PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 365: MT ĐẠI HỌC
Dưới áp lực, con người dường như càng có nhiều suy nghĩ lộn xộn trong đầu.
Trong khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi, chỉ bằng thời gian kim giây nhích một lần.
Hàng loạt suy nghĩ ập đến trong đầu tôi.
Nhưng tôi không thể để lộ dù chỉ một chút do dự hay lưỡng lự.
Bởi vì đó sẽ trở thành điểm yếu để người khác cắn xé.
“Hmm.”
Tôi đối diện với ánh mắt đeo bám dai dẳng của Kang I-chae, nhướng một bên mày lên.
“Sao? Anh đây giỏi từ ngoại hình đến kỹ năng chỉnh sửa video cũng lạ lắm à?”
“Haha.”
Thấy cậu ta bật cười thành tiếng, tôi vẫn không lơ là cảnh giác.
Không thể trả lời hấp tấp, cũng không thể phủ nhận quá mức.
“Anh Ho-yoon của chúng ta đúng là chẳng có gì không làm được. Kể cả vũ đạo, dù từng bị gọi là ‘cứng đơ’ vì không có năng khiếu, cuối cùng anh vẫn vượt qua được.”
“Cậu đang đá xoáy tôi đấy à?”
“Nhưng mà anh này, anh đâu có thời gian để học chỉnh sửa đâu.”
Cũng đúng thôi.
Trước khi debut, tôi từng bị loại khỏi đội hình vì lý do sức khỏe, còn sau đó thì ngày nào cũng vùi đầu trong phòng tập để đuổi kịp bọn họ.
Tôi tỏ vẻ chán chường như thể vừa nghe chuyện nhạt nhẽo, rồi lại cúi đầu nhìn vào điện thoại.
“Nếu nói như thế thì cậu cũng sáng tác nhạc giỏi mà.”
“Ây, nhưng em có hẳn một sư phụ hoàn hảo bên cạnh đó nha. Với lại, em đã học nhiều nhạc cụ từ bé rồi.”
Bình thường tránh né đến mấy cũng không nhắn tin trước, vậy mà gần đây Im Hyun-soo đột nhiên gọi điện thao thao bất tuyệt về nhân cách của Kang I-chae. Chắc là do cái CD ‘Mẹ gì đó’ mà cậu ta tặng.
Tôi giả vờ kéo màn hình điện thoại xuống để suy nghĩ câu trả lời, thì Kang I-chae bỗng thả người xuống bãi cát và vươn vai.
“Hay là anh Ho-jin nói đúng nhỉ?”
“…Hả?”
Cậu ta nghiêng người nhìn tôi, kéo khóe môi lên một cách tinh quái hơn.
“Anh hồi trước hay chỉnh sửa video gia đình mà, đúng không?”
…Cậu ta còn nhớ sao?
Chuyện đó ư?
Lách tách, lách tách… Soạt—.
Tiếng ngón tay tôi gõ lên màn hình vô nghĩa cũng bị tiếng sóng cuốn trôi mất.
Là hồi trung học, tôi nghịch ngợm vọc vạch một chút thôi, chuyện đó đã qua hơn mười năm rồi.
“…Nó nói thế à?”
“Ừ. Tụi em mới chơi Irix cùng nhau hôm trước.”
“Mấy người vẫn còn chơi game chung à?”
Tôi căng tai lắng nghe xem giọng mình có run không.
Tôi không ngờ rằng trong những ký ức rời rạc của Seo Ho-jin, điều đó vẫn còn sót lại.
“Thật khó tin. Tự học mà cũng làm được đến vậy sao.”
Kang I-chae nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, rồi lại nằm ngửa ra bãi cát, hướng mắt lên bầu trời trong xanh.
“Biết thế hồi đó em nên bắt đầu sáng tác sớm hơn. Nếu cho mẹ nghe thì chắc mẹ sẽ vui lắm. Anh nghĩ sao?”
“…”
Tôi nhìn giọt nước chảy xuống từ tóc mái của cậu ta, lăn qua má rồi rơi xuống. Sau đó nhặt chiếc khăn sạch bên cạnh ném sang.
“Lau đầu đi.”
Đến khi khuôn mặt Kang I-chae bị che khuất, tôi mới nhận ra lưng mình đã căng cứng vì gồng, còn đầu ngón tay thì tê dại. Vẫn có cảm giác như ánh mắt ấy bám theo mình không rời.
Cậu ta từ từ nhỏm dậy, giũ tóc bằng một tay.
‘…Mình có phải đang đề phòng quá mức không.’
Tôi siết chặt nắm tay vài lần rồi gọi cậu ta.
“I-chae.”
Dù sao thì hôm nay cũng là ngày debut, cũng là sinh nhật của cậu ta.
“Ừm?”
“Cậu có muốn ăn gì không? Tôi sẽ mời một bữa ngon.”
Kang I-chae, người vừa phàn nàn rằng cát cứ dính mãi vào khăn lau, liền kéo khăn xuống và nở nụ cười.
“Thế em muốn ăn trứng cá tầm Almas.”
“Nếu về khách sạn thì tôi sẽ đưa cậu vali của tôi. Tự đào mà ăn.”
“Chán òm.”
Tôi mặc kệ cậu ta làu bàu rằng ngay cả sếp trong công ty bây giờ cũng không đùa kiểu đó nữa. Lúc ấy, Kim Seong-hyun và Seong Ji-won ướt sũng bước đến.
“…I-chae, Ho-yoon.”
“Gì đây, trông hai người như thế nào kìa.”
“Thôi, về khách sạn nhanh đi.”
Có vẻ thằng nhóc kia đã thành công kéo cả đám xuống nước.
Ngay sau đó, Jeong Da-jun thò đầu ra, cười toe toét, rồi hướng ánh mắt long lanh về phía tôi—người duy nhất còn khô ráo.
“Anh Ho-yoon, anh biết bơi giỏi không…?”
“Cậu chết chắc.”
“Em xin lỗi.”
****
]Aaaaaaa Seo Ho-yoon, nhớ anh quá!]
Lúc đó, chưa đầy một tuần kể từ khi các thành viên của The Dawn rời khỏi Hàn Quốc.
[Hàn Quốc là mùa hè mà sao lạnh quá… Chắc tại không có The Dawn…] [Đừng gửi ảnh Seong-hyun oppa lướt sóng nữa mà… Tại sao mấy oppa cứ ra nước ngoài là lại cởi áo vậy?]
[Không, việc đi Hawaii thì thật sự là tuyệt lắm… Nhưng đi cũng được một thời gian rồi mà… Làm live đi chứ ]
[Oppa(uwek) nhà các người sang tận Hawaii để hút máu WH mà Black Call vất vả kiếm được sao Tụi bay còn biết xấu hổ không mà ngồi khoang hạng nhất vậy?]
[À s*, vào xem profile thì thấy đúng kiểu chuyên đi cà khịa khắp nơi]** [Giả vờ là Hailee mà chẳng giống tí nào Không đời nào Hailee mà lại đi kiếm chuyện kiểu này được]
[Nhìn cái vibe dạo này thì có vẻ mấy đứa không phải Noeul cũng không phải Hailee đang cố tình đổ dầu vào lửa ấy. Làm người tử tế đi, đừng có sống mãi trên mạng.]
[Đám loạn óc dạo này trồi lên lắm nhỉ.]
Căng thẳng âm ỉ giữa hai fandom Noeul và Hailee từ trước đến nay cuối cùng cũng bùng nổ.
Nhằm xoa dịu cuộc chiến giữa fan, một số người trong fandom The Dawn đã bắt đầu chỉnh sửa và đăng tải các video live thường xuyên.
[~ Ai không hài hước thì phải làm việc nhà đó các Dawnies~]
Một trong những video ấy là cảnh Seong Ji-won và Seo Ho-yoon kể về “cách chọn người làm việc nhà” trong một buổi live từ Hawaii.
Không hài hước là phải làm việc nhà á?
Seong Ji-won, vừa đọc bình luận, bỗng mở to đôi mắt vốn đã to sẵn của mình.
À đúng rồi. Đây là trào lưu giữa bọn tôi dạo gần đây đó. Sao bạn biết hay vậy?
Ngay khi có người nhắc rằng Jeong Da-jun đã phổ cập chuyện này qua PopPop, Seong Ji-won gật đầu lia lịa.
Chỉ là trong lúc nói chuyện, bọn tôi đùa qua lại với nhau thôi. Nhưng nếu ai lỡ lời một cái là cả đám sẽ nghiêm mặt ngay. Người đó sẽ bị giao nhiệm vụ dọn dẹp ngày hôm đó. Chỉ cần nói sai một câu là…
Là bị ‘cắn xé’ liền.
Haha, đúng rồi. Nên gần đây Da-jun đã… hai lần phải rửa bát hả? A, ba lần rồi á?
Không hài hước là lỗi của cậu ấy thôi.
A ha ha.
[Sốc!] [Ji-won vừa đồng tình với Seo Ho-yoon: “Dù sao thì Da-jun cũng có sai nhiều mà…”] [Cuối cùng thì thiên thần cũng bị nhuốm màu trần tục…]
Khi đó, Seong Ji-won bỗng len lén liếc nhìn Seo Ho-yoon, có vẻ hơi do dự một chút rồi cất giọng.
Thật ra… Ho-yoon cũng từng có lần không hài hước lắm. Hôm đó tôi đã dọn dẹp giúp anh ấy.
…Hả?
Gương mặt ngơ ngác của Seo Ho-yoon bị zoom cận cảnh. Cùng lúc đó, Seong Ji-won khẽ mỉm cười, má hơi ửng đỏ.
Tôi đã làm ‘hắc kỵ sĩ’* dọn dẹp thay cho anh ấy…
(*Hắc kỵ sĩ: Người đứng ra chịu trách nhiệm thay cho người khác.)
[] [A, bên cạnh Ho-yoon có hiệu ứng đầu lâu phát nổ luôn kìa]
Seo Ho-yoon còn chưa kịp tìm lời phản bác thì những thành viên khác, trông như vừa tắm xong, mỗi người cầm một ly mì ăn liền và bước vào khung hình.
Hỏi tụi tôi sẽ làm gì ở Hawaii hả?
Cuối cùng, câu chuyện cũng bị cuốn đi mà chưa ai phản bác được gì.
Kang I-chae, đang húp mì thay cho trứng cá tầm Almas, quệt ngón tay cái lên môi rồi nói.
Ừm, tôi cũng muốn làm gì đó đặc biệt… Như là vừa nhảy dù vừa rap chẳng hạn?
Cậu dọn dẹp chỗ này hôm nay đi.
[Đó là khách sạn mà?] [ Không, Kang I-chae mặt dày quá. Xơi hết cả X-ramen rồi lại còn muốn gọi room service kìa]
Giữa cơn bão bình luận chỉ trích, chỉ có Seong Ji-won nhỏ giọng bênh vực cậu ta. Rồi đột nhiên cậu giơ cao một tay.
Ji-won đề xuất! Uống rượu cho đến khi chỉ còn một người trụ lại thì sao?
[Rốt cuộc Ji-won uống được bao nhiêu thế? Chưa bao giờ thấy cậu ấy say cả, tò mò quá…] [Seo Ho-yoon từng nói Ji-won chưa bao giờ say.] []
Hay là kết hợp với fan song rồi tạo vibe như buổi MT* của đại học đi?
(*MT: Membership Training – Hoạt động ngoại khóa của sinh viên Hàn Quốc, thường bao gồm tiệc rượu, trò chơi nhóm.)
Viết kịch bản phim có thể quay ở Hawaii đi!
[Ôi đông người góp ý quá, cảm giác bị hút hết năng lượng…] [Có khi Seong-hyun cũng đang bị hút năng lượng kìa.] []
Khi mọi ý kiến cứ nhảy ra tứ phía và tình hình bắt đầu trở nên hỗn loạn, Kim Seong-hyun nhìn không nổi nữa, liền ra hiệu bằng ánh mắt rồi lặng lẽ bấm nút tắt live.
[A, thật là dễ thương. Dawnies của chúng ta vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.] [Chữa lành thật sự… Chắc tại vừa khẩu chiến với lũ thần kinh xong.]
Thế là, khi đang cười lăn lộn với những đoạn clip rời rạc, fan vừa mong The Dawn nhanh chóng trở về Hàn Quốc, vừa hy vọng họ sẽ sản xuất được nội dung thú vị ở Hawaii.
[Chẳng lẽ chỉ có vlog đi Hawaii với Joo Woo-sung thôi sao…?] [Không lẽ…?]
Ngay khoảnh khắc đó, thông báo từ kênh YouTube của The Dawn vang lên trong điện thoại các fan.
Không đùa đâu, ai lại đi MT tận Hawaii cơ chứ.
~ The Dawn in Hawaii ~
Không hề có cảnh báo trước, nội dung tự sản xuất đột ngột xuất hiện!
Cuối cùng, The Dawn đã đến Hawaii!!
Hình ảnh nhóm bước qua cổng sân bay thoáng qua màn hình, tiếp theo là cảnh biển xanh, họ vui đùa dưới nước, rồi những bữa ăn trong không khí vui vẻ.
Show Me The Skydiving! (Cho tôi xem nhảy dù) Yêu đâu phải tội lỗi! (1) – Bộ phim (drama lố) kịch tính diễn ra tại Hawaii! Bữa tiệc rượu của The Dawn – Chỉ một người trụ lại đến cuối cùng! Sinh viên đại học The Dawn đi MT tại Hawaii?!
Đoạn cuối video là cảnh từng thành viên trong buổi live nói về những gì họ muốn làm ở đây.
Đội ngũ sản xuất của chúng tôi luôn tôn trọng ý kiến của The Dawn.
Ngay sau đó, màn hình chuyển sang màu đen, một dòng chữ lớn hiện ra với phông chữ nghiêm túc.
Thế nên… tụi tôi đã gộp tất cả lại!
[Không, gộp cái gì cơ?] [Nhân viên sản xuất của Dawnies cũng không bình thường luôn á?] [Cả đám đều chìm trong cơn điên rồi]
Tiếng nhạc mở đầu của "Name This Feeling" vang lên, dần dần lớn hơn,
như một chiếc radio cũ phát nhạc giữa làn sóng nhiễu.
- Đại học Dawnies - ~ Kỳ MT tại Hawaii ~
Một dòng tiêu đề với phông chữ lòe loẹt đến mức chỉ có thể xuất hiện trên poster phim truyền hình của hơn mười năm trước hiện ra.
Màn hình dần chuyển cảnh, hiện lên hình ảnh Kim Seong-hyun ngồi trên bãi cát, ánh mắt xa xăm hướng về phía bờ biển xanh ngọc. Anh khoác hờ chiếc áo jumper có dòng chữ “Physical Education” trên vai. Cơn gió biển thoảng qua khiến phần tóc mái được vuốt gọn gàng của anh lơi lỏng, rủ xuống trên vầng trán cao.
[Wow… mẹ nó… điên thật… Kim Seong-hyun đúng là một đại mỹ nam.] [Mỗi lần bị anh ấy hành là lại quên béng mất, nhưng nghĩ kỹ thì trông anh ấy cũng hơi đáng sợ đấy. Kiểu khí chất nam chính lạnh lùng trong phim tình cảm ấy.] [Chuẩn luôn, trông đúng chuẩn kiểu con nhà tài phiệt được nhét ghế quản lý cấp cao bằng quan hệ ấy Nét đẹp phóng khoáng quá trời.]
“Haa…….”
Kim Seong-hyun thở dài một hơi, đưa tay vén lại phần tóc rơi xuống rồi chậm rãi cất giọng.
“Tên tôi là Kim Seong-hyun… Không biết tôi có thể thích nghi được với môi trường của Đại học Deon-ging, trường đại học danh giá nhất Hàn Quốc không đây?”
[Thu hồi phát ngôn vừa rồi.] [Không, không… chuyện này không ổn đâu, Seong-hyun à…] [Seong-hyun à, thôi đi, thôi đi, đừng làm nam chính nữa.]
Dù khả năng diễn xuất của Kim Seong-hyun đã khá lên đôi chút, nhưng vẫn không thể che giấu hoàn toàn sự ngượng ngập và giọng điệu vụng về của anh.
[Ừ đúng rồi, Jeong Da-jun… Cái thằng đó thích phim truyền hình hạng X cực kỳ luôn… Chờ đã, Da-jun có khi nào còn chưa ra đời lúc đó không?]
Seong-hyun hạ ánh mắt xuống, chậm rãi tiếp tục câu thoại đầy nghiêm túc. Mặc dù vẫn theo phong cách ngắt câu đột ngột.
“Nhà tôi cũng chỉ bình thường thôi… Nhưng nhìn Đại học Deon-ging—nơi con cháu của bốn gia tộc đứng đầu giới tài chính Hàn Quốc tụ họp—tôi lại thấy sợ hãi vô cùng.”
[Sao Seong-hyun lại độc thoại lắm thế nhỉ?] [] [Cmn, cắn chặt răng rồi ]
Sau đó, cậu ấy đưa tay run run lên xoa xoa hốc mắt.
“Không biết tôi có thể sống tốt ở nơi này không đây……?”
Đúng lúc đó, một người nước ngoài tay cầm ván lướt sóng tiến lại gần Seong-hyun và lên tiếng.
“Hey, wanna go surfing? (Muốn đi lướt sóng không?)”
[Lạy hồn, rốt cuộc họ tìm đâu ra một diễn viên nước ngoài y hệt như bước ra từ phim Sunrise thế này?] [Khả năng casting đỉnh thật.]
“No, no. It's okay.”
“Đồ dân thường!”
[Ơ, gì đấy? Sao tự nhiên người nước ngoài này lại nói tiếng Hàn?]
Kim Seong-hyun giật bắn mình, vội vã xua tay, nhưng người đối diện đột ngột nổi giận và bật ra tiếng Hàn trôi chảy.
“Tại sao ai cũng gọi tôi là dân thường hả?! Nghe cho rõ đây! Tôi tên là Kim Seong…!”
Ngay khoảnh khắc anh nghiến răng, siết chặt hai tay thành nắm đấm, chuẩn bị gào lên trong cơn phẫn nộ, bỗng một bàn tay đặt lên vai anh và kéo nhẹ ra sau.
“Dân thường!”
Đoạn điệp khúc của "Name This Feeling" vang lên làm nhạc nền, hiệu ứng lấp lánh bao trùm toàn bộ khung hình.
Rồi, gương mặt rạng rỡ của Seo Ho-yoon xuất hiện.
Băng qua màn đêm, kéo lấy hoàng hôn
“Tôi đã bảo là không phải dân thường mà!”
“À, xin lỗi nhé. Cậu là Seong-hyun, Kim Seong-hyun, đúng chứ?”
Làm sao để gọi tên cảm giác này đây Nói đi, vì cậu cũng biết nó là gì mà
Kim Seong-hyun nhíu mày, định nổi cáu, nhưng rồi lại ngừng lại trước nụ cười dịu dàng của Seo Ho-yoon.
“Tôi là Prince Seo.”
[Lại hâm nữa rồi.]
Như vậy, chương trình giải trí MT đại học điên rồ phiên bản tự sản xuất của The Dawn đã chính thức bắt đầu.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
