PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 433: PD của em
Không có fanfare hay hiệu ứng âm thanh rực rỡ nào cả.
Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào dòng chữ hiện lên cuối cùng rồi khẽ tự hỏi lại:
“…Xong rồi à?”
[Vâng.]
Cửa sổ hệ thống đáp lại ngắn gọn một câu khẳng định chắc nịch, không như thường lệ, lần này nó cũng chẳng đưa ra thêm lời giải thích nào nữa.
“…Thế là hết thật à?”
Như để xác nhận điều đó, ô chữ "Vâng" cứ nhấp nháy không ngừng.
Dù đã phải vắt óc suy nghĩ một cách nghiêm túc, nhưng cảm giác hiện tại lại trống rỗng đến mức ngạc nhiên.
Tôi dùng lòng bàn tay ấn mạnh vào trán đang nhức nhối rồi từ từ đứng dậy.
Tôi muốn xác nhận tình trạng của Seo Ho-jin. Dù kết quả thế nào thì tôi là người đã hành động, nên cũng phải chịu trách nhiệm với hậu quả.
Chẳng biết từ khi nào bầu không khí ngoài kia đã lặng thinh trở lại. Tôi khẽ mở cửa phòng.
Chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách chỉ đúng 4 giờ sáng.
Có vẻ các thành viên đã ngủ thiếp đi khi đang xem phim, nên người nằm lăn lóc dưới sàn và trên ghế sofa là khắp nơi.
Tôi cố bước thật nhẹ để không làm ai tỉnh giấc, lách qua Jeong Da-jun đang nằm ngủ mớ bám lấy Kang I-chae, rồi tiến ra cửa.
Đang nhẹ nhàng xỏ giày thì bỗng nghe tiếng sột soạt phía sau, và ngay sau đó là giọng nói khàn khàn, trầm thấp vang lên:
“Anh đi đâu đấy?”
Kang I-chae lồm cồm ngồi dậy, liên tục ngáp trong khi gỡ em út đang gần như đè lên người mình. Tóc cậu nhóc rối bù dựng đứng do tật ngủ xấu.
“Em dậy rồi à?”
“Anh đi đâu cơ?”
“Về nhà một lát.”
“…À à, hôm qua là sinh nhật anh Ho-jin mà phải không?”
Kang I-chae, với đôi mắt chỉ hé mở một nửa, nhíu mày khi nhìn tôi.
“…Nhưng mà, anh định ra ngoài trong bộ dạng này á?”
Tôi cúi đầu theo ánh nhìn của cậu nhóc, và lúc đó mới để ý tới bộ đồ mình đang mặc—áo cổ lọ đen và quần vải.
Đang ngượng ngùng định thay đồ và cởi giày thì Kang I-chae đã nhanh hơn một bước. Cậu ta đứng dậy, vớ lấy chiếc áo khoác phao và khăn quàng bị ném bừa đâu đó rồi ném cho tôi.
“Mặc vào đi. Ngoài lạnh lắm. Còn đang có tuyết nữa. Với cả… lạnh thật đấy.”
“….”
“À đúng rồi. Mang theo dù nữa.”
Cậu ta vừa ngái ngủ vừa lẩm bẩm mấy câu giống nhau rồi ngã người nằm xuống ngủ tiếp—trông mới đúng là một đứa nhỏ tuổi.
“…Cảm ơn.”
Tôi khoác áo khoác, quấn khăn quanh cổ, rồi cầm thêm cây dù, vừa đi vừa nói lời cảm ơn muộn.
Ra ngoài, tôi nhấn nút thang máy rồi đặt taxi qua app Kakao.
Gió lạnh buổi sớm khiến đầu óc tôi như tỉnh táo hơn đôi chút.
Khi xuống tới tầng 1 thì xe taxi đã đến nơi từ lúc nào.
Tôi lên xe, định gọi trước cho Seo Ho-jin, nhưng khi mở điện thoại ra thì nó không lên màn hình—quên sạc nên máy đã tắt nguồn.
“Phù…”
Không hiểu sao, hôm nay tôi cảm thấy mình thật cẩu thả.
Tôi vuốt cằm rồi quay nhìn ra cửa sổ.
Tuyết vẫn đang rơi nặng hạt không ngừng.
Có lẽ vì vậy mà tôi thấy mình như bị tách khỏi thực tại.
Khi taxi dừng lại trước cổng khu chung cư, tôi xuống xe, mở dù ra.
Đi trên con đường tuyết trắng còn chưa có dấu chân ai, tôi đi ngang qua chiếc ghế đá nơi ông cậu từng ngồi và hướng về căn nhà quen thuộc.
Khi đứng trước cửa, cảm giác bất an mà tôi đã cố đè nén bỗng từ từ dâng lên.
Tôi siết chặt tay rồi lại buông lỏng, sau đó bấm mật mã cửa điện tử.
…1, 2, 2, 3…
Ngay khi có tiếng thông báo mở khóa, tôi nắm lấy tay cầm và đẩy cửa. Đèn ở lối vào tự động bật sáng. Phòng khách ngay trước mắt vẫn tối đen vì đèn chưa bật.
Vì muộn rồi nên tôi nghĩ có khả năng em ấy đang ngủ, nên khẽ gọi tên.
“Seo Ho-jin.”
Không có tiếng trả lời nào vang lên.
Tôi gọi thêm vài lần nữa rồi thử mở cửa phòng Seo Ho-jin.
Phòng trống không.
Tôi thở dài, cắm điện thoại vào ổ sạc cạnh giường.
‘Chắc là đi nhậu với bạn rồi cũng nên.’
Có lẽ tôi nên reset khi ở cạnh em ấy thì hơn.
Nghĩ vậy, tôi buông mình nằm phịch xuống giường.
“…Phải bật sưởi lên mới phải.”
Giờ đây, việc duy nhất tôi có thể làm—
Chỉ là ngồi đây, chờ Seo Ho-jin quay về.
Giống như bao lần trước đó, em ấy đã luôn như vậy với tôi.
.
.
.
Bất chợt tôi mở mắt ra. Cả người nặng trĩu, đến mức chỉ việc ngồi dậy thôi cũng khó khăn. Có lẽ là hậu quả của việc thiếu ngủ kéo dài trong mấy ngày gần đây đang đổ ập đến.
Tôi cố đánh thức ý thức mơ hồ bằng một tiếng thở dài, rồi với tay lần mò lấy điện thoại. Dây sạc có vẻ lỏng, nên chỉ mới sạc được chừng 10%.
[Cảnh báo bão tuyết khu vực thủ đô
Dự báo có tuyết rơi dày và rét đậm, đường có thể bị đóng băng. Hãy chú ý an toàn khi đi bộ và tham gia giao thông.]
[Do dự kiến sẽ xảy ra tắc nghẽn giao thông vào giờ đi làm sáng mai, xin quý vị ưu tiên sử dụng phương tiện giao thông công cộng.]
Tôi lướt qua những thông báo không quan trọng và mở ứng dụng KakaoTalk, ấn vào tin nhắn mới nhất.
[Jeong Da-jun: Anh ơi anh ơiiiii Hooo-yoooon aaaaaanh ơiiii]
Rõ ràng đây là nhóm chat chung, nhưng chỉ có tin nhắn của em út chất đống trong đó.
[Jeong Da-jun: Anh Ho-jin đã tới ký túc xá đó ạ!!!! Tìm anh đó!!!!!]
[Jeong Da-jun: Nhưng mà khi nghe anh I-chae nói anhvề nhà rồi thì anh ấy chạy cái vèo đi luôn .....]
[Jeong Da-jun: Mà... anh Ho-jin có chuyện gì không vậy ạ? Trông như ma vậy... tụi em hoảng quá nên ít ra cũng dúi cho cái ô....]
[Jeong Da-jun: Tụi em thật sự có cố gắng lo cho anh ấy mà... nên sau này đừng có mắng tụi em nha....]
Ngực tôi đập thình thịch khi đọc những dòng đó.
Tôi ngồi bật dậy và kiểm tra cuộc gọi nhỡ.
[Thằng nhóc]
[Thằng nhóc]
[Thằng nhóc]
[Thằng nhóc]
[Thằng nhóc]
Toàn bộ là từ Seo Ho-jin, gọi không biết bao nhiêu lần.
Tôi xoa mặt bằng một tay rồi gọi lại cho em ấy. Chuông chưa kêu lâu thì đầu dây bên kia đã bắt máy.
“Alô?”
Không nghe thấy tiếng trả lời.
Nhưng khi đã chăm sóc và nuôi nấng một đứa nhỏ hơn 10 năm trời, dù không cố tình, người ta cũng sẽ có vài kỹ năng ăn sâu vào bản năng.
“Alô? Seo Ho-jin?”
[…Ừ.]
Một trong số đó chính là khả năng cảm nhận được tâm trạng của đứa trẻ chỉ qua những dấu hiệu mơ hồ.
Âm thanh ướt át chậm rãi đó khiến tôi lập tức tỉnh táo.
“Em bị sao vậy?”
Tôi bật dậy, bước nhanh ra khỏi phòng, hỏi dồn dập.
“Seo Ho-jin, em đang ở đâu?”
Vừa kẹp điện thoại giữa vai và cằm, vừa nhét vội chân vào giày, tay tôi vừa chạm vào tay nắm cửa thì…
[...Trước cửa nhà.]
Giọng của Seo Ho-jin vang lên qua loa ngoài. Ngay sau đó, em ấy xuất hiện sau cánh cửa — mặc mỗi chiếc áo sweatshirt trắng, quần thể thao đen, đi dép lê, cả người phủ đầy tuyết.
“…em điên rồi à?”
Muốn chết cóng hay gì vậy?
Tôi hoảng hốt khi thấy từng hạt băng bám dày trên hàng mi của em ấy, liền kéo tay lôi vào trong.
“Không mang dù hả? Người ướt nhẹp thế này thì—”
“—Anh.”
Tôi đang định mắng cho một trận vì cái bộ dạng tả tơi này thì em ấy ngẩng đầu lên, gọi tôi.
“Em sắp nói điều rất điên rồ, đừng bảo em bị hâm nhé. Đừng cười, cũng đừng ngắt lời. Nhất định phải nghe đến hết.”
Giọng nói kiên quyết, nhưng ánh mắt lại như đang cầu xin. em ấy l**m môi liên tục, ngực phập phồng như đang rất căng thẳng.
“…Chúng ta không cùng tuổi. Tai nạn của bố mẹ không phải khi em hai mươi, mà là khi em mười tuổi.”
Đôi mắt trước mặt tôi bắt đầu đẫm nước, run lên nhè nhẹ.
“Anh đâu phải người nổi tiếng gì đâu. Anh mà em biết là người luôn phải làm đêm, chỉ có thể nhắn tin hỏi thăm vào rạng sáng. Dù em có bảo phải biết giữ gìn sức khỏe thì cũng chẳng bao giờ chịu nghe—.”
Giọng nghẹn lại, sống mũi cũng nhăn lại theo.
“—Nhưng vẫn là người mà em rất thích, là... PD của em….”
Cuối cùng, em ấy không nói nổi nốt phần sau, chỉ mím môi lại.
Tôi nhìn em ấy một lúc rồi khẽ nở nụ cười, như để phá tan bầu không khí nặng nề, tôi nói thật nhẹ:
“Đúng thế. em không biết đâu, nhưng anh là anh nhóc.”
“…….”
“I’m your brother.”
Một câu nói như bước ra từ phim khoa học viễn tưởng kinh điển.
Nói ra rồi mà thấy vẻ mặt sững sờ của Seo Ho-jin, tôi cũng hơi ngượng, gãi má một cái.
‘Kết thúc rồi.’
Điều tôi từng khao khát, giờ đã thành hiện thực.
Còn nó có phải là lựa chọn đúng đắn không, tôi vẫn chưa biết chắc.
“…Khụm, dù sao thì, đồ ngốc, ngoài trời lạnh phát điên đấy. Gần như Bắc Cực rồi. Sao lại lang thang ngoài này thế hả.”
Tôi vừa phủi tuyết trên đầu và vai em ấy như để rũ bỏ tâm trạng rối ren, vừa đổi chủ đề. Nhưng Seo Ho-jin nghiến răng, bật ra tiếng nói nghẹn ngào.
“…Sao anh lại đợi đến bây giờ mới nói?”
Tôi vừa nhướng một bên mày thì nhìn thấy giọt nước mắt trên má em ấy, liền hạ xuống.
“Tại sao phải đến bây giờ…”
Đồng thời, một niềm tin mãnh liệt như sóng lớn tràn đến, xua tan hết lo lắng.
Tôi biết những gì Seo Ho-jin sắp nói chính là câu trả lời cho lựa chọn của tôi.
“Điều làm em tức nhất là… em còn chẳng biết tại sao mình lại quên nữa. Dù vậy, anh vẫn nên nói cho em biết chứ. Dù em có đần, thì cũng phải lặp lại đến khi em hiểu mới đúng chứ!”
Dù là chuyện chẳng giúp ích gì cho cuộc sống sau này, như việc phải mất cha mẹ năm 10 tuổi, hay phải sống dưới sự áp bức của một người anh tệ hại…
Với Seo Ho-jin, quá khứ ấy cũng đáng trân trọng.
Giống như với tôi vậy.
“Bảo sao em cứ thấy lạ. Em biết rõ biểu cảm của anh khi mệt mỏi mà, nhưng từ một lúc nào đó, mỗi lần gặp em là anh lại trông như vậy. Mỗi mình em chẳng biết gì, cứ như một thằng ngốc….”
Gương mặt em ấy như thể sắp khóc òa ra, khiến tôi nhớ đến Seo Ho-jin thuở nhỏ. Tôi đưa tay lên, vuốt lại mái tóc ướt dính vào mắt em ấy và mỉm cười nhẹ.
“Anh…”
“…….”
“…Anh xin lỗi vì đến muộn.”
Tôi thêm vào lời định nói nhưng cứ ngập ngừng mãi.
“…Ý anh là, muộn sinh nhật của em.”
Seo Ho-jin nhăn mặt rồi cuối cùng bật khóc thành tiếng.
Vùi mặt vào vai tôi, em ấy nghẹn ngào thổn thức, rồi bất ngờ đẩy mạnh vào ngực tôi.
“Thật là… bực chết đi được…”
“Ừ, ừ…”
“Anh, thật sự tệ quá…”
Ngay sau đó, em ấy dụi má vào vai tôi, liên tục thì thầm câu “xin lỗi” không ngừng.
Nhưng tôi cũng chẳng phải là một người lớn quá tuyệt vời để biết cách đón nhận điều đó một cách khôn ngoan. Thế nên, tôi chỉ có thể thì thầm một lời chúc mừng sinh nhật thật khẽ.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
