PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 385: Phòng Nhịn Cười
Khi Seo Ho-yoon trong bộ đồ ngụy trang xuất hiện tại sân chơi trò chơi bắn súng sơn, thì Kang I-chae – người từng tuyên bố sẽ cản trở anh – lại đang càn quét loạt minigame ở một nơi khác.
Thử thách cảm âm của bạn – Phòng tuyệt đối cảm âm
※Chỉ dành cho 1 người
Nhiệm vụ này diễn ra tại phòng luyện thanh trong trụ sở mới của WH Entertainment.
Khi nhân viên sản xuất bấm phím đàn phía sau tấm rèm, Kang I-chae đưa tay lên chống cằm, hơi nhíu mày.
“F#, F, G, B, C.”
[Ủa] [Đừng nói là… ê đừng đùa chứ…]
Trong khi Kang I-chae ung dung chờ xác nhận kết quả, sự xôn xao của ê-kíp vang lên như nhạc nền phía sau.
“Chính xác rồi ạ.”
Theo quy tắc, nếu đoán đúng sau khi nghe một hoặc hai phím, sẽ được cộng điểm thưởng.
Nhưng vì Kang I-chae trả lời quá dễ dàng, độ khó liên tục được nâng lên, cho đến khi nhân viên sản xuất phải bấm nhiều phím cùng lúc.
[Cái quái gì vậy] [Tôi là tôi úp cái bàn luôn rồi đấy, thật sự] [Cái này đoán kiểu gì chứ;;]
“…cái này là gì đây?”
Âm điệu trở nên rõ ràng khó nhằn, giọng người đặt câu hỏi cũng trở nên dè dặt. Nhưng khoé môi của Kang I-chae cong lên đầy tinh quái.
“I-chae, I-chae, B, E, F#, A, B.”
Cậu đọc trôi chảy từng nốt, rồi cố ý ngừng một chút, kéo dài câu trả lời như để tăng thêm kịch tính.
“Ừm, F#, A, E, A… rồi D?”
Không sai một ly.
Ngay khoảnh khắc đó, hình ảnh em út Jeong Da-jun đang vất vả trong Phòng tuyệt đối cảm âm được chèn vào. Với một phím đàn thì Da-jun không sai, nhưng khi tăng lên hai ba nốt thì cậu như đính kèm dấu hỏi trong đầu, loay hoay chẳng biết lối nào mà lần.
[Trời ơi Da-jun dễ thương muốn xỉu] [Nhưng Kang I-chae làm sao mà đoán được thế này trời ] [Tự dưng thấy tự hào vì nhóm có nhạc sĩ ghê gớm vậy ]
Kang I-chae nhận 1 điểm từ ban tổ chức và 1 điểm tham gia, tổng cộng 2 điểm
“Cảm ơn nha~!”
Kang I-chae tươi cười rạng rỡ, nhận lấy mảnh giấy từ ban tổ chức rồi kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa, khẽ phất qua một lần, sau đó bước ngay sang phòng kế bên.
Chỉ cần tận hưởng – Phòng Macao
Có ba bàn chơi, mỗi bàn đều có người mặc vest đứng chờ. Kang I-chae tiến đến bàn gần nhất và ngồi xuống. Nhà cái phụ trách bàn xì dách mỉm cười.
“Check.”
Tay nghề điêu luyện.
“Raise.” (thêm)
Gương mặt lạnh tanh không biểu cảm.
“All in.” (hết tất)
Không do dự, đặt cược đầy gan dạ.
Không phải idol, mà là thần bài tái xuất?
Kang I-chae dễ dàng quét sạch hai bàn trong chớp mắt, khiến ê-kíp há hốc mồm. Cậu bật cười xởi lởi:
“Ê hê, vẫn chưa kết thúc mà. Đừng tiếc nha. Tôi đặt toàn bộ số điểm của mình đấy, nếu tôi thắng thì đổi thành cộng thêm 2 điểm nữa, được chứ?”
“…Được.”
Và hiển nhiên, chiến thắng tuyệt đối tiếp tục gọi tên Kang I-chae.
Kang I-chae nhận thêm 2 điểm thưởng và 1 điểm tham gia, tổng cộng 3 điểm
Tổng điểm hiện tại: 7 điểm
[Kang I-chae là thánh rồi….] [Cậu ấy làm idol chi nữa? Sang Macao sống là đúng rồi] [Đây là phòng thiết kế riêng cho I-chae chứ còn gì]
Thắng liên tiếp xì dách (đấu tay đôi với nhà cái), bài xì tố (có ban tổ chức tham gia) và cuối cùng là mặt trước mặt sau, Kang I-chae búng một đồng chip lên không rồi bắt lại, khóe môi nhếch cao.
“Cảm ơn nha~ăng.”
[Sao từ nãy tới giờ Kang I-chae chơi cứ như đang ăn thua đủ vậy trời, có khi nào người đứng đầu thực sự là cậu ta không?]
[Thật sự Seong-hyeon có leo lên hạng 1 được không? Lần này tin được không?
Bạn có phải là người tin vào Waterman không đấy, con người ơi…]
Không biết mấy người kia đang xì xào gì, Kang I-chae vừa huýt sáo vừa tiến đến địa điểm nhiệm vụ tiếp theo.
Sau khi đi dọc hành lang, rẽ qua vài ngã, cậu đến nơi vốn là phòng giám sát của WH Entertainment. Vừa bước vào, đã thấy hai chiếc ghế sofa đơn to tướng. Trên tường phía trước là màn chiếu của máy chiếu.
Cứ tưởng như thường lệ sẽ vào game ngay, nhưng Kang I-chae chỉ ngả người lên ghế rồi rút điện thoại ra.
“…Kang I-chae, không bắt đầu à?”
“Ừm, đợi chút đã.”
Dù bị tổ chế hỏi, việc duy nhất Kang I-chae làm là gõ tin nhắn liên tục vào đâu đó và nhướng mày lên một cách lười biếng.
“Chắc chắn sẽ đến đây sớm thôi mà.”
Tích tắc, tích tắc. Khi tiếng kim giây xuyên qua sự im lặng như thể báo hiệu thời gian trôi qua, cuối cùng cánh cửa cũng lại mở ra.
Máy quay lia từ dưới lên, chầm chậm ghi lại người vừa xuất hiện. Một người đàn ông mặc quần jogger đen với nhiều túi, đi giày thể thao chunky, mặc áo cổ lọ đen bên trong — má và cằm anh ướt đẫm mồ hôi.
“Yo.”
Chàng hotboy mặc bộ ngụy trang xuất hiện!
[Đệch, giá mà lúc nãy cũng mặc thế này thì tốt biết mấy]
[Chuẩn đấy!!!! Tức chết mất!!!!!!!!!!]
Không hề hay biết cơn giận dữ của các fan vì bị "chặn đường tạo meme đẹp trai của con mình", Seo Ho-yoon hất mái tóc ướt mồ hôi ra sau rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế trống cạnh Kang I-chae.
Kang I-chae nheo mắt, bịt mũi bằng ngón trỏ và nhăn mặt lại.
“Mùi lá khô.”
[Kang I-chae có giác quan động vật hả, sao biết được vậy trời ]
[Đoán đúng mùi lá khô mà lại không nhận ra cậu ta mặc gì…
Ờ thì, tất nhiên là không biết rồi]
“Sao cậu không tới chơi sinh tồn?”
“Bận kiếm điểm chứ gì nữa.”
“Tiếc ghê.”
Tân binh may mắn tránh được đòn bắn tỉa của lính xuất ngũ.
Cả hai mỉm cười giả tạo khi dò xét đối phương. Rồi Kang I-chae là người khơi mào trước.
“Ho-yoon hyung, chuẩn bị làm nô lệ hai tuần chưa?”
“Vậy còn em, sẵn sàng bị Kim Seong-hyun hôn chưa?”
“Ha ha ha! Em á? Không phải anh à?”
Lời lẽ qua lại nghe thì nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt chạm nhau như tóe lửa thật sự.
Trong khi tổ chế len lén quan sát bầu không khí, họ cẩn trọng lên tiếng.
“…—Vậy thì chúng ta bắt đầu nhé.”
Hãy giữ vẻ mặt lạnh như tiền – Phòng Nhịn Cười
※Dành cho một hoặc nhiều người
Khi xem đoạn video “The Dawn” do tổ chế phát, nếu cười hoặc xấu hổ là thất bại. Dù có xem gì đi nữa cũng phải giữ mặt lạnh!
Tham gia một mình: nếu nhịn được đến hết video thì được 1 điểm tham gia.
[Thềchưa coi mà đã buồn cười rồi, tui xin đầu hàng luôn]
[Kang I-chae chắc chắn không nhịn được đâu, từng fail vì nhìn thấy Jung Da-jun mà
Chuẩn, I-chae sống vui vẻ lắm nên nhịn cười đâu dễ~]
Seo Ho-yoon vẫn còn cảm thấy khó chịu ở đầu nên gãi đầu liên tục, còn Kang I-chae thì chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình. Rồi video đầu tiên bắt đầu.
Một chương trình talkshow học đường, với chủ đề tranh ngôi bá đạo trường học trong bộ đồng phục học sinh.
Đây là câu chuyện sốc có thật tui từng trải, nhưng lần này không phải tui đâu, mà là anh Ho-woo-hoo đấy.
Ngay sau đó là chương trình mà Kang I-chae từng vạch trần “vết nhơ huyền thoại” của Seo Ho-yoon.
Anh Ho-yoon đang tập aegyo.
-Niga sarangseureowo~ simgakae~
Trên màn hình là hình ảnh Seo Ho-yoon vùi mặt xuống bàn, chỉ để lộ đôi tai đỏ bừng như muốn chết cho rồi.
[Trời ơi~~ nhớ quá nhớ~~]
[Không ngờ Seo Ho-yoon từng có giai đoạn này, nghe như truyền thuyết đô thị ấy]
[Ahhh lúc đó cute dã man biểu cảm bị hiện thực tát thẳng mặt khi đang cố làm aegyo thật sự quá đáng yêu]
Cảnh quay chuyển sang cận mặt của cả Seo Ho-yoon và Kang I-chae đang xem chương trình.
“…….”
“…….”
Cả hai đều lạnh như băng.
Kang I-chae chống cằm bằng tay phải, khuôn mặt không hề có cảm xúc khi nhìn về phía trước. Seo Ho-yoon cũng khoanh tay và chỉ bình tĩnh quan sát màn hình.
[Xin lỗi…]
[Tui cười rồi, xin lỗi…]
Cảm nhận được sự căng thẳng lạ lùng, tổ chế quyết định tung đòn quyết định.
-Ho-yoon à, cậu là đồ ngốc à? cậu định bắt tôi chờ bao lâu nữa?
Đoạn trích từ FNL – thời kỳ hoàng kim của “Seo Ho-yoon-bệnh” và “Kang I-chae-bệnh”.
Trên màn hình là cảnh Seo Ho-yoon nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen của Seong Ji-won – người đang ngồi trên giường và “nhiễm bệnh” Seo Ho-yoon.
-Tôi phải chờ cậu bao lâu nữa hả?
-Chờ đến khi đèn giao thông đổi 200 lần…
[Trời ơi đoạn này của “bệnh” Seo Ho-yoon cũng bá đạo lắm]
[Kang I-chae 100% sẽ cười, thời kỳ “bệnh” Kang I-chae còn cuồng hơn ai hết cơ mà]
Nhưng ở cảnh tiếp theo…
“…….”
“…….”
Không ai nhúc nhích lấy 1mm trên gương mặt.
[Xin lỗi, thật lòng xin lỗi]
[Đây không còn là trò nhịn cười nữa rồi
Tôi cảm giác mình như đứa con đang bị bố mẹ lạnh lùng quan sát]
[Làm ơn cho tôi ra khỏi cái phòng này đi]
Phòng Nhịn Cười này… xem ra sẽ không dễ gì kết thúc.
Dòng phụ đề xuất hiện dưới hai người vẫn nhìn thẳng màn hình không chớp mắt:
Vâng, huynh huynh à…
Sau vài lần video thay đổi mà không hề có bất kỳ phản ứng nào, Kang I-chae là người lên tiếng trước.
“…Anh à, lúc bị em bắt gặp đang tập aegyo trong phòng tập, thật ra là thấy xấu hổ đúng không?”
Seo Ho-yoon vẫn nhìn thẳng phía trước, đáp lại với vẻ thờ ơ.
“Ppuing ppuing?”
“…….”
[Không có tí tác dụng nào] [ tức điên mất ]
Sau đó, anh ngả người ra sau, tựa lưng sâu vào ghế và thêm một câu:
“Kang I-chae, thứ hạng trên game của cậu dạo này cứ tụt dần đấy.”
“Cái đó chỉ là acc phụ chơi cho vui thôi.”
“Acc chính cũng tụt mà.”
“…C-cái đó cũng là chơi vui thôi mà.”
[Phản ứng của Kang I-chae hơi chậm một nhịp đấy]
Lúc đó, môi của Seo Ho-yoon khẽ nhếch lên thành một nụ cười:
“Cái đó là tại anh đấy.”
“……?”
“Cậu từng bị tắt điện giữa lúc đang leo rank Iriks đúng không?”
“…Anh đang nói đến trận cuối của trận thăng hạng?”
Đôi mắt Kang I-chae khẽ liếc về phía Seo Ho-yoon nhưng rồi dừng lại. Biểu cảm của cậu sắc lạnh và gay gắt, còn Seo Ho-yoon vẫn chỉ bình thản.
“Anh đã rút rồi cắm lại ổ điện.”
“Gì cơ?! …Tại sao?”
“Làm anh thì phải giúp em trai phòng ngừa nghiện game chứ.”
[Chế độ giới hạn giờ chơi - bản Seo Ho-yoon]
Nghe âm thanh run rẩy của cả quỷ dữ vì sự độc ác quá mức, lông mày Kang I-chae giật nhẹ:
“…Anh biết cổ phiếu anh ma dạo này sụt thê thảm đúng không. App chứng khoán anh mấy nay trông nguy hiểm lắm đấy.”
“Biết chứ. Nhưng anh thích màu xanh.”
“Chà, nhưng tóc em là màu đỏ mà?”
“Chính vì thế đấy.”
Phản ứng bình thản của Seo Ho-yoon khiến gương mặt Kang I-chae càng lạnh hơn.
“Thế nếu em nhuộm tóc màu xanh thì sao?”
“Chắc anh sẽ lại thích màu đỏ.”
[Cái cuộc chiến này là cái gì vậy…] [Không còn là trò nhịn cười nữa, đây là trận chiến nói nhảm thì đúng hơn]
Có vẻ mặt cậu sắp nhăn nhó, Kang I-chae khẽ lấy tay xoa miệng rồi thở dài một tiếng.
“Chỉ cần khen là hợp với gì đó thì có khó gì đâu?”
Trên màn hình máy chiếu đang phát cảnh trong tập "The Dawn Company", nơi Seo Ho-yoon cáu gắt vì Kang I-chae cứ đòi đi ăn naengmyeon.
“Khen người ta một lần thôi mà cũng khó đến vậy sao.”
“……”
[Nghe giống đùa vậy thôi nhưng chắc cậu ấy buồn thật đấy] [Nếu là thật thì mình chắc đã khóc rồi Khi Seong Ji-won và Kang I-chae bắt chước Seo Ho-yoon cũng mỗi người lại nghe ra khác nhau cơ mà]
Dù chẳng quan tâm gì đến video nữa, Kang I-chae vẫn kiên quyết nhìn thẳng màn hình mà nói.
Lúc đó, Seo Ho-yoon – người từ nãy đến giờ không động đậy gì – bất ngờ quay đầu sang một cách nhẹ nhàng hơn mong đợi.
“Này.”
“Gì?”
“Cậu mà nếu tôi khen trực tiếp thì đâu có tin.”
“…Em á?”
Kang I-chae cau mày như thể có cái đinh ba giữa trán, quay đầu nhìn Seo Ho-yoon muộn một nhịp.
“Với lại, lý do tôi keo kiệt lời khen là vì anh kỳ vọng vào cậu nhiều đấy. Cậu cũng biết mà.”
“……”
“tôi càng kỳ vọng vào ai, lại càng đối xử tệ hơn.”
Seo Ho-yoon khẽ cười.
“Nếu cậu không thích thì tôi dừng nhé?”
Kang I-chae chớp mắt ngạc nhiên, rồi khi đang định trả lời thì phía sản xuất đã lên tiếng trước:
“Seo Ho-yoon, anh cười nên bị loại.”
“Vâng.”
Seo Ho-yoon đứng dậy mà không có chút do dự nào, rảo bước rời khỏi phòng. Kang I-chae, người đang ngơ ngác nhìn theo, bĩu môi chậm một nhịp rồi cũng đứng dậy.
Kang I-chae nhận 1 điểm cộng và 1 điểm tham gia, tổng cộng 2 điểm.
Hiện tại Kang I-chae có 9 điểm.
Trên màn hình hiện lên kết quả đánh giá của mini game lần này cùng số điểm hiện tại của Kang I-chae.
“…Nực cười thật đấy?”
Đưa tay xoa trán, Kang I-chae lẩm bẩm, giọng thật của cậu lộ ra mà cậu chẳng nhận ra.
“Không cười mà cũng không thèm biện minh, lặng lẽ bỏ đi luôn. Cái đó không phải ngầu đâu nhé? Hư cấu quá. Đúng không?”
Vừa càu nhàu như đang than thở, Kang I-chae vừa rút một mảnh giấy nhiệm vụ từ tổ sản xuất, kiểm tra địa điểm xong thì bĩu môi, bật loa ngoài gọi cho người được lưu là “mandu nước”.
[Vì sao. Có chuyện gì.]
Không lâu sau, một giọng nói cảnh giác vang lên.
“Anh Seong-hyun ~”
[…Gì, gì vậy. Kang I-chae, cậu sao thế?]
“Làm nhiệm vụ chung đi. Cho em ngồi sau xe đạp đi.”
Giọng điệu đầy mè nheo khiến đầu dây bên kia im lặng mất một lúc vì bối rối, rồi cuối cùng, câu trả lời mang đúng phong cách trưởng nhóm The Dawn vang lên:
[…Có chuyện gì với cậu thế?]
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
