PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 398
[Ha, Seo Ho-yoon chết tiệt… Seong Ji-won, khuôn mặt điên rồ thật…….] [Sao cứ mỗi lần đi Nhật lại đột nhiên trông u sầu hơn và đẹp trai hơn vậy chứ…
Vì đó là quy luật bất biến của idol mà… Đến lúc rời khỏi tay tôi thì tự nhiên lại trở nên đẹp đẽ hơn…
Chỉ vài tuần nữa là họ sẽ quay lại mà….
‘Trả lại bảo vật quốc gia’]
Ngày thứ hai sau khi The Dawn đến Nhật Bản.
THE DAWN – MV Bình minh rực rỡ của chúng ta (phiên bản tiếng Nhật)
Cứ như thể họ đã đoán trước được sự hỗn loạn trong fandom sắp bùng nổ, MV phiên bản tiếng Nhật của Bình minh rực rỡ của chúng ta đã được tung ra đúng vào thời điểm thích hợp.
[Cuối cùng cũng ra rồi!!!!] [Uchanse! Uchanse! Uchanse! Thì thầm niềm tin với tôi, như lời hứa cậu đã trao! Can you hold me, ôm tôi thật chặt!] [Bắt đầu chuỗi huyền thoại ba phát liên tiếp của năm nay… Uchanse…] [Họ quay MV mới cho bản Nhật luôn kìa, tôi còn tưởng sẽ chỉ lấy bản cũ chứ] [Tôi thật sự rất muốn thấy Bình minh rực rỡ của chúng ta với tóc đen của Seo Ho-yoon. Cảm ơn…. Cảm ơn…. Cảm ơn….]
Khi quảng bá Bình minh rực rỡ của chúng ta, Seo Ho-yoon đã từ bỏ mái tóc đen quen thuộc để nhuộm thành màu xám tro ánh bạc, với phần đuôi tóc phớt tím. Tất nhiên, tạo hình đó cũng rất đỉnh, nhưng việc giờ đây anh lại xuất hiện với mái tóc đen ánh xanh đậm, tạo nên một dấu ấn mới đáng lưu giữ mãi mãi, đã khiến người hâm mộ vô cùng mãn nguyện.
[Ha, no căng bụng luôn…] [Cảm ơn vì bữa tiệc thịnh soạn này.]
Sau khi tua đi tua lại MV không biết bao nhiêu lần, nghiền ngẫm, nhai ngấu nghiến, thậm chí gần như có thể học thuộc cả lời tiếng Nhật, đến lúc Noeul định hướng sự chú ý sang thứ khác thì—
[SPECIAL] THE DAWN ( ) – ‘Superhero’ Band Live Session
[A, chết tiệt…]
Một đoạn video live session bất ngờ của Superhero, một ca khúc trong album, đã được đăng lên kênh YouTube chính thức của The Dawn.
[Cái gì đây? Khoan… cái gì?!!!] [Điên thật rồi chứ còn gì nữa!!!!!!!!] [Phiên bản band live của ca khúc tiếng Nhật á?!?!?!]
Ngay khi bấm phát, khung cảnh trên một tòa nhà cao tầng với ánh hoàng hôn đỏ rực bao trùm hiện ra.
[Ôi trời, bầu trời này trông quen quá… Có lẽ họ đã quay sẵn ở Seoul, vì chắc chẳng có thời gian quay bên Nhật đâu…!!] [Khoan, có phải đây là sân thượng tòa nhà WH không? Làm sao cậu nhận ra được điều này chứ
Haha, lộ danh phận otaku của WH rồi đấy.]
Đoạn video mở đầu với Jeong Da-jun trong chiếc hoodie rộng thùng thình và quần jeans sáng màu. Cậu xoay nhẹ dùi trống một vòng, rồi gõ vào cymbal, bắt đầu bài hát.
[Haa… mới intro thôi mà tôi đã ch** n**c miếng rồi.] [Không thể tin nổi… cảm xúc bùng nổ ngay từ những nốt đầu tiên.]
Ngay sau đó, ngón tay của Seong Ji-won khẽ lướt trên phím đàn, tiếng piano điện tử vang lên. Tiếp theo, giai điệu guitar điện của Kim Seong-hyun và Kang I-chae hòa vào, trong khi tiếng bass trầm ổn của Seo Ho-yoon len lỏi giữa các lớp âm thanh.
Chỉ cần ánh mắt ta giao nhau, tim tôi đã run rẩy, Tôi lại ngốc nghếch lắp bắp chẳng thành câu.
Dây đàn guitar điện của Kim Seong-hyun ngân dài, anh nắm lấy micro đứng, mở đầu bài hát bằng giọng trầm ấm.
Dù đôi tay có run rẩy, tôi vẫn muốn nắm lấy, Dẫu chúng ta không thể được gắn kết vào giây phút này. Can you promise again? Liệu chúng ta có thể cùng nhau biến giấc mơ thành hiện thực một lần nữa?
Bài hát mở đầu với giai điệu man mác buồn, nhưng khi đến đoạn của Jeong Da-jun, nhịp điệu lập tức chuyển sang tươi sáng, tràn đầy hy vọng.
Tôi có thể tìm thấy cậu, Dẫu giữa vô vàn người nơi ngã tư đường, Tôi vẫn sẽ nhận ra cậu!
Khi Da-jun say sưa đánh trống, có khoảnh khắc như thể ánh mắt cậu giao với người xem qua màn hình. Đột nhiên, khóe môi cậu nhếch lên, rồi bất ngờ quăng dùi trống lên không, bắt lấy một cách hoàn hảo.
Sau đó, cậu nhắm thẳng về phía ống kính, nâng dùi trống lên.
Khóa chặt ánh nhìn!
Cùng lúc, Seong Ji-won khẽ gật đầu theo nhịp, hòa quyện cùng giai điệu của đàn điện, làm giàu thêm sắc thái của bài hát.
Mặt trời phía sau The Dawn dần ngả xuống, nhuộm bầu trời với những vệt nắng cuối cùng.
Nhìn thấy ánh hoàng hôn phản chiếu trên gò má Seong Ji-won, Seo Ho-yoon khẽ mỉm cười, rồi mở lời.
I want to be your superhero, Dẫu phải lạc lối trên con đường không tên để tìm thấy cậu, tôi vẫn sẽ đi. I want to be your superhero, Kẻ bình thường như tôi, Chỉ cần vì cậu, Cũng có thể trở thành một vị anh hùng. I want to be superhero.
Ngay khi phần điệp khúc kết thúc, Kang I-chae bước vào đoạn solo guitar điện của mình.
Gi-i-i-ing—.
Sau màn trình diễn điêu luyện, I-chae bất ngờ gỡ bỏ cây guitar điện khỏi vai, nắm lấy micro của Seo Ho-yoon.
Tôi đã cố gắng chưa đủ, Hay là thời điểm không thích hợp?
Seo Ho-yoon nhìn cô với ánh mắt đầy ngạc nhiên, như thể không thể tin được chuyện đang xảy ra.
Trong khi đó, I-chae chỉ cười tinh nghịch, tạo dáng trái tim bằng ngón tay, rồi tiếp tục rap.
Đừng nói những lời khiến tôi đau lòng, Cũng đừng buông ra những câu thiếu chắc chắn. Bất kể điều kiện hay tình huống nào, tôi cũng sẽ vượt qua tất cả. I want to be your superhero.
Chứng kiến màn tương tác giữa hai người, Kim Seong-hyun bật cười sảng khoái.
Nói lời tạm biệt một cách sảng khoái vẫn còn quá sớm
Giọng hát trong trẻo của Seong Ji-won vút cao trên nền tiếng piano trong trẻo.
I want to be your superhero Dù phải lang thang trên những con đường xa lạ để tìm em cũng không sao I want to be your superhero Từ một người bình thường Vì em, tôi sẽ trở thành một anh hùng có thể làm mọi thứ I want to be superhero
Ngay sau đó, chất giọng trung trầm, hơi thô nhưng đầy mộc mạc của Seo Ho-yoon vang lên, hòa quyện thành một bản hòa âm tuyệt vời.
Những giấc mơ mà chúng ta đã vẽ nên phía sau cánh gà
Màn hình chuyển cảnh, quay quanh THE DAWN từ trung tâm theo một vòng tròn.
Lần này, âm thanh của cây guitar điện do Kim Seong-hyun chơi đã trở thành tâm điểm của bản nhạc.
Màu sắc của em đã nhuộm lên tôi – một kẻ vốn chỉ toàn những sắc thái đơn điệu
Chiếc dùi trống được tung lên cao lấp lánh dưới ánh hoàng hôn rồi rơi xuống, cùng lúc đó Jeong Da-jun cũng khẽ lắc đầu.
Đôi tay của Seong Ji-won lướt nhanh trên phím đàn, và những ngón tay của Kang I-chae—vốn đã khoác lại cây guitar điện lên vai—cũng linh hoạt lướt qua các hợp âm.
Hòa vào ánh hoàng hôn, em đang thắp sáng cả thế giới này
Giọt mồ hôi đọng trên cằm Seo Ho-yoon nhỏ xuống, rơi trên cây bass đang rung lên mãnh liệt. Cùng lúc đó, Kim Seong-hyun đánh một cú mạnh lên dây đàn bằng chiếc pick của mình.
You know what I will say….
Khoảnh khắc tất cả âm thanh dường như biến mất, một sự tĩnh lặng bao trùm không gian.
Kim Seong-hyun nở một nụ cười, để lộ chiếc má lúm sâu hoắm trên má.
I will be your superhero!
.
.
.
“Đau quá.”
Vừa đặt chân đến Nhật Bản, nhóm đã ngay lập tức lao vào luyện tập cho màn trình diễn live của “Superhero.” Và đến sáng nay, sau khi hoàn thành buổi ghi hình phát sóng trực tiếp lúc 7 giờ, cuối cùng họ mới có một chút thời gian nghỉ ngơi.
Seong Ji-won và Kang I-chae dường như rất hợp nhau khi chơi nhạc cụ, nên lúc này hai người vẫn đang hứng khởi gõ gõ trong phòng khác.
Jeong Da-jun thì vừa ra ngoài nói sẽ ghé cửa hàng tiện lợi một lát.
Nằm dài trên sofa, tôi nhìn xuống đôi tay đầy vết phồng rộp của mình—chúng đã vỡ ra, sưng đỏ, thậm chí có chỗ còn đọng máu. Có lẽ vì đã lâu không chơi bass nên tôi mới bị như vậy.
“Ê, Seo Ho-yoon, tay cậu vẫn chưa ổn à?”
Kim Seong-hyun ló đầu vào qua khe cửa mở và ném cho tôi một chiếc khăn. Tôi không trả lời, chỉ lẳng lặng đón lấy nó.
“Có cần băng lại không? Nhưng thế cũng không ăn thua đâu. Có muốn đi bệnh viện không?”
“Đừng làm quá lên. Chuyện này chẳng đáng gì cả.”
Ý tưởng biểu diễn live ca khúc trong album theo phong cách ban nhạc là do Lee Ji-hyun đề xuất.
“Đã thử theo phong cách ban nhạc tuổi teen của Mỹ rồi, vậy cũng nên tái hiện lại không khí thanh xuân của Nhật Bản chứ.”
Vậy nên, các thành viên của THE DAWN—những người đã lâu không cầm nhạc cụ—bị “ném” vào thử thách này với thời gian chuẩn bị chỉ vỏn vẹn một tuần.
Đối với những người như Kang I-chae, người có thể chơi hầu hết các loại nhạc cụ, hoặc Seong Ji-won, người thành thạo piano như một chuyên gia, thì có lẽ chẳng khó khăn gì.
[Idol K-pop với màn debut tại Nhật Bản điển hình>] [Đây có thực sự là màn biểu diễn live vào 7 giờ sáng không vậy>] [Tay của Kim Seong-hyun cận cảnh có thể thấy chai sạn vì tập luyện….>]
Nhìn thấy phản hồi tích cực, những vất vả cũng chẳng còn cảm thấy quá tệ nữa.
[Chẳng biết phần chơi nhạc thế nào, nhưng vocal live đỉnh vãi Nhìn mặt mấy khách mời không mong đợi gì mà bất ngờ kìa] [Có ai hát nổi bài này vào 7 giờ sáng không vậy?.... Đám này chắc phải luyện tập ghê lắm] [Cái người tóc đỏ này điên thật… chơi guitar điện đỉnh quá;;;] [Người qua đường chơi guitar điện nghiệp dư Xin phép tiếp tục lướt qua]
Sau khi xem bình luận trên YouTube, tôi chuyển sang mạng xã hội, nơi cũng tràn ngập những lời khen ngợi.
[Jeong Da-jun hồi 2 năm trước còn trông như chỉ giả vờ chơi trống thôi mà bây giờ…. ] [Kang I-chae chơi guitar điện quá đỉnh… Những người khác vẫn còn đôi chút vụng về, nhưng Kang I-chae và Seong Ji-won thì ở một đẳng cấp khác… Quá đỉnh…] [Đột nhiên ganh tị với hoàng hôn ở Nhật… M* nó…. Làm ơn hãy tổ chức live band theo phong cách Nhật Bản tại Hàn Quốc nữa đi…] [Bắt được vibe rồi đó……~^^ Tôi thật sự muốn bình tĩnh chấp nhận chuyện này, nhưng chết tiệt] [Trả THE DAWN lại đây ngay lập tức Trở về nước ngay đi]
Tôi tắt điện thoại và ném chiếc khăn xuống sàn.
Kim Seong-hyun, dù tôi đã nói là không sao, vẫn đang bới tung vali của mình. Tôi đưa chân đẩy nhẹ anh một cái và hỏi:
“Này, dạo này anh có nói chuyện với Jeong Da-jun không?”
“Jeong Da-jun? Ý cậu là vì Jeong Won-ha à?”
Thật là thoải mái khi nói chuyện với một người tinh ý.
Tôi nhướn mày ra hiệu, Kim Seong-hyun đang liếc nhìn tôi thì khẽ nghiêng đầu.
“Không rõ lắm, nhưng với anh thì không có gì đặc biệt cả.”
“Hmm…….”
"À, có chút kỳ lạ là, sau chuyện đó, tớ nghe nói Da-jun cũng bị quản lý nhắc nhở, nên tôi đã đến kiểm tra xem em ấy có ổn không."
"Ừ."
"Nhưng, em ấy trông rất bình thường. Không, ý tôi không phải chuyện đó kỳ lạ. Chỉ là em ấy cứ lẩm bẩm một mình, kiểu như ‘giờ mình cũng thấy sợ chính mình’ hay gì đó..."
Cái kiểu "Con rồng bóng tối trong tay phải của ta" này, chẳng khác nào hội chứng tuổi teen cấp hai.
Dù suy nghĩ thế nào, chuyện này cũng có gì đó đáng ngờ.
Dù đã trưởng thành hơn và cứng cỏi hơn, nhưng bản chất của Jeong Da-jun vẫn không thay đổi. Nếu bị quản lý mắng, lẽ ra cậu nhóc đã chạy đến chỗ các thành viên, than thở rằng mình chẳng làm gì sai, rồi mè nheo một hồi mới đúng.
"Chắc chắn đang giấu gì đó."
Đang do dự xem nên xử lý thế nào vì dù có để yên cũng chẳng có vấn đề gì to tát, thì...
"Em về rồi đây!"
Giọng nói đầy năng lượng của Da-jun vang lên.
Tôi vươn cổ nhìn ra ngoài thì thấy cậu nhóc đang bước vào, hai tay đầy ắp túi bánh kẹo mua từ cửa hàng tiện lợi.
"Ho-yoon hyung, anh muốn ăn cái này không? Trên đường về em thử một chút rồi, nó ngọt đến mức lưỡi tê luôn! Đúng kiểu anh thích đấy!"
Cậu ấy quăng mấy túi đồ lên bàn, lấy ra một hộp nhỏ rồi tiến lại gần, đột ngột chìa ra trước mặt tôi. Chỉ cần tôi không nhận, cậu nhóc lập tức làm bộ sẽ tự ăn mất, thậm chí còn giả vờ nuốt chửng cả cái hộp chưa bóc vỏ.
Tôi ngồi dậy ngay ngắn và gọi cậu nhóc.
"Em út."
Sau đó, tôi vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh. Da-jun lập tức im bặt.
Đúng lúc đó, Kim Seong-hyun ho một tiếng rõ to rồi ra hiệu gì đó cho Da-jun.
"Khụ khụ! Da-jun! Chẳng phải EM bảo phải gọi điện cho bố mẹ sao?"
"À à! À! Ừm, đúng rồi! EM phải gọi!"
Đừng hòng.
"Bây giờ còn sớm lắm, chưa phải giờ ăn trưa đâu. Cứ gọi sau đi."
"..."
"..."
"Thế cái này ngon lắm hả?"
Tôi nở một nụ cười ngọt ngào hơn bao giờ hết.
Da-jun trưng ra vẻ mặt như muốn cầu cứu, quay sang nhìn Seong-hyun đầy tha thiết, nhưng anh chỉ lắc đầu, ra vẻ “muộn rồi".
Quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt của cậu, tôi nhận lấy chiếc hộp.
"EM ÚT của chúng ta mua đồ ăn cho anh, cảm động thật đấy."
Bên trong là một hộp pudding. Tôi dùng chiếc thìa nhỏ đi kèm, xúc một muỗng lớn rồi đưa lên cao.
"Nào, a~ mở miệng ra nào."
Nhưng Da-jun không nhúc nhích.
Tôi hạ nụ cười xuống, sắc mặt đột nhiên lạnh đi.
"Không làm à?"
"...A- Aaaang!"
Dù run rẩy nhưng cậu ấy vẫn há miệng ngoan ngoãn. Tôi cho cậu NHÓC ăn thêm vài miếng nữa rồi nhét cả thìa vào miệng cậu, sau đó đứng dậy.
"...Vẫn còn thời gian trước lịch trình tiếp theo đúng không? Anh đi nghỉ chút đây."
"Ờ, đi đi, nhanh lên, đi đi!"
Kim Seong-hyun, mặt mũi tái nhợt, lập tức đẩy lưng tôi, sợ bị vạ lây.
Khi tôi chậm rãi rời đi, tiếng thì thầm khe khẽ vang lên phía sau.
"Bên trong má em ổn chứ? Da-jun, em làm gì sai với Ho-yoon à? Sao cậu ấy lại cà khịa thế? Đâm em bằng thìa luôn kìa..."
"Ư ư, chỗ này đau quá…"
Tôi để họ lại phía sau và bước vào căn phòng trống gần đó.
"Giờ thì, mình bắt đầu hiểu được rồi."
Thử chọc ngoáy một chút, tôi đã có câu trả lời chắc chắn.
Với tính cách của Da-jun, nếu tôi đối xử tốt bất thường, cậu lẽ ra phải nổi da gà và đề phòng mới đúng. Thế mà giờ lại trông như một chú cún nhỏ, mắt lấm lét nhìn quanh, chẳng khác nào vừa làm loạn cả căn nhà.
Nói cách khác, cậu nhóc chắc chắn đã làm chuyện gì đó sai.
"Vậy là không chỉ Jeong Won-ha động vào cậu ấy."
Dù thế nào cũng được, tôi đều có thể hiểu.
Chỉ không rõ... tại sao phải nói dối?
Nằm dài trên giường, nhìn trần nhà, tôi lại nhớ đến bộ dạng rối rắm của Da-jun, rồi bất giác bật cười.
"Lớn rồi đấy nhỉ, nhóc con."
Được thôi. Để xem cậu sẽ làm gì tiếp theo.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
