PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 584

“Hộc, hộc, hộc….”

“Ho-yoon à~ Trông cậu sắp đứt hơi đấy.”

“Muốn giết tôi thật chắc luôn….”

“Ơ, làm quá lên.”

Làm quá?

‘Đùa à?’

Tôi úp mặt xuống sàn, thở hổn hển, trong lòng chửi thề. Sau đợt ốm, đúng là tôi cũng cảm thấy khó theo kịp các thành viên. Nhưng hôm nay, cái tên Joo Woo-sung cứ như bị quỷ ám, hành hạ tôi đến mức khiến tôi cảm nhận rõ khoảng cách về thực lực.

Woo-sung thì chẳng hề th* d*c, lại còn tặc lưỡi ra chiều không hài lòng khi nhìn tôi rũ rượi trên sàn, rồi đạp cửa phòng tập một phát thật mạnh.

“…Joo Woo-sung-ssi, anh không bận sao? BlackCall sắp comeback mà?”

“Đừng có đuổi khéo người khác đi.”

Tên này… cũng biết chơi chiêu rồi.

Tôi tưởng anh ta mở cửa để ra ngoài, ai ngờ vẫn còn nán lại, chỉ để tận hưởng chút gió lạnh.

Woo-sung thả người ngồi phịch xuống sàn phòng tập, than phiền sao đầu đông mà nóng thế, rồi tiện tay nhét tạm cái hoodie vào balo.

“Mà này, cái cậu Kim Seong-hyeon (main dance The Dawn) kia làm sao chịu đựng được cậu mà không stress nhỉ?”

Tôi cau mày nhìn anh ta. Dù vẫn luôn miệng lảm nhảm như mọi khi, nhưng lần này, mạch nói chuyện cứ xoay quanh mãi một chỗ.

Cuộc trò chuyện hôm đó...

‘Định che đậy đây mà.’

Tôi cũng đoán được anh ta bận chuẩn bị lễ trao giải nên mới khó chủ động liên lạc. Việc hai đứa chẳng chạm mặt được ở công ty, rồi giờ đến tận đây lại chỉ quanh co nói mấy chuyện khác…

‘Thôi thì…’

Đó cũng là lựa chọn của anh ta.

Đang tính thôi để ý, thì ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở ngón tay Woo-sung.

‘Nhẫn?’

Tôi từng thấy anh ta đeo phụ kiện nhiều lần, nhưng chiếc nhẫn này kiểu dáng thô, khác hẳn với phong cách thường ngày.

Tôi còn đang băn khoăn, thì Woo-sung bỗng xòe bàn tay trái ra và giả vờ ho.

“…Khụm.”

“…….”

“Khụm, khụm, tay nặng ghê.”

“…Vâng, rồi sao nữa?”

Thật sự, phiền chết đi được…

Nhưng trông anh ta chẳng có vẻ sẽ im miệng nếu tôi không hỏi, nên tôi buộc phải lên tiếng. Woo-sung hơi nghiêng đầu, ra vẻ bất ngờ.

“Ơ? Sao lần này cậu không hỏi là nhẫn cặp với bạn gái hả?”

“Tôi điên chắc?”

Bị bắn trúng đầu chắc?

anh ta dạo này nghiêm túc đến mức nào, tôi còn không lạ. Cả trong hoạt động nhóm lẫn cá nhân, thậm chí rảnh còn tới đây hành tôi. Giờ lại đùa như thế, nghĩ sao tôi tin nổi?

Tôi lơ đi, chẳng buồn đáp, thì Woo-sung hơi ngạc nhiên, rồi bắt đầu nghịch nghịch cái nhẫn.

“…Khụm… Dù sao thì, đây là nhẫn nhóm.”

“Ra vậy.”

“…….”

“…Sao tự dưng đeo nhẫn nhóm vậy?”

Tôi liếc, ý bảo nói xong thì mau biến đi. Woo-sung hắng giọng.

“…Sau lễ trao giải, tôi hỏi Chae Jung-woo. Hỏi cái nhẫn nhóm hồi xưa đâu rồi, cậu ấy có vứt không.”

“…….”

“Cậu ấy nhìn tôi kiểu hết nói nổi rồi bảo…”

Woo-sung bắt chước giọng Jung-woo, hạ thấp tông.

“Quên rồi hả? Có lần cậu say rượu càm ràm chuyện sao lại bỏ nhẫn. Nói là mấy đứa The Dawn toàn đeo nhẫn nhóm, hay tụi mình cũng làm lại đi. Tôi hỏi cậu có muốn làm lại không thì cậu tự ái bỏ về….”

“…….”

“Jung Sae-young ở cạnh cười sặc luôn, xấu hổ muốn chết.”

Tôi cũng nhớ hôm đó, sau lễ trao giải, đã thấy họ.

Jung-woo cười nhạt, dí tay lên đầu Woo-sung; mấy cậu em khác thì đang định ôm anh ta lại vỗ vai thay vì vậy.

Nhớ cảnh ấy, tôi nhìn Woo-sung một lượt.

“Xấu hổ nhỉ.”

“Xấu hổ chết đi được.”

Nhưng lạ thay, trên mặt anh ta lại chẳng có chút gì gọi là hối hận.

Khoảng lặng trôi qua, Woo-sung khẽ vuốt chiếc nhẫn, rồi mở miệng.

“…Đám đó bảo tôi thế này. ‘Hyung, tụi mình là BlackCall mà. Đừng để mất chất ngầu.’”

anh ta chống cằm, nhìn tôi.

“Đừng nói mấy câu kiểu ‘sẽ dẫn dắt tôi’ nghe phát ngấy đó.”

Tôi chớp mắt.

“Tôi cũng có con đường của riêng mình.”

Woo-sung nhìn thẳng vào tôi, khẽ mỉm cười.

“Ho-yoon à, tôi cũng có điều muốn đạt được.”

Nghe lời anh ta, tôi nhìn chiếc nhẫn thô kia, rồi khẽ day chân mày.

“…Vâng.”

Và tôi cũng mỉm cười đáp lại.

“Tôi hiểu rồi, Joo Woo-sung-ssi.”

Woo-sung có vẻ nhẹ nhõm, duỗi người một cái rồi đá nhẹ chân tôi.

“Cậu may đấy. Tôi sắp đi lính mà.”

“Này. Ai bảo tôi phải tính chuẩn theo tiêu chuẩn của anh?”

“…Hả?”

Tôi bực mình đáp trả, Woo-sung thoáng giật mình, rồi trông càng ngỡ ngàng.

“Ơ… ngoài tôi ra, còn tiêu chuẩn nào à?”

Đúng là…

Một câu cực kỳ ngạo mạn và đáng ghét, nhưng khi anh ta nói ra, lại nghe cũng hợp lý.

Tôi chậm rãi mở miệng.

“Xin lỗi, nhưng lúc anh đi lính xong thì chỗ đó sẽ không còn nữa đâu. Tôi sẽ giành mất rồi.”

“Aha ha.”

“Cười đấy?”

“…Đcm, lần này cũng không phải đùa thật à.”

Tất nhiên rồi.

BlackCall, tôi nhất định sẽ vượt qua. Bọn họ luôn là bức tường cản đường tôi.

Trong đầu tôi còn đang âm thầm lên kế hoạch “ám sát BlackCall” thì Woo-sung hơi rùng mình, đứng dậy.

“Aish, thôi, tôi đi thật đây.”

“À.”

“Gì.”

“Cho hỏi thêm cái này.”

Tôi tò mò.

“anh làm cách nào tìm ra tôi vậy?”

Có gắn GPS chắc?

Chưa bao giờ nói, cũng chẳng để lộ, vậy mà lúc nào anh ta cũng tìm đúng chỗ, khiến tôi vừa ngạc nhiên vừa rợn người.

“anh hỏi Kim Seong-hyeon à?”

Mà, tôi cũng nghĩ nếu muốn tìm Woo-sung thì chắc tôi cũng sẽ mò ra. Nếu ở Hàn Quốc, anh ta chỉ quanh quẩn nhà và công ty. Còn khi đi tour nước ngoài thì cũng đoán được đại khái. Nhưng vẫn thấy lạ.

‘Vì anh ta nổi tiếng quá rồi sao?’

Một thằng từng vô danh, vụt lên như tên lửa, giờ đi đâu cũng có người nhận ra.

Woo-sung nghiêng đầu.

“…Hả, cậu vẫn chưa biết à, vì cậu vẫn chỉ là “vô danh” thôi?”

Cái tên này…

Tôi tưởng đã bỏ lại từ đó từ lâu, vậy mà bị anh ta nói ra, thấy bực thật.

Woo-sung bật cười, cong khóe môi.

“Lần này tôi tìm cậu nhanh lắm nhỉ?”

Rồi anh ta vỗ vỗ lên đầu tôi, đứng dậy.

“Hyung đi nhé~.”

“……”

“Lần sau gặp, nhớ chuẩn bị sẵn sàng, cưng.”

Woo-sung bước ra cửa, vừa lúc gặp Kim Seong-hyeon đang quay lại, liền vẫy tay chào. anh ta còn chọc ghẹo Jeong Da-jun trước khi đi.

Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi chợt nhớ lại.

“…À.”

Mùa đông năm ngoái, cái lần anh ta cau có đập cửa xe, vì nghĩ GPS chỉ sai đường.

Người đầu tiên từng “phát hiện” ra tôi.

Tôi cười.

“Đúng là…”

Từ xa, Jeong Da-jun còn giả vờ làm động tác nấu ăn, trêu chọc. Woo-sung tái mặt, vội xua tay, rồi bước nhanh đi.

Không ngần ngại, anh ta nghe điện thoại và bật cười. Trên tay, chiếc nhẫn nhóm cứ lấp lánh như thể thuộc về anh ta từ đầu.

“Joo Woo-sung… đúng là anh ghê thật.”

Một idol sinh ra để đứng trên đỉnh cao. Cái gã lông bông đó, làm thế nào lại trở thành một “người lớn” đến vậy?

Tôi ngồi xổm, chống cằm nhìn theo, rồi khẽ nhếch môi.

“…Khỉ thật, phải đứng dậy rồi.”

Tôi phủi tay, đứng dậy, thở dài.

Khi ngẩng lên, qua khe cửa, nắng chói chang chiếu vào.

Sau màn đêm dài, ánh sáng rực rỡ của bình minh phủ lên mọi con đường.

****

[Haaa Kết thúc rồi~~~~!!!]

Mỗi ngày trên đời lại đầy rẫy tin tức mới, Chiến thắng rực rỡ của BlackCall cũng chỉ là một trong số đó, Nhưng fandom Noeul vẫn đang ngập trong lễ hội.

[Ah, cuối cùng cũng thấy nhẹ nhõm thật sự. Cuối cùng cũng đoạt giải, chúc mừng nhiều nhiều nhiều lắm luôn.]

[The Dawn trở thành world star rồi đấy, mà công nhận sân khấu lần này nghệ thuật thật, hóa ra làm kỳ lân là đúng luôn;;]

[Kh-hức, kh-hức… sao tự nhiên nước mắt chảy ra vậy…]

[Từ nhóm idol dưới lòng đất mà leo được lên đây… The Dawn nên cúi chào fan hướng Đông Tây Nam Bắc mới phải, omg thank you Buddha, thank you Allah, thank you Noeul]

Giành được giải thưởng tại Artistic Vocal Awards! Lần trước thì đoạt giải ở Korea Music Awards, Năm nay tuy thất bại ở Seoul Popular Album, Nhưng cuối cùng lại vượt qua BlackCall cùng vô số nghệ sĩ quốc tế đình đám khác để chiến thắng tại một trong ba lễ trao giải âm nhạc lớn nhất thế giới.

Một thành tích thật sự phi thường, Ai nấy đều thì thầm gọi đó là “phép màu của công ty nhỏ”.

[Noeul làm cách quái gì vậy trời ;;; Thật sự phát rồ, lần này còn thắng được cả BlackCall;;]

[Thậm chí còn vượt luôn mấy nghệ sĩ quốc tế khác ;;]

[Cho mình ghi vào CV là từng giúp The Dawn đoạt giải cũng được chứ?]

Nhưng tất nhiên, đằng sau chiến thắng vinh quang ấy là máu và nước mắt của các fan.

Như lời cảm ơn từ The Dawn trên sân khấu, Và những bức thư, đoạn video dài mà các thành viên gửi riêng sau đó— Tất cả vinh dự ấy đều là nhờ fan.

Nhưng Noeul thì lại là fandom có “bản sắc” hơi khác biệt.

[Thôi nào… bọn mình không được tỏ ra yếu đuối.]

[Thôi. Đừng khóc. Đó là điều hiển nhiên… Người mình yêu từng nói lời hứa sẽ là mãi mãi cơ mà…]

[Phải. Người mình yêu… phải bảo vệ. Noeul này, thế cậu định vừa sống cuộc sống thường ngày, vừa cày view, edit video, quảng bá nhóm, rồi đồng thời còn phải bảo vệ idol à? Đúng… khụ khụ khụ. Noeul điên thật đấy… Đáng nể..//]

[Wow, Noeul… Cậu vừa… tuyên chiến với cả thế giới đấy.] Ôi zời Câu trả lời nghe như AI trả lời ấy, buồn cười vãi Fanclub này đúng thật hết thuốc chữa]

Dù đã cạn kiệt sức lực, Noeul vẫn đủ sức gõ bàn phím thêm chút nữa, Tán dương lẫn nhau, hồi tưởng hành trình đến tận hôm nay.

[Khà~ giờ thì tôi chỉ muốn ung dung đợi content hậu trường ra thôi… Ủa, hả?]

[H… hả?]

[Điên mất]

[Á!!!!!!!!!!!!!]

Ngày hôm đó, trên tài khoản SNS chính thức của The Dawn, xuất hiện một bức ảnh.

[Ê… quá đáng thật đấy]

[Ngồi phịch…]

Trên nền trời đêm mờ tối, Chính giữa bức ảnh, logo nhóm được dập ánh bạc kim loại lấp lánh.

 

Đó là thông báo về concert cuối cùng của The Dawn trong năm nay.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 584
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...