PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 550

Ngay khi tín hiệu “cut” vang lên, tôi lập tức dừng ho.

“Xin lỗi nhé. Trời ơi.”

Tôi quay mắt khỏi Min Ji-hun, người đang đứng đờ ra, thì đạo diễn chạy xộc ra ngoài với vẻ mặt sắp khóc.

“Seo Ho-yoon ssi, Seo Ho-yoon ssi!! Đang tốt mà, sao tự nhiên?!”

“À, khói thuốc lá ấy.”

“Còn chưa bật lửa mà?!”

“Tôi bị dị ứng với thuốc lá.”

Thực tế thì, số thuốc tôi hút từ trước đến nay chắc đủ cao bằng cả ăng-ten sân thượng của đài truyền hình.

Khi đạo diễn càu nhàu “Hồi mùa 1 thì vẫn bình thường còn gì!”, tôi mặt dày đáp lại.

Các nhân viên quay phim xung quanh nhìn tôi với vẻ tiếc nuối, như thể vừa bị kéo bật ra khỏi trạng thái nhập tâm.

“Trời ơi— tiếc thật đấy.”

“Diễn xuất của hai người vừa rồi quá xuất sắc luôn.”

“Xin lỗi mọi người.”

Dù lý do có là gì đi nữa thì vẫn là NG, tôi cúi đầu xin lỗi tất cả mọi người ở trường quay.

“Quay lại thêm lần nữa nhé! Vừa nãy nhập tâm khủng khiếp luôn! Đấy, đúng là diễn viên khác hẳn lúc đọc kịch bản. Vừa vào đèn máy quay cái là diễn như nhân vật thật ấy.”

“Tôi sẽ cố gắng quay cho đẹp hơn.”

“Ừ. PD Lee Jung-hoon đúng là— rác rưởi thật đấy nhưng mà cuốn! Hoàn toàn là rác rưởi luôn!”

Có cần nhấn mạnh từ “rác rưởi” hai lần không?

Nhân lúc thay thẻ nhớ, được bảo nghỉ một chút, tôi nhanh chóng rút khỏi máy quay và hướng về phòng chờ.

Khi tôi đang hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra, Min Ji-hun bước vào phòng chờ, lờ tôi đi và ngồi phịch xuống.

hắn ta lật lật quyển kịch bản đầy những ghi chú với vẻ mặt cực kỳ phức tạp, rồi lặng lẽ dụi trán.

“…….”

…Không phải do tôi tự ảo tưởng đâu, mà là— thằng đó suýt NG vì tôi thật.

Những chuyện vừa qua lần lượt hiện lên trong đầu, tôi cũng thấy hơi áy náy nên im lặng. Rồi Min Ji-hun, sau khi xoa mặt khô khốc, cất lời trước:

“…Min Seung-tae ấy mà.”

“…Ừ.”

“Chắc hẳn cậu ta cực kỳ bực mình với PD Lee Jung-hoon đấy, cậu nghĩ sao?”

hắn ta hỏi với vẻ hơi bối rối.

“Chuyện này… là đang trộn cả trải nghiệm cá nhân của tôi vào à?”

“…….”

Cái thằng này, đang bóng gió bảo tôi khiến nó bực mình à?

Nếu là ngày xưa, tôi đã phớt lờ và bỏ đi rồi, nhưng giờ cố nhẫn nại mà trả lời:

“Không biết. Tôi cũng diễn bằng trải nghiệm cá nhân mà.”

“Chẳng giúp ích gì cả.”

“Này.”

Tôi thấy khó tin, nhưng Min Ji-hun lại vô cùng nghiêm túc.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào kịch bản, lật thêm vài trang nữa rồi bắt đầu lẩm bẩm, “Trước giờ chỉ từng nghĩ về Yoo Jeong-hwa thôi, nhưng giờ… cái này thấy hợp lý à?”

‘Cái thằng này.’

Phòng chờ chìm trong yên lặng. Tôi khoanh tay, phân vân không biết nên đối xử sao thì bên cạnh vang lên giọng điềm tĩnh.

“…Kịch bản, thật sự là anh viết hết à?”

“Giờ mới hỏi cái đó à.”

Cuộc đời vốn là như thế.

Tôi cũng có lý do riêng, nhưng chẳng phải chuyện gì to tát đến mức phải kể ở đây. Đó là quá khứ đã qua rồi.

Câu Min Ji-hun nói nhầm ban nãy, “trở về thế giới vốn thuộc về mình”, rốt cuộc cũng chỉ là một ảo tưởng lâu năm của tôi mà thôi.

“…Vậy nên mới thấy rối bời.”

Khi tôi quay đầu lại, hắn đang lẩm bẩm bằng giọng thì thào.

“Tôi vốn không hay NG đâu.”

Dù người làm hỏng cảnh quay bằng ho là tôi, nhưng—

Min Ji-hun gục đầu xuống kịch bản, không rõ đang nghĩ gì, trông lại khá mất tinh thần.

Tôi hơi bất ngờ, cứ nhìn hắn ta chằm chằm, rồi cảm xúc bỗng trở nên kỳ lạ, tôi gãi má.

“Này.”

Tôi đá nhẹ vào chân ghế của Min Ji-hun.

Nếu nói về thâm niên diễn xuất thì tôi không bằng hắn ta, nhưng trong ‘Máy Quay’, tôi khác.

Vì tôi không phải bạn diễn, mà là người thật.

“Cái này, cách hiểu hơi khác nhau đấy.”

“…….”

“Không có PD Min Seung-tae, tôi thấy chẳng ra gì.”

Tôi nói ra điều đó một cách tử tế nhất có thể, nhưng Min Ji-hun có vẻ vẫn chưa hiểu, chỉ hơi cau mày.

Thế là tôi dùng tay đè quyển kịch bản của Min Ji-hun xuống, rồi nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Nếu thấy rối… thì nhìn tôi.”

“Hả?”

“Tôi đang ở đây mà.”

Tôi đang đứng ở đây. Cần gì đến kịch bản nữa?

Nếu có gì thắc mắc thì cứ hỏi tôi. Muốn xác nhận điều gì, thì nhìn tôi là được.

Ngay lúc đó, cửa phòng chờ bật mở, nhân viên gọi chúng tôi ra phim trường.

Trên đường quay lại phim trường. Min Ji-hun im lặng suốt một lúc lâu.

Không còn vẻ bối rối như khi nãy, ánh mắt hắn ta giờ lại rõ ràng như đang đắm chìm trong suy nghĩ sâu xa nào đó.

‘Có vẻ lời khuyên của mình cũng có tác dụng đấy chứ?’ Tôi khẽ cười rồi bước vào khuôn hình trước tiên.

Vừa hồi tưởng lại dòng chảy diễn xuất khi nãy, tôi vừa nghĩ lần này phải phối hợp nhịp nhàng hơn với Min Ji-hun từ trước khi diễn.

Thế nhưng, Min Ji-hun lại lặng lẽ nhìn tôi, rồi đột ngột chạy đến nắm lấy đạo diễn, bắt đầu thì thầm chỉ hai người với nhau.

‘Gì vậy trời?’

Khi tôi khẽ nhướng mày, Min Ji-hun bước vào.

Hắn ta tiến lại với vẻ mặt thảnh thơi hơn hẳn lúc trước, mỉm cười một cách dịu dàng.

“……?”

Một linh cảm chẳng lành thoáng qua.

Tín hiệu quay lại được phát ra, và Min Ji-hun hét lên:

“—Anh!”

“…….”

“Tôi sẽ nghỉ việc!!”

Chết tiệt.

Vẫn là “Min” như mọi khi…

.

.

.

Diễn xuất của Min Ji-hun sau đó bùng nổ như một cơn bão.

Sau nhiều lần quay liên tục, đạo diễn và biên kịch bật khóc đứng dậy.

“Hu hu hu… ‘ Máy Quay’ mùa 2 sẽ là một kiệt tác.”

“Nhân vật của tôi sống dậy… sống thật sự luôn.”

“Cậu thấy không, lúc cậu ấy gọi là ‘anh’ thì PD Lee Jung-hoon sững người ra như thế nào? Hu hu… Min Seung-tae chắc hẳn đã cực kỳ khó chịu với PD Lee Jung-hoon. Chắc là muốn chơi khăm đến phút cuối cùng…”

“Xem kìa, anh Seo Ho-yoon trông quen với việc bị gọi là ‘anh’ lắm luôn. Về tôi sẽ viết thêm về Jung-hoon và Seung-tae…”

Trong khi nghe tiếng bước chân dần xa, tôi quay sang Min Ji-hun đang nằm bẹp trên sofa.

“Nghe rồi chứ?”

“Anh toi rồi đó.”

“Cậu cũng vậy.”

Cả hai đều kiệt sức nên cuộc trò chuyện không kéo dài.

Min Ji-hun bĩu môi hỏi:

“Tối nay ăn món Hàn nhé?”

“Còn phải về công ty.”

“Ồ, vậy à?”

Tôi còn việc phải làm. Khi đang định đứng dậy để rời khỏi sofa, nơi Min Ji-hun vẫn đang nằm xoải ra, thì cả điện thoại của tôi và hắn ta đồng thời hiện thông báo.

Tít!

[BẮT BUỘC THAM GIA WORKSHOP! Xin chào các nhân viên WH. Nhân dịp hè, chúng tôi sẽ tổ chức workshop như sau: ……]

‘Lại thêm trò vô dụng gì nữa đây.’

Jeong Da-jun đã bắt đầu spam tin nhắn như điên trong nhóm chat, bảo rằng phải bắt buộc tham gia.

Min Ji-hun đang duỗi chân trên sofa, đung đưa chân nghịch ngợm rồi hỏi:

“Anh không định đi chứ?”

“Dĩ nhiên là không.”

“Ờ ha.”

Việc gì tôi phải đi nữa chứ. Trước kia từng tham gia với Joo Woo-sung, nhưng giờ thì… chẳng còn ham trúng thưởng gì cả.

Cũng chẳng có hứng đi Hawaii.

Khi đang khoác túi duffle lên vai, Min Ji-hun cất tiếng với gương mặt mệt mỏi:

“Dạo này không khí công ty có phần ảm đạm… Ra mặt chỉ tổ bị chú ý~. Ở yên một chỗ vẫn hơn.”

“…….”

“Tôi cũng chỉ định ở nhà với Malrang thôi.”

Nhìn Min Ji-hun mềm nhũn ra, trông hắn ta thật sự không muốn đi. Chỉ ngồi cười ngớ ngẩn khi nhìn hình nền điện thoại là ảnh Malrang với em gái hắn ta.

Bị cảnh đó làm rợn da gà, tôi định rời đi ngay, thì chợt một suy nghĩ lướt qua đầu:

‘Khoan, đi workshop có khi lại là lựa chọn đúng?’

Gần đây, hình ảnh của DAPA (mà chính xác là hình ảnh của tôi) trong công ty không được tốt.

Nếu cần thì tôi có thể chống lại công ty, nhưng tình hình hiện tại thì vẫn phải nhờ vả họ.

‘Không chỉ DAPA, mà còn phải xây dựng quan hệ tốt với cả công ty nói chung.’

Và chẳng có thời điểm nào thích hợp để làm điều đó hơn là trong workshop.

Giờ chỉ còn chọn ai để đi cùng.

Da Jun? Không, nhìn hai người thân thiết quá nên cũng chẳng để lại ấn tượng gì.

Joo Woo-sung? Chỉ cần nhắc đến từ “workshop” là anh ta đã nổi da gà, mà tôi vẫn còn đang hành hạ anh ta với chuyện “đứa con quý giá”.

Kang Yeon-hu? Đọc thấy tên cậu ta là MC của lần này rồi.

Chắc nhắn tin là bỏ chạy mất dép.

…Hay là.

“Thế thì tôi gọi món gamjatang ăn một mình vậy~.”

Tôi lặng lẽ nhìn Min Ji-hun.

Đầu óc bắt đầu quay cuồng tính toán.

“…Hả?”

Gương mặt nam chính điển trai, dù có hơi mệt mỏi.

Câu chuyện thương cảm về Min Seung-tae đã được chứng minh ở mùa 1 của “ Máy Quay”.

Và sắp tới là cả mùa 2.

Ở workshop lần trước, Min Ji-hun bất ngờ bước lên sân khấu đọc vanh vách lời thoại trong phim, khiến mọi người mê mẩn…

“…….”

Chắc chẳng có ai phù hợp hơn cậu ta.

Khi tôi nheo mắt quan sát từ đầu đến chân, Min Ji-hun—ngỡ như không nhúc nhích nổi—lập tức bật dậy.

“—Phải về nhà ngay. ……Á!”

“Tiền bối.”

Tôi túm lấy vai hắn ta, hắn ta lại gục xuống sofa.

“Kh-không!”

“Min Ji-hun.”

“Không đi đâu.”

Dù hắn ta run rẩy cãi lại, tôi vẫn mặc kệ, chìa điện thoại với thông báo [BẮT BUỘC THAM GIA WORKSHOP!] trước mặt hắn ta.

“Seung-tae à.”

Rồi tôi nở nụ cười trong sáng nhất có thể, nháy mắt dịu dàng.

“Chúng ta, lật ngược ván cờ này đi?”

“Xin lỗi, tôi là Ji-hun cơ, và thứ tôi có thể lật được chỉ là bánh kếp thôi.”

“Không sao đâu, cứ ngồi yên. Ngồi yên là được.”

Tôi bắt chước kiểu cười trong mấy phim truyền hình cũ, thì thầm như câu thoại:

“Em yêu, đi nào.”

“…….”

“Đi thôi, heo con.”

Lật cả công ty, thay vì chỉ cái bánh kếp.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 550
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...