PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 456


Chỉ với đoạn mở đầu ngắn ngủi không phải là bài hát của The Dawn mà là một ca khúc đang nổi tiếng nhất hiện nay được xen vào, ý đồ của PD Jeong Jun-hwan đã được truyền tải một cách rõ ràng. Có lẽ anh ta định dùng Kang I-chae làm mồi nhử.


Chắc hẳn không ai trong số những người có mặt ở đây là không biết điều đó. Thế nhưng khi thấy mọi người vẫn vỗ tay reo hò như không có chuyện gì, Baek Ji-jun bỗng cảm thấy buồn nôn.


Anh đưa tay che miệng giả vờ như đang vuốt môi để giấu đi nét mặt khó chịu, rồi lặng lẽ quan sát tình hình. Lúc đó, đèn sân khấu bật sáng, và Lee Jung-woong – một nghệ sĩ hài kiêm MC chuyên nghiệp – bước ra.


"Xin chào! Tôi là Lee Jung-woong, người sẽ đảm nhận vai trò MC của Song Camp mùa 3!"


Lee Jung-woong kể lại câu chuyện từng một lần ra mắt với tư cách ca sĩ bằng chính bài hát tự sáng tác, nhưng thất bại thảm hại, để làm dịu bầu không khí.


"Mùa 3 sẽ gồm ba nhiệm vụ chính, ngoại trừ màn chào sân này. Mỗi nhiệm vụ sẽ được công bố riêng biệt, kèm theo hình thức đánh giá cụ thể. Người có tổng điểm cao nhất sau ba nhiệm vụ sẽ chiến thắng và nhận được phần thưởng 100 triệu won. Ngoài ra, người thắng cuộc cũng sẽ trở thành nhân vật chính trong tập đặc biệt hậu trường sẽ được sản xuất sau này."


Mọi người đều bất ngờ trước phần thưởng hấp dẫn, nhưng Baek Ji-jun chỉ khẽ bật cười khinh bỉ. Bởi chẳng ai trong số những người ngồi ở đây tham gia vì vài đồng tiền cả.


Điều họ thực sự muốn là độ nhận diện.


Chỉ cần đạt được điều đó, thì cho dù họ đang âm thầm lên kế hoạch gì đi chăng nữa, tất cả rồi cũng sẽ được thực hiện một cách tự nhiên sau này.


Đó là bản chất của ngành này.


"Vậy thì, trước khi quay hình bị trì hoãn thêm, chúng ta bắt đầu màn chào sân nhé?"


Hãy thể hiện sự thiên tài của bạn!


Ngay khi dòng chữ hiện lên màn hình, rèm ở bên trái phim trường lập tức được kéo sang hai bên.


Đằng sau là sáu phòng thu tạm thời, mỗi phòng đều trang bị một máy tính hiện đại và thiết bị sáng tác nhạc.


"Trong vòng một tiếng, hãy sáng tác phần đầu tiên của bài hát. Không giới hạn thể loại. Bạn có thể tự trình bày khi đánh giá hoặc nhờ chúng tôi sử dụng vocal đã chuẩn bị sẵn. Ba người có điểm cao nhất do các thí sinh nội bộ bình chọn sẽ được ưu tiên nhận gợi ý cho nhiệm vụ đầu tiên."


Baek Ji-jun không kìm được mà khẽ thở dài đầy chán nản rồi nhanh chóng quay đầu nhìn về phía PD Jeong Jun-hwan. Trên gương mặt tròn trịa và ấm áp ấy, sự phấn khích hiện rõ mồn một.


‘Một tiếng, hả…’


Dù là rapper, idol, hay chỉ là nhà sản xuất nhạc đi nữa.


Để tạo ra điều gì đó mới mẻ, nhất định phải trải qua thời gian chịu đựng và giằng xé nội tâm.


Cuối cùng thì màn chào sân này—...


“Em có thể vào bất kỳ phòng nào đúng không ạ?!”


Khi suy nghĩ đến đó, câu hỏi của thành viên nhỏ tuổi nhất The Dawn – Jeong Da-jun – vang lên bên tai.


“Vâng, các bạn có thể sử dụng bất kỳ phòng nào tùy thích.”


Lạ là sau khi nghe câu trả lời ấy, ánh mắt của các thành viên The Dawn lại sáng rực lên.



“Vậy thì xin mời các thí sinh di chuyển đến trước các phòng thu. Khi mọi thứ sẵn sàng, chúng tôi sẽ hướng dẫn khởi động màn chào sân qua màn hình.”


Trong lúc Baek Ji-jun còn chưa biết phải làm gì, chỉ biết chớp mắt bối rối thì những người khác đã nhanh chóng đi ngang qua anh.


“Ờ…”


Cuối cùng, anh cũng chậm rãi đứng dậy, tiến về phía các phòng thu.


‘Thật là…’


Thực ra, nếu chỉ là trình diễn một bài hát dựa trên ‘tái hiện’ chứ không phải ‘sáng tạo mới’ thì cũng chẳng quá khó.


Với những người từng sáng tác ít nhiều, chuyện có sẵn vài bài chưa công bố hay vài đoạn beat trong tay là điều quá đỗi bình thường. Chỉ cần dựa vào nền tảng ấy rồi thêm giai điệu, thì làm ra một bài nghe tạm ổn cũng dễ như trở bàn tay.


Có lẽ phần lớn thí sinh đều đang nhắm đến cách làm như vậy. Ai nấy đều nở nụ cười đầy dư dả, càng củng cố thêm suy nghĩ ấy.


Nhưng Baek Ji-jun lại chẳng thấy hứng thú với cách đó chút nào. Không phải vì cảm giác tội lỗi hay gì đó…


‘Làm thế thì… chán lắm.’


Đơn giản chỉ là không thấy thú vị.


‘Ngay từ đầu đã là một nhiệm vụ vô lý rồi. Chắc họ tin rằng có thể cắt dựng chỉnh chu để cho lên hình đẹp đẽ đây mà.’


Vừa thở dài thườn thượt trong lòng, thì giọng thì thầm đâu đó gần bên vang tới.


“Ichae~ không có gì chuẩn bị sẵn à?”


Vừa nghe thấy tên người mình thích, tai anh lập tức vểnh lên.


“Không có.”


“Sao cơ?!”


“Lúc làm album chính thức vừa rồi là em dùng hết sạch rồi còn đâu…”


À… là đã vét cạn cả kho rồi.


Baek Ji-jun nghe xong bỗng cảm thấy xót xa từ tận đáy lòng. anh hiểu rất rõ cảm giác bất an và lo lắng khi làm một nhạc sĩ không có chút tích trữ nào.


“Không sao đâu, Kang I-chae. Câu làm được mà.”


“Ho-yoon hyung lại an ủi dịu dàng ấm áp như vậy á?!”


“Người này là ai thế hả?!”


Dù chỉ là một câu nói chẳng có gì đặc biệt, Kang I-chae vẫn lấy tay bịt miệng lại như thể vô cùng cảm động. Thấy vậy, Seo Ho-yoon khẽ mỉm cười rồi đặt một tay lên vai Kang I-chae.


“Vì cậu chỉ cần bị vắt là ý tưởng sẽ ra thôi.”



‘Quá tàn nhẫn!!’


 


Việc đã hoàn thành chương trình thạc sĩ khiến nỗi ám ảnh của Baek Ji-jun với giáo sư lại một lần nữa trào dâng. Anh run rẩy không thể làm gì, trong khi Seo Ho-yoon với nụ cười rạng rỡ vẫn không ngừng lời.


“Kang I-chae, tôi muốn một ca khúc có cá tính nhưng đại chúng, trầm lắng mà tươi sáng, mang đầy cảm hứng.”


-“Ji-jun, tôi cần một bản ngắn để phối cùng dàn nhạc cho buổi hợp xướng tới. Hãy cho tôi một bản nhạc rực rỡ nhưng đơn giản, hợp thời nhưng vẫn mang tính cổ điển.” (tiếng giáo sư trong đầu Baek Ji-jun)


“Trong một tiếng là xong được chứ?”


-“Cậu là người đầy tài năng, chắc chỉ cần một ngày là đủ thôi, nhỉ?”


Thật sự là mấy lời không thể tin được.


Baek Ji-jun nghiến răng khi ký ức kinh khủng bất giác ùa về, rồi ngẩng đầu lên và ánh mắt chạm ngay với Seo Ho-yoon.


Ngay khi thấy bên phải lông mày của anh hơi nhướn lên, Seo Ho-yoon liền khẽ nhếch môi như thể vừa bắt gặp một cảnh thú vị.


START!


59:59:13


59:58:32


59:57:44


Khi chiếc đồng hồ bắt đầu đếm ngược trên màn hình, cửa buồng tự động bật mở.


“Trông đợi vào cậu đấy nhé?”


Seo Ho-yoon vừa khoác nhẹ tay lên vai Kang I-chae vừa liếc nhìn về phía sau, để lại một câu như vậy rồi biến mất vào buồng cùng các thành viên.


Baek Ji-jun, bị bỏ lại một mình, chớp mắt vài cái rồi mới chậm rãi mở cửa bước vào trong. Anh bật máy tính với vẻ ngẩn ngơ và đeo tai nghe được chuẩn bị sẵn.


‘Chết tiệt, sao bỗng dưng thấy khó chịu thế này?’


Đáng lẽ chỉ cần bỏ ngoài tai là xong, nhưng chẳng hiểu sao lời của giáo sư cứ vang vang trong đầu như một điệp khúc không dứt.


Baek Ji-jun vò đầu bứt tóc để xua đi nỗi phiền muộn và vì đã quyết định không dùng beat có sẵn, anh vừa chửi thầm vừa để mặc ý tưởng tuôn trào thành giai điệu.


Sau khi cố hết sức để hoàn thành bản nhạc, một nhân viên gõ cửa buồng thông báo thời gian đã hết.


“Ch-chờ chút thôi!”


“Baek Ji-jun, thời gian đã hết.”


“Giáo... à không, nhân viên ạ!”



Mặc dù đã gần hoàn thiện, nhưng vì không hài lòng với kết quả, Baek Ji-jun thẫn thờ lẩm bẩm.


“…Thảm họa thật rồi.”


Anh lê bước chân run rẩy ra ngoài, giữa những thí sinh đầy tự tin thì bất chợt nhìn thấy Kang I-chae, người trông có vẻ tâm trạng cũng không khá hơn mình là bao.


Có lẽ bên đó cũng gặp trục trặc gì đó chăng, Baek Ji-jun vừa định nghĩ như vậy thì—


“I-chae hyung! Anh đúng là thiên tài mười năm mới có một lần đấy!”


“Đúng kiểu đặc biệt mà Ho-yoon hyung mong muốn, lại còn gây nghiện nữa.”


“Phải đó! Lúc lười biếng thì ghét chết đi được, nhưng mỗi lần thế này lại thấy anh đúng là thiên tài ấy!”


Những lời khen tới tấp từ các thành viên The Dawn, Baek Ji-jun định tặc lưỡi bỏ ngoài tai—cho đến khi nghe được tiếng thở dài của Kang I-chae.


“Không phải thiên tài gì đâu… chỉ là một thằng ngốc đã làm mất phần lời các anh viết… Còn bản mới thì gấp quá nên…”


Không khí xung quanh nhóm The Dawn chùng xuống hẳn.


Đúng lúc đó, Seo Ho-yoon đang đứng riêng nói chuyện với nhân viên liền ra hiệu gọi các thành viên.


“…Ơ? Ho-yoon hyung gọi Ji-won hyung kìa. Chắc anh ấy sẽ hát đó.”


“À, là anh à……”


Seong Ji-won nở nụ cười mờ nhạt như để trấn an, rồi đi về phía Seo Ho-yoon.


Baek Ji-jun cũng muốn biết đã có chuyện gì trong buồng lúc nãy, nhưng rồi cũng bị nhân viên lôi đi để phỏng vấn nhanh về chủ đề và điểm nhấn của ca khúc trong nghi thức chào sân nên chẳng còn thời gian mà thắc mắc.


Và thế là buổi trình diễn của nghi thức bắt đầu, từng ca khúc được hoàn thành trong một tiếng lần lượt vang lên.


Đúng như dự đoán của Baek Ji-jun, hầu như ai cũng đã chuẩn bị sẵn nên không có tác phẩm nào quá tệ. Dù mình sáng tác trong trạng thái tinh thần bay mất một nửa, anh vẫn nhận được phản hồi khá ổn.


Chỉ có điều…


“The Dawn nhận được 0 phiếu.”


—Kết quả của ca khúc do Kang I-chae, người mà Baek Ji-jun nghĩ là thiên tài, sáng tác thật sự là bi kịch..


.


.


…Ôi trời, bầu trời đêm hôm nay tuyệt thật.


“Ê, Kang I-chae, thật sự hay mà, đấy!”


Trên đường trở về công ty để nghe nhạc cho album mới sau nghi thức chào sân của Song Camp, Kang I-chae ngồi như cá chết, đôi mắt vô hồn như thể vừa bị rút hết sức sống.



Kim Seong-hyun, ngồi ghế sau, vừa huýt sáo vừa chọc nhẹ lên đầu cậu.


“Sao mà chán đời thế. Tại không được phiếu nào à?”


“Chuyện… chuyện nhỏ nhặt đó không thành vấn đề đâu. Chỉ là… chỉ là em đã ném ra một thứ rác không thể tái chế lên đời này…”


“Ôi dào, anh~! Trong chương trình tự sản xuất của tụi mình cũng từng có nhiều bài hay mà, sao giờ lại làm nghiêm trọng thế?”


“Cái đó là tự sản xuất cơ mà…!”


Kang I-chae lấy tay chà sát mặt đến mức sắp trôi cả lớp trang điểm, rồi lén lút liếc nhìn Seong Ji-won – người từ lúc hát xong đến giờ vẫn im lặng nhìn ra cửa sổ với vẻ mặt trống rỗng, dù trước đó vẫn còn hát rất ổn định với vẻ mặt không chút vấn đề.


“…Ji-won hyung…”


Kang I-chae gọi nhỏ với giọng có vẻ hồi hộp lạ thường.


“Hửm…?”


“Để em đãi anh một bữa… Em xin lỗi vì bắt anh hát lời nhảm nhí của em…”


“Ớ, nói gì vậy, I-chae! Bài hát thật sự rất hay mà! Chỉ là… chỉ là, anh đang tự hỏi liệu mình có thể thể hiện nó tốt hay không thôi, ahaha—…”


“……”


“Ha ha… ha… haaa……”


“Tiếng cười vừa chuyển thành tiếng thở dài đấy ạ?!”


Jeong Da-jun, người đâm một nhát chí mạng vào tim Kang I-chae, vẫn cười vô tư khi treo người trên gối đầu xe.


“Khụ, em thì thấy buồn cười… à không, hay mà! Ho-yoon hyung thấy sao? Ổn chứ?!”


“Anh chắc thấy thất bại chứ gì…”


Khi nhìn Kang I-chae mặt mày ủ rũ, tôi lại nhớ đến cảnh lúc nãy ở trường quay.


Những người tham gia cười cợt The Dawn, Baek Ji-jun với gương mặt thất thần, và PD Jeong Jun-hwan thì mỉm cười gian xảo từ sau ống kính.


Tôi khẽ nhếch môi.


“Này, Gang I-chae.”


Tôi đá nhẹ vào ống chân Gang I-chae, cậu ta ngẩng lên nhìn uể oải.


Thất bại á?


“Tôi sẽ đãi món gì đó thật ngon.”


Khi chương trình phát sóng, người được chú ý nhất… sẽ là chúng ta


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 456
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...