PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 353
Bám trụ đến khi nhận được sự đồng ý
Dù gì cũng bám trụ ở phòng quản lý đến khi nhận được sự đồng ý, có lẽ vì muốn nhanh chóng đuổi tôi đi mà Jeong Seon-ui đã giơ cờ trắng sớm hơn dự kiến.
Thật ra, xét theo quan điểm của cô ấy, đây cũng không phải một đề nghị quá tệ, nhất là sau khi đã tận mắt chứng kiến thực lực của The Dawn trong suốt mấy tháng qua. Thế nên, cô ấy đã chấp nhận mạo hiểm một chút để thử sức với điều mới mẻ.
[The Dawn cầm mic cầm tay điên thật;;;;]
Ngay trong tuần đầu tiên comeback, The Dawn đã sử dụng mic cầm tay trong tất cả các chương trình âm nhạc. Đây là một quyết định khá hiếm hoi đối với WH Entertainment.
[ Này Seo Ho-yoon, sao trên sân khấu nhạc số cậu cứ thay đổi lời bài hát thế?]
[Rốt cuộc đang nhắm đến ai đây, Jeong Da-jun hay đám cuồng live?]
Không ai nghĩ đây là lỗi luôn hả?
Làm gì có chuyện Thỏ con hát nhầm lời Thằng này thông minh vãi ra còn gì.
Cố tình thay đổi lời bài hát với hàm ý nhất định, phản ứng từ khán giả cũng không tệ chút nào.
[The Dawn, chất giọng vang dội, thật sự quá xuất sắc!]
Có ai xem buổi diễn tập chưa? Ha... Chết tiệt, chỉ cần đẹp trai thôi cũng đủ rồi... Sao giỏi luôn cả khoản này chứ... Muốn khóc quá...
Cách nói chuyện hài vãi. Nhìn đám fans hét lên làm cậu ấy phấn khích nhảy tưng tưng, đáng yêu dã man.
[Nói sẽ ăn kem làm phần thưởng nên tưởng sẽ hát không nổi chứ... Ai ngờ vẫn hát ngon lành như vậy]
[Mấy đứa ơi, chúc mừng hạng nhất nha Thật sự tự hào khi thấy mọi người vẫn giữ vững tâm huyết và làm việc chăm chỉ đến cùng]
[Dạo này ai ai cũng bash The Dawn nhưng... Làm sao có thể không yêu một nam idol hát live hoàn hảo từ nốt đầu tiên đến nốt cuối cùng chứ?]
[Live còn đỉnh hơn cả bản thu âm, đúng là không biết nói gì luôn.]
Phản hồi về encore cũng rất tích cực.
[Thế giới này sao lại để nam idol của tôi lên cái radio khét tiếng đó chứ Ở đó toàn bắt live nên trước giờ WH tránh né suốt... The Dawn đúng là hàng real]
[Chèn thêm hòa âm ngay trên sóng trực tiếp, điên mất,,,,,,, hát suốt một tiếng mà không xuống giọng tí nào.]
[Mấy đứa chê bai về vocal đâu rồi~~~ Ra đây ngay!!!!]
.
Từ trước đến nay, dù đôi khi vẫn có idol có thực lực xuất hiện, nhưng WH Entertainment chưa bao giờ dám để nghệ sĩ của mình lên radio đó. Thế mà lần này, The Dawn lại làm được.
Và tất cả những điều này chỉ xảy ra trong vòng một tuần sau khi comeback.
“—Ừm, những phản ứng tiêu cực từng so sánh nhóm với thực tập sinh mới đã biến mất hoàn toàn. Dù có vài lời bàn tán về chuyện ganh đua, nhưng phần đông ý kiến vẫn là khen ngợi vì mọi người đã có sự nghiệp ổn định mà vẫn luôn nỗ lực.”
“Còn vấn đề tranh cãi về thực lực thì sao?”
“Lắng xuống rồi. Ngược lại, hình ảnh còn được củng cố tích cực hơn trong mắt công chúng. Có vẻ vì cả nhóm hoạt động hoàn toàn bằng live nên hiệu ứng mang lại rất tốt. Mấy đoạn clip được chỉnh sửa ngắn gọn cũng đang viral trên SNS. Hơn nữa, trong vài ngày tới, nhóm sẽ biểu diễn phiên bản hòa âm trực tiếp của bài chủ đề, chắc chắn sẽ càng khẳng định vị thế.”
Lee Ji-hyun vừa đẩy kính lên vừa lướt nhanh qua màn hình tablet.
Bảng xếp hạng vẫn vững vàng ở vị trí số một, doanh số album cũng liên tục tăng theo cấp số nhân. Dù đội ngũ phụ trách The Dawn đã phải làm việc quá giờ suốt mấy ngày nay, nhưng ai nấy đều không giấu nổi nụ cười rạng rỡ.
“Haa… Chỉ cần nhìn mặt Seo Ho-yoon thôi cũng thấy no bụng rồi… À không, tôi không nói gì cả.”
“Chắc không phải vì tôi mà là vì tiền thưởng chứ gì.”
“Khụ, bị phát hiện rồi.”
Lee Ji-hyun tự tát hai má mình để lấy lại bình tĩnh. Tôi chỉ nhìn cô ấy với vẻ dửng dưng, vì từ thời còn làm PD, tôi đã quá quen với kiểu hành động này từ đàn em.
“Khụ, tóm lại… Đúng là một ngôi sao thực thụ có thể khiến cả fan lẫn anti phát cuồng. Vừa giải quyết xong một chuyện, giờ lại đến tin đồn bất hòa.”
“Tin đồn bất hòa? Ai với ai?”
Vừa tựa lưng vào ghế vừa đọc tin nhắn, tôi hỏi. Đó là tin nhắn từ Seong Ji-won, rủ tôi cùng về ký túc xá.
“Kang I-chae với Seo Ho-yoon.”
Tôi dừng tay, ngước mắt lên.
“Cái gì cũng bị đồn nhỉ? Nhóm nhạc nào thân thiết như The Dawn nữa chứ?”
Nhấn nút gửi tin nhắn xong, tôi lặng lẽ lắng nghe Lee Ji-hyun cằn nhằn.
‘Do bọn tôi lộ liễu quá, hay chỉ là tin đồn trúng ngay điểm yếu?’
Thật sự, tôi vẫn cố tránh bị bỏ lại một mình với Kang I-chae. Nhưng tôi chưa từng để lộ ra trước máy quay, và luôn cẩn trọng trong mọi tình huống.
Đang cố nhớ lại từ đâu vấn đề bắt đầu thì giọng Lee Ji-hyun run run vang lên.
“...Gì vậy, gì vậy. Sao lại tránh mắt tôi thế? Đừng nói là….”
“…….”
“…Không, không. Thật sự có chuyện hay không chẳng quan trọng. Tôi cũng không cần biết.”
Lee Ji-hyun đặt tablet xuống, hiếm hoi mà trưng ra vẻ mặt sắc bén.
“Dù sao đi nữa, làm ơn hãy nhanh chóng! Giải quyết êm đẹp chuyện này! Anh biết fan nhạy cảm với vấn đề này thế nào rồi mà?”
“Rồi rồi.”
Tôi lơ đễnh đáp lời rồi vắt chân phải lên.
‘Không phải cứ muốn giải quyết là giải quyết được.’
Dù Kang I-chae có làm loạn lên để hủy bỏ toàn bộ lịch trình, tôi cũng sẽ chẳng ngạc nhiên. Vì từ trước đến nay, mỗi lần tôi ngã bệnh, cậu ta đều có dấu hiệu như vậy.
Dù sao thì, nhìn cậu ta vẫn nghiêm túc hoàn thành lịch trình, vẫn cười tươi trước fan, tôi cũng chẳng muốn gây chuyện.
Nhưng mặt khác, nếu cậu ta không có ý định phá hoại tất cả, vậy chẳng phải nên chịu nhún nhường theo tôi một chút sao?
“Ngày mai, tôi sẽ cố tạo ra một khung cảnh đẹp mắt nhất có thể trong nội dung tự sản xuất.”
“Thật lòng đấy nhé! Xin anh đấy!”
Nhìn Lee Ji-hyun lặp đi lặp lại lời nhờ vả, tôi xua tay rồi đứng dậy.
“Biết rồi, tôi đi trước đây.”
Tuy nhiên, Lee Ji-hyun lập tức chặn trước mặt tôi, dồn dập đặt thêm một câu hỏi.
“Khoan! Chờ đã! Tiện thể tôi muốn xác nhận một chuyện, có thật là Kang I-chae đang rời khỏi ký túc xá không?”
“…Ký túc xá?”
“Ừm… Không phải sao? Tôi cũng chỉ nghe đồn, nhưng không chỉ trên mạng mà cả nội bộ công ty cũng bàn tán nữa…”
“Kang I-chae sắp rời khỏi ký túc xá?”
Tôi bước lên một bước, hỏi ngược lại, khiến Lee Ji-hyun theo phản xạ lùi lại.
“…Anh thực sự không biết?”
“…….”
“Đừng có nhìn tôi đáng sợ như vậy!”
.
.
Khoảng một giờ trước khi Seo Ho-yoon và Seong Ji-won gặp nhau.
Kim Seong-hyun đang ở một mình trong phòng làm việc của Kang I-chae, đi đi lại lại không ngừng.
‘Sao mà căng thẳng thế này?’
Thực ra, Kim Seong-hyun không hề có ý định trực tiếp nhúng tay vào tin đồn bất hòa. Anh tin rằng thời gian rồi sẽ tự giải quyết mọi chuyện.
Nhưng khi nghe tin đồn rằng Kang I-chae có thể rời ký túc xá, anh bắt đầu lo lắng liệu có chuyện gì xảy ra với cậu không.
Thế nên, Kim Seong-hyun đã quyết định chủ động tìm đến Kang I-chae trước.
“Nhưng mà nếu anh hỏi thẳng, có khi nào cậu ấy sẽ ghét không nhỉ?”
“Vì sao? I-chae sẽ ngoan ngoãn trả lời thôi mà.”
“Thật hả? Cơ mà anh hơi sợ phản ứng của cậu ấy…”
Seong Ji-won, người đã cùng Seong-hyun trải qua quãng thời gian làm thực tập sinh đầy khó khăn ở DAPA, chỉ khẽ cười ngượng ngùng khi nghe anh tâm sự.
“Ừm, em không phải không hiểu vì sao anh lại lo lắng... Nhưng Seong-hyun à, dù có chuyện gì cũng đừng tỏ ra sợ hãi trước mặt I-chae nhé.”
“……”
“I-chae là một người rất tốt, anh cũng biết mà. Chỉ cần anh nói, chắc chắn cậu ấy sẽ lắng nghe một cách nghiêm túc.”
Kim Seong-hyun hoàn toàn ý thức được điều đó.
Chỉ là... hiểu và thực sự chấp nhận lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Anh cứ thấp thỏm đi tới đi lui khắp phòng, thậm chí có lúc còn muốn vò đầu bứt tóc vì căng thẳng.
Đúng lúc đó—
“Ơ? anh Seong-hyun , anh làm gì ở đây vậy?”
Cánh cửa phòng làm việc bật mở, Kang I-chae bước vào, nhìn anh đầy ngạc nhiên.
Anh đã suy nghĩ rất lâu về cách mở lời, nhưng nhận ra rằng mình không giỏi vòng vo.
Vậy nên, anh quyết định đi thẳng vào vấn đề.
“Kang I-chae.”
“Gì cơ?”
“Em định rời ký túc xá à?”
Tiếng bịch bịch của túi nilon trong tay Kang I-chae chợt dừng lại.
“Không?”
Ngồi trên ghế sofa, đang chọn kẹo, cậu ta khẽ liếc mắt nhìn anh.
“Ai bảo anh thế?”
“Không ai cả… Chỉ là có tin đồn như vậy thôi.”
“Em đâu có ý định rời đi.”
Kang I-chae nhướn một bên mày lên rồi thản nhiên bóc kẹo cho vào miệng. Khi cậu ta nghiêm túc thế này, vẻ ngoài vốn đã dữ dằn lại càng thêm phần đáng sợ, khiến Kim Seong-hyun bỗng thấy căng thẳng hơn.
“Có phải nó lan ra cùng với tin đồn bất hòa không?”
Trúng phóc.
‘Chết, lộ rồi…’
Kim Seong-hyun không giỏi nói dối, vậy nên anh đành đánh lái bằng một câu hỏi khác.
“…Em với Seo Ho-yoon có chuyện gì à?”
“Không có.”
Không thể nào.
Cậu cứ toát ra cái bầu không khí hung dữ như vậy mà.
“Thì… tại anh thấy em không vui mỗi khi ở cạnh Seo Ho-yoon. Anh lo lắng lắm… Fan cũng có vẻ cảm nhận được điều đó.”
“À…”
Kang I-chae, người vẫn lặng lẽ lắng nghe, thở dài một hơi rồi đưa tay vuốt tóc.
“Hiểu rồi. Em sẽ chú ý hơn, không để fan nhận ra nữa.”
“……”
“Và em cũng không có ý định rời khỏi ký túc xá, nên đừng lo.”
“…Ừm.”
“Vậy xong chuyện rồi chứ? Em muốn làm việc tiếp.”
Thái độ đúng chuẩn tiếp khách không mời.
‘Không phải như thế này…’
Kang I-chae bình thản quay đầu, bật laptop lên. Nếu cứ thế rời đi, có lẽ cậu sẽ hiểu lầm ý của anh mất.
“Khoan, khoan đã, Kang I-chae.”
“Lại gì nữa đây?”
“Xin lỗi. Có vẻ anh đã nói sai cách. Anh không đến để trách em đâu. Mà là…”
Nhìn gương mặt không chút cảm xúc của cậu ta, miệng anh khô khốc đến nỗi không thể thốt ra lời.
“…Nghe này. Anh chỉ muốn nói là…”
Kim Seong-hyun hít sâu một hơi rồi nhắm chặt mắt.
“…Anh mong The Dawn có thể trở thành nhà và là chỗ dựa của em!!!”
Cuối cùng, anh đã dốc hết những lời mà bấy lâu nay vẫn luôn cất giấu trong lòng.
Kim Seong-hyun hiểu rất rõ.
Nếu các thành viên khác nghe được, họ nhất định sẽ cười phá lên hoặc trêu chọc anh.
Kang I-chae cũng chẳng ngoại lệ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, thì đó vẫn là lời thật lòng của anh.
“…Nhà? Chỗ dựa?”
Kang I-chae ngây người ra một lúc rồi hỏi lại.
“À không! Ý anh là… anh nói nhầm thứ tự một chút!”
Kim Seong-hyun vội vàng xoa mặt, cố gắng giải thích.
“Nghe hết rồi hãy trêu đi. Gần đây em trông không thoải mái, nên anh cũng suy nghĩ rất nhiều. Em chẳng bao giờ gọi điện cho gia đình, dù là ngày nghỉ hay lễ Tết cũng không về nhà. Anh chỉ lo rằng… có khi nào em không muốn trở về đó không. Aiss, nói lộn xộn quá.”
“……”
“Dù sao thì… Anh chỉ muốn nói là, nếu The Dawn có thể phần nào trở thành một gia đình cho em thì tốt biết bao. Anh biết gọi nhau là ‘gia đình’ khi thực chất chỉ là những người xa lạ có thể nghe giống như một câu nói sáo rỗng hay lời quảng bá gì đó, nhưng…”
Đây là điều anh nhất định phải nói với Kang I-chae ngày hôm nay.
“Anh chỉ muốn em biết rằng… ở đây, bên cạnh bọn anh, luôn là nơi em có thể thoải mái quay về bất cứ lúc nào.”
Anh không hối hận khi nói ra những lời đó.
Chỉ là, gương mặt đỏ bừng của chính mình lúc này khiến anh cảm thấy hơi xấu hổ.
‘Chắc chắn I-chae sẽ cười phá lên.’
Cậu sẽ nói gì đây?
Gần đây, cậu cứ liên tục trêu anh, nên anh cũng phần nào đoán được phản ứng tiếp theo.
Kiểu như— “Nhà? Vậy em là cừu, còn anh là người chăn cừu hả?” hoặc “Lại một câu danh ngôn nữa từ leader của chúng ta! Anh nên xuất bản sách đi thì hơn.”
Anh đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận bất cứ lời trêu chọc nào.
Nhưng kỳ lạ thay, chẳng có phản ứng nào cả.
“……”
Kang I-chae cúi đầu im lặng, chỉ khẽ vân vê vành tai. Một lúc sau, cậu mới lí nhí.
“…Ừm.”
“……”
“Cảm ơn anh.”
Kim Seong-hyun còn chưa kịp phản ứng lại thì Kang I-chae đã nhanh chóng bước ra khỏi phòng làm việc.
Từ phía sau, trông cậu có vẻ… hơi vui thì phải.
Kim Seong-hyun lặng lẽ nhìn cánh cửa vừa khép lại, trong đầu vang vọng lời Seong Ji-won đã nói—
“I-chae thực sự sẽ lắng nghe đấy.”
—***—
Đêm hôm đó.
Seo Ho-yoon không tài nào ngủ được.
Kang I-chae, được rồi. anh xin lỗi.
Thức trắng cả đêm, đến khi bình minh ló dạng, anh đã hạ quyết tâm.
Ngày mai, trong nội dung tự sản xuất của nhóm, anh nhất định sẽ dùng đủ mọi cách để nịnh nọt, thực hiện chiến dịch ‘Kang I-chae lúc nào cũng đúng, ừ ừ.’ nhằm hoàn toàn xoa dịu cậu ta.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Story
Chương 353
10.0/10 từ 42 lượt.
