PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 474
'Mẹ kiếp, đang làm việc vì noeul quý giá của mình mà phát điên mất thôi!'
“Lâu rồi mới gặp, thấy vui ghê…!”
Tôi cố gắng giữ khuôn mặt không méo mó, nhìn chằm chằm vào gương mặt trơn láng chẳng hề có dấu hiệu của kỳ nghỉ hoạt động kia.
“Malrang à, lại đây nào.”
Ji-hun nhẹ nhàng bế lấy Malrang – con bé cún chỉ mải mê l**m láp tôi mà không thèm để tâm đến việc chủ nhân của nó đã đến – rồi hơi đỏ mặt, kéo khóe môi lên.
“Dạo này… cậu sống ổn chứ?”
“…….”
“Ăn uống… vẫn đều đặn chứ?”
Dù có chăm đến đâu thì cũng đâu ăn được bằng anh.
Tôi đang tự hỏi tại sao hắn lại nói trống không trước ống kính thì chợt nhận ra, khẩu khí của hắn thật sự quá dở. Cảm giác như thể đang đọc một tin nhắn đầy cảm xúc được gửi từ người yêu cũ lúc 2 giờ sáng.
Dù lý trí biết rõ mình phải giữ hình tượng vì đang quay hình,
“—Quay xong rồi ạ, mọi người vất vả rồi!”
“Á á á á! Khoan đã!”
Tôi thật sự không thể chịu nổi.
Nếu đối phương là Ji-hun – cho dù là tiền bối trong ngành đi nữa – thì khán giả cũng sẽ nhầm tưởng chúng tôi có mối quan hệ thân thiết thông qua các phim như “máy quay” hay “Trước khi trăng tàn”, nên kiểu hành xử này vẫn có thể bị coi là đùa giỡn thôi mà, tôi đã nghĩ vậy.
Vì thế, tôi định rút lui thật sự thì hắn bất ngờ chộp lấy tay tôi.
“Ahaha… Mới gặp mà đã đi liền vậy sao~? Bao lâu rồi chứ~.”
“Tôi đến để gặp Noeul mà.”
“Noeul chính là tôi mà.”
Làm ơn dừng việc cho đăng ký thường trực đi….
Tôi thầm thở dài trong lòng.
Hắn chắc chắn không phải fan thật tâm, có lẽ vì bộ phim tôi đóng – Phiên tòa đê tiện – sắp được công chiếu vào quý 3 hoặc 4 nên mới được mời tới để quảng bá đôi chút thôi.
Tôi kết luận như vậy và cố tình nhăn mũi một cách lố lăng để tỏ vẻ hài hước.
“Cũng đâu phải anh tự nộp đơn đâu. Người khác còn viết cả thư tay cơ mà.”
“À, cái đó…”
Hắn thành thục cuộn dây xích cún kéo lê dưới đất rồi nhét vào túi, khẽ cười và đáp:
“Tôi cũng viết đơn gửi mà?”
Tôi muốn cho rằng hắn chỉ đang đùa nhạt thôi, nhưng phía sau máy quay, các nhân viên đều nở nụ cười đầy mãn nguyện, còn giơ cả ngón tay cái.
Ji-hun lục lọi túi quần sau, lấy ra một tờ giấy gấp gọn.
“Xin chào, tôi là Ji-hun – một diễn viên 30 tuổi mang nhiều ước mơ—.”
Có vẻ đó là bằng chứng hỗ trợ cho lời hắn vừa nói.
Hắn cất giọng rõ ràng, phát âm chính xác như một diễn viên chuyên nghiệp, chậm rãi đọc từng chữ, khiến đôi mắt của các nhân viên quay phim nhìn hắn như bắn tim.
Thậm chí đạo diễn chính – người từng kể rằng con trai mình năm nay đỗ đại học – cũng như vừa phải lòng Ji-hun.
“…—Dù Ho-yoon là kiểu người hay nói thêm một câu ngay cả khi ăn nhiều, dù khi cãi nhau chẳng thèm dỗ mà cứ thế bỏ về… nhưng sự dịu dàng chỉ hé lộ với những người thân thiết khiến tôi chẳng thể rời khỏi cậu ấy.”
Mẹ kiếp. Cái thằng này trong lúc nghỉ hoạt động rốt cuộc đã xem cái quái gì vậy?
Ji-hun vẫn không hề thấy xấu hổ, đọc tiếp mà mắt không rời khỏi tờ giấy.
“…—Nụ cười như thiên thần ấy… liệu bây giờ cậu ấy có đang hạnh phúc không nhỉ? Tôi chỉ mong Ho-yoon có thể gặp một người yêu cậu ấy nhiều hơn tôi…”
“…….”
“…Tái bút, tôi nhớ cậu ấy.”
Rồi hắn ngẩng đầu lên như đang cố kiềm nước mắt và nhìn lên bầu trời. Dù gì cũng là diễn viên, thật sự trong tích tắc khóe mắt hắn đã ươn ướt.
Người đi đường nhận ra đang quay phim, tụ tập lại xem, liền nín thở khi thấy cảnh đó.
Tôi chỉ muốn về nhà ngay lập tức.
“Trời ơi, hôm nay tôi sao thế này? Xin lỗi nhé…”
Ji-hun lấy mu bàn tay chùi nhẹ gò má, tôi thì cố nặn ra một nụ cười, đẩy lưng hắn:
“Thôi, đi thôi. Ji-hun tiền bối, muốn làm gì cũng được hết.”
Tôi vội vàng bước đi, còn hắn thì xoay mặt nghiêng 45 độ để ống kính bắt được góc bên trái, rồi thốt ra câu nhảm nhí kiểu “Vẫn yếu lòng vì nước mắt nhỉ…”.
Mới gặp nhau chưa đầy mười phút mà đầu tôi đã muốn nổ tung.
“Ăn xong rồi thì chia tay.”
“Đừng nhắc đến chuyện chia tay nữa mà……”
Tôi phớt lờ lời đó, ra vỉa hè bắt taxi, thì hắn cũng vội vàng chạy theo lên xe. Sau đó, chúng tôi di chuyển đến nhà hàng đã được nhân viên chọn sẵn – một nơi có thể mang thú cưng theo.
Không rõ lại toan tính gì, hắn nhìn xung quanh bằng ánh mắt ẩm ướt và bóng nhẫy khó chịu, rồi lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm bằng ánh nhìn lấp lánh.
“…Gì vậy?”
“……Đây nè.”
“…….”
“Chính là chỗ tôi nói với cậu là tôi thích nhất mấy món mì Ý đó… Nói qua một lần thôi mà cậu vẫn nhớ được…”
Thằng này, thật sự dai như đỉa.
Dù lục tung trí nhớ cũng chẳng nhớ nổi hắn từng nói thế bao giờ.
Tôi đẩy quyển menu về phía Ji-hun với nụ cười gượng gạo.
“Ji-hun tiền bối, nói gì vậy? Anh thích canh xương hầm nhất còn gì.”
“…Hả?”
Nghe vậy, Ji-hun như bừng tỉnh khỏi vai diễn, nghiêng đầu ngơ ngác.
“…Ờ thì… đúng là vậy. Nhưng tôi từng nói mấy lời kia hả?”
“…….”
Khoan, cái vụ canh xương hầm này là tôi nghe trong buổi phỏng vấn lúc vào Diễn viên vô danh Tycoon thì phải?
“…Anh nói canh xương hầm ngon mà. Hồi xưa lúc mình quay show cùng nhau.”
“…Hừm, vậy à?”
Hắn suy nghĩ chút rồi bắt đầu xem thực đơn. Và cuối cùng chỉ gọi đúng một món.
Tôi biết rõ tửu lượng và sức ăn của hắn nên cảm thấy hơi lạ, nhưng nghĩ lại thì hắn vốn theo phong cách thần bí nên cũng mặc kệ.
“Người đó đối xử tốt với cậu chứ….”
“…….”
Trong khi Min Ji-hun khiến tôi bực mình đủ kiểu bằng những hành động đến cả khái niệm cũng không nắm bắt được, thì chỉ có đám nhân viên là hớn hở trước trò mè nheo của hắn và lượt xem sắp tới.
Thậm chí, vài người trong số họ—dù chính họ là người chuẩn bị mọi thứ từ A đến Z—vẫn thật lòng nhập tâm vào khung cảnh này và nhìn Ji-hun với ánh mắt đầy cảm thương.
‘Không thể ăn uống tử tế một chút à….’
Tôi hoàn toàn mất khẩu vị.
Cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm đang cứng lại, tôi chỉ dán mắt vào chiếc đĩa tráng miệng. Lúc ấy, PD chính—người đang đắm chìm nhất trong bầu không khí này—đột nhiên hỏi Ji-hun:
“Lần đầu gặp nhau, hai người thấy thế nào?!”
“À… ừm, thật ra ban đầu Ho-yoon không phải gu của em.”
Tôi thầm nghĩ, chẳng lẽ bây giờ trend show giải trí là phỏng vấn kiểu tâm sự nội tâm ngay trước mặt đương sự à?
“Em thích người sâu sắc, biết trân trọng con người thật của em. Chắc Ho-yoon cũng không có ấn tượng tốt về em lúc đầu đâu, đúng không Ho-yoon?”
“Với tôi, anh là gu tôi đấy.”
“…Hả?”
Một khoảng lặng bỗng bao trùm.
Lần đầu tiên từ đầu buổi quay đến giờ, hắn ta mới để không gian âm thanh bị trống.
“Chỉ về ngoại hình thôi.”
Thực sự thì ban đầu tôi chẳng ưa hắn. Tôi cứ thắc mắc không hiểu vì sao giám đốc cứ che chở cái thằng này, nên ghét cay ghét đắng.
“…Thật á?”
“Ừ.”
“Không phải đang nói mồm vì có máy quay đấy chứ??”
“Người ta bảo là thật rồi còn hỏi gì nữa.”
Phiền phức thật.
Tôi dùng thìa chọc vào bánh tráng miệngrồi ngẩng đầu lên, thì thấy Ji-hun đang tròn xoe mắt nhìn tôi như không thể tin nổi.
Có lẽ là vì trong gần ba năm trời, mỗi lần gặp mặt tôi toàn gọi hắn là “Thằng heo Ji-hun”, “Cút đi”, “Thằng điên” rồi đối xử tệ bạc, nên hắn mới sốc thế.
Tôi ngắm kỹ gương mặt của Ji-hun, nơi pha trộn giữa chút oan ức và bất ngờ. Rồi chợt nhận ra, khoảnh khắc này là lần duy nhất trong suốt buổi quay hắn bị bối rối thật sự.
“…À.”
Miệng tôi tự động nở một nụ cười “thiên thần”. Nhận ra điều gì đó chẳng lành, Ji-hun vội quay đầu đi.
Nhưng tai hắn thì vẫn nghe rõ rành rành.
“…Nói là không phải gu lúc đầu, nghĩa là về sau lại thành gu rồi còn gì.”
Tôi dùng giọng ngọt ngào hết mức có thể.
“Bây giờ thì sao, vẫn thế à?”
*****
“Ah, khó chịu trong người quá nên không ăn nổi nhiều…”
Thế rồi cái thằng vừa kêu không ăn được lại gọi 4 phần sườn heo hầm cay, 2 phần thịt chiên xù, 4 phần chả viên. Rốt cuộc hắn là cái thể loại gì vậy?
Kêu ca rằng bị tôi hành suốt 2 tiếng đồng hồ, nhưng gương mặt tươi rói như thể “gặp được idol yêu thích”, Ji-hun giao món đồ chơi mềm cho quản lý rồi lại đeo bám lấy tôi đòi đi ăn tiếp.
“Ji-hun nhà mình vẫn là heo, nhìn mà mát lòng ghê…”
“Xin lỗi, tôi thấy sắp khóc thật rồi đấy. Dừng lại đi.”
Cuối cùng tôi bị lôi đến quán sườn heo hầm cay, ngồi thẫn thờ xuống ghế. Thấy món ăn được dọn lên nhanh chóng, Ji-hun hí hửng húp một thìa nước dùng.
‘Trông có vẻ khỏe mạnh.’
Sau khi quay xong phim Trước khi trăng tàn, đã hơn nửa năm tôi không nghe tin tức gì từ hắn. Lần đến phim trường cameo, tôi còn nhớ cái dáng vẻ phờ phạc của hắn—chắc khổ sở lắm.
Từ đó về sau, hắn chỉ thi thoảng xuất hiện trong các quảng cáo.
Với WH Entertainment, Ji-hun—một diễn viên hàng đầu—hầu như chẳng bị quản lý quá chặt.
“Anh thất nghiệp à?”
“Không, tôi là người bảo vệ tổ ấm…”
“Thất nghiệp rồi còn gì.”
Hắn từng làm như thể không có diễn xuất thì không sống nổi, mà giờ xa nó vẫn yên ổn phết.
“Anh bận lắm nhỉ? Thật lòng thì tôi cứ nghĩ anh sẽ gục ở lễ trao giải, ai ngờ còn bay cao hơn cơ.”
“Xem Song Camp chưa?”
“Có ai chưa xem chứ. Báo chí viết là nhóm idol thanh xuân đỉnh nhất mà Hàn Quốc từng sản sinh đấy.”
Ji-hun cười toe toét, nói mấy câu sến súa không chút ngại ngùng.
“Nghe bảo sắp sang Mỹ hả? Thời gian tới chắc bận lắm nhỉ.”
“Không phải thời gian tới, mà là suốt luôn đấy.”
“Suốt á?”
Hắn đang nhai dở miếng củ cải muối thì nghiêng đầu.
“Sao? Quay xong ở đây rồi thì trở về là xong còn gì?”
Tôi chống cằm, im lặng nhìn hắn. Trong khoảng lặng lạ kỳ đó, chân mày Ji-hun từ từ nhíu lại.
“Cái… cái gì? Im lặng kiểu gì thế này?”
“……”
“Đừng nói là… đừng nói là! Anh không định quay về thật đấy chứ?!”
Thằng này, nhạy cảm kinh…
Tôi tặc lưỡi uống nước, thì hắn bắt đầu lảm nhảm như nước vỡ bờ.
“Sao lại thế?! Người từng khao khát được quay về như thế cơ mà?! tôi bất ngờ đến mức không nghĩ nổi món tráng miệng là gì luôn.”
“Im đi.”
Ji-hun đặt đũa xuống bàn rồi thở dài gần như là than thở.
“…Con người đúng là thay đổi thật.”
Tôi thì vẫn y như cũ.
Nhưng thay vì phản bác, tôi chỉ quét mắt nhìn hắn từ đầu đến chân rồi buông một câu:
“Thời gian đã trôi đủ lâu, để cậu không cần diễn nữa mà vẫn ổn.”
“……” (Ji-hun)
Hắn từng bảo nếu không phân tâm khỏi thứ đó, thì những điều đen tối sẽ tràn vào khiến hắn không thể nghỉ ngơi nổi. Nhưng dạo gần đây có vẻ tìm được cách của riêng mình, nên sắc mặt trông cũng khá hơn.
Như bị đâm trúng chỗ đau, Ji-hun mấp máy môi rồi khẽ lẩm bẩm:
“…tôi ghét nhất là mấy người tinh ý.”
“Tôi cũng vậy.”
Hắn cười chua chát, rồi đưa tay mân mê chiếc vòng tay đang đeo.
“…Ừ, đúng là khi già đi thì những góc cạnh sắc bén cũng dần tròn lại.”
“……”
“Nếu anh ở lại thì tôi cũng chẳng phiền. Lạ là, dạo này không thấy thì lại thấy thiếu.”
“Dính tình cảm hai lần chắc toang quá.”
“Thì đấy. tôi chết mất thôi.”
Ji-hun khúc khích cười, cầm cả nồi húp sạch nước canh rồi đứng dậy. Tôi theo hắn ra ngoài thì nhận thấy nhiều ánh nhìn đổ dồn vào.
“Này. Dạo này trông anh khoẻ mạnh thật đấy.”
Tôi giả vờ không nghe, chỉ đưa tay xoa tai. Ji-hun đội mũ lưỡi trai đen lên đầu tôi rồi thì thầm:
“Không muốn phá vibe đâu, nhưng… đừng chủ quan.”
“……”
“Không phải lúc nào mọi thứ cũng suôn sẻ. Anh biết rõ hơn tôi mà.”
Tôi biết.
Chính vì vậy, tôi càng phải cẩn trọng.
Tôi nhún vai, vẫy tay ra hiệu bảo hắn cút đi. Ji-hun nhếch môi cười toe.
“Vậy hẹn gặp ở Mỹ vài ngày nữa.”
“Mỹ? Sao?”
“Không biết à? tôi cũng xuất cảnh mà.”
Tôi nhìn bóng lưng vui vẻ khuất dần của hắn rồi lập tức quay về công ty. Có cuộc họp với đội quản lý để nghe về chương trình Music TV Awards Live cùng các thành viên.
Khi tôi hỏi thêm về lịch trình của Ji-hun tại Mỹ, thì được biết hắn sẽ xuất cảnh với tư cách đại sứ thương hiệu của một hãng thời trang cao cấp.
Trùng hợp là, The Dawn cũng có lịch ở Mỹ cùng thời điểm, nên có người đề xuất:
“Nếu có dịp gặp Ji-hun ở Mỹ, sao không nhờ cậu ấy quay video cổ vũ vụ kiện kiểu diễn viên thâm độc ấy nhỉ?”
“Ha ha ha! Nghe có vẻ thú vị đấy, đúng không?”
“……”
‘Đừng nói nữa, làm ơn…’
Chấn thương tâm lý từng bị I-chae gây ra hồi còn đóng Idol Tycoon lại trỗi dậy. Khuôn mặt I-chae ngày càng trở nên lạnh như băng.
Cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc. Vừa ra hành lang, tôi nhìn sắc mặt của I-chae thì thấy quai hàm hắn lệch nhẹ, môi cong lên.
“…Hay đấy.”
“……”
“Cứ thử mà xem.”
Mẹ kiếp…
Phải bằng mọi giá, không để hai thằng đó chạm mặt nhau.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
