PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 417: vô tình triệu hồi thỏ Lucifer

[Chết tiệt... lại dùng The Dawn như cái máy hút rating nữa rồi]

Trước khi vụ bê bối của Kang I-chae bùng lên.

The Dawn, High Five, và Min Ji-hun nhận được chiếc cúp "giải tham gia" – một kiểu giải thưởng chẳng để làm gì – từ GMA (Green Music Awards).

Họ lần lượt đăng ảnh cầm cúp lên tài khoản SNS chính thức, nhưng fan thì không thể kìm được cơn giận. Và tất nhiên, các nghi ngờ xung quanh giải thưởng GMA bắt đầu tràn lan.

 

[Không, tụi nó chắc chắn đã quyết định ai được giải rồi mới sắp xếp kịch bản chương trình chứ gì. Vậy mà vẫn để The Dawn lên sân khấu cuối cùng là sao? Sao không trao luôn giải Daesang ? Là định cho tụi nó ăn cú lừa à? Gì vậy trời?]

[Ông Kyung-soo đại diện WH tụi tôi có đâm ai trong ban tổ chức GMA không? Hay là đại diện của Da Pa đâm? Cái quái gì đang xảy ra vậy?]

[Dù cái lễ trao giải này có vô lý cỡ nào thì cũng phải có giới hạn chứ. Nhìn mà xem, toàn bộ nghệ sĩ xuất thân từ WH đều bị loại sạch kìaĐến mức này thì điều tra luôn đi.]

[Bắt đầu thấy tò mò không biết LV đã chi bao nhiêu tiền để ăn giải nữa Bực thật đấy.]

 

[Mang bảng điểm dự đoán ra đây Rõ ràng lúc tao đang vote trên trang chủ thì The Dawn với High Five còn đang rượt đuổi sát nút mà.
Không cần bảng điểm cũng thấy rõ là giải này có gian lận nên buồn cười luôn
... Mà thật ra không buồn cười chút nào.]

 

Thậm chí đến Min Ji-hun còn không được giải Daesang, khiến cả công chúng cũng phải ngạc nhiên.

 

**[Lúc đó nhìn ánh mắt bọn diễn viên tròn xoe, biểu cảm cũng không kiểm soát nổi… Dễ hiểu thôi vì người bị cướp mất Daesang là Min Ji-hun mà...

Ha Seo-yeon cũng xứng đáng nhận giải, chỉ là thời điểm không thuận lợi... Nhìn cũng tội nghiệp...

Gì mà tội? Ha Seo-yeon được lợi lớn còn gì, lúc phát biểu nhận giải còn cảm ơn rối rít mà

Thì Ha Seo-yeon đúng là không đến mức không xứng đáng nhận, nhưng nhìn mặt cô ấy căng đét không thấy à? Chắc trong lòng cũng ức lắm.]**

 

Dù vậy, giới diễn viên vẫn được xem là phản ứng khá hiền.

Bên idol thì khác, chỉ là chưa rút dao ra thôi chứ bầu không khí căng như dây đàn.

 

[Ca sĩ đoạt giải Daesang đáng tự hào – LAVISH^^ (feat. Ghế chờ vang lên tiếng: “LAVISH là ai thế?”)


Wa thật sự điên rồi
Biết xấu hổ đi LV...
Trong khi đó High Five với The Dawn mặt không biến sắcmọi người thì bất ngờ mà hai nhóm này vẫn vỗ tay tỉnh bơ

Có quan tâm thì chỉ tay khi nói chuyện là chuyện bình thường chứ gì, chẳng lẽ phải chỉ bằng ngón chân? Trình fan The Dawn thể hiện rõ quá rồi đấy.
Tui không phải fan The Dawn nha..;; Sao gắt thế?]

 

[Young-hyeok của tụi mình Có vẻ thích Kang I-chae nhiều lắm Chắc cùng lứa nên muốn thân hơn, không rời mắt luôn
Cái ánh mắt đó mà gọi là muốn thân thiện hả....?


3333 Đang cười khinh thường mà
Nhìn ánh mắt I-chae cũng như muốn giết người ấy, ai mà dám chê mắt người khác được?
22
Bình luận gì mà dơ thế, mấy người ra ngoài mà đánh nhau đi]

 

 

[Đối với hậu bối thì cũng có thể như thế mà, The Dawn cũng đâu phải tiền bối đâu...]

Tự nhiên có người độ lượng xuất hiện

Thế bạn có đứng yên nếu bị hậu bối nhìn kiểu đó không? Không nói một lời, chỉ ngoan ngoãn làm theo lời tiền bối bảo, vì mình là hậu bối ấy hả?

 

[À thật sự nhịn không nổi nữa nên phải nói: Ravish hoàn toàn xứng đáng nhận Daesang đấy?? Không có chứng cứ thao túng gì cả mà mấy fandom kia cứ nói là ăn tiền hối lộ, nực cười quá haha~ Dù sao thì Daesang vẫn là của bọn tớ~

Vậy rốt cuộc Ravish là ai thế??

Thật lòng hỏi đấy, năm nay bọn họ có hoạt động gì không…?

Bạn ơi đi xem điểm dự đoán trước khi nói đi, dù điểm giám khảo có cao thế nào thì ở phần bình chọn fan là thua đậm mà, thế không phải bằng chứng thì là gì nữa?

Thôi luôn, Noeul với Highli lại party "cái-gì-cũng-là-thao-túng" rồi, thế thì thử đến đồn cảnh sát khóc lóc xem nào~ kiểu “Ca sĩ nhà em không được nhận Daesang nên ức quá ạ”]

 

Khi các fan Ravish cố gắng biện hộ thì fan The Dawn lại càng sôi máu hơn, và vào lúc ấy, một fan Noeul đang xem đi xem lại video mà một tay chụp ảnh hậu trường đăng lên đã phát hiện ra điều gì đó. Ngay trước khi kết thúc GMA, ngay khoảnh khắc nhận giải "Ca sĩ của năm", main rapper của Ravish—đang phấn khích—liếc nhìn Kang I-chae rồi thì thầm gì đó với một thành viên khác, sau đó nhếch mép lên một cách mỉa mai.

 

[Nhưng không thấy thái độ của hắn với Kang I-chae kỳ lạ à

Ừ tôi cũng cảm thấy thế…]

Cảm thấy có điều bất thường, fan Noeul đó bắt đầu điều tra thêm và bất ngờ phát hiện ra một mối liên hệ.

 

[Xem này? Cái thằng vừa cười khi nhìn Kang I-chae ấy, là em trai của thực tập sinh từng tham gia Rising Rookies.]

Một trong các trainee từng xuất hiện ở Rising Rookies—chương trình mà Kang I-chae từng làm mentor năm ngoái—chính là em trai của Jang Young-hyuk, main rapper của Ravish.

thực tập sinh này từng gây chú ý vì là “em trai idol đang hoạt động” nhưng trong suốt chương trình lại thể hiện thái độ thiếu nghiêm túc, cuối cùng bị loại và phải về nhà.

Fan Noeul kia đã đăng một bài lên Twitter, đính kèm ảnh cắt từ tập 6 của Rising Rookies để mọi người tự phán xét.

Phân cảnh đó là lúc các thực tập sinh trình diễn trước mentor sau khi chia nhóm và nhận bài hát nhiệm vụ.

Nhưng…

…Chuyện là vậy ạ.

thực tập sinh—em trai của Jang Young-hyuk—dù cố tỏ ra điềm tĩnh nhưng rõ ràng gương mặt đầy bất mãn, cầm mic và nói:

Bọn em không đủ thời gian… Nhóm em thì thiệt thòi, chẳng ai có kinh nghiệm rap, mà mỗi ý tưởng đưa ra đều bị bác bỏ, mentor cũng chẳng cho lời khuyên rõ ràng gì cả….

Mỗi khi cậu ta nói, nét mặt của các thực tập sinh khác lại sụp xuống, rồi dần dần chuyển sang hoang mang.

Kang I-chae lặng lẽ lắng nghe, rồi nhẹ nhàng hỏi:

Vậy… rồi sao nữa?

Lúc đó cậu thực tập sinh kia cứng họng.

…….

Kết luận là gì?

…Ờ, thì là…

Như thể chưa từng nghĩ đến câu trả lời, cậu ta lúng túng, thì Kang I-chae nghiêng người về phía trước, mỉm cười nhẹ.

Sao lại không nói hết lời? Người ta đang lắng nghe đấy mà.

Dù miệng cười, nhưng ánh mắt sắc lạnh và giọng điệu dịu dàng nhưng băng giá.

Cậu thực tập sinh co rúm lại, không thể cãi thêm gì, cúi đầu im lặng.

Kang I-chae thở dài, như thể cũng mệt mỏi:

…Thôi nào, dù có khó khăn cũng hãy cố gắng thêm lần nữa.

Cô đứng lên, vỗ vai các thực tập sinh, đoạn video kết thúc ở đó.

Trong các tập trước (1-5), Kang I-chae đã từng cho thấy cậu nghiêm túc và chu đáo với thực tập sinh, nên cảnh đó khi lên sóng truyền hình lại càng làm tăng thiện cảm với cậu.

Sau khi xem được qua SNS, fan Noeul và Highli (fan highfive) đồng lòng, cùng bùng cháy phẫn nộ.

[Cái quái gì? Là vì đứa em mà hắn hành xử vậy hả?]

[Tớ không muốn suy đoán đâu, nhưng nhìn lại thấy hơi kỳ. Trước giờ chẳng quan tâm nên không để ý, nhưng nếu đào lại mấy sân khấu cũ sẽ thấy Jang Young-hyuk hay lườm Kang I-chae và The Dawn kiểu ghét ra mặt...

Nhưng cái này cũng chỉ là suy đoán thôi mà, đừng chỉ trích trainee giờ là người thường nữa;

Ai chỉ trích thực tập sinh? Chúng tôi đang nói hành vi của Jang Young-hyuk có vấn đề.

Thực ra Jang Young-hyuk nổi tiếng là có thái độ tệ... Tớ từng thích Ravish, nhưng chính vì hắn mà quay xe.]

 

[Các cô gái nhà Highli gọi Ravish là Trash (Rác) đấy]

[Fan Kang I-chae gọi là Trash Ravish Holyfxxxinggoddamn Bullsxxx luôn cơ, đúng là fan rapper, vần đỉnh thật]

[Fandom này lúc bình thường thì khó ưa chứ lúc thế này thì làm tốt lắm, tự đứng lên vỗ tay luôn]

[Sức chiến của Noeul đúng là không đùa được]

[Tự nhiên lại thấy có thiện cảm với Highli

Ha… không được mềm lòng…]

Ngay khoảnh khắc hai fandom đang xích lại gần nhau trong bầu không khí ấm áp, thì có vài lời lẽ bất chợt xuất hiện: “Nếu đã bị nhóm vô danh cướp mất Daesang thì thà để nhóm đối thủ nhận còn hơn”. Tuy nhiên, những phát ngôn kiểu này nhanh chóng bị xóa bỏ sau khi bị trích dẫn lan truyền.

.

.

.

Sau khi GMA (Green Music Awards) kết thúc, bốn ngày sau sẽ là sân khấu unit cuối năm. Kim Seong-hyun đang ở trong phòng tập với tôi mấy tiếng đồng hồ rồi. Seong Ji-won và Jeong Da-jun đã lập phần riêng nên chắc cũng đang tập riêng.

tôi th* d*c, đưa điện thoại lên rồi vuốt mặt khô khốc. The Dawn và Kang I-chae vẫn đang nằm trong top trend trên SNS.

'Buzz thì đúng là cháy thật.'

Ban đầu tôi nghĩ GMA không liên quan đến nhiệm vụ chính, và các lễ trao giải năm nay cũng mới bắt đầu, nên không cần quá bận tâm. Nhưng sự việc đã đi chệch hoàn toàn hướng.

Dù sao thì cũng may là có thể kiếm được ít điểm một cách dễ dàng, nhưng vẫn có hai điều khiến tôi vướng bận.

Một là: Noeul và Highli đang nghiến răng ken két, thề sẽ xử lý sạch Ravish và LV cho đến khi nào nguôi giận.

Và...

 

'Kang I-chae.'

 

Vô tình lại vướng vào rồi.

Vì vốn không phải kiểu người để tâm đến người khác cho lắm nên tôi nghĩ chắc không sao đâu, nhưng vì thằng nhóc này lại khá nhạy cảm một cách bất ngờ nên tôi hơi lo một chút.

Tôi nhận lấy chiếc khăn Kim Seong-hyun đưa, lau mồ hôi đại khái rồi nói:

“Tôi đi tìm Kang I-chae đây.”

“Ừ. Kéo nó tới đi. Nhóc đấy cũng phải luyện tập phần mình chứ còn gì.”

Dù nói có phần bực bội, nhưng thật ra anh ấy đang lo không biết I-chae sẽ thế nào sau vụ lùm xùm lần này. Tôi ấn nhẹ vào gáy đang càm ràm của Seong-hyun một cái rồi đi thẳng đến phòng làm việc.

“Ê, Kang I—…”

Tôi vừa quen tay bấm mật mã cửa vừa gọi tên cậu ta thì—

“Uwaaak! Hyung! Nồi cháy rồi kìa!!”

“Phải cho trứng vào trước chứ nhỉ?!”

“Không phải! Phải cho mì gói vào trước chứ!”

Ngay trước màn hình laptop 17 inch, là hai kẻ đang chụm đầu đầy mồ hôi để chơi game: Jeong Da-jun và Kang I-chae.

Khi tôi đóng cửa lại, hai đứa đang thì thầm định chơi lại thì mới phát hiện điều gì đó sai sai rồi vội vã ngẩng đầu lên.

“Hyung??”

“Aah, Ho, Ho-yoon hyung!”

Lại gần hơn, tôi thấy trên màn hình với chữ "GAME OVER" là nhân vật tóc tết hồng đang khóc nức nở. Nhìn là biết đó là một game nấu ăn cũ đã ngừng phát hành từ đời nào.

Không biết chúng moi từ đâu ra nữa.

“B-b bọn em không có chơi đâu ạ, chỉ là đang làm việc thôi!”

Đúng như dự đoán, kiểu này không làm I-chae tổn thương được đâu.

cậu ta vẫn thản nhiên ngồi nấu mì như chưa hề có gì xảy ra.

Khi tôi nheo mắt nhìn, Jeong Da-jun là người đầu tiên đứng dậy, từ từ lùi ra.

“Ho-yoon hyung hôm nay tâm trạng không tốt à—.”

“……”

 

“—em lại lỡ lời rồi?! Ừm! À, dù gì hyung đến đây chắc là để tìm I-chae hyung rồi! Để hai người có thể nói chuyện sâu sắc với nhau, em xin phép đi trước ạ!”

“Uwaa, Da-jun, mày bỏ anh lại đây luôn hả?”

“Bye bye! Em đi luyện tập với Ji-won hyung đây!!”

Jeong Da-jun bỏ lại chiến hữu từng cùng nhau chiến đấu qua bao trận chiến ảo, chạy biến mất. Kang I-chae thì cười khúc khích như thấy trò đó vui lắm, rồi quay sang nhìn tôi.

“Ơ~ sao Ho-yoon hyung của em lại cau có vậy nè. Em với Da-jun không phải chơi chơi đâu nha! Chỉ là... đang tìm cảm hứng từ... trong nồi mì thôi đó~?”

“Không có gì muốn nói hả?”

“Hửm?”

I-chae nghiêng đầu nghĩ một lúc rồi hỏi:

“…Em làm gì à? Hay là vì vụ em ép Ji-won hyung cá cược rửa chén hôm nay?”

“Không phải.”

“Vậy là vụ em với Da-jun trốn luyện tập khi Seong-hyun hyung gọi?”

“Cũng không.”

“Vậy là gì cơ?”

Tôi cạn lời, khẽ tặc lưỡi rồi ngồi xuống sofa, nhìn chằm chằm vào cậu ta. Cậu bắt đầu quay ghế vòng vòng, vừa lẩm bẩm “mình làm gì sai ta”, rồi búng tay một cái.

“…À, I-chae chọn đáp án: Ravish.”

“……”

Tôi gật nhẹ, ra hiệu bảo tiếp tục. I-chae biết không phải đang trách móc gì nên vừa bóc kẹo vừa ngả người ra sau ghế với dáng vẻ cực kỳ kiêu căng.

“Nghe nói tụi nó cười nhạo em đó... nhưng mà sao? Con người sống mà, chuyện đó xảy ra hoài thôi.”

cậu ta vốn cũng chẳng coi tụi kia ra gì mà. Sau đó, cậu cười khẽ rồi buông thêm một câu linh tinh:

“Sao, hyung tới xem I-chae có đang khóc không à?”

“Không, tôi tới xem chú chơi game nấu mì giỏi đến mức nào ấy.”

“Puhaha~”

cậu ta cười khúc khích, đặt gót chân lên bàn rồi đẩy người lướt lại gần tôi.

“Thật ra ở ngay trước mặt em có người còn ngầu hơn gấp trăm lần, nên mấy chuyện đó em chẳng để tâm đâu.”

Ừ, nói hay đấy.

Tôi định mặc kệ thì I-chae lại nở một nụ cười ranh mãnh và nói tiếp:

“Nhưng mà bất ngờ ghê nha. Em cứ tưởng hyung sẽ để ý vụ trượt giải hơn chứ. Lúc đó rõ ràng là lộ rõ mặt luôn mà.”

“……”

“Ho-yoon hyung nên lo cho bản thân mình trước khi lo cho I-chae đấy.”

Tôi hạ ánh mắt trong một thoáng, rồi hít sâu và đá một cú vào ghế của cậu.

Ghế trượt đi kêu loẹt xoẹt, đâm vào tường phía bên kia, và nó hét lên “AÁÁÁ!!” một tiếng.

“Ừ, thấy vẫn khỏe mạnh là tốt rồi. Đi thôi.”

“Uaaang, đau quá đi~ hu hu.”

“Đừng làm trò. Đứng thẳng lên.”

Tôi túm gáy cậu ta, lôi thẳng đến phòng tập và ném cho Kim Seong-hyun làm vật tế.

Leader của tụi tôi vui mừng đón tiếp, rồi bắt đầu tuôn một tràng như: “Biết phần này của concept lần này khó cỡ nào không?”, “Em phải luyện tập nhiều hơn nữa đó!” Và tất nhiên, thỉnh thoảng vẫn để ý xem I-chae có bị ảnh hưởng tâm trạng gì không.

Nhưng I-chae – kẻ rất giỏi đọc người – đã nhanh chóng nhận ra sự mềm yếu trong lòng Seong-hyun và bắt đầu nũng nịu hơn, mắt hí lại như cáo.

“Nhưng mà em hông muốn luyện tập màaaa… hức hức. Seong-hyun hyung không biết đâu, chứ Ho-yoon hyung cứ lườm em dữ lắm luôn~.”

Tôi nhìn cậu ta một lúc, rồi buông ra một câu cộc lốc:

“Vậy đó, Kang I-chae. Rốt cuộc là kết luận của cậu là gì?”

“……”

Đó chính là câu thoại của nó trong tập 6 Rising Rookies khi làm mentor. I-chae giật nhẹ lông mày rồi lầm bầm: “Bởi vậy mới ghét người nhớ dai.”

“Đúng vậy, anh nhớ dai lắm. Cho nên khỏi lo, anh sẽ trả thù.”

Người nhớ dai sẽ không bao giờ quên cả mối thù nhỏ nhất. Và tôi lại là kẻ cực kỳ nhỏ nhen.



PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 417: vô tình triệu hồi thỏ Lucifer
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...