PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 587
Không biết là vì trưởng thành mà trở nên mềm mại hơn, hay chính vì thế mà càng lo lắng. Gần đây, ranh giới giữa sự dịu dàng và trạng thái u uất được che giấu của Seo Ho-yoon ngày càng mờ nhạt.
[Cho mình phát ngôn kiểu fan cuồng tí:
Nếu là anh thì sao cũng được, tôi chấp nhận hết,,
ÁaaaAAaaaaaa
Khuhuhuhuuu]
So với những lời chế giễu nặng nề và bình luận ác ý từng nhắm vào Seo Ho-yoon trong bóng tối của internet, thì giờ đây tình cảm tuôn trào trong từng chữ khiến người ta chỉ biết gãi đầu bối rối.
‘Ừm… Dù sao thì cũng mong họ hạnh phúc…’
Kang I-chae vốn là người rất tinh ý. Là người nhạy bén hơn ai hết với sắc thái cảm xúc của các thành viên, luôn xem niềm vui của họ như là niềm vui của chính mình.
Sau một thoáng trầm ngâm, cô nghĩ mình cũng không cần xem thêm nữa nên chuyển sang một trang khác.
[Chúng ta đã cùng nhau gây dựng, thì phải bên nhau trọn đời chứ]
[Cái này thật không? Là thật á?]
[Làm hoạt động nhóm đi, làm ơn hãy livestream ngoài trời đi]
Khỉ thật!
Thấy ai nấy đều than khóc r*n r*...
‘Chắc vừa rồi là tin về tour nước ngoài rồi.’
Cũng không phải là hoàn toàn không chuẩn bị tinh thần. Dù gì thì việc họ đi tour nước ngoài cũng là điều nhiều người dự đoán. Dù vậy, các fan Noeul vẫn không thể giấu được cảm giác chua xót.
‘Cũng đành chịu thôi…’
Khi mức độ nhận diện đã được lấp đầy, thì việc có thời gian tạm nghỉ dài hơn cũng là điều hiển nhiên.
cô tự an ủi rằng đó là hướng đi giúp hình ảnh không bị bào mòn, nhưng rốt cuộc vẫn thấy tủi lòng và tắt màn hình điện thoại.
‘Nếu họ đi tour, chắc mình nên sống cuộc sống thực một chút.’
Nếu có thể, cũng nên thử giành vé concert Ever After một lần.
cô quay lại văn phòng và định tập trung vào công việc, nhưng rồi lại trở nên xúc động khi nghe nhạc của Kang I-chae. Dẫu không thể ngăn cản sự xa cách, nhưng ít nhất cô vẫn còn bài hát mà Kang I-chae đã tặng. Chỉ cần thế thôi, cũng đủ để tiếp tục chịu đựng—…
Ting!
[‘Ít~chê!’ đã gửi tin nhắn cho bạn!]
[‘Ít~chê!’: Chừa thời gian cho tớ nhé ]
“Ơ…?!!”
Suýt nữa thì hét lên trong văn phòng, cô cố gắng kiềm chế rồi bật lại SNS, cuống cuồng cuộn trang tìm thông tin đến mức mòn cả dấu vân tay.
[Trời ơi dễ thương quá đi mất]
[Hahaha chuẩn bị sự kiện rồi đấy!]
Sự kiện bất ngờ của The Dawn!
Nhớ hồi Shining Star mùa 1, họ từng cướp cả chiếc xe van – lẽ nào lần này là một tour ngập tràn cảm xúc, kiểu như chụp ảnh Instax khi đi dọc hành trình?!
‘Lẽ nào, lần này cũng livestream luôn sao?!’
Cảm xúc phấn khích trỗi dậy, nhưng lo lắng cũng lặng lẽ ngoi lên.
‘Ổn chứ nhỉ? Sẽ đông người lắm đấy?’
cô bắt đầu bất an vì sợ dòng người sẽ đổ xô tới The Dawn, nhóm giờ đây đã quá nổi tiếng. Nhưng ngay cả khi chỉ tưởng tượng, niềm vui trong lòng cũng đã khiến nước mắt rưng rưng.
Ngay lúc đó, một bài viết với tiêu đề đầy k*ch th*ch đập vào mắt, khiến cô lập tức bấm vào.
[Tiêu đề: Nhìn thấy The Dawn - cả nhóm luôn đó nha
(Hình ảnh)
(Hình ảnh)
(Hình ảnh)
Hơ
Gì vậy trời
Này mấy đứa ơi]
Trong ảnh, biển xanh bao la trải dài, lưới ướt đẫm sóng và đôi ủng đỏ nằm trên bến cảng.
Giữa khung cảnh yên bình đó, các thành viên The Dawn đang hì hục vác những kiện hành lý to tướng, thậm chí còn không có cả staff đi cùng, tất tả hướng về một chiếc thuyền đánh cá—…
“…Ể?”
Thuyền đánh cá?
Khi nhìn kỹ tấm ảnh khác, thấy Kang I-chae đeo kính râm màu cầu vồng, mặc đồ leo núi chuyên dụng, cô chỉ biết ngẩn người nhìn rồi lặng lẽ tắt SNS. Ngồi sâu vào ghế, đôi mắt rớm lệ lúc nãy đã khô ráo từ lúc nào, cô khẽ lẩm bẩm:
“…Phải rồi.”
The Dawn mà, lúc nào chẳng kỳ quặc…
“Vì Noeul mà sẽ làm mọi thứ” – là những gì họ viết, nhưng thực ra nên đọc là “chỉ là nhân danh Noeul rồi kéo The Dawn vào theo” – một buổi live mở đầu khiến người ta chóng mặt đúng nghĩa.
****
Ào ào—
…—Everdawn everdawn Trái tim tôi đang loạn nhịp
Tim thắt lại.
Trong buổi phát sóng bất ngờ lần đầu tiên sau vài tiếng kể từ khi các thành viên bị bắt gặp lên thuyền đánh cá, vang lên giọng hát khẽ ngân nga giai điệu của ca khúc ‘eveRdAWn’ – một bài trong album chính quy ‘Framed Eternity’.
Ah Everdawn everdawn Em đang đứng trên bờ biển kia—…
Chủ nhân của giọng ca nhẹ nhàng nhưng trong trẻo ấy chắc chắn là Seong Ji-won, khiến các Noeul (fan) không giấu được nụ cười và chăm chú nhìn vào màn hình, mong chờ sự xuất hiện của cậu.
“Người mới…, tỉnh táo lại chút chưa?”
Thế nhưng, người xuất hiện lại là Jeong Da-jun với dáng vẻ giang hai tay như trong một cảnh của phim Titanic, đứng trên boong tàu cùng Seong Ji-won và Kang I-chae đang ôm cậu ấy từ phía sau.
[Khoan đã, cái gì đây?] [Sao hai người lại thành Titanic vậy chứ] [Không, đây là đâu..?]
Em út của The Dawn giữ vẻ mặt nghiêm trang và lên tiếng:
“Phải tỉnh táo lên. Biển không phải nơi dễ đùa đâu….”
[Chúng ta… bị bắt cóc à?] [Bằng… tàu đánh cá á?] [Anh tụi mình vừa thắng giải ở ba lễ trao giải âm nhạc quốc tế lớn nhất, giờ lại bị bắt cóc lên tàu cá à] [Tức giận dâng trào luôn đó]
“Thù lao hôm nay của tụi mình là con cá ngừ kia….”
“Này, bảo là không được livestream bây giờ mà!!”
Trước khi lời của Jeong Da-jun – người chưa kịp nhìn thấy loạt bình luận giận dữ trong khung chat – dứt hẳn, giọng Kim Seong-hyun vội vã vang lên từ phía ngoài khung hình, cố gắng giải thích tình hình.
“À, không phải vậy đâu! Chờ chút nhé! Làm sao tụi mình có thể đối xử như vậy với Noeul được. Chỉ là lúc đang di chuyển thì Jeong Da-jun thấy biển đẹp quá nên tự ý bật livestream…”
Ngay sau đó, từ phía boong tàu vang lên một tiếng hét ngắn "Waaah!", và buổi phát sóng kết thúc trong sự hụt hẫng.
[Chuyện gì... vậy trời...??? The Dawn vẫn như thường À ha..!]
[I-chae à Vẫn sống chứ?]
Vì là livestream nên các fan cứ ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra, và khi sự hoang mang bắt đầu lắng xuống thì một thông báo mới lại hiện lên:
THE DAWN đã bắt đầu livestream! ‘Cho~ xem tuyệt cảnh nha’
“Hellooo?”
[Ôi… còn sống!!] [Woaahhh! Ichae à!! ] [Mà đó là đâu vậy? Không biết nữa, quanh chỉ thấy cây, leo núi à?]
“À, thấy mấy bông hoa xinh xinh ở đằng kia. Tán lá xanh đung đưa trong gió cũng đẹp quá trời…”
Kang I-chae, trong bộ đồ leo núi rực rỡ hết cỡ, vừa líu lo nói vừa ngân nga vui vẻ.
[Khoan, bộ đồ đó là gì vậy] [Ngay cả tủ đồ của ba tui cũng không có cái nào như thế] [Mẹ tui cũng không gọi điện chỉ để khoe hoa đâu] [“Tuyệt cảnh” cái nỗi gì]
“Ơ, ơ?”
Không phải phản ứng mình mong muốn rồi.
Camera đang quay gương mặt I-chae đang tròn xoe mắt vì bối rối, bất chợt xoay ngang sang một bên.
Và rồi, màn hình hiện lên cảnh các thành viên khác đang tự mình kéo chiếc xe chở đầy hành lý, không có bóng dáng nhân viên nào đi cùng, lặng lẽ bước đi.
[ Thật đó, mấy người đang làm gì vậy] [Zoom vào đi, mạch máu trên tay Seong-hyun rõ đến sợ luôn] [Bangbang (em út) té khi đang chạy kìa Voi con đã đứng dậy mạnh mẽ trở lại rồi]
[Mà trong xe chở cái gì thế?] [Tụi này đang định cho tụi mình coi cái gì vậy?] [Từ nãy đến giờ là để làm cái gì? Rốt cuộc tụi nó tính làm gì?!]
Khi tò mò của Noeul lên đến đỉnh điểm, một bàn tay lớn màu trắng bất ngờ xuất hiện từ bên cạnh, nhấc lấy máy quay.
“Noeul.”
Một giọng trầm vang lên trước, sau đó gương mặt của Seo Ho-yoon chiếm trọn màn hình.
Anh mặc chiếc áo khoác gió đen như thường lệ, và mỉm cười nhẹ.
[Wow…] [Đúng là tuyệt cảnh thật…] [Thật sự đẹp đến lặng người…] [Sao ai cũng đột ngột chuyển sang chế độ cảm thán vậy]
“Xin lỗi. Chờ thêm chút thôi nhé.”
Buổi phát sóng kết thúc trong vòng một phút.
Trong lúc fan gấp rút cắt ảnh chụp màn hình gương mặt của Seo Ho-yoon để làm meme, họ cũng bàn tán rôm rả về địa điểm mà The Dawn đang có mặt.
Một con đường mòn hẹp, ngọn đồi thấp, tiếng chim hải âu vọng lại từ xa, và ngọn hải đăng trắng thoáng qua chốc lát.
[Hmm… đảo… chăng? Không biết luôn, chẳng thấy công trình nào cả]
[Thật sự là đang đi đâu vậy hả]
The Dawn đã bắt đầu livestream!
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là ánh nắng chói chang.
[Hức]
Khi mắt đã quen ánh sáng, dưới bầu trời xanh rực hiện ra một bến tàu nhỏ.
Các thành viên đã cởi bỏ trang phục thể thao khi nãy, thay vào đó là những bộ quần áo ngày thường vừa gọn gàng vừa toát lên cá tính riêng.
Họ đang đứng trước các nhạc cụ.
[Cái gì vậyàààààà] [Cái gì vậyàààà] [Mấy đứa tụi bây tính làm gì vậy hả]
Dường như hơi hồi hộp, Jeong Da-jun hắng giọng một tiếng, xoay cây dùi trống một vòng rồi nở nụ cười tươi tắn.
“Các bạn ơi, concert tại bến tàu—”
Vút—
“Giờ tụi mình chơi bản ‘Ever After’ – bản nhá hàng nha!”
Ddu ddu dung, ddu ddu dung, tung!
Âm thanh trống mạnh mẽ dội vào tim,
Ziiiing—!
Âm thanh guitar điện vang lên đầy uy lực.
—Phòng trưng bày của chúng ta Ah Ah Ah Treo khoảnh khắc này lên tường Hình dạng tình yêu dừng lại ngay khoảnh khắc ấy
Hôm nay là một buổi concert đặc biệt mà The Dawn chuẩn bị dành cho những ai không thể đến concert thực tế!
Chỉ mở vào lúc bình minh Framed Eternity, tất cả là của chúng ta
Bài hát mở đầu là ca khúc chủ đề trong album mới nhất ‘Framed Eternity’, và khi tiếng guitar điện của Kim Seong-hyun vang lên, các fan đang theo dõi livestream không khỏi trầm trồ.
[Hơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ l] [Mọi người ơi, The Dawn đang làm concert đó!!!!!!] [Tụi nó kéo nhau ra đảo luôn để diễn live!!!]
Một giọng hát trong trẻo, dịu dàng vang lên. Ngón tay của Seong Ji-won đang gõ nhẹ lên chân giá micro. Trước hình ảnh đó, người hâm mộ lập tức nhớ đến lần cậu ấy một mình đứng trên sân khấu phụ ở concert trước, tai nghe in-ear bị ngắt giữa chừng nhưng vẫn không hề hoảng loạn, chỉ dùng đầu ngón tay giữ đúng nhịp một cách hoàn hảo.
Trong đêm nay, không cần những lời hoa mỹ Chỉ cần thì thầm không ngừng bên tai anh But let’s keep it under level S2
Bài tiếp theo là “Level S2”, từng được biểu diễn theo concept trò chơi tại một arcade.
Trước khi em đổi ý, hãy đến bên anh Em từng hứa vào ngày ngân hà tuôn trào
Tiếng nhạc hộp ngân vang trong ký ức của “Bình minh rực rỡ”, Liên Đăng Hội, Falling Down, 23:59 (As You Wish), KILL THE LIGHTS, Will you go to prom with me—…
Những ca khúc nối tiếp nhau trong hoài niệm, và bài hát đưa buổi live ngoài trời kéo dài hơn một tiếng đến đỉnh cao chính là:
Giữa vũ trụ bao la, anh gặp được điều kỳ diệu là em Anh vươn tay trong mê say Anh nhỏ bé biết bao
Đó là Kismet, ca khúc do Kang I-chae lần đầu tiên sáng tác và là màn biểu diễn chung kết mùa 1 Shining Star.
Không sao đâu, anh đã quyết rồi, rằng anh muốn được gặp em Dù có cháy rụi anh cũng không sao I know things gonna be alright
Ngoài một vài máy loa, chẳng có thiết bị sân khấu nào khác. Đôi khi, tiếng sóng vỗ hay tiếng hải âu át mất tiếng nhạc…
Anh đang chạy về phía em Muốn được tự hào mà nói ra điều này
Thế nhưng, giữa làn gió thổi tung bay, khi họ mỉm cười nhìn nhau…
Bởi vì có em, anh đã trở thành một ngôi sao
…không ai có thể phủ nhận họ thực sự đang rất hạnh phúc.
[Chỉ mong tụi nhỏ được hạnh phúc thôi…] [Mỗi lần tụi nó hát là trông hạnh phúc nhất luôn á, hức…] [Xem cái này xong là phải đi concert thật mới được… idol kéo đàn ra đảo, làm concert kiểu band nhạc dân công sở, yêu lắm luôn ấy…]
Mặt trời đã dần chạm đường chân trời, nhuộm bầu trời bằng một lớp đỏ sẫm. Khi concert thật sự kết thúc, các thành viên The Dawn, người ướt đẫm mồ hôi, tạm đặt nhạc cụ xuống và uống nước ừng ực. Lúc đó, Seo Ho-yoon—người đã đặt cây bass xuống đầu tiên—giật lấy kính thời trang từ Kim Seong-hyun và nghiêng đầu ngó nghiêng.
[Cướp kính Kim Seong-hyun rồi] [Trời ơi sao không lấy một cách lãng mạn chứ] [Seong-hyun bị cướp trắng trợn luôn nè] [Chắc thật sự là hết rồi… huhu] [Đã quá…]
Thấy vậy, Kang I-chae tiến lại gần Seong Ji-won đang ngồi trước đàn piano điện, chen vào bên cạnh và ngồi xuống ghế, nở nụ cười rạng rỡ.
“Các bạn ơi… thật là một buổi tối tuyệt đẹp. Mọi người đang tận hưởng buổi live chứ?”
Sau câu nói dễ thương ấy gửi đến fan (Noeul), cậu trao đổi ánh mắt với Seong Ji-won rồi đưa tay lên đàn piano. Những ngón tay dài của cậu lướt nhẹ trên phím đàn, vang lên âm thanh synth-pop đậm chất cuối thập niên 70.
“Ca khúc cuối cùng là bài chưa phát hành của tụi mình, Một ngày nào đó trong tháng Bảy.”
Một tựa đề hoàn toàn mới.
Giọng nam cao trong trẻo của Seong Ji-won vang lên, mắt cậu hơi nhắm lại.
—Một ngày nào đó trong tháng Bảy Tiễn em về trước cửa nhà rồi đứng ngẩn ngơ Mở cửa sổ ra đi, để anh gửi nụ hôn gió
Giai điệu pop ballad đầy cảm xúc dần lan tỏa, giống như một bài thánh ca chậm rãi, dịu dàng phủ khắp không gian.
Khi Kang I-chae, với ánh mắt đong đầy yêu thương nhìn Ji-won, bắt đầu biến tấu giai điệu, cậu cúi đầu vào mic và bắt đầu rap.
Gấp lá thư đã viết và nuốt vào Không nói chuyện khó nữa, mau khen anh đi Tình trạng khẩn cấp, tim em đang gọi 711 Giờ thì anh hoàn toàn… Ah—
Giọng khàn đặc trêu chọc dừng lại, rồi giọng trong trẻo của Jeong Da-jun—vừa gõ nhè nhẹ trống—tiếp nối.
Ví như chuyện này giống như Mỗi chương truyện rơi vào lưới tình Giả vờ tỉnh táo nhưng chỉ toàn vết sẹo But I need no other—
Giai điệu lãng mạn ngày càng thăng hoa theo từng lớp bè đắp lên nhau. Kim Seong-hyun gảy dây đàn guitar điện, nở nụ cười với lúm đồng tiền rõ nét.
Nếu em đứng nhìn anh từ khung cửa sổ ấy Anh sẽ chạy lên ôm em thật chặt Cuz it’s always been you
Seo Ho-yoon ngẩng đầu nhìn về bầu trời đang rực cháy. Ánh hoàng hôn cam dịu dàng trải dài trên đôi má trắng mịn của anh.
Trái tim từng hoảng loạn khi chạy trốn Giờ đây được ánh bình minh bao bọc Sailed into the golden sunset
Đây là hòn đảo nơi hoàng hôn lưu lại lâu nhất trên đất nước này.
Dù chỉ là khoảnh khắc thoáng qua, nhưng vẻ đẹp ấy còn vương lại hơn bất cứ nơi nào khác.
You know what I’ll say—.
Du du đung, du du đung, cheng!
—Love, I’m all yours~!
Jeong Da-jun đánh trống hoành tráng và hạ dùi trống lên cymbal (cái nghe cheng 1 phát ấy) thật mạnh. Cậu giơ hai tay lên thành hình trái tim như vẽ ra một vòng ôm trong không khí. Nhìn gương mặt hớn hở ấy, Seo Ho-yoon phá ra cười rồi lại cầm mic, đôi mắt ánh lên tia cười.
…Một ngày nào đó trong tháng Bảy Tiễn em về trước cửa nhà rồi đứng ngẩn ngơ
Kang I-chae lướt mắt nhìn từng thành viên, rồi hất mái tóc đỏ rối bời trong gió biển mằn mặn ra sau.
Nếu em đứng nhìn anh từ khung cửa sổ ấy Anh sẽ chạy lên ôm em thật chặt
“À—, giờ tụi mình thật sự phải đi rồi.”
Chỉ cần mỉm cười vẫy tay chào, hẹn gặp lại vào ngày mai (cuz it’s always been love—…)
Rồi cậu cười rạng rỡ đến mức lộ cả răng nanh.
“Thật sự mong hôm nay là một ngày hạnh phúc với mọi người.”
Giai điệu cuối cùng khẽ khàng rơi xuống và màn hình chuyển sang màu đen.
. . .
Sau khi kết thúc buổi live, bọn tôi vì lỡ chuyến tàu nên phải lang thang tìm nhà trọ xung quanh. Cuối cùng cũng thuê được một căn nhà quê bỏ trống.
Dù buổi diễn đã kết thúc, tinh thần cả nhóm vẫn chưa nguôi. Họ dọn đàn piano điện ra sân để chơi tiếp.
“Ichae Ichae, anh đánh piano bằng một tay được không?! Giống như trong That Unspeakable Rain ấy!”
“Em út à… dù là anh đây thì cái đó cũng hơi…”
Kang I-chae gãi đầu bối rối, đang định từ chối thì bất ngờ dùng cánh tay phải quàng cổ Jeong Da-jun…
“—Làm sao mà không được cơ chứ~!!”
“Aaaak! Hồi hộp chết mất luôn!!”
Mấy ngày trước, có vẻ như bộ phim âm nhạc mà họ xem lại đã để lại ấn tượng sâu sắc. Cuối cùng, khi cậu em út yêu cầu chơi nhạc bằng một tay, Kang I-chae đã vui vẻ đồng ý trình diễn. Thậm chí, cậu còn vẫy tay rủ Seong Ji-won – người đang đứng cạnh xem đầy hứng thú – tham gia một “trận chiến piano”.
Ba người chen chúc ngồi bên một cây đàn piano điện, vừa huýt sáo, vừa để tay lẫn lộn với nhau, cười khúc khích như trẻ con.
“Ê, huýt sáo ban đêm là rắn bò ra đó.”
Đúng lúc đó, Kim Seong-hyun vừa tắm xong đi ra. Anh ấy mắng mỏ mấy đứa em vì ồn ào giữa đêm khuya, còn gõ vào đầu từng đứa một cách nhẹ nhàng, bảo mau đi ngủ đi.
“Seong Ji-won, cậu không can tụi nó lại mà cứ…”
“Hử?”
Nhưng rồi, khi ánh mắt chạm phải đôi mắt lấp lánh của Seong Ji-won, anh ấy khựng lại.
“…Thôi, thấy vui vẻ là tốt rồi.”
“Ahaha. Vui mà, đúng không.”
Kim Seong-hyun khẽ thở dài, vung tay vài cái rồi quay sang tôi – người đang ngồi ở ghế ngoài hiên – hỏi:
“Seo Ho-yoon, cậu chưa ngủ à?”
“Đang viết báo cáo công việc.”
“À, vậy à…”
Kim Seong-hyun như muốn nói thêm gì đó nhưng lại do dự, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai tôi vài cái rồi rời đi trước.
Hai đứa nhỏ cùng Seong Ji-won cười khúc khích rồi đi vào phòng trước. Kang I-chae thì sau khi bị mắng, lặng lẽ thu dọn nhạc cụ một mình.
Tôi ngồi trên ghế ngoài hiên, suy nghĩ sắp xếp lịch trình sắp tới trong đầu. Đang định nằm dài xuống, cố nuốt tiếng thở dài vào trong thì bất ngờ thấy Kang I-chae lại gần.
“Làm gì đó?”
“Suy ngẫm về cuộc sống.”
“Trời ơi, đỉnh thế. Cho tôi tham gia với.”
Với vẻ mặt tinh nghịch, Kang I-chae nằm phịch xuống cạnh tôi trên ghế và ríu rít nói:
“Dạo này hơi ủ rũ nha~, chuyện suy ngẫm về cuộc sống là gì, để I-chae đoán thử nha? Đáp án—”
“Trật.”
“Có chuyện gì đó với Seo Hojin!”
“Trật.”
Tôi mặt dày chối phắt, nhưng Kang I-chae chỉ bật cười khẽ.
Bình thường tôi đã thấy phiền và phớt lờ rồi, nhưng đúng lúc này tôi cũng có chuyện muốn xác nhận với Kang I-chae.
“Kang I-chae.”
“Vâng ạ.”
“Lúc lễ trao giải AVA, cậu có nhắn cho em ấy hỏi là còn sống không à?”
“Không?”
Câu trả lời dứt khoát của cậu ta khiến tôi hơi nhíu mày. Thấy vẻ mặt tôi, Kang I-chae trầm ngâm, chỉ đảo mắt suy nghĩ rồi như chợt hiểu ra điều gì, khẽ ‘à’ một tiếng.
“Hojin thăm dò anh rồi đúng không?”
“……”
“Để tôi đoán lại nhé? Seo Hojin, vì nghi ngờ chuyện liên quan đến lễ trao giải, nên đã cố ý mượn tay tôi để thăm dò phản ứng của anh?”
Tôi im lặng không đáp. Khóe môi Kang I-chae cong lên thành một nụ cười.
“Muốn nói ‘sai’ không, đạo diễn?”
====
Chú thích:
Tháng 12 năm 1997, bộ phim thảm họa lãng mạn của đạo diễn James Cameron được công chiếu tại Mỹ. Dựa trên vụ đắm tàu Titanic có thật, phim kể lại một câu chuyện tình yêu mãnh liệt. Cảnh nhân vật dang tay trên boong tàu là một trong những khoảnh khắc kinh điển, mang tính biểu tượng của phim.
Tháng 7 năm 2007, bộ phim âm nhạc giả tưởng lãng mạn được công chiếu tại Đài Loan. Trong phim, bản nhạc “Đấu cầm ba” do nhân vật chính trình diễn bằng tay trái là một bản solo piano rất nổi tiếng.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
