực ban đang đứng bên cửa, thoạt nhìn thấy phó đạo diễn có dáng vẻ thô kệch, lại nhìn sang Tuế Tuế bẩn thỉu đáng thương như con mèo nhỏ đang bị ông kéo đi, ánh mắt chị không khỏi mang theo vài phần cảnh giác.
Chị tiến lên một bước, bế Tuế Tuế vào lòng, vỗ về lưng bé rồi mới sắc sảo chất vấn phó đạo diễn:
"Các anh làm gì đấy? Đây có phải con của các anh không? Đêm hôm thế này đưa đứa bé đến đồn cảnh sát làm gì?"
Thấy chị cảnh sát coi mình như kẻ ngược đãi trẻ em, Tiểu Phùng vội vàng chìa thẻ công tác ra, tiến lên giải thích tình hình.
"... Chuyện là như vậy ạ, tụi em cũng không còn cách nào khác nên mới đưa Tuế Tuế đến đây, muốn xem có thể liên lạc được với người thân khác của bé không."
Nghe về thân thế của Tuế Tuế, chị cảnh sát mủi lòng, xót xa xoa xoa mái tóc xoăn của bé: "Được rồi, tôi hiểu rồi."
Tuế Tuế nhìn chị cảnh sát mặc sắc phục trông cực kỳ oai phong, dây thần kinh đang căng thẳng bỗng chùng xuống, bé vô thức tựa vào người chị như muốn tìm kiếm chút cảm giác an toàn.
Nhưng ngay sau đó, bụng nhỏ của bé bỗng vang lên hai tiếng "ọc ọc".
Giữa đại sảnh yên tĩnh, âm thanh này nghe đặc biệt rõ ràng.
Bé vội dùng tay che bụng, cúi gầm mặt xuống, hai cái tai đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Chị cảnh sát và Tiểu Phùng đều buồn cười không thôi, nhưng Tiểu Phùng lục túi mình thì chỉ thấy một viên kẹo bạc hà được nhà hàng tặng lúc ăn trưa. Ở đồn cảnh sát cũng chẳng có gì ăn được, bây giờ lại là nửa đêm, các cửa hàng xung quanh đều đã đóng cửa từ lâu.
Chị cảnh sát suy nghĩ một chút, nắm lấy bàn tay nhỏ của Tuế Tuế hỏi: "Tuế Tuế đói rồi hả? Để chị đặt đồ ăn ngoài cho em nhé? Em muốn ăn gì nào?"
Tuế Tuế ngượng ngùng mím môi, muốn nói mình không đói. Nhưng bé không biết nói dối, chớp chớp mắt suy nghĩ hồi lâu rồi đung đưa đôi chân ngắn, ra hiệu cho chị cảnh sát đặt mình xuống.
Đứng vững trên mặt đất, Tuế Tuế vỗ vỗ chiếc ba lô nhỏ của mình, ngồi xổm xuống kéo khóa ra, ngẩng đầu nhìn chị cảnh sát:
"Con... con có mang theo sữa bột ạ."
Trong chiếc ba lô nhỏ của bé đựng "lương khô" là sữa bột và một chiếc bát nhỏ để ăn cơm. Lấy chiếc bát nhỏ ra, Tuế Tuế giơ lên hỏi: "Chị ơi, chị có thể cho con xin ít nước nóng được không ạ?"
Mọi người thực sự không ngờ nhóc con này lại mang theo đồ ăn trong ba lô, tất cả đều ngẩn người ra một lúc. Vẫn là chị cảnh sát phản ứng trước tiên, chị đưa tay nhận lấy chiếc bát nhỏ của bé.
"Được rồi, chỗ chị chẳng có gì ngoài nước nóng, em muốn bao nhiêu cũng có."
Chị cảnh sát đong nước nóng vào bát, pha sữa cho Tuế Tuế theo đúng tỉ lệ rồi đặt chiếc bát đầy ắp lên bàn. Tuế Tuế được bế ngồi lên chiếc ghế cao, vừa vặn có thể với tới mặt bàn phía trước.
Cậu bé phồng má "phù phù" thổi cho nguội, đợi đến khi sữa bớt nóng mới cẩn thận hớp một ngụm.
Sau khi lo xong việc pha sữa, chị cảnh sát phát hiện ở ngăn ngoài cùng của chiếc ba lô nhỏ có một ngăn nhựa trong suốt, bên trong kẹp một tờ giấy nhỏ ghi một dãy số điện thoại. Rút tờ giấy ra, chị mới nhìn rõ bên cạnh dãy số còn chú thích hai chữ: Bà Nội.
Một anh cảnh sát khác cũng đang lăng xăng giúp đỡ thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm:
"Có số điện thoại là dễ rồi, vừa hay có thể liên lạc với người nhà đến đón bé."
Tiểu Phùng đứng bên cạnh cũng mỉm cười, vội vàng hối thúc họ gọi điện cho bà nội Tuế Tuế. Chỉ có phó đạo diễn nãy giờ vẫn im lặng đứng một bên, nhìn Tuế Tuế đang uống sữa ngon lành, tay mân mê bộ râu quai nón vẻ suy tư.
Đột nhiên, ông vỗ mạnh vào đầu một cái, thầm reo lên trong lòng: Đây chẳng phải là vị khách mời nhí cuối cùng mà mình hằng mong đợi đó sao!
Quả nhiên, ngay cả ông trời cũng đang giúp ông!
Pháo Hôi Nhỏ Là Con Cưng Của Show Giải Trí
