PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 460


“Á, xin chào anh Ho-yoon! Chúc mừng anh đạt hạng nhất trên bảng xếp hạng nhé!”


“Ha ha, tin tức lan nhanh quá nhỉ?”


“Dĩ nhiên rồi~. Tin tốt lúc nào chẳng lan nhanh mà.”


Mỗi lần tôi bước chân vào WH Entertainment, lại có vài lời khen ngợi vang lên. Tôi vừa lễ phép chào hỏi vừa bước vội đi.


Hôm nay là thứ Hai – ngày duy nhất không có lịch quay chương trình âm nhạc.


Vừa mới kết thúc quay phim, tưởng là có chút thời gian rảnh, nhưng lại bị lịch trại sáng tác (SONG CAMP)  và comeback album mới chồng chéo lên nhau nên tôi thiếu ngủ nghiêm trọng. Thế nhưng, vừa nghĩ đến người mà hôm nay tôi sắp gặp, khóe miệng đã vô thức nở nụ cười.


Tôi gọi cà phê ở quán trong công ty rồi mang theo bên mình, đẩy mạnh cánh cửa phòng tập luyện dành riêng cho siêu sao đình đám nhất mà WH từng cho ra đời.


Rầm!


“Good morning~.”


Một nhân vật mà nếu AI ở Hàn Quốc không biết thì chắc là gián điệp nước khác, “con mồi” đầu tiên của tôi, giật bắn người rồi ngồi bật dậy. Hẳn là đang nghỉ ngơi sau khi tập luyện, vì mồ hôi vẫn đọng lại thành giọt trên da và hơi thở còn gấp gáp.


Đôi mắt mở to tròn xoe dần hẹp lại.


“…Bây giờ là ba giờ chiều mà.”


Giọng nói đầy nghi ngờ vang lên.


“Vậy thì gọi là good afternoon nha?”


Tôi không vào trong mà tựa người vào khung cửa, cười khúc khích rồi hỏi lại. Joo Woo-sung vừa vuốt tóc mái vừa liếc mắt nhìn tôi.


“Sáng hay chiều gì cũng vậy, một thằng vốn chẳng bao giờ nhắn tin tự nhiên mò đến đây, là có lý do gì đây?”


“Hôm nay chẳng hiểu sao lại rất muốn gặp anh Woo-sung~.”


“Haa……”


“Rất rất muốn gặp ấy.”


Woo-sung trông như thể đã phát ngán lắm rồi.


“…Người bình thường thì chắc không làm thế này đâu, nhưng cậu là thằng điên nên tôi mới hỏi… Đừng nói là cậu định khoe vụ lật bảng xếp hạng ngày hôm nay đấy nhé?”


“Ấy, sao lại nói lời phũ phàng thế? Lần trước anh Woo-sung bảo tôi đừng bỏ cuộc mà làm đến cùng còn gì. Tôi tới cảm ơn đấy chứ~.”


“…À… khụ, khụm, thế à?”


Thấy nét mặt Woo-sung dịu đi đôi chút, tôi rút điện thoại, truy cập vào nền tảng nghe nhạc.


Giữa thảm họa và phép màu


Chúng ta đứng đây, tay nắm tay—


Rồi tôi vỗ trán thật mạnh và hét lên:


“Ối giời ơi, lỡ bật nghe bộ bảng xếp hạng tuần của Mango rồi!”


“……”


“Không phải bảng ngày mà là bảng tuần nha!!”


Nhìn Woo-sung quay đầu thở dài, tôi nghiêng đầu ra vẻ thắc mắc rồi hỏi một câu mà đáp án đã rõ mười mươi.


“Ơ… mà sao lại không phải bài của Blackcall mở đầu, mà lại là bài của The Dawn nhỉ? Có ai đoán được không ta??”


“A, cái đệt!”


Cuối cùng, Woo-sung không kiềm được, ném luôn khăn về phía tôi rồi gào lên:



“Đồ vô ơn! Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm thế để chúc mừng cậu lên hạng nhất rồi, vậy mà cậu mò tới đây chỉ để trêu chọc tôi hả?!”


Nào là thằng thần kinh, loại người không biết điều, không nên cưu mang loài vật đầu đen… Woo-sung nhảy dựng lên mà chửi ầm trời.


Nhưng với tôi, tất cả chỉ như tiếng chim non líu lo dễ thương giữa một buổi chiều nắng đẹp.


A, vui thật đấy. Thật lòng mà nói.


Có lẽ gương mặt tôi thể hiện quá rõ niềm vui, nên Woo-sung nghiến răng đến nỗi cơ hàm nổi gân, rồi trừng mắt nhìn tôi.


“Ừ, ừ đấy. Đứng nhất bảng tuần rồi thì đứng luôn bảng tháng đi. Cúp cũng gom sạch vào luôn nha.”


“Cảm ơn anh vì lời chúc nha, tiền bối.”


“Rồi nhớ phá luôn cả kỷ lục Billboard của tụi này đó.”


Khóe môi anh run rẩy.


Dựa trên thành tích cao nhất từ trước đến nay của Blackcall, việc phá kỷ lục đó nghe còn không tưởng đến mức tưởng tượng thôi cũng thấy bất kính.


Woo-sung vẫn chưa dừng lại, cứ phải cà khịa cho đến tận cùng.


“Wow, tự nhiên thấy cay thật sự… Lúc tôi cần thì chẳng thấy mặt mũi đâu, vậy mà giờ muốn là mò tới trêu chọc người khác.”


Anh giận à?


Không phải mới ngày một ngày hai quen nhau, nên tôi cũng không hiểu sao anh ta lại phản ứng mạnh vì chút trêu chọc này. Nhưng vì tâm trạng đang tốt, cộng thêm trước giờ nhận được nhiều giúp đỡ từ anh ta, nên tôi nở nụ cười rồi ngồi xổm xuống trước mặt Woo-sung.


“Anh nghĩ tôi tới đây chỉ để trêu anh thật đấy à?”


Tôi vỗ nhẹ vai anh đang im lặng.


“Tôi cũng bận lắm chứ bộ, đâu có nhiều thời gian rảnh. Thiếu ngủ còn chẳng đủ nữa là. Vậy mà lại mò đến đây chỉ để đùa thôi sao?”


“……”


“Tôi thật sự biết ơn vì anh đã để tâm đến tôi trong suốt thời gian qua. Nên trước khi anh đi tour thế giới, tôi tranh thủ chút thời gian để gặp anh đấy.”


Tôi nhẹ nhàng rải vài lời nói ngọt làm “mồi câu” trước khi vào chuyện chính, Woo-sung vừa có vẻ cảnh giác vừa bắt đầu nhìn tôi chăm chú.


“…Thật hả?”


“Ơ~ đương nhiên rồi. Càng bận thì càng khó gặp. Mà nghe nói tour thế giới lần này quy mô khủng khiếp lắm, vé cũng cháy sạch đúng không? Blackcall lần nào cũng phá kỷ lục, anh Woo-sung chịu áp lực vậy sao mà gánh nổi được?!”


“A, điên thật. Cút đi.”


Không lâu trước đây, Blackcall vừa kết thúc quảng bá Blackout rất thành công và thông báo sẽ tổ chức tour thế giới. Một khi xuất ngoại rồi thì chắc khó gặp được trong vài tháng tới.


Tôi còn vỗ tay một cách không giống mình, thêm cả cử chỉ cường điệu để tâng bốc anh ta. Woo-sung vẫn còn bực nhưng có vẻ cũng chẳng ghét mấy lời khen đó, vì khóe miệng khẽ giật lên.


“Hừm, khụ. Chuyện nhỏ ấy mà. Chỉ là tranh thủ trước kỳ tái ký hợp đồng để cày triệt để thôi.”


Nghe câu nói phủ định nhẹ tênh đó, tôi hơi nhíu mày lại.


Không đời nào Blackcall lại không gia hạn hợp đồng.


Dù trước đây Woo-sung từng rời nhóm một thời gian, nhưng gần đây quan hệ giữa các thành viên khá ổn, và họ cũng là nhóm có sự cộng hưởng rất tốt.


Hơn hết, WH Entertainment sẽ chẳng bao giờ để Blackcall ra đi.


“Chà… mà chuyện đó cũng sắp kết thúc rồi.”


Không hiểu sao, gương mặt của Woo-sung uể oải trong tựa game Tycoon nọ bỗng chồng lên gương mặt của người trước mắt tôi.


Tôi xoa sau gáy, rồi nhẹ nhàng hỏi:


“……Anh định giải nghệ à?”


 



Hay là có lý do gì?


Cứ tưởng anh ta đang hòa thuận với các thành viên, không lẽ có chuyện gì sao?


Tôi nhìn cậu nhóc Goldie (nhân vật trong truyện cậu bé nói dối và đàn cừu)– người có độ tín nhiệm chạm đáy – bằng ánh mắt nghi ngờ, và khi phát hiện ra ánh nhìn đó, Joo Woo-sung bật cười nửa vời như thể quá sức chịu đựng.


“Khoan đã, này, tôi nhìn thấy rõ ràng cái suy nghĩ của cậu rồi đấy. Trong nhóm không có mâu thuẫn gì đâu, hiểu chưa? Gần đây tôi rất thân với các thành viên. Tụi tôi còn cố ý dành thời gian đi ăn cùng nhau nữa mà!”


“Wow… chúc mừng vì đã có bạn ăn cơm nha.”


“Nhìn cái cách thằng này nói kìa…”


Joo Woo-sung lẩm bẩm khó chịu, tôi lặng lẽ nhìn anh ta một lúc rồi hỏi:


“Vậy thì vấn đề là gì?”


“Ừm, thật ra nó cũng có liên quan đến cậu, nên tôi đang cân nhắc khi nào nên nói. Nhưng mà… à thôi, bỏ đi. Không gấp. Khi nào cả hai có thời gian rảnh thì nói chuyện sau.”


Joo Woo-sung vừa kéo dài câu nói vừa gãi đầu, trông như đang lưỡng lự, rồi thở dài ngán ngẩm.


“…là chuyện nghĩa vụ quân sự à?”


“Đừng! Cứ nói mấy câu khiến tôi điên lên như thế nữa!!”


Thật ra, ở tuổi 28, một idol mà nhạy cảm với chuyện đi lính cũng là bình thường thôi.


Tôi nghiêng cổ tránh cái tiếng hét toang của Joo Woo-sung.


Mặc dù không phải là giải nghệ, không có tin đồn bất hòa, cũng chẳng phải nhập ngũ, nhưng cái chủ đề khiến Joo Woo-sung cứ ấp a ấp úng thế kia lại càng làm tôi tò mò. Tuy nhiên, khi thấy anh ta cố tránh ánh mắt, lại còn nổi cáu lên như kiểu đang phòng thủ, có vẻ sẽ không dễ moi được thông tin ngay lập tức.


Sau khi tự nổi cáu một hồi và mệt mỏi, Joo Woo-sung xua tay.


“Haa… thôi bỏ đi, làm ơn cút ra khỏi tầm mắt tôi đi.”


“Khoan đã.”


Bất chấp “lệnh trục xuất”, tôi chìa điện thoại ra trước mặt Joo Woo-sung.


“Quay giúp tôi một cái video thử thách đi.”


“…thử thách á?”


Lý do chính khiến tôi lặn lội đến tận công ty để tìm Joo Woo-sung hôm nay là để quay video đăng lên Tick-Tock. Nếu quay chung với Joo Woo-sung, chắc chắn sẽ tăng được độ hot.


Tưởng anh ta sẽ bực mình vì bị lợi dụng, ai ngờ Joo Woo-sung chỉ nhúc nhích ngón tay.


“Đưa đây.”


anh ta lập tức kiểm tra vũ đạo, và chỉ trong vòng 5 phút đã bắt chước được động tác highlight của ca khúc chủ đề.


‘Đù má, tốc độ thiệt không thể tin được…’


Vô cùng khó chịu, nhưng phải công nhận, anh ta quá ngầu.


Không đổ một giọt mồ hôi, Joo Woo-sung đã quay xong chỉ trong một cú ăn ngay, rồi khoanh tay kiểm tra lại video bằng vẻ mặt không biểu cảm.


“Ồ, cậu chuẩn bị nhiều nhỉ? Cũng được đấy, ‘Đầu gỗ’ mà làm ăn ra trò phết.”


“Tại em là idol đứng đầu bảng xếp hạng tuần mà.”


Dù sao thì mục tiêu “khiến Joo Woo-sung phát khùng” của tôi cũng đã hoàn thành, nên tôi lễ phép cúi chào rồi vội vàng định mở cửa rời đi.


“Đi đâu đấy.”


—Cho đến khi cổ áo tôi bị tay của Joo Woo-sung túm lại. Khi ngước lên, anh ta đang nhìn xuống tôi với ánh mắt sắc lạnh trong đôi mắt đẹp như vẽ.


“Còn phải quay thử thách Blackout nữa chứ.”


“…….”



…đù má……


*


.


 


Nếu em giẫm lên trái tim anh
Đôi môi chúng ta sẽ chạm vào nhau


“Tiền bối Joo Woo-sung… là tân binh à?”


Kim Seong-hyun, mắt dán chặt vào video thử thách trên điện thoại, dù TV vẫn đang mở, lại một lần nữa thốt lên trầm trồ.


Tôi đang nằm lười trên ghế sofa trong ký túc xá, cầm gối bịt tai lại, nhưng Seong-hyun cứ cố dí điện thoại sát mặt tôi.


“Seo Ho-yoon, nhìn nè. Toàn là lời khen cho tiền bối Joo Woo-sung không đấy.”


“Bộ anh là trưởng nhóm Black Call hả?”


“Cũng là con người như nhau, mà sao nhảy hoàn hảo đến vậy chứ?”


“Hay anh đang cố dìm tôi đấy?”


Dù tôi nói mỉa thế, Seong-hyun vẫn cứ tươi cười như thể không thấy có gì sai. Tôi đá nhẹ đẩy anh ra. Đúng lúc đó, Seong Ji-won từ bếp mang nước ra, mỉm cười hỏi:


“Không có bình luận gì về Ho-yoon à? Theo mình thấy thì trông cậu ngầu lắm luôn!”


“Ờ, anh ta bảo tôi làm tốt.”


Haa…


Dù tôi đã học xong vũ đạo thử thách Flight rất nhanh, nhưng Joo Woo-sung vẫn gọi đó là “khóa học cấp tốc highlight của Blackout” và hành hạ tôi suốt 2 tiếng. Mỗi lần tôi làm được động tác nào là anh ta lại nói linh tinh như “chữa lành thật đấy”, “đi tour thế giới chung nha” rồi cười nhăn nhở. Sau đó còn nài nỉ quay cả bài Blackout nữa.


Nếu sau đó không có lịch radio thì chắc tôi bị giữ lại cả ngày mất.


‘Cái ngành chết tiệt này đúng là chỉ thiên vị mấy đứa sinh ra đã có tài…’


Chỉ cần nhớ lại lúc đó cũng thấy mệt mỏi, tôi đưa tay bóp hai má của Jeong Da-jun để trấn an tinh thần. Đúng lúc đó, nhạc nền hoành tráng vang lên từ TV sau phần quảng cáo.


“A, chắc là Song Camp sắp bắt đầu rồi!”


Tôi mở chat trực tiếp của đài QBS trên điện thoại để xem phản ứng khán giả.


[Huk bắt đầu rồi]


[Thình thịch thình thịch thình thịch]


[Song Camp chết tiệt, tao chờ mỏi đít luôn rồi]


[PD Jeong Jun-hwan tự dưng chuyển sang kiểu sinh tồn, đúng là già rồi;]


Mới chỉ đoạn mở đầu mà tốc độ bình luận đã khủng khiếp.


‘Có vẻ ổn đấy chứ.’


Không thể xem chỉ số người xem như hồi còn làm PD, nhưng tình hình có vẻ khả quan.


[Woa tốc độ bình luận kìa]


[Chắc cả nhân loại đang xem cái này luôn]


[Một nửa vào để bash Kang I-chae, nửa còn lại vào chửi dàn cast~]


[Tao thì thấy hay nên vào xem thôi]


Dù là show giải trí, nhưng từng cảnh xuất hiện của các thí sinh lại được dựng nên như phim âm nhạc với nhạc nền trầm lắng.


[Ở chương trình khác thì những người nổi tiếng này chắc làm mentor rồi đấy]



[Ừ thì Baek Ji-jun hạng 1]


[Kang Woo-rin! Kang Woo-rin! Kang Woo-rin!...]


[Luma noona đỉnh quá]


[Ước gì Joo Young-bi đừng tham gia chị không hợp với mấy show cạnh tranh thế này mà…]


Cuối cùng, chúng tôi – những người vừa comeback với Flight – cũng xuất hiện.


Nào, đến lúc bay rồi
Vượt qua thủy triều hành tinh—!
Tôi sẽ đưa bạn đến nơi bạn luôn khao khát


“Ooooo!”


Mấy thành viên hét lên phấn khích, nhưng ngay sau đó là đoạn phỏng vấn của guitarist (người chơi ghita) nhóm Nerdy Freaks.


Không phải vì thua ở Charis Games mà tôi làm việc với I-chae đâu. Nếu vì thế thì tôi đã hợp tác với tất cả các ngừoi chơi rank cao hơn rồi chứ? Nghe nhạc của cậu ấy là hiểu ngay. Tên đó là thiên tài.


Guitarist mỉm cười có chút mệt mỏi, rồi nhìn thẳng vào camera.


Số người có thể đánh bại cậu ấy trong khoản sáng tác chắc đếm trên đầu ngón tay.


Cảnh diễn của ca khúc chủ đề Flight chồng lên, theo sau là các tiêu đề bài báo xuất hiện dồn dập.


Album Aeronautics all-kill (thắng hết) trên các BXH âm nhạc trong nước
Nerdy Freaks đạt hạng 9 cao nhất trên Billboard Hot 100
Nghệ sĩ thiên tài người Hàn đầu tiên tham gia sáng tác


“Woa, I-chae ngầu thật~!”


“Nhìn thế này thấy em ấy như biến thành người khác ấy.”


“Wow, anh siêu chất luôn~~!!”


Các thành viên tán thưởng đùa vui, nhưng Kang I-chae thì không nói lời nào. Cậu ta chỉ lặng lẽ nhìn màn hình TV với vẻ mặt không cảm xúc.


Thực ra, tất cả chúng tôi – những người từng tham gia nhiều show sống còn – đều biết rõ.


Đó là edit quá đà kiểu "thiện cảm".


Và trong những trường hợp đó, kết quả không bao giờ tốt đẹp.


“…Hở, gì vậy?”


Chẳng cần đoán.


Ngay sau đó, nụ cười rạng rỡ của I-chae trên sân khấu bị che lấp bởi những dòng bình luận độc địa như “ăn may nhờ công ty”, “thiên tài rởm thấy mà xấu hổ”. Cả những lời chửi th* t*c dù bị làm mờ vẫn hiện lên rõ ràng khiến maknae há hốc miệng.


Sau đó, Song Camp phô bày rõ rệt sự đối đầu, chia rõ I-chae và phần còn lại.


ARE YOU REAL?


Hãy chứng minh thực lực nếu muốn thách thức một nhạc sĩ Billboard


Bài hát mở đầu vang lên lần nữa, màn hình tối lại,


AI SẼ LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG?


SONG CAMP SEASON 3


CUỘC CHIẾN CỦA CHÚNG TA


Ngay khi dòng chữ xuất hiện, Kang I-chae nhếch môi khẽ cảm thán:


“Khà…”


Nụ cười đặc trưng mà fan yêu thích ấy, lại ánh lên một sự tự tin khó hiểu.


Như thể đang nói rằng, lo gì chứ, mọi thứ sẽ ổn cả thôi.


“Trông em cũng hơi bị đỉnh đấy nhỉ.”


Như đang trấn an chúng tôi.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 460
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...