PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 509

Về cơ bản, với fan thì Seo Ho-yoon là người rất khó đoán tâm tư.

Khi thấy anh cáu kỉnh với người xung quanh, tưởng có chuyện gì tồi tệ xảy ra, thì hóa ra mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ. Còn khi anh nở nụ cười rạng rỡ khiến người ta yên tâm, thì về sau mới biết anh đã trải qua thời kỳ tồi tệ nhất.

Tuy nhiên, có một điều mà fan luôn chắc chắn: Seo Ho-yoon luôn nhất quán trong cách đối xử với người hâm mộ.

[Chưa từng đối xử hời hợt với fan dù chỉ một lần.]

[Tôi vẫn nhớ chuyện xảy ra cách đây 2 năm. Hôm đó cũng lạnh lắm vì phải chờ ở ngoài, vậy mà Ho-yoon đã cố tình ra đưa tôi túi sưởi rồi cằn nhằn đủ kiểu… Tôi bảo đừng để ý và gạt đi, thế là bị càm ràm suốt cả năm sau.]

[Hôm đó đang buồn vì chuyện đời sống thực, vừa đến fansign đã bị hỏi ngay “Có chuyện gì sao?”…]

[Lúc Ho-yoon đi lúc nào cũng cười như vậy đấy. Thật sự rất nhớ cậu ấy. Nhớ lắm lắm luôn.]

Những lời nhắn gửi dành cho anh cứ thế chất đống, và tranh cãi xung quanh Seo Ho-yoon ngày một bùng lên. Việc Min Ji-hun – người vẫn giữ im lặng – bất ngờ bị quay lại cảnh nói với một fan rằng “Mà này, Ho-yoon chỉnh video giỏi ghê ấy nhỉ?” càng khiến ngọn lửa thêm bùng cháy.

Hai ngày sau, đúng như đã hứa, các thành viên đăng tải < Lá Thư>.

Trên phim trường chất đầy quà Giáng sinh đủ màu sắc, Jeong Da-jun ló mặt ra. Bên cạnh anh, Seo Ho-yoon đang đắp chăn và nghịch ruy băng gói quà.

Vì là phim trường nên tiếng nhạc vang lên nhẹ nhàng.

Những bông tuyết trắng bay lả tả Ánh nhìn ấm áp dõi theo em Mong rằng luôn ở bên em như vậy

Là bài "23 giờ 59 phút", một trong hai ca khúc chủ đề của album Giáng sinh 2 năm trước.

Seo Ho-yoon – trông có vẻ bình thản – vừa ngân nga lời tiếp theo thì bất ngờ đưa tay nắm lấy cằm Jeong Da-jun, rồi bóp nhẹ hai má cậu ấy.

…Gì vậy? Sao thế? À, không có gì. ……??

Jeong Da-jun ban đầu ngạc nhiên, rồi hơi nhướn mày một cách hờn dỗi. Seo Ho-yoon bật cười khúc khích, thả tay ra rồi tiếp tục hát. Trông anh khá vui vẻ.

Màn hình chuyển cảnh: ở ký túc xá, Seo Ho-yoon ăn kem cùng Kim Seong-hyun. Trêu chọc anh ấy rồi bị khóa cổ, cả hai cười đùa.

Lại chuyển cảnh: phòng tập mà The Dawn từng sử dụng. Khi Seong Ji-won vỗ tay rủ luyện tập, một bóng đen trong góc từ từ động đậy và lộ ra gương mặt Seo Ho-yoon. Kang I-chae cười khúc khích đùa một câu, nhưng Ho-yoon chỉ ngáp và duỗi người.

Camera zoom vào một chiếc chăn đen, rồi lại hiện ra cảnh Seo Ho-yoon ngồi thu mình sau phim trường cùng các thành viên, ngắm pháo sáng.

Pháo hoa đủ màu sắc rực rỡ nổ tung trên bầu trời đêm. Các thành viên tròn xoe mắt nhìn rồi bật cười.

Thế là bức thư thứ hai kết thúc.

Sau đó, Seong Ji-won đăng lên mạng xã hội bức ảnh cả nhóm cầm pháo sáng chụp cùng nhau. Không kèm theo bất kỳ lời nào, nhưng bức ảnh vẫn lan truyền với tốc độ chóng mặt và lên cả bài báo.

[M* nó Tưởng xem video thứ hai thì cảm xúc sẽ khác nhưng không. Không hiểu sao lại đăng mấy cái này vào thời điểm này, rốt cuộc là viết thư cho ai vậy?]

[Là người nổi tiếng thì nên luôn giữ hình ảnh tốt chứ, đừng có lôi mấy kỷ niệm ra để than thở một cách thảm hại như vậy Thất vọng thật.]

[Đọc thư của Ho-yoon khiến tôi nhớ lại bao nhiêu chuyện.. Hồi đó đang học lại đại học, mỗi ngày đều gắng gượng nhờ nghe nhạc của The Dawn.]

[Dạo đó ngày nào đi làm về cũng nghe mấy bài phụ trong xe buýt.. Toàn là danh ca.]

[Là người tôi từng theo dõi vì thấy sống rất nỗ lực… Mong bạn trở lại nhất định.]

[Biết là người nổi tiếng thường thích được chú ý, nhưng sao lại chọn làm vậy lúc này??]

[Thật luôn… quay phim bi kịch làm gì lúc này? Chết thật đi rồi hãy đăng, khi ấy tôi còn có thể buồn.]

[Đi theo bố mẹ cho xong.]

[Yêu cậu thật lòng, thật sự yêu cậu.]

Sự việc ngày càng trở nên mất kiểm soát và bùng cháy dữ dội.

Giữa muôn vàn phản ứng — có đồng cảm, có cay nghiệt — các "Noeul" vẫn chỉ lặng lẽ cổ vũ cho anh.

[Nhất định phải trở lại vào sinh nhật đấy.]

Để dù Seo Ho-yoon có trở lại lúc nào đi nữa, vẫn luôn có người đợi anh.

Trong sự hỗn độn giữa thương cảm, chỉ trích, và tình yêu được đắp xây vững chãi…

Ngày 29 tháng 1.

Lúc 7 giờ 11 phút tối.

Bức thư cuối cùng được đăng tải.

—…A, Ho-yoon à, cậu đến rồi à? Chào anh ạ.

Một phim trường quen thuộc thường xuyên xuất hiện trong các nội dung tự sản xuất của The Dawn hoặc của WH Entertainment hiện ra.

Seo Ho-yoon, trong hình ảnh được chăm chút kỹ lưỡng từ đầu đến chân, bước vào và ống kính máy quay lập tức zoom lại với tiếng vù vù. Mái tóc đen hơi dài cọ vào mắt anh.

Fan dễ dàng nhận ra đây là video quay gần đây, dựa vào ngoại hình ấy. Sau kỳ Song Camp, khi nhóm vươn đến Billboard và trở thành siêu sao. Khi v chào nhân viên và ngồi xuống ghế sofa, tổng PD cất lời:

Vì không có nhiều thời gian nên ta vào phỏng vấn luôn nhé. Đừng căng thẳng quá, đây không phải nội dung bên ngoài đâu, chỉ là dự án nội bộ công ty thôi. Cậu chỉ cần thoải mái trả lời câu hỏi của tôi là được.

Kiểu trăm câu hỏi trăm câu trả lời hả?

Cũng kiểu vậy, nhưng vì cậu bận nên tôi sẽ không hỏi đến 100 câu đâu.

Seo Ho-yoon mỉm cười nhẹ như thể thấy câu đó vui, rồi khi được đề nghị giới thiệu bản thân với người xem, anh nói:

Xin chào mọi người. Rất vui được gặp lại. Mình là Ho-yoon của The Dawn.

Ho-yoon à, dạo gần đây có cảm nhận được độ nổi tiếng của mình không? Sau Song Camp còn lên cả Billboard, rồi cả phim điện ảnh "Phiên tòa đê tiện" cũng đại thắng luôn ấy.

A, thật sự rất biết ơn. Tất cả là nhờ các fan cả đấy ạ.

Giọng nói trầm ấm và nhẹ nhàng của anh vang vọng đến người xem. Seo Ho-yoon không có chút hồi hộp nào, chỉ thoải mái dựa lưng vào ghế sofa.

Seo Ho-yoon, điểm mạnh của cậu là gì?

Nhịp chuẩn, nốt chuẩn. Là điều duy nhất mà Kang I-chae công nhận khi tôi thu âm.

Ủa, tôi tưởng là diễn xuất chứ?

Tôi là idol mà.

Dường như anh ấy rất tự hào về âm nhạc. Seo Ho-yoon thêm vào một cách tinh ranh.

“Ha ha,” nhân viên bật cười thành tiếng rồi tiếp tục đặt câu hỏi:

“Dạo này cậu thích ăn gì? Trước concert có thói quen chuẩn bị gì không? Gần đây điều gì là khó khăn nhất với cậu?”

Seo Ho-yoon từ đầu đến giờ vẫn bình tĩnh và trả lời từng câu một cách chững chạc. Nhưng khi đến câu hỏi cuối cùng, anh khựng lại.

"Nếu có một điều ước tha thiết muốn thực hiện thì đó là gì?"

Dù là một câu hỏi có phần sáo mòn, Seo Ho-yoon lại im lặng trong giây lát.

"Tôi muốn... trong một thời gian thật dài..."

anh cúi mắt xuống và thốt ra điều vốn là khát khao hiển nhiên của một idol.

"Tôi muốn, được là thành viên của THE DAWN trong một thời gian thật dài."

Lạ thay, lời ấy nghe như thể đang cầu mong một điều không thể thực hiện được, vô cùng tha thiết.

Tổng đạo diễn hài lòng muốn kết thúc buổi phỏng vấn, nhưng Seo Ho-yoon lại có vẻ như còn điều gì đó tiếc nuối. Có vẻ chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại nói ra những lời đó.

anh gãi đầu, đứng dậy và cúi chào kết thúc.

Màn hình lập tức chuyển đen như báo hiệu kết thúc.

Tưởng đâu “bức thư” của anh ấy đã khép lại, nhưng ánh sáng lại bật lên.

[...]

Trên nền tường trắng, khuôn mặt mệt mỏi của Seo Ho-yoon hiện lên.

"Xin chào mọi người."

anh ấy vuốt nhẹ quầng thâm dưới mắt, giữ im lặng một lát rồi cất giọng trầm trầm:

"Nếu bạn đang xem đoạn video này, chắc là các thành viên đã chấp nhận sự mè nheo của tôi rồi. Tôi đã năn nỉ họ đăng video này khi mình mệt mỏi, nên thật sự biết ơn họ."

"Video này chắc nhiều phần thừa nhỉ? Vì đã lâu rồi tôi không tự edit video, lại còn cảm thấy lạ lẫm và xấu hổ khi tự hướng sự chú ý về bản thân nữa. Nhưng tôi nghĩ đây là cách tôi có thể thể hiện rõ nhất suy nghĩ của mình."

Mới lúc trước thôi còn cười như chẳng biết khổ đau là gì, giờ đôi mắt anh đỏ hoe, thì thầm:

"Tôi đã luôn cảm thấy xấu hổ khi nói thật lòng mình, cũng nghĩ là chẳng cần thiết… Nhưng lần này, tôi muốn thử thành thật, với chút dũng khí ít ỏi của mình."

Seo Ho-yoon cụp đôi mi dài xuống chậm rãi.

**"Nhìn lại cuộc đời mình, tôi thật sự rất ngu ngốc.

Tôi từng muốn leo lên thật cao hơn bất cứ ai, và lấy lý do là để sống sót, tôi đã làm nhiều chuyện ngốc nghếch."**

"Tôi từng nghĩ, dù khiến người kỳ vọng vào mình thất vọng thì cũng không sao. Tôi chỉ biết lao về phía trước, nhưng đồng thời lại có một nỗi bất an mâu thuẫn rằng, biết đâu... ngày mai sẽ không còn tồn tại với mình nữa."

**"Tôi đã yếu đuối mỗi khi sợ hãi rằng mình không thể vượt qua, rằng nếu mọi người quay lưng lại, nếu tôi mất đi những điều quý giá... Tôi sợ lắm.

Vì vậy tôi giấu đi sự yếu đuối, cố không để lộ ra... Nhưng chính điều đó đã khiến những người xung quanh cảm thấy nhỏ bé và bị đẩy đến bờ vực. Giờ tôi mới nhận ra điều đó."**

Giọng nói trầm ổn quen thuộc giờ lại run rẩy đầy bất an.

"Tôi đã học được rất nhiều. Tình yêu vô điều kiện từ mọi người, những người luôn ở bên tôi, sự an tâm đến từ lòng tin – những điều đó thực sự tồn tại, và tôi chỉ là một con ếch trong giếng, ngu ngơ mà thôi."

"Thế nên bảo là tôi đã thay đổi thì còn sớm, chỉ là tôi đã học được một chút. Khi tôi nhìn lại tất cả những gì mình từng làm… Có lẽ đã có một con đường khác, một cách khác. Biết đâu tôi có thể tìm lời khuyên từ ai đó… nghĩ lại thì thật đáng tiếc."

Seo Ho-yoon cười gượng, rồi sau một lúc im lặng, cậu tiếp lời:

**"...Lời tôi nói có lộn xộn không nhỉ?

Thật ra, tôi chỉ muốn nói một điều duy nhất."**

anh hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào máy quay.

Và thú nhận.

**"Cảm ơn các bạn.

Cảm ơn vì đã yêu tôi nhiều hơn cả những gì tôi xứng đáng."**

Ánh nắng mùa đông rọi xuống, ánh lên mái tóc rối bù của anh.

**"Nhờ các bạn, tôi có thể sống một cuộc đời mới lần nữa.

Tôi xin lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng. Nhưng tôi thực sự muốn giữ lấy cơ hội này, muốn sống như một idol của các bạn. Dù có vô lý, nhưng tôi vẫn muốn nói lời cầu xin này."**

Má anh vốn nhợt nhạt giờ dần đỏ lên trong ánh sáng.

**"Tôi mong rằng mình vẫn có ngày mai.

Tôi cũng mong bạn – người đã cho tôi dũng khí – sẽ có một ngày mai.

Dù không rực rỡ, dù có thể lung lay, nhưng xin hãy để ngày mai vẫn tiếp diễn."**

anh cố gắng mỉm cười, để lộ hàm răng trắng:

**"Một lần, cho tôi được ước vô sỉ như thế này.

Tôi là Ho-yoon của THE DAWN."**

.

.

Tích, tích, tích, tích.

Chiếc đồng hồ dù nứt vỡ vẫn chạy. Tôi nhìn tấm lịch.

Ngày 29 tháng 1.

[…Không còn bao lâu nữa.]

Tôi gật đầu chậm rãi.

Cố tình chọn ngày này để đăng video cuối cùng. Để khi thời gian trôi qua, người ta càng nhớ đến tôi.

“…Không còn bao lâu nữa thật.”

Tôi nhìn ra màn hình. Tuyết rơi trắng xóa một cách khác thường ở Seoul. Mặc dù đêm đã khuya, bảng quảng cáo ở trạm xe buýt vẫn sáng đèn. Ngoài khuôn mặt tôi, mọi khoảng trống đều được phủ đầy những tờ ghi chú đầy sắc màu cổ vũ tôi.

‘Mình đã làm mọi thứ có thể.’

Giờ chỉ còn chờ đợi.

Cố gắng kìm nén nỗi lo, thì cửa sổ hệ thống hiện ra trước mắt.

[…Seo Ho-yoon, tôi có điều muốn hỏi.]

“Gì?”

[Ngoài những gì đã nói với tôi, anh còn biết gì từ tương lai không? Có lẽ là cách chắc chắn để khởi động trò chơi?]

Tưởng rằng hệ thống đã chấp nhận sau khi cảnh báo trò chơi không ổn định, nhưng dường như nó vẫn còn nghi ngờ hành động của tôi.

[anh không hề do dự chút nào… Canhậu chắc chắn quá mức...]

Chắc chắn cái mẹ gì.

Tôi nhíu mày, lầm bầm:

“…Người ấy nói sẽ đến tìm tôi.”

[Gì cơ...?]

Tôi nhìn đồng hồ, rồi nhỏ giọng nói thêm:

“…Chúng tôi đã hứa.”

Vì giờ phán xét của chúng tôi đang đến gần.

[anh đang nói nhảm rồi đấy.]

Tôi lờ đi dòng chữ, tiếp tục quan sát màn hình.

Những nhân viên trở về sau giờ làm, học sinh rời học viện muộn màng… Dòng người dần vắng bóng, và Seoul trở nên yên tĩnh.

Lạ thật. Tuyết rơi dày hơn, gió thổi mạnh hơn.

Tôi không muốn bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào.

Tích, tích, tích, tích, tích.

10 giây nữa.

Tích, tích, tích.

5 giây.

Tích, tích...

—Ba, hai, một...

Tôi nhìn đồng hồ.

Kim giờ, phút, giây đều xếp thẳng hàng.

Nhưng—,

Tích, tích, tích...

—Không có chuyện gì xảy ra.

Tích, tích, tích...

Dù thời gian vẫn trôi, dù tiếng tích ấy cứ vang lên, dù đã qua 5 phút, 30 phút, một tiếng đồng hồ...

…không có bất kỳ thông báo nào xuất hiện.

Tôi cúi đầu.

[…Seo Ho-yoon.]

Tôi đã...

[…Tôi lấy làm tiếc, Seo Ho-yoon.]

Thất bại rồi.

“……Ah…”

Mọi thứ đã kết thúc.

Tôi đã cố gắng đến tận cùng, hy vọng ai đó sẽ cầu nguyện cho mình sau khi xem video. Nhưng có lẽ đó là suy nghĩ quá ngây thơ.

Giờ đây… tôi sẽ bị mắc kẹt ở nơi này mãi mãi.

Bị lãng quên, và mọi nỗ lực từ trước đến nay đều tan thành mây khói.

Một mình, sống trong hối hận suốt đời—.

‘…Không.’

Tôi tát mạnh vào má mình.

“Chết tiệt, chờ đi.”

Không gì đã chắc chắn cả.

Tôi không được từ bỏ vì suy đoán vô căn cứ. Tất cả chỉ là tưởng tượng, là kịch bản tồi tệ nhất – chưa hề xảy ra.

“Chờ đi.”

Phải tin.

Trước khi bước lên sân khấu lễ trao giải, ai đó từng thì thầm với tôi.

Rằng chúng tôi có thể làm được.

Ai đó cũng từng nói – rằng dù nghe có vẻ ngây thơ, nhưng ở cuối con đường này sẽ có giải pháp. Rằng ai đó sẽ tìm đến tôi—…

Bó hoa màu xanh được trao đến tay tôi,

Đôi mắt đỏ hoe của người hay trêu chọc,

Tiếng chuông Giáng Sinh ngân vang từ nhóm từ thiện.

Như lời cầu nguyện, tôi chắp tay và chờ đợi. “Ổn thôi, ổn thôi, chờ một chút nữa, ổn thôi…” tôi lẩm bẩm mãi thì— một âm thanh vang lên.

Sạp. Tiếng giẫm lên lớp tuyết mỏng.

“…”

Một học sinh mặc đồng phục, đeo cặp đen, thở ra làn hơi trắng tiến về trạm xe buýt.

Cậu ta lấy hộp bút và ghi chú, ngồi xổm viết gì đó, rồi dán lên bảng quảng cáo.

[‘???’ đang tích tụ.]

[Điểm tai tiếng tích lũy. Mâu thuẫn với công đức của người chơi ‘Seo Ho-yoon’.]

[Đang xác minh khả năng bắt đầu trò chơi.]

[LOADING…]

[ERROR!]

[LOADING…]

[ERROR!]

[LOADING COMPLETE!]

[Thiếu sinh mệnh. Dù điều kiện được đáp ứng qua khe nứt, quá trình chơi sẽ gặp khó khăn.]

[Có thể là trò chơi không thể hoàn thành hoàn toàn. Nếu không thực hiện nhiệm vụ, người chơi sẽ tử vong ngay lập tức.]

Ngày 29/1 chuyển sang 30/1.

Ngày mới—

**[Ho-yoon à,

ngày mai đến rồi đó!]**

Chỉ sau một tiếng rưỡi đồng hồ.

[Seo Ho-yoon,]

Cuối cùng tôi đã thấy thông báo mong chờ.

Tôi nhìn trạm xe buýt giờ đã trống vắng.

Tuyết từng rơi dữ dội giờ nhẹ nhàng như hoa rơi.

Tôi bật cười, khuôn mặt dần méo mó, toàn thân run lên vì xúc động và bật cười như kẻ điên.

Khi tôi lạc lối và sợ hãi,

Họ, đúng như lời hứa, đã đến tìm tôi.

[Bạn có muốn bắt đầu ‘Idol Tycoon Vĩnh Cửu’ không?]

Hôm nay là sinh nhật tôi.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 509
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...