PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 580


“…Chuyện cần nói à?”


Cái quái gì vậy?


Joo Woo-sung không thể lập tức đồng ý là bởi vì việc để tên này vào phòng mình có chút kỳ quặc. Dù có thân thiết đến đâu thì việc ở chung phòng với đối thủ ngay trước ngày trao giải chắc chắn sẽ gây điều tiếng.


Nhưng Seo Ho-yoon lại cứ như thể đã được cho phép từ trước, càng mạnh dạn đẩy chân đang kẹp vào khe cửa vào sâu hơn. Dù bộ dạng có vẻ tiều tụy, nhưng sức lực lại mạnh đáng ngạc nhiên, khiến cánh cửa bật mạnh ra.


Bị bất ngờ, Woo-sung lùi lại vài bước. Ho-yoon xách túi nilon lủng lẳng tiến thẳng vào phòng.


“Ồ, phòng khách sạn đỉnh thật đấy~ Đẳng cấp Black Call đúng là khác biệt ha?”


Vào phòng như chỗ không người, Ho-yoon tự ý mở ngăn minibar tìm ly shot, không thấy thì lấy ra hai cốc nước, lau sơ qua bằng khăn.


Nhưng Woo-sung vẫn còn băn khoăn:


‘Tại sao?’


Vì anh không ngờ Ho-yoon lại xuất hiện vào lúc này.


Tưởng đâu cậu ta sẽ đợi nghe tin qua người khác, hoặc chỉ khi mọi việc lắng xuống rồi mới xuất hiện với vẻ mặt ngạo nghễ, thản nhiên như mọi lần.


“Sao còn đứng? Ngồi đi chứ?”


Nhìn tóc Ho-yoon bết mồ hôi dán sát trán, có vẻ lần này cậu cũng chẳng thư thái gì.


“Nào… muốn xem tôi biểu diễn pha rượu không?”


Woo-sung quyết định không vội vàng, mà hỏi điều mình băn khoăn nhất:



“…Cậu.”


“…”


“Cậu đã làm gì mà khiến Kim Seong-hyun…”


“—Khụ!”


Nhưng Ho-yoon bất ngờ ho sặc sụa, khiến Woo-sung chưa kịp nói hết.


Khi Ho-yoon dần bình tĩnh lại, Woo-sung lại hỏi:


“Còn chuyện cuộc gọi…”


“—Khụ khụ, ục, khục khục khục!”


“…Cậu ổn chứ?!”


“Suýt thì nôn luôn rồi…”


“Ờ… vậy à…”


Ho-yoon gập người ho đến nỗi người ta nhìn vào cũng giật mình.


“Phù…”


Lau miệng qua loa bằng khăn, Ho-yoon liếc nhìn xuống dưới rồi mới ngẩng lên. Thấy vậy, Woo-sung cũng tò mò liếc theo nhưng chẳng có gì đặc biệt. Ho-yoon ném cái khăn trắng sạch vào rổ, xoa xoa trán rồi nói:


“Đừng sốt ruột quá. Tôi cũng muốn uống tí cho khuây khoả.”


“…Bây giờ mà còn uống à?”



“Người ta còn uống trên dãy Himalaya kìa.”


…Thật sự. Một thằng suýt chết đột ngột mò đến phòng người ta ngay đêm trước lễ trao giải, lại còn đòi uống rượu.


Woo-sung biết Ho-yoon tửu lượng tốt nhưng vốn không thích uống, nên đây rõ ràng là chuyện khác thường. Nếu bình thường thì anh đã mắng cậu ta giữ gìn sức khoẻ rồi.


Sau cùng, Woo-sung ngậm miệng ngồi xuống. Ho-yoon cười nhếch môi, bắt đầu rót whisky. Dòng chất lỏng trong suốt tuôn đầy vào cốc nước khiến Woo-sung chết lặng một chút. Ho-yoon đưa cốc sang, anh nhìn bề mặt sóng sánh rồi quyết định: kệ — nốc luôn.


Cốc va xuống bàn cái cộp đầy dằn vặt, rồi Ho-yoon nhẹ nhàng mở lời:


“Tôi cũng vừa mới bò dậy đấy.”


Cậu gãi đầu:


“Thế nên mới không nghe được điện thoại. Thật ra mà nói… tưởng lần này chết chắc rồi.”


“…”


“Cũng may là xử lý xong ít việc.”


Vậy là mọi chuyện ổn rồi sao? Woo-sung chần chừ một lúc rồi hỏi:


“Lần trước cậu không nhận giải… cậu không tiếc à?”


Nhưng Ho-yoon lại rót đầy ly lần nữa, nhìn chằm chằm vào chất lỏng như thể chưa uống thêm thì chưa trả lời.


‘Chết tiệt.’


Cắn răng, Woo-sung nhắm mắt nốc thêm ly nữa. Ho-yoon cũng cười mỉm và cạn ly.


“Cũng nằm trong dự đoán thôi.”



Mặc dù vừa thất bại ở lễ trao giải quốc nội, nhưng Ho-yoon lại bình thản nói như đó là chuyện tất yếu, khiến Woo-sung không khỏi nghi ngờ thực tâm của cậu.


‘Thật không đấy?’


Dù gì thì Ho-yoon cũng từng là kiểu người sẵn sàng làm mọi cách, kể cả loại Black Call ra để chứng minh bản thân mà.


Ho-yoon gãi má, lẩm bẩm:


“Chỉ thấy có lỗi với fan thôi… Nhưng cũng sắp có cơ hội đền đáp rồi. Nếu mai vượt qua Black Call và tiền bối Joo Woo-sung tại lễ trao giải AVA thì mọi thứ sẽ được bù đắp.”


“…Mà người ta đồn cậu không tham gia AVA mà?”


“Anh tin à?”


“Cậu điên thật rồi hả?”


“Anh biết rõ mà.”


“…”


Ho-yoon lại rót tràn ly.


Thấy vậy, Woo-sung quyết định đi thẳng vào vấn đề:


“…Dù chuyện đó không đời nào xảy ra, nhưng để hỏi cho chắc.”


“Vâng.”


“Cậu đến vì hồi hộp à?”


Ho-yoon nhăn mặt, nhưng Woo-sung vẫn gặng hỏi:



“…Cậu gọi điện là vì chuyện gì?”


Ngày mai là lễ trao giải.


The Dawn từng tham dự nhiều lần, nhưng đối đầu trực diện thế này là lần đầu tiên. Nếu Ho-yoon thẳng thắn bảo: ‘Tôi mong anh thất bại ngày mai’, nghe còn thực tế hơn. Nhưng vẫn phải hỏi thử:


Seo Ho-yoon, sau khi nhìn chằm chằm vào ly rượu trống không, chậm rãi ngẩng lên nhìn Woo-sung.


“Ừm, lúc ăn cũng muốn gọi điện cho anh.”


“…”


“Lúc vui, buồn hay tức giận cũng muốn gọi cho tiền bối chứ chẳng phải thành viên nhóm mình.”


Đúng là đồ lắm mồm.


Cậu nhìn Woo-sung bằng ánh mắt như bảo: "Câu hỏi hay ghê", khiến anh vừa xấu hổ vừa bực.


“Thế… rốt cuộc là chuyện gì?”


Ngoài những chuyện đã rõ, hai người vốn chẳng còn gì cần giải quyết. Nếu là về video USB trước kia, thì càng không cần thiết.


‘Càng không phải.’


Woo-sung không định moi móc hay đòi hỏi bất cứ lời giải thích nào nữa. Và chắc chắn Ho-yoon cũng hiểu điều đó.


“…Chỉ là…”


Ho-yoon nhún vai, lắc lắc chai rượu rỗng.


“Tiền bối vẫn nhạy cảm ghê. Có chuyện gì là lộ ngay.”


Vừa làu bàu, Ho-yoon vừa cười nhạt khi nhìn Woo-sung đang đầy dấu hỏi trên mặt.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 580
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...