PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 377: Đứa em dọn hậu quả
Đồng tử giãn to của Kang I-chae ánh lên một cái nhìn lạnh buốt.
“Ho-yoon hyung dọn nhà lúc nào mà tụi em không biết gì luôn đấy.”
Còn cậu ta thì sao lại ở đây?
Căn hộ của Min Ji-hun nổi tiếng vì an ninh nghiêm ngặt. Khách bên ngoài không có sự cho phép của cư dân là tuyệt đối không thể vào được từ cổng chính.
Không phải tôi chọn nơi này một cách ngẫu nhiên.
Giống như một chương trình bị treo, các suy nghĩ trong đầu không thể kết nối trơn tru. Tôi chỉ biết nhìn Kang I-chae bước qua mình, ngồi vắt chân trên ghế sofa.
“Sao đứng như tượng thế. Để em đỡ dậy nhé?”
Nghe giọng điệu của Kang I-chae khẽ vặn vẹo kỳ lạ, tôi nhắm mắt lại thật chặt rồi từ từ mở ra.
‘…Chết mẹ rồi, chết tiệt. Nó đến đây làm cái quái gì.’
Cố gắng ra vẻ bình tĩnh, tôi gượng dậy đi về phía bếp dù mắt mũi vẫn còn quay cuồng. Khi mở tủ lạnh lấy chai nước, tay tôi run lên. Khẽ siết tay lại để trấn tĩnh, tôi liếc về phía Kang I-chae.
Cậu ta nghiêng đầu, như đang đếm từng giây, dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên tay vịn sofa từng nhịp một.
‘Sao nó biết vị trí của mình? Bám đuôi à?’
Nhưng rõ ràng khi chia tay ở công ty, tôi đã xác nhận các thành viên đều rời đi trước. Hơn nữa, trang phục của Kang I-chae cũng khác lúc đó.
Tôi uống một ngụm nước rồi đặt chai lên bàn, hỏi bằng giọng dửng dưng:
“…Sao cậu biết mật khẩu?”
Ngón tay của Kang I-chae dừng lại.
Cậu ta nghiêng đầu làm bộ ngây thơ:
“Tiền bối Min Ji-hun đã nhiệt tình nói cho tôi biết đó.”
Phải rồi. Ngoài hắn ra thì còn ai nữa.
Cái tên chết tiệt không biết nghĩa khí là gì.
Tôi cố nuốt cơn giận sôi sục xuống, định tiếp tục hỏi câu kế tiếp với vẻ bình tĩnh.
“Lạ thật đấy. Vậy cậu vẫn còn liên lạc với Tiền bối Min Ji-hun à—”
“Mấy chuyện đó quan trọng à?”
Cắt ngang lời tôi, Kang I-chae cố tình đảo mắt nhìn quanh căn nhà một cách chậm rãi.
“Nhà đẹp phết. Anh chắc sống ở đây vài tuần cũng ổn đấy nhỉ?”
Tôi quyết định thử phủ nhận trước đã.
“Kang I-chae, chắc cậu hiểu lầm rồi… tôi chỉ ghé qua có việc một chút thôi.”
“Tiền bối Min Ji-hun kể hết cho tôi rồi mà. Anh đã ở đây vài tuần rồi còn gì.”
“……”
Thằng khốn chết tiệt!
Giờ tôi mới hiểu toàn bộ ý nghĩa của tin nhắn mà Min Ji-hun gửi lúc nãy.
Hắn còn nói sẽ mang cả chó theo nữa.
‘Khỉ thật, lo xử lý trước chuyện trước mắt đã.’
Tôi bắt đầu lần lại những thành tích "lẫy lừng" của Kang I-chae, kiểm tra xem có lời nào mình đã nói hôm nay vô tình chạm vào điểm nhạy cảm của nó hay không.
“Kang I-chae, chuyện đó là…”
Khi tôi đang suy nghĩ cách xử lý tình huống này, khuôn mặt của Kang I-chae nghiêng sang một bên. Mái tóc đỏ đã dài rũ xuống bên má.
“Chỉ cần nói thật đi. Tôi biết hết rồi mà.”
Đây đâu phải lần đầu cậu ta "thăm dò" như vậy.
Biết thừa ý đồ nên tôi mím chặt môi, không nói gì. Cậu ta nhún vai, tiếp lời:
“Lúc nghe tin anh Ho-jin xỉu , tôi không thấy lạ khi anh nói sẽ về nhà.”
“……”
“Nhưng nếu định bịa chuyện thì anh nên chuẩn bị kỹ hơn chút. Theo lời Ho-jin hyung thì từ lần gặp ở bệnh viện đến giờ, anh bận quá đến mức không liên lạc gì được nữa cơ.”
Ánh mắt của Kang I-chae, vốn đã chăm chăm khóa chặt lấy tôi từ đầu, giờ càng trở nên lạnh lẽo hơn.
“Sao lại nói dối mà kiểu gì cũng bị lật tẩy thế.”
Tất nhiên là tôi không thể đến gặp Seo Ho-jin được. Tôi không thể để em ấy thấy mình trong bộ dạng này.
Chủ yếu tôi nhắn tin hỏi thăm, thỉnh thoảng nếu tình trạng tốt hơn thì mới gọi điện xác nhận qua giọng nói.
Tôi khẽ thở dài.
‘Hoàn toàn mất cảnh giác rồi.’
Tôi có biết rằng Kang I-chae và em trai tôi là bạn chơi game, thỉnh thoảng có liên lạc. Tôi cũng biết nếu là lời nói dối hời hợt như thế thì kiểu gì cũng bị phát hiện sớm thôi.
Nhưng đứng trước một Seo Ho-jin đang nhắm mắt mệt mỏi, những gì tôi có thể làm cũng rất hạn chế.
Dù có quay lại thời điểm đó, tôi cũng sẽ lựa chọn như vậy.
‘…Thôi, tính sau. Bây giờ vấn đề lớn nhất là——’
Là nếu Kang I-chae nổi đoá và hoãn lịch hoạt động.
Chỉ cần cậu ta tiết lộ trên SNS hay livestream rằng thành viên nào đó đang ốm hay chính mình đang có vấn đề, là xong phim. Bằng chứng thì chỉnh sửa một cái là ra.
Người bình thường thì không dám làm đến mức đó, nhưng Kang I-chae vốn đã vượt xa cái gọi là “người thường” rồi.
‘Phải dỗ ngon dỗ ngọt cho nó đi.’
Tôi quyết định như vậy, gạt cơn đau đầu nhức nhối sang một bên rồi uống thêm ngụm nước.
“…Cậu lo lắng lắm à?”
Tôi vặn nắp chai lại, cẩn trọng bước đến gần.
“I-chae à, xin lỗi vì anh đã không nói gì trước.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đơn đặt chéo góc với chỗ của Kang I-chae. Ánh mắt của cậu ta cũng tự nhiên hướng theo tôi.
“Chỉ là, đưa ra quyết định như thế này đối với tôi cũng không dễ dàng gì đâu. tôi đã khiến các thành viên lo lắng nhiều lần rồi, nên không muốn lại làm họ lo vì chuyện chẳng đáng.”
Đó là một phần sự thật.
Kang I-chae nheo mắt như thể bảo tôi cứ tiếp tục nói đi, rồi im lặng lắng nghe.
“cậu cũng biết rõ mà, album lần này cực kỳ quan trọng với tụi mình. Cho nên—”
Với tôi, chuyện này thật sự rất cấp thiết.
Vào đúng thời điểm sống còn, nơi thành bại sẽ được định đoạt… tôi cảm thấy bên trong lỗ mũi nóng ran, rồi chất lỏng ấm nóng bắt đầu trượt xuống. Những giọt máu nhỏ tong tong rơi lên lòng bàn tay tôi vừa kịp đưa lên.
‘Chết tiệt.’
Máu mũi bắt đầu chảy ra đúng vào lúc tệ hại nhất, một cách khốn nạn.
Tôi cuống cuồng tìm giấy lau, nhưng chỉ kịp kéo áo thun lên chặn lại, rồi cố gắng tiếp lời:
“—…Cho nên, không được để chuyện gì cản trở cả. Chuyện này quan trọng với tôi.”
Tôi nhìn thẳng cậu ta, chất chứa khẩn thiết.
“Cậu hiểu được mà, đúng không?”
“……”
Kang I-chae vuốt cằm một cái rồi chậm rãi đứng lên. Cậu ta đi tới bên cạnh TV, lấy giấy lau và đưa cho tôi.
“Anh, hình như đang hiểu nhầm điều gì thì phải.”
Giọng điệu đột nhiên trở nên mềm mỏng khiến tôi ngẩng đầu bật lên. Ánh mắt hơi cong của cậu ta tạo cảm giác khó chịu kỳ lạ.
“tôi đâu có đến đây để trách móc gì anh đâu.”
“…Gì cơ?”
“Ừm, không phải là tôi không thấy buồn chút nào.”
Cậu ta ngồi lại xuống ghế, nhìn chằm chằm vào tôi rồi xé giấy ra, đặt vào tay tôi.
“tôi cũng chẳng định nói cho anh Ho-jin hay mấy anh em khác biết rằng anh đang trốn ở đây, bệnh sắp chết.”
Không hiểu cậu ta đang toan tính điều gì…
Tôi cau mày, vụng về lau máu dưới mũi. Kang I-chae mỉm cười rồi nói thêm:
“tôi chỉ đến để giúp thôi mà.”
“……”
“tôi là đứa em nghe lời như vậy đó.”
Cái quái gì đang diễn ra với tên này vậy?
Biết rõ tôi đang trong tình trạng nào, vậy mà còn có thể nói chuyện dịu dàng như thế… Kang I-chae lúc này thật lạ lẫm, gần như là xa lạ.
Tôi chưa kịp trả lời, chỉ có thể nhìn cậu ta. Kang I-chae khẽ mỉm cười.
“Anh từng nhờ tôi trước đây rồi mà, nhớ không?”
“……”
“tôi sẽ làm. Dọn dẹp hậu quả.”
Tôi căng thẳng đến mức phải gắng bám theo mạch câu chuyện đang tuột khỏi tầm kiểm soát.
Như thể hiểu rõ hoàn cảnh của tôi, Kang I-chae ngồi thoải mái gác chân lên bàn.
“Nhưng tôi không phải dạng người chỉ biết đi làm từ thiện.”
“…Muốn tôi bảo lãnh gì à?”
“Anh, có nhiều tiền hơn tôi à?”
Không cần tính toán cũng biết là không có cửa.
Dù trong lòng vô cùng bực bội, tôi vẫn giữ im lặng. Cậu ta như thể đang đưa ra một yêu cầu cực kỳ đơn giản:
“Không có gì to tát đâu. Chỉ cần sau này nhận lời giúp tôi một chuyện.”
Nhưng sống lưng tôi rợn lên một luồng ớn lạnh lạ lùng, cùng với mồ hôi rịn ra.
Không rõ là do đau đớn hay do lời nói vừa rồi của Kang I-chae. Vì người trước mặt là cậu ta, nên tôi không dễ gì mở miệng đồng ý.
“…Cái đó…”
“Ừ?”
“……”
Sau vài lần lưỡng lự, cuối cùng tôi chỉ có thể hỏi lại:
“…Là chuyện gì?”
“Lo lắng à? Không sao đâu, anh. Lúc đó nếu thấy không ổn thì từ chối cũng được mà.”
Vậy thì giờ từ chối luôn không phải xong rồi sao?
Sao phải nói kiểu vòng vo như vậy?
Ngay khi trong đầu nảy ra thắc mắc ấy—
“Sao vậy?”
Tôi thấy ánh mắt của Kang I-chae lóe sáng.
“Chuyện đó cũng không được hả?”
Cậu ta đang giả vờ bình tĩnh, nhưng không bình thường chút nào.
Tôi đã từng chứng kiến Kang I-chae mất kiểm soát không chỉ một hai lần. Vì vậy tôi quá hiểu ánh mắt đó.
‘Khốn kiếp.’
Nếu tôi từ chối thẳng thừng đề nghị này, cậu ta sẽ thật sự nổi loạn không chừng.
Tôi xoa trán đang nhức nhối, vuốt tóc mái lên, gượng gạo trả lời:
“…Được rồi. Cứ nói đi đã.”
“Tốt.”
Vẻ mặt của Kang I-chae sáng bừng lên trong chớp mắt, trông như một con mèo được cho ăn no. Cảm giác bất an trong tôi càng dâng cao.
Cậu ta dường như hài lòng vì đã nhận được câu trả lời nên đổi chủ đề.
“Mà này anh, anh có chắc sẽ ổn khi hoạt động không? Anh nghĩ lúc đó vẫn sẽ bị ốm à?”
Người bình thường đâu thể kiểm soát được tình trạng sức khỏe của mình.
Hay là đang cố gắng nhử mình đây?
“Không biết… nhưng mà dù có ốm thì vẫn phải lên sân khấu thôi.”
“Mất bao lâu thì anh sẽ khỏe lại?”
“Làm sao mà tôi biết được.”
Tôi cẩn thận đáp lại một cách bình tĩnh, để không bị cuốn theo những câu hỏi vô lý vượt ngoài lẽ thường của cậu ta.
“Vậy khi nào anh quay lại ký túc xá?”
“…Trước buổi comeback show.”
Vì đến lúc đó chắc tôi sẽ ổn thôi.
“À ha, vậy hả?”
Kang I-chae hạ chân từ bàn xuống, dựng người thẳng dậy, nở một nụ cười tinh quái.
“Vậy thì từ mai I-chae cũng sẽ đến đây mỗi ngày mới được.”
“Cái gì cơ?!”
“Có rủ anh đi bệnh viện thì anh cũng sẽ lỉnh mất thôi. Nhưng mà nếu anh bị ốm thì cũng cần người chăm bên cạnh chứ.”
“…Cái….”
“Ăn uống đầy đủ, uống thuốc đúng giờ, rồi cùng nhau cố gắng comeback thật ngầu nhé.”
“…Không, khoan đã…”
“Wow, view ở đây cũng xịn phết! Có vẻ tiền bối Min Ji-hun giàu thật đấy.”
Cậu ta nói hết những điều mình muốn rồi xoay người nhìn ra ban công, trông tự nhiên như thể đang đến nghỉ dưỡng.
“Sao cậu lại đến đây…”
Với cái đầu như vừa bị búa gõ liên hồi, tôi không tài nào theo kịp tốc độ thay đổi của tình huống.
‘“Có rủ đi bệnh viện thì cũng trốn nữa mà?”’
Nghĩa là cậu ta không định kéo tôi đi? Thật sự? Cái người tên Kang I-chae ấy?
Trong lòng tôi muốn túm cổ áo cậu ta mà lắc mạnh hỏi xem rốt cuộc là bị sao, nhưng thực tế là tôi chỉ mấp máy môi mà không nói được gì. Nếu giờ Kang I-chae đổi ý, muốn đảo ngược tất cả, thì người chịu thiệt chỉ có tôi.
“Dù sao thì, mai tôi sẽ quay lại.”
“…Ờ…”
“Không chào tôi à?”
“……”
Nhìn tôi không đáp, Kang I-chae khẽ cười mũi.
“Bye nhé, anh.”
Rồi vừa vẫy tay nhè nhẹ như đang vui vẻ, cậu ta bước ra phía cửa.
Tiếng khóa cửa vang lên sau đó. Toàn thân tôi lập tức trút hết sức lực.
Tựa lưng vào ghế sofa, tôi ngước nhìn trần nhà rồi lẩm bẩm:
“À, chết tiệt…”
Ngay cả với cái đầu không hoạt động bình thường, tôi cũng đủ hiểu rằng Kang I-chae đang giở trò.
Tên khốn đó, tuyệt đối không phải loại sẽ bỏ qua mọi thứ một cách dễ dàng thế này.
“Đệch, chuyện quái gì đang diễn ra vậy.”
Rõ ràng là đang đào hố chờ tôi rơi vào.
Tinh!
[Vì sợ quá nên tôi không dám thở luôn….] Mày có hình dạng đâu mà nói chuyện cần ] thở chứ.
“Tất cả là tại mày đấy.”
Tôi làu bàu, đổ người nằm nghiêng. Miếng giấy thấm máu rơi khỏi tay, lăn xuống sàn một nhịp muộn màng.
“Khốn kiếp, Min Ji-hun chết tiệt…”
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
