PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 515
Seo Ho-yoon là người như thế nào?
Tiết lộ từ người thân của Seo Ho-yoon: “Anh ta đối xử với tôi như vậy mà còn được gọi là con người sao…”
Cùng lúc có lời kể lại rằng anh tỏ ra thờ ơ ngay cả khi có người đang khóc trước mặt, lại có tin đồn rằng anh ấy là người nổi tiếng tử tế đến mức không thể bỏ mặc các nhân viên vất vả mà sẵn sàng giúp họ suốt đêm.
Ngoài ra cũng râm ran lời kể rằng trưởng nhóm họ Kang của một nhóm nhạc nọ từng làm chứng rằng Seo Ho-yoon không phải người xấu đến vậy, nhưng những người mong anh sụp đổ hoàn toàn thì không dễ gì tin những lời đó.
Seo Ho-yoon: “Là ai thế?” — Phủ nhận tin đồn từ người thân
Nhưng, Seo Ho-yoon là ai cơ chứ?
Anh ấy không phải kiểu người hiền lành dễ bị người khác thao túng.
Min Ji-hun, Seo Ho-yoon, Yoo Ji-a xác nhận tham gia phim truyền hình “Máy Quay 2”! Liệu “Máy Quay 2” có đủ khả năng trả cát-xê cho sao K-Pop và ngôi sao Hallyu?
Hơn nữa, để chùn bước chỉ vì vài lời đồn ác ý thì anh ấy đã quá tầm của một ngôi sao hàng đầu.
Jeong Da-jun giành được chứng chỉ đầu bếp món Hàn trước thềm debut solo hoành tráng! “Thiên thần quyên góp” ẩn danh tại bệnh viện nhi — Seong-hyun của The Dawn quyên toàn bộ thù lao từ show vũ đạo đường phố “Vua OST” Seong Ji-won thống trị BXH, bất ngờ tuyên bố: “Lần sau muốn thử thêm rap…” Collab giữa Kang I-chae và NerdyFreak tiếp tục! Guitarist (người đánh ghita) than vãn: “Lại phải chịu đựng chủ nghĩa hoàn hảo nữa rồi!”
Không chỉ Seo Ho-yoon, mà cả The Dawn đều đang tích cực hoạt động không ngừng.
Label DAPA của The Dawn hợp nhất với label Black Call… Cùng ăn một nồi cơm PD Kim Hee-young bắt tay cùng Im Hyun-soo thực hiện show mới hậu trại sáng tác… Có bị cái bóng vinh quang mùa trước che lấp? Phỏng vấn trưởng nhóm HighFive – Kang Yeon-hu, người kế thừa danh tiếng WH: “Vẫn muốn làm thật tốt” với nụ cười tươi Nghệ sĩ được các idol hiện tại kính trọng nhất? Không ai khác ngoài “Joo Woo-sung” và “Kang I-chae”
Tất nhiên, không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ.
Có lẽ họ sẽ lại phạm sai lầm ngớ ngẩn một lần nữa.
Black Call vượt mặt The Dawn giành No.1 Billboard… Nâng tầm K-POP Cha Jeong-woo: “Thật lòng muốn mở rộng label”?! Solo của Joo Woo-sung thành công vang dội, tin đồn xuất hiện cùng Seo Ho-yoon “Đi rồi sẽ trở lại!” — Các ngôi sao nhập ngũ
Nhưng như Kang I-chae từng viết trong lời bài hát của mình, trong khoảnh khắc mờ ảo khi bình minh sắp đến, họ sẽ trò chuyện với nhau cho đến khi mặt trời mọc.
Một người trong ngành phát biểu về Kang I-chae: “Không còn bài nào để thành hit nữa sao…” Seo Ho-yoon phát biểu: “Muốn làm việc như trâu cả đời”, hôm sau Kang I-chae nói: “Có cảm hứng sáng tác rồi”… Liệu sẽ có unit với Seo Ho-yoon? Concert đầy đủ đội hình của The Dawn “cháy vé trong 1 giây”
Lúc đó, ngay cả thời gian cũng sẽ trôi chậm lại.
Nếu vẫn thấy sợ hãi, hãy thử nhờ họ nắm lấy tay bạn.
Cuộc đối đầu lớn giữa The Dawn và Black Call cùng nhà… Tất cả idol khác đều né tránh “Tháng Ba bão tố” The Dawn phá kỷ lục hạng nhất Billboard liên tiếp, vượt qua Black Call… Nhắm đến kỷ lục Grammy?
Khi đó, họ sẽ hét lên đến khi bạn thấy chán, ở nơi mà bạn quen thuộc nhất.
Màn tái xuất rực rỡ, sân khấu lại sáng đèn — The Dawn trở lại
Rằng bình minh vẫn sẽ tiếp tục.
Bãi đậu xe tầng hầm của một studio gần Seoul, nơi các nghệ sĩ WH Entertainment thường xuyên lui tới.
Tại cánh cửa dẫn vào bên trong, một người đàn ông đang tranh cãi với bảo vệ.
Đó là Jeong Da-jun.
Nghe nói hôm nay có thành viên nào đó đang quay ở đây, nên cậu vội mua hoa đến, nhưng lại bị chặn lại ngay từ đầu vì không có thẻ khách.
“Là tôi mà! Là tôi! Không nhận ra tôi sao?!”
“Không phải gián điệp nước khác thì sao tôi lại có thể không biết.”
“Vậy tôi là thành viên của nhóm idol nào?!”
“Jeong Da-jun của The Dawn.”
“Chính~xác! Tôi là thành viên cùng nhóm với người đang quay trong đó! Vào cho tôi đi mà!!”
“Xin lỗi, không được đâu.”
Tại sao chứ!
-Rõ ràng bảo là không ai không biết, vậy mà lại nghi ngờ tôi?! Tôi sẽ chứng minh mình là Da-jun thật! Mở Billboard ngay đi! Mặt tôi đang chiễm chệ ở vị trí số 1 đó!!
Cậu gào lên như một con thú bị thương, nhưng người bảo vệ không nhúc nhích, còn nhân viên đi qua chỉ liếc nhìn một cái.
“Wow, Jeong Da-jun đang van xin bảo vệ kìa…”
“Đầu cắt ngắn ghê.”
“Sắp nhập ngũ rồi mà.”
Huhuhu…
Cuối cùng, Jeong Da-jun đành đội mũ xuống, nép vào một góc bãi đậu xe. Cậu chán nản vuốt tóc, rồi mở điện thoại truy cập nền tảng fandom.
[Seong-hyun: Ảnh chụp ở Séc khoảng 3 năm trước
Hôm đó tuyết rơi nhiều lắm…]
Kim Seong-hyun, sắp nhập ngũ, có vẻ đang đi dạo ký ức khi đăng ảnh nhóm chụp từ ba năm trước, bài đăng đã có vô số bình luận.
‘Wow, hồi đó các anh cũng còn trẻ ghê…’
Nghĩ đến việc khi đó các anh ấy cũng tầm tuổi mình bây giờ, cậu thấy thật lạ lẫm.
Có phải vì sắp nhập ngũ, hay vì thấy nhớ quãng thời gian ấy, Jeong Da-jun đắm chìm trong cảm xúc kỳ lạ, lặng lẽ nhìn các anh trong bức ảnh.
Họ trông thật hạnh phúc.
Cậu ôm chặt bó hoa, ngồi thụp xuống tựa vào tường thì bóng ai đó che khuất ánh sáng sau lưng cậu.
“Em út của chúng ta, đang làm gì vậy?”
Khi ngẩng lên, cậu thấy Seong Ji-won đang cười, lắc nhẹ hai thẻ khách mời. Có lẽ vì đã vật lộn suốt 30 phút mà giờ thấy anh, nước mắt cậu bỗng tuôn ra.
“Hu hu hu, Anhhhhh~!”
Jeong Da-jun lao vào như muốn che đi sự ngượng ngùng, nhưng lần này Ji-won không tránh như thường lệ, mà đón lấy cái ôm. Quá bất ngờ, cậu khựng lại, rồi cảm nhận được bàn tay anh vuốt tóc mình.
“Kiểu tóc dễ thương đấy.”
“…Hiếm khi anh cho ôm nha. Em sắp nhập ngũ mà anh vẫn chưa cắt tóc gì hết?”
“Ừm, anh định cắt vào ngày cuối. Nhưng mà Da-jun à, em không hối hận khi nhập ngũ cùng lúc ba đứa mình chứ?”
“Chắc là sẽ hối hận lắm đó… 26 tuổi xuân xanh… sự nghiệp đang đỉnh cao mà…”
Seong Ji-won không trả lời, chỉ lặng lẽ chọc nhẹ vào má cậu.
“—Hay là mình hủy nhập ngũ và hoạt động thêm một đợt nữa nhé? Em nghĩ nếu thế, mình có thể phá kỷ lục no.1 liên tiếp đó… Rồi nếu tham dự lễ trao giải ở Mỹ, biết đâu lại đạt 3 lần daesang liên tiếp…”
“Ừm, với kiểu đầu này thì chắc khó hoạt động lắm.”
“Á, anh ơi!!!”
“Hơn nữa nếu thành ra như vậy thì I-chae sẽ thay em nhận giải thôi, có sao đâu.”
Gần đây Kang I-chae đã sang Mỹ với lý do chuẩn bị hoạt động với Seo Ho-yoon, và dường như đang bận rộn làm việc với nhiều nghệ sĩ khác nhau. Lẽ ra ậuô ấy phải trở về từ hôm qua, nhưng đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Jeong Da-jun bĩu môi khó chịu, Seong Ji-won khẽ cười.
“Nói thật lòng đi, Da-jun à. Không phải vì thành tích đâu, mà là vì muốn được ở cùng các anh nên mới muốn hoạt động với đội hình đầy đủ, đúng không?”
“……”
Anh thật sự kéo cái suy nghĩ chân thật của mình lên mặt nước một cách không thương tiếc. Jeong Da-jun, vốn định giả vờ không biết gì, thở dài trong lòng.
Dù mình cũng đã là một người trưởng thành có thể làm được việc trong xã hội rồi, nhưng cứ về với Dawn là lại trở thành em út ngay.
Cậu lẽo đẽo theo sau Seong Ji-won vào thang máy, rồi đi dọc hành lang dài sau khi lên tầng, rẽ phải ở góc và đứng trước phòng chờ cuối cùng. Da-jun gõ cửa trước Ji-won, không lâu sau cánh cửa mở ra, và gương mặt thân quen xuất hiện.
“Seong-hyun hyung!”
“Em út đến rồi à….”
Nghe nói chương trình thực tế mà anh ấy tham gia vừa lập kỷ lục rating cao nhất từ trước đến nay, quay thêm một tập đặc biệt nữa, chắc cũng vất vả lắm nên cằm của Kim Seong-hyun trông sắc nét hơn trước.
Khi Da-jun tươi cười chào, Kim Seong-hyun nhếch môi để lộ lúm đồng tiền, rồi vẫy tay ra hiệu bước vào.
“Tốt rồi. Một mình anh không xử nổi cậu ấy…. Mà Da-jun này, tóc em cắt ở đâu vậy?”
“… Sao thế ạ.”
“Ờ, lần sau đừng làm ở đấy nữa.”
Cứ chờ đấy một tuần nữa xem…. Dù gì thì cạo trọc hết thì anh Seong-hyun cũng như nhau thôi….
Da-jun lầm bầm trong lòng, mang theo mối thù sâu đậm rồi bước vào trong.
Phòng chờ ngập tràn hoa và quà tặng từ các thương hiệu trong và ngoài nước. Hương hoa lan Nam Phi nồng nàn khiến người ta có cảm giác như đang ở giữa một cửa hàng hoa, thì đúng lúc đó một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Em đến rồi à?”
Da-jun tươi cười rạng rỡ.
Vẻ ngoài lạnh lùng và chất giọng trầm dễ tạo cảm giác áp lực vẫn như cũ, nhưng bầu không khí đã trở nên dịu dàng hơn rõ rệt qua vài năm khiến cậu không khỏi ngạc nhiên.
Người anh đấy chính là nhân vật trung tâm mà Da-jun muốn tặng bó hoa hôm nay.
“Ho-yoon hyung!”
Khi Da-jun rời mắt khỏi điện thoại và tự tin giơ bó hoa lên, Seo Ho-yoon nhìn cậu và bật cười sảng khoái.
“Puhahahaha.”
“……”
“Wow… phuhuk… khục… trời ơi, đẹp trai thật đấy??”
Dạo gần đây anh Ho-yoon tươi cười nhiều, nhìn mà thấy vui ghê… Ừm, tốt thật…
Dù cố gắng tỏ ra người lớn, nhưng khi trao hoa, lực tay vẫn hơi mạnh hơn bình thường một chút.
“Ho-yoon hyung…, chúc mừng sinh nhật… chúc mừng sinh nhật… người anh mà em không yêu thương gì cả~ vâng~.”
“Nhóc này, em làm anh buồn đấy?”
“Là Bang-bang!! Em là Bang-bang cơ mà!! Haa… quay hình cho tốt đi.”
Seo Ho-yoon luôn đăng video cảm ơn Noeul mỗi dịp sinh nhật. Từ lúc nào đó, các thành viên cũng bắt đầu sáng tạo đủ thứ ý tưởng độc đáo để bày tỏ lòng biết ơn vào dịp sinh nhật của mình. Nhân tiện thì năm ngoái, anh đã nhảy breakdance cho màn chúc mừng của mình.
Seo Ho-yoon cười khúc khích rồi đặt điện thoại xuống bàn sofa. Da-jun liếc mắt trộm thì thấy tên Joo Woo-sung và Min Ji-hun hiện lên màn hình. Đang định hỏi liệu hai người họ cũng sẽ đến không thì—cánh cửa lại bật mở lần nữa.
“Người đẹp nhất thế gian là?!!”
Lại bắt đầu nữa rồi….
“I-chae…. Kang!”
“……”
“Bé con đến rồi, KangKang hét lên nào~~~!!!”
Không ai phản ứng cả.
Mặc kệ điều đó, Kang I-chae có vẻ vẫn rất vui, cậu nắm tay Seong Ji-won quay một vòng rồi đến chỗ Kim Seong-hyun đập tay high five, khoác vai anh ấy rồi tự mình phá lên cười lớn.
Sau đó, cậu trao cho Seo Ho-yoon một bó hoa màu xanh dương, rồi hạ nhẹ kính râm màu xanh đậm xuống bằng ngón trỏ và nở nụ cười tinh nghịch.
“Đã ba năm rồi em tặng hoa chúc mừng sinh nhật anh đó, anh yêu.”
“Đỉnh chưa?”
“Thừa nhận sự bền bỉ của anh luôn. Lần sau em sẽ mua cái to hơn.”
Seo Ho-yoon đùa rằng nếu cứ thế này thì vài chục năm nữa chắc I-chae sẽ làm cả khu vườn, và I-chae chỉ cười khúc khích, ngồi xuống cạnh bàn, đung đưa chân.
“A~~ lâu lắm mới được ở cùng mấy anh em thế này, thích quá đi mất. Các anh, Da-jun à, nghe em nói nè. Em đã khổ sở ở Mỹ như thế nào…! Em đã nhớ nhà đến mức khóc ướt gối ra sao…!!”
“I-chae à, chúng ta gọi video với nhau cách đây bốn ngày mà.”
“Ờ, đúng rồi. Ngoài anh ra thì hôm qua bọn em còn ăn thịt ba chỉ đó.”
“Cái gì?!! Sao cơ?!!”
“Còn sao gì nữa… À, vì không có anh nên Ho-jin bảo ăn món đắt nhất luôn đấy.”
“Cái tên đó…! Không thể tin được ngay cả Seong-hyun cũng…!!”
Phòng chờ lập tức trở nên ồn ào náo nhiệt.
Không lâu sau, một nhân viên đến thông báo buổi quay sắp bắt đầu. Seo Ho-yoon, người đang cầm hết những bó hoa nhận được, quay sang nói với các thành viên:
“Này. Mấy đứa muốn đi trước không?”
“Ho-yoon à, chẳng phải cậu quay nhanh thôi sao? I-chae nói Ho-jin cũng sẽ đến sau. Đón cậu ấy rồi cùng đi ăn tối đi.”
“Okay.”
Đang nhìn các anh nói chuyện, Da-jun bỗng nhớ ra điều gì đó, vội giữ Seo Ho-yoon lại khi anh đang chuẩn bị rời đi.
“A! Ho-yoon hyung!! Bó hoa của em ấy, là em chọn theo hoa sinh của anh đó! Cái bông vàng vàng ở giữa là… ờ, cúc vạn thọ thì phải…. Ý nghĩa là hạnh phúc… đại khái vậy, nhưng em quên mất rồi. Anh tra trên mạng sau nha.”
“Vậy à?”
“Vâng! Nói chung là… đẹp đúng không?”
Seo Ho-yoon nhìn bó hoa trong tay.
“Ừ. Đẹp thật.”
Seo Ho-yoon ôm chặt bó hoa màu vàng. Không rõ có phải vì phấn hoa bay tứ tung hay không mà đầu mũi cậu ngứa ngáy như sắp hắt hơi. Nhìn thẳng vào Jeong Da-jun, Seo Ho-yoon cong mắt cười rạng rỡ.
“Có hợp với anh không?”
Cậu chẳng cần phải cố tìm thêm ý nghĩa nào từ câu nói đó nữa.
Dù sao thì, Seo Ho-yoon từ lâu đã biết rất rõ về ý nghĩa của loài hoa sinh nhật mình rồi.
***
Hoàn chính truyện.
Seo Ho-yoon - Thỏ Lucifer đã tìm được em trai mình và tìm được một ổ phù hợp với mình.
Mỗi ngày đều vui vẻ nhé Ho-yoon.
Mỗi ngày đều vui vẻ nhé các bồ.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
