PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 512
Không cần phải loay hoay gì cả, tôi lập tức lên xe và đi thẳng đến studio quen thuộc. Dù đã là tháng Hai, trên cánh cửa studio vẫn còn treo vòng hoa Giáng Sinh tròn trĩnh. Khi tôi ấn chuông cửa, nó lập tức bật mở với một tiếng "rầm".
“Wahk!! Cái… cái quái gì!! Không phải là Seo Ho-yoon sao? Cậu, cậu, cậu! Đã được xuất viện rồi á?!”
Im Hyun-soo với mái tóc vàng rối buộc túm lên cao, giật bắn mình ngạc nhiên. Khi tôi nghiêng đầu nhìn vào trong studio như thể tìm ai đó, lo sợ có ai thấy, Im Hyun-soo kéo tay tôi vội vã lôi vào trong tòa nhà, rồi quay quanh tôi như để kiểm tra xem có gì bất thường.
“Cái gì đây?! Xuất viện từ khi nào vậy?? Bác sĩ nói sao? Này, nhìn mặt thằng này kìa!! Có ăn uống tử tế không đấy??”
“Hôm nay là lễ tết gì à?”
“…Đm, quan tâm thì cũng bị chửi…”
Tôi đáp đơn giản lại những lời lo lắng cứ như đâm thẳng vào màng nhĩ, và Hyun-soo càm ràm rồi lùi lại một bước. Sau khi chào hỏi qua loa Kim Hee-young, tôi đảo mắt nhìn quanh nội thất studio vẫn giống như mọi khi, ngoại trừ đống trang trí Giáng Sinh vứt bừa bộn—nhưng người tôi đang tìm lại không thấy đâu.
“Min Ji-hun đâu rồi?”
Khi tôi liên lạc với Im Hyun-soo từ trước, cô ấy bảo không chắc Ju Woo-sung có đến hay không, nhưng còn Min Ji-hun thì sao?
“À, có cuộc gọi từ em gái nên ra sân thượng rồi.”
“Vậy ạ? …Min Ji-hun vẫn đều đặn đến họp nhóm à?”
Tôi vừa đẩy đống đĩa CD lộn xộn dưới chân sang một bên, vừa hỏi. Im Hyun-soo mở cửa sổ, lấy một điếu thuốc ra rồi lầm bầm.
“Ừ, vẫn thế. Nhưng mà giờ thì chẳng thấy mặt mũi Ju Woo-sung đâu nữa. À mà, thằng đó còn trả lời điện thoại của cậu không? Thằng đó quý cậu lắm mà.”
Tôi lặng lẽ nhìn Hyun-soo. Chính xác hơn là nhìn điếu thuốc trắng vẫn không ngừng rung nơi ngón tay cô ấy.
“Dù có người mới vào, thì tụi này là thành viên đời đầu của hội nói xấu…. , cũng nên giữ vững danh hiệu chứ…. Gì vậy, sao nhìn dữ vậy?”
“…….”
“Hay là cấm hút? Hút—”
“Không? Tôi chưa từng làm vậy? cô đang nói vớ vẩn gì vậy??”
“Đm, cấm hút rõ rành rành ra còn gì….”
Dù sao thì Min Ji-hun đang ở ngoài, còn Ju Woo-sung thì không có ở đây.
Tôi quay đầu vội vã rời đi.
“Dù sao thì, tôi lên gặp Min Ji-hun đây.”
“Ờ, ờ.”
Mở cánh cửa dẫn ra sân thượng, tôi gật đầu nhẹ với Kim Hee-young, người ngồi im lặng trên ghế sofa bên cạnh, nhưng phản ứng của cô ấy lại kỳ lạ.
“PD-nim, chị sao vậy?”
“…Dạ? Không có gì đâu??”
“…Tôi làm gì sai à?”
Nếu là bình thường thì cô ấy đã vui vẻ chào đón rồi, nên tôi cau mày hỏi vì ngỡ mình lỡ làm gì sai. Sau một hồi ấp úng, Kim Hee-young lúng túng đáp.
“À… không, Seo Ho-yoon chẳng làm gì sai cả. Chỉ là, dạo gần đây… cứ nhìn cậu là…”
“…….”
“…tự nhiên thấy rất, không, cực kỳ tức giận…”
“À, vâng.”
Đi thôi. Trước khi bị hắt nước thì chuồn gấp.
Tạo nhân vật mới, thiết lập lại game thì đến cả cảm xúc của người khác cũng bị ảnh hưởng sao.
Tôi đẩy cửa thoát hiểm, bước lên và mở cửa sân thượng, nơi ánh nắng mùa đông ấm áp tràn xuống.
những cây lớn mà Hyun-soo từng đam mê trồng khi cô ấy mê làm vườn, giờ đã mọc rậm rạp từ lối vào, chẳng màng mùa đông, che kín tầm nhìn.
Tôi vạch những thân cây rối rắm và tiến vào bên trong, rồi thấy ai đó đang ngồi trên ghế. Tôi tưởng người đó đang hút thuốc, nhưng trên tay chỉ là chiếc điện thoại. Khi cảm nhận được sự hiện diện của tôi, hắn nhìn về phía này với ánh mắt dịu dàng.
“Ồ?”
Trông có vẻ tâm trạng rất tốt nhỉ.
Tôi thong thả đi tới, ngồi xuống bên cạnh. Min Ji-hun nhét điện thoại vào túi và vui vẻ bắt chuyện.
“Chào anh?”
“Vâng, chào cậu.”
“Trông anh khá hơn lần trước đấy?”
Thật ra, sau khi tôi tỉnh lại, tôi đã gặp Min Ji-hun trong phòng bệnh và trò chuyện khá lâu rồi.
Về việc vì sao tôi lại rơi vào trạng thái vô thức, trong đó đã xảy ra chuyện gì, và về trò chơi mới mà tôi đã bắt đầu.
“Nhờ cậu cả đấy.”
“Ahaha.”
Bất ngờ là, dù trong lòng còn vương chút lấn cấn, Min Ji-hun không hề thực sự giận tôi.
Dù tôi khiến hắn khổ sở vì nhiều chuyện rối ren, nhưng hắn hiểu cho hoàn cảnh của tôi và chỉ càu nhàu vài câu thôi.
Tôi đã thẳng thắn kể lại mọi chuyện, và vì rốt cuộc em trai cũng có liên quan, nên thay vì ghét bỏ tôi, Min Ji-hun có vẻ chỉ thấy tội nghiệp.
Có lẽ, giống như tôi thỉnh thoảng cảm thấy với hắn, hắn cũng thấy giữa hai chúng tôi có sự đồng cảm nào đó.
Min Ji-hun đưa tay lên che nắng, rồi hỏi tôi.
“Xuất viện rồi thì định làm gì?”
“Đi làm lại chứ.”
“À, đúng rồi. Không được chết nữa. Phải rồi.”
Còn vì nhớ fan nữa.
Chúng tôi im lặng một lúc, tận hưởng mùa đông. Những tán cây và hoa lá mọc rậm đến mức không còn gọi là vườn sân thượng, đung đưa trong gió.
Rồi đột nhiên Min Ji-hun nhìn tôi chằm chằm. Có gì đó khiến tôi cảm thấy quen thuộc, nên khẽ mở lời.
“…Có điều gì cậu muốn nói à?”
“À, chỉ là thấy Seo Ho-yoon kỳ diệu thật.”
hắn đáp với giọng đùa giỡn, như thể nhớ lại lần đầu gặp gỡ chẳng mấy vui vẻ của chúng tôi.
“Anh thực sự đã sống sót một cách phi thường.”
Lúc đó, Min Ji-hun từng nói như vậy.
Hỏi tôi có phải idol không, rồi mỉa mai rằng tôi không thể trụ lâu với tình trạng như vậy.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ hắn đang làm khó người mới, nhưng nghĩ lại thì có vẻ hắn đang ám chỉ tôi sẽ thất bại trong trò chơi này.
Có lẽ trong mắt Min Ji-hun, tôi trông rất bất ổn.
Thế nên tôi tò mò.
“Này.”
“Ừ?”
“Trong mắt cậu, tôi vẫn trông như thể không sống sót được lâu sao?”
“…Hmm.”
Như thể được hỏi một câu thú vị, Min Ji-hun mỉm cười và quan sát tôi kỹ càng.
“Trên mặt anh có gì đó ghi sẵn luôn ấy. Để tôi đọc thử nhé.”
“Gì cơ??”
“Trán là ‘sẽ’, má trái là ‘chết’, má phải là ‘sớm’…. Hé! Đúng thật kìa!”
Tôi cau mặt vì quá sức vô lý, nhưng Min Ji-hun lại cười khoái chí.
“Rồi rồi, tôi biết rồi. Ừm~ Thật ra thì chắc sẽ không dễ dàng đâu, nhưng mà sẽ ổn thôi. Lúc đầu cũng vậy mà, anh trông như sắp chết đến nơi mà vẫn cầm cự được 4 năm còn gì.”
“Vậy à?”
“Tôi từng nghĩ anh là đỉa hút máu ấy.”
“Rồi sao nữa.”
“Có cảm giác sẽ sống… cực kỳ lâu đấy.”
“Vậy thì mấy trăm quán ăn ngon đó, mình ghé hết luôn nhé?”
“…Hở?”
Tên kia bặm môi, như cảm thấy rùng mình, liền đưa tay cọ cọ cánh tay mình.
“…Muốn hủy rồi. Chắc đến lúc chết thật rồi.”
Nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của Min Ji-hun khiến tâm trạng tôi phấn chấn, tôi cười khúc khích rồi đứng dậy.
Ờ thì, diễn viên mà tôi duy nhất quý mến trông vẫn ổn hơn tôi tưởng, tôi cũng đã hỏi thăm nhóm nói xấu tôi, giờ chỉ còn gặp thêm một người nữa là xong.
Min Ji-hun ngoan ngoãn đi theo sau tôi. Tôi đang định mở cửa lên sân thượng thì quay đầu lại.
“Ji-hun à.”
“Saoo?”
“Cậu còn nhớ lời cậu nói sau khi quay xong bộ phim trước không?”
Min Ji-hun nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, như đang nhớ lại chuyện cũ. Tôi nói thêm một câu ngắn gọn.
“Cậu đã đúng.”
Hắn mở to mắt ra, rồi mỉm cười, có vẻ hơi vui.
Lâu rồi mới quay lại, cổng vào khu chung cư vẫn y như cũ. Tôi đi qua chú bảo vệ – người luôn chào hỏi niềm nở nhưng không bao giờ quá tò mò – rồi vượt qua lớp an ninh để lên tầng quen thuộc.
Nhưng cho dù tôi có nhấn chuông bao nhiêu lần, Joo Woo-sung vẫn không xuất hiện. Gọi điện bằng điện thoại cũng không có kết quả. Tuy hơi khó chịu, nhưng tôi quyết định thả lỏng tâm trạng, ngồi xổm xuống bên cạnh cửa ra vào rồi rút điện thoại ra nhắn tin.
[Tôi: Có vẻ anh không có nhà.]
[Tôi: Mình sẽ quay lại sau.]
Sau khi bấm gửi, tôi dùng chân phải gõ nhịp xuống sàn: cộc, cộc, cộc – tạo nên âm thanh đều đều. Khoảng 5 phút sau, cửa kêu “cạch” rồi mở ra.
Người đối diện trông có chút lôi thôi, vươn cổ ra nhìn quanh, rồi giật mình khi nhận ra có tôi ở đó và cúi xuống nhìn.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi nhe răng cười.
“Chào nhé?”
Tên kia lầm bầm chửi thề rồi định đóng cửa lại, nhưng tôi nhanh chân chèn chân trái vào. Khi anh ta bối rối không kịp dùng sức, tôi liền đứng dậy và mở tung cửa ra. Tôi rút từ vali ra một lon latte trà xanh rồi đưa cho anh ta, mắt lướt nhìn từ đầu đến chân.
“Chà chà, mặt mũi ngôi sao của chúng ta hôm nay là sao thế này.”
“…….”
“Vào được chứ?”
Joo Woo-sung mím chặt môi, như thể không muốn nói chuyện với tôi chút nào.
Tôi nhìn anh ta rồi cười thầm trong bụng.
Đang suy nghĩ xem có nên đấm tôi một cái hay không chứ gì.
Tôi v**t v* con mèo đang vẫy đuôi chào đón trên ghế sofa, còn Joo Woo-sung – có vẻ đã cố kìm nén cơn khó chịu đến giới hạn – buông lời móc máy.
“…Dạo này bỏ luôn kính ngữ rồi hả?”
“À, hồi đó tôi không tỉnh táo, xin lỗi anh nhé.”
Tôi xin lỗi một cách ngoan ngoãn khiến Joo Woo-sung càng không hiểu tôi đang giở trò gì, liền trở nên cảnh giác hơn.
“Sao lại đến?”
Giọng nói có chút cộc cằn.
“Bình thường anh cứ dai như đỉa, liên lạc liên tục, thăm bệnh viện cũng đều đặn, vậy mà dạo này lại chẳng thấy tăm hơi gì.”
“…….”
“Hôm đó, lần cuối chúng ta gặp nhau… cũng không được vui cho lắm.”
Thật ra, chỉ mới vài tuần trước thôi, đầu óc tôi còn rối như tơ vò. Dù có biết cách thoát khỏi cái tình huống khốn nạn đó đi nữa, thì hiện tại vẫn là một mớ hỗn độn đáng nguyền rủa.
Và nhờ thế, có những khoảnh khắc mà dù tôi cố cắn lưỡi để giữ bình tĩnh, vẫn cảm giác như sắp phát điên.
Lúc chạm mặt Joo Woo-sung trong xe cũng vậy.
“…Cậu cố tình nhập sai địa chỉ trên GPS đúng không.”
“Không hẳn là cố tình đâu.”
Lúc đó tay tôi run quá mà?
Nhờ thế mới câu được chút thời gian, nên nghĩ lại thì cũng tốt.
Tôi đáp một cách trơ trẽn, khiến Joo Woo-sung thở dài, như không còn lời nào để nói. anh ta quay lưng bước vào phòng – có vẻ như định giở trò “biểu tình”, nhưng rồi quay lại với một bao thuốc lá trên tay phải.
“Cái này… nhận đi.”
Joo Woo-sung do dự rồi đưa lại cho tôi. Tôi nhận lấy thứ quen thuộc ấy, khẽ nhíu mày.
Mở bao thuốc ra, giữa mấy điếu thuốc lưa thưa là một cục gì đó được bọc bằng giấy trắng. Tôi lấy nó ra, mở bung ra thì thấy một chiếc USB được giấu bên trong.
‘Quả nhiên.’
Hóa ra là Joo Woo-sung giữ nó.
Ổ cứng chứa “bức thư” thì không sao, đã xử lý từ lâu rồi. Nhưng chiếc USB chứa đoạn video đe dọa Seo Ho-jin thì nhất định phải tiêu hủy hoàn toàn. Dù có xóa file trong đó thì vẫn có nguy cơ bị khôi phục lại.
Tôi đã định tiêu hủy nó trước khi bị triệu hồi bất ngờ, nhưng vì Seo Ho-jin gọi tôi đến sớm hơn dự tính nên không kịp.
Vì vậy tôi nhét tạm nó vào bao thuốc, nhưng sau khi mọi chuyện kết thúc thì tìm khắp nơi vẫn không thấy. Đã thử dò hỏi không chỉ người trong công ty mà cả những người khác, nhưng ai cũng tỏ vẻ chẳng hiểu tôi đang nói gì.
Nên tôi đến gặp Joo Woo-sung – người đầu tiên phát hiện ra tôi.
“…….”
Tôi nhìn Joo Woo-sung với USB trong tay. Anh ta cũng lặng lẽ nhìn xuống thứ đó với vẻ mặt phức tạp.
Video đó không chỉ bóc trần quá khứ của tôi, mà còn vô phép chạm đến điểm yếu của Joo Woo-sung.
Tôi không muốn bị hiểu lầm.
“Anh đã xem chưa?”
Anh ta không thể nhìn thẳng vào mắt tôi, quay đầu sang một bên. Khi tôi chờ phản ứng, Joo Woo-sung chậm rãi mở miệng.
“Phần… cậu nói mình không phải idol mà là PD—.”
Chết tiệt.
“…Tôi chỉ xem tới đó rồi tắt.”
Joo Woo-sung vẫn tránh ánh mắt tôi, rồi lén nhìn sang bên này. Tôi lại bất ngờ, liền hỏi:
“Vì sao?”
“…….”
“Sao không xem hết?”
Anh ta ngập ngừng rồi mới trả lời:
“Vì cảm giác… cậu sẽ không muốn tôi xem.”
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
