PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 504


Kkungkko-tto… Gishingkung… À, chết tiệt.


“Puhahaha.”


Seo Ho-jin bật cười khanh khách.


Cậu cứ lặp đi lặp lại video của Seo Ho-yoon qua hệ thống, chỉ chờ đến ngày tan biến.


Hoyu-ni cũng mệt mỏi huhu….


“À, cái này buồn cười ghê.”


Ban đầu thì chỉ liếc nhìn cũng thấy khó chịu, vậy mà giờ lại thấy vô cùng vui vẻ và hứng thú.


[Đoạn tôi thích nhất là cái này đây!]


Hệ thống cũng như đang phấn khích, liên tục bật những đoạn khác. Có lẽ vì đã bị ảnh hưởng nặng bởi Seo Ho-jin nên hệ thống cực kỳ hiểu rõ gu của cậu .


Dù gì thì cũng sẽ làm theo ý mình mà, thế mà còn tỏ vẻ nhân từ.


……Anh thấy đau.


Vì là sự thật nên mới đau đấy. Và thôi cái kiểu "anh anh" đó đi. Chỉ dùng khi bất lợi thôi, thấy bực mình.


“Ồ, I-chae từng nói như vậy à? Công nhận, thật sự công nhận luôn! Anh mình đúng là có tật như thế.”


Vì lúc trước cứ trôi qua giữa tiềm thức và hiện thực nên cậu không thể biết hết mọi chuyện của anh mình, vậy nên giờ được biết tất cả mọi việc đã xảy ra khiến Seo Ho-jin cảm thấy lòng cứ ngứa ngáy khó tả.


“À, buồn cười thật…”


Cậu ngả lưng sâu vào chiếc ghế đặt trong phòng dựng chật hẹp rồi giơ bàn tay của mình lên. Bàn tay nhỏ bé đã biến mất, hình dạng trưởng thành khi trước đã được phục hồi.


‘Mọi chuyện… đang tiến triển tốt.’


Seo Ho-jin xóa bỏ nụ cười trên môi, im lặng trong chốc lát rồi hỏi hệ thống:


“Vẫn chưa thể xem theo thời gian thực à?”


Lẽ ra khi bước vào tiềm thức, cậu đã có thể quan sát hành động của Seo Ho-yoon. Nhưng kỳ lạ là từ sau khi hoàn thành nhiệm vụ chính của trò chơi, cậu lại không thể nhìn thấy Seo Ho-yoon trong tiềm thức nữa.


[Vâng, hiện không thể xem được. Có lẽ là do trò chơi đã hoàn tất, hoặc là lại có ‘thế lực bên ngoài’ can thiệp như trước….]


[Dù sao thì, cậu muốn gặp Seo Ho-yoon à?]


[Nếu chỉ trong chốc lát thì… tôi có thể thử gọi vào tiềm thức.]


Seo Ho-jin chạm tay vào cằm, lặng thinh hồi lâu rồi khẽ gật đầu.


“Có cần thiết không nhỉ?”


‘Dù sao thì cũng đã kết thúc rồi.’


Dù Seo Ho-yoon đang trong tình trạng nào, gặp mặt chắc chỉ khiến lòng thêm rối bời.


“…Thôi khỏi, chỉ cần giấu mấy việc tôi làm đi là được.”


[Dĩ nhiên rồi. Tin nhắn hiện ra trong lễ trao giải là cuối cùng.]



“Phải, đúng rồi.”


Cậu chỉ tiết lộ một phần sự thật để ngăn Seo Ho-yoon làm điều dại dột, nhưng không công khai quá trình. Vì chẳng có lý do gì để làm vậy cả.


Seo Ho-jin rũ tóc như thể muốn phủi sạch tâm trạng đang tụt dốc, vừa rời khỏi ghế thì—


Chííí—


Màn hình đầy nhiễu bất chợt hiện lên trước mặt cậu.


“…Gì vậy? Là cậu làm à?”


[Dạ? Không ạ?]


Trong lúc còn đang hoang mang, trên màn hình hiện ra một căn phòng nhỏ bị che kín rèm, ánh sáng cam rẻ tiền chập chờn.


[…Hình như đây là video thời gian thực thì phải?]


Tại sao lại hiện ra vào lúc này?


Rõ ràng trước đó không thể theo dõi tình hình của Seo Ho-yoon, vậy sao đột nhiên lại nhìn thấy?


Sự việc diễn biến theo hướng hoàn toàn không thể đoán trước khiến cậu thấy bất an. Đúng lúc cậu đưa tay ra về phía màn hình, thì Seo Ho-yoon xuất hiện.


“…May thật.”


Không có chuyện gì cả.


Chỉ trong khoảnh khắc, cậu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi, Seo Ho-yoon đang tập trung vào laptop lại khiến cậu thấy nghi ngờ.


‘Anh ấy đang làm cái gì vậy?’


Seo Ho-yoon liên tục nhấn phím cách và phím mũi tên, thay đổi nhạc như thể đang chọn BGM.


Cứ như thể đang dựng video vậy.


‘…Không lẽ, phát điên rồi sao?’


Mất trí đến mức vẫn tin mình là đạo diễn?


Seo Ho-jin bất giác cắn móng tay, rồi bồn chồn đứng bật dậy.


Seo Ho-yoon đặt máy quay trước bàn sofa, bấm chuột, rồi lặng lẽ nhìn thẳng vào ống kính, chậm rãi mở lời.


…Xin chào, tôi là Seo Ho-yoon.


Cùng lúc đó, giọng nói khàn khàn vang lên từ loa phòng dựng.


“…Cái gì…”


Tôi quay video này vì muốn thú nhận một sự thật với các bạn.


Nghe đến hai chữ "sự thật" và "thú nhận", Seo Ho-jin cảm thấy bất an dâng trào.


Tôi không phải là idol.


Một cảm giác rùng mình dọc sống lưng lan ra trên người Seo Ho-jin.


Tôi từng là đạo diễn trực thuộc đài QBS, phụ trách chương trình sống còn dành cho thực tập sinh có tên ‘Pick the One’. Được giao chương trình chính ở tuổi 33 là điều khá hiếm, nhưng vì đã liên tục chỉnh sửa tiêu cực với thực tập sinh nên tôi đã gây ra vô số tai tiếng.



“Anh… anh ấy đang làm cái quái gì thế?!”


Vào mùa đông năm tôi 33 tuổi, tôi gặp tai nạn giao thông và qua đời. Nhưng khi mở mắt ra, tôi đã trở lại trong cơ thể trẻ hơn 10 tuổi.


Sau đó, hệ thống đột ngột xuất hiện bảo rằng đây là thế giới song song, và nếu không hoàn thành trò chơi thì sẽ không bao giờ được đăng xuất.


Thế là, tôi buộc phải trở thành idol.


Seo Ho-jin đập tay xuống bàn có đặt máy tính, nhưng Seo Ho-yoon – người không hề hay biết – vẫn tiếp tục câu chuyện.


Để hoàn thành trò chơi, tôi phải thực hiện các nhiệm vụ. Tôi đã tận dụng kiến thức từ thời còn làm PD để hoàn thành mọi thứ bằng mọi cách có thể. Tôi đe dọa nhạc sĩ từng nâng hạng trên bảng xếp hạng bằng cách mua nhạc để lấy bài hát tốt, hoặc dựng chuyện quen biết với idol trong ngành nhằm tạo scandal cho chủ đề giật gân.


Tôi còn liên hệ với paparazzi quen biết từ thời làm PD để cố tình thổi phồng các lùm xùm.


“Trực tiếp… cái này đang được phát trực tiếp à?”


[Chờ một chút, tôi đang kiểm tra!]


“Kiểm tra mau đi!!”


…—hầu hết các vụ rò rỉ mà các bạn từng gặp, đều do chính tôi tung ra. Từ bức ảnh sử dụng m* t** của Today trong ‘Shining Star’ mùa 1 đến chuyện gia đình tôi trong mùa 2, tất cả đều là tôi.


Nếu chuyện này bị tiết lộ, Seo Ho-yoon sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.


Sau bốn năm phi lý và kỳ lạ đó, tôi đã giành được giải Daesang tại Korean Music Awards và hoàn thành trò chơi.


Cậu nên xóa ký ức của anh mình bằng mọi giá.


Seo Ho-jin mở đôi mắt nhắm chặt và mím môi, rồi ngẩng đầu lên thì thấy Seo Ho-yoon đang cười một cách có chút hụt hẫng.


Tất cả… chỉ để trở về thế giới ban đầu, gặp lại em trai tôi.


Và như thể cố tình, ánh mắt hướng thẳng về phía Seo Ho-jin.


Thế nhưng, cái thằng em tôi đã khổ sở nuôi nấng, chăm sóc và dạy dỗ… hóa ra cuối cùng lại đâm tôi một nhát sau lưng đấy.


Ngay lúc cảm xúc phẫn nộ sắp tràn ngập gương mặt Seo Ho-jin, hệ thống vang lên cảnh báo:


[Đã xác nhận xong. Không hề được phát sóng ở bất kỳ đâu. Đây không phải livestream mà là video đã ghi hình trước!]


Khi Seo Ho-jin định quay đầu lại phía Seo Ho-yoon—


Ho-jin à.


Giọng nói của Seo Ho-yoon gọi tên mình khiến hơi thở của Seo Ho-jin thoáng chốc nghẹn lại.


Anh biết em vẫn còn sống và đang theo dõi anh.


Anh ấy đang cố gắng giao tiếp.


Gọi anh đến đó đi.


“…Cái gì?”


Nếu em không lập tức đưa anh vào nơi vô thức mà em đang ở, anh sẽ đăng đoạn ghi hình này.


“…Điên… điên thật rồi à?”


Làm sao mà anh ấy biết được rằng mình còn ở đây, và còn biết cách gọi anh ấy vào được nữa…?



Không, chuyện đó không còn quan trọng nữa.


Nếu Seo Ho-yoon thật sự đăng đoạn đó lên, anh ấy có thể bị xem là kẻ điên và buộc phải giải nghệ hoàn toàn khỏi giới giải trí.


“Cái thằng điên này phát rồ thật rồi…!”


Lại là cái chuyện xóa ký ức chết tiệt đó!!


Cố gắng điều hòa lại hơi thở gấp gáp, Seo Ho-jin luồn tay vào tóc, rối tung lên như đang lật tung mọi thứ trong đầu.


Cậu biết rõ tính cách của anh mình.


Dù có chuyện gì xảy ra, anh ấy tuyệt đối không phải kiểu người sẽ gây họa khiến tất cả mọi người liên quan bị chỉ trích vô cớ.


…Dù cho, giả sử thật sự anh đã phát điên và cuối cùng có đăng video ấy lên đi chăng nữa, thì WH Entertainment cũng sẽ xử lý gọn ghẽ mọi chuyện, và nhân vật mang tên “Seo Ho-jin” cũng sẽ biến mất không còn dấu vết….


…Phụt.


Nghe thấy tiếng bật cười khẽ, cậu quay sang màn hình. Seo Ho-yoon búng bánh xe bật lửa một cái.


Anh nghe rõ tiếng não em đang quay đấy.


Biết rõ cái tính như xe ủi của anh mình, cậu thừa hiểu rằng chẳng có gì là anh ấy không thể làm.


Seo Ho-jin đảo mắt nhìn quanh Seo Ho-yoon.


‘Sao lại không phải ở nhà?’


Tại sao lại cố tình chọn một nơi như nhà nghỉ không một bóng người?


Suy nghĩ khó chịu cứ không ngừng len lỏi, khiến cậu cắn môi, thì ngay sau đó, tiếng thì thầm yếu ớt vang lên.


…Làm ơn.


Đầu ngón tay cầm bật lửa của Seo Ho-yoon đang run rẩy.


Thấy vậy, bờ vai của Seo Ho-jin cũng khẽ run lên theo.


Cứ thế này, không nói được lời tạm biệt mà đi luôn sao? Chỉ cần gặp một lát thôi.


Ít nhất thì, Seo Ho-yoon chưa từng một lần nào thể hiện sự yếu đuối trước mặt cậu.


Anh ấy lúc nào cũng hành xử như thể không sợ bất cứ điều gì.


Anh chỉ là… chỉ là muốn được gặp em thêm một lần nữa.


“……”


Phải tỉnh táo lại.


Không được để mềm lòng trước những lời như thế này!


Lý trí là vậy.


Nhưng mà…


‘Mẹ kiếp…!’


Seo Ho-jin nghiến răng.



.


.


Đinh!


Đinh!


Đinh đinh đinh!


.


.


.


Tiếng thông báo vang lên không ngừng bên tai. Seo Ho-jin nhìn xuống Seo Ho-yoon đang nằm giữa căn phòng chật chội, đầy máy tính và những thiết bị không rõ tên.


Lần đầu tiên họ đối diện với nhau sau khi sự thật được tiết lộ.


Thành thật mà nói, Seo Ho-jin sợ những gì mà Seo Ho-yoon sắp nói, nên chỉ biết nhìn tránh đi, gãi gãi sau đầu đầy lúng túng.


‘Phải thuyết phục nhanh rồi tiễn anh ấy đi an toàn.’


Thời gian cho cuộc hội ngộ này chắc chắn không dài.


Cậu cố gắng trấn tĩnh lại, thì mí mắt của Seo Ho-yoon bất chợt mở ra.


“…Ờ, cái đó…”


Người đã nuôi cậu sau khi cha mẹ qua đời, cũng là người từng chết trước mặt cậu không ít lần, người anh ấy đã giả vờ không có gì trước mặt biển cả ngày ấy.


Chỉ cần nhìn vào ánh mắt đó thôi, cậu biết mình sẽ nói ra những điều không nên nói, nên vội cúi đầu xuống.


Biết ngay mà.


“Nên là, anh bảo em gọi nên em đã miễn cưỡng đưa anh đến….”


Chỉ cần nhìn gương mặt đó thôi, cậu biết mình sẽ trở nên thảm hại.


“Cái, nếu có gì cần nói thì nói nhanh đi rồi về. Em biết anh bất ngờ nhưng mà…”


“Ho-jin à.”


Giọng nói nhẹ nhàng ấy khiến tim Seo Ho-jin như trượt xuống đáy.


“Seo Ho-jin.”


Seo Ho-yoon ngồi dậy, đưa tay về phía cậu.


Bản năng mách bảo có điều gì đó nguy hiểm, Seo Ho-jin vội bước lùi lại, nhưng không kịp, cậu bị túm lấy cổ áo.


Bốp!!


“Đi tìm mày vất vả vãi l*n.”


Ngã vật xuống sàn, Seo Ho-jin ôm má, ngước nhìn trân trối.


Seo Ho-yoon th* d*c, ánh mắt như ác quỷ, rồi cố ý hạ giọng dịu dàng lại.


“Anh nói rồi, nếu mày lạc đường thì anh sẽ là người đi tìm về, thằng chó chết kia.”


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 504
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...