PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 347
[Tình hình hiện tại của nam idol nổi tiếng – Kết cục cuối cùng là đôi mắt vô hồn?!]
Giọng nói máy móc đã qua chỉnh sửa vang lên trong video YouTube.
[…—Trung tâm của mọi tranh cãi trong The Dawn lúc nào cũng là Seo Ho-yoon.
Dù chưa đầy ba năm kể từ khi debut, nhưng làm sao mà anh ta có thể liên tục tạo ra nhiều vấn đề đến mức này, thật đáng kinh ngạc.
Mặc cho những lời đồn dai dẳng về tính cách của mình, Seo Ho-yoon vẫn luôn phớt lờ tất cả.
Fan của anh ta lúc nào cũng trơ trẽn bảo vệ bằng câu ‘anh ấy luôn đối xử tốt với fan mà’ và đưa ra bằng chứng là những tin nhắn thường xuyên được đăng trên PopPop.]
Tiếp theo là ảnh bài báo và phản ứng trên mạng xã hội.
[Nhưng gần đây, đã hơn hai tuần trôi qua—ngay cả lúc video này đang được sản xuất—Seo Ho-yoon vẫn chưa xuất hiện trên PopPop. Các thành viên khác của The Dawn cũng giữ im lặng.]
[Tất cả những bức ảnh nhóm được đăng trên tài khoản SNS chính thức đều là ảnh cũ.]
[Có tin đồn nói anh ta bị ốm, nhưng liệu có phải thật không? Hay chỉ là coi fan như ATM mà thôi?
Lần này fan sẽ bào chữa thế nào đây?]
Dưới phần bình luận là đầy rẫy những lời mỉa mai về Seo Ho-yoon.
[Fan của Seo Ho-yoon, mấy người từng tung hô anh ta đi PopPop đều đặn đâu hết rồi? Oppa nhà mấy người mất hút suốt mười ngày nay rồi đấy.]
[Khi vụ gia đình của thành viên nhóm nhạc SHAS2 nổ ra (), Seo Ho-yoon cũng là người duy nhất tiếp tục lên PopPop, vậy mà fan cứ bảo anh ta là con ngoan hiếu thảo, che chở đến cùng…
Và thế là fan lại nhảy vào bảo ‘anh ấy bị ốm, đừng trách anh ấy nữa’...
Kiếm tiền dễ vãi!]
Trong khi đó, fan của The Dawn chỉ cảm thấy phát ngán với cách mấy kênh cyber wreckers (giật tít câu view trên mạng) cắt ghép thông tin để bới móc vô lý.
[Chúa ơi, cái đống video nhảm nhí này liên tục xuất hiện…
Tụi nó chỉ nhìn quần áo trong ảnh nhóm và selfie mà cũng đoán được ảnh cũ hay mới, đáng sợ vãi.]
[Tao nói thật… tụi sản xuất mấy cái này bao giờ mới vào tù đây?]
[Các thành viên khác vẫn làm lịch trình bình thường, nên tôi cũng không rõ lắm … nhưng có vẻ như Ho-yoon thực sự có chuyện gì đó… tôi lo quá…]
[Gần đây có mấy tin đồn thấy thành viên nhóm quanh bệnh viện, không biết có thật không?]
[Sao không ai nói về Kang I-chae thế? Cậu ấy cũng mất hút lâu rồi mà?
em ấy vốn không phải người xuất hiện đều đặn trên PopPop, và fan của em ấy cũng đâu có suốt ngày la hét bảo em ấy ‘chăm chỉ online’ đâu.
Aish, vậy cuối cùng đi PopPop đều đặn cũng là một cái tội à?]
Nhưng không phải ai cũng chửi bới.
Phần lớn bình luận đều là lo lắng cho Seo Ho-yoon.
[Ho-yoon à, hôm nay cũng phải có một ngày tốt lành nhé!!]
[Ho-yoon à~ trời hôm nay đẹp lắm đó em thì đang cố kiềm chế cơn giận muốn giết sếp, lê xác đi làm đây!! Chúc em may mắn đi!!]
[Đừng nói với em là anh bị ốm đấy nhé… Nếu vậy thì em sẽ c** q**n đứng trước công ty WH mất thôi.]
[Bé con à~!!! Nhớ ăn ngon nha, nhớ uống frappe ngọt ngào nữa nha~~]
Khi fan vẫn đang nóng ruột chờ đợi, cố gắng không thể hiện quá nhiều sự lo lắng—
[Ho-yoon: Xin chào]
[Ho-yoon: Mọi người đang làm gì thế?]
Một tin nhắn từ PopPop bất ngờ hiện lên trên điện thoại của họ.
[Ho-yoon à!!!!! Nhớ anh quá trời!!!]
[Thỏ con đang làm gì đó!!!]
Cứ như thể anh hiểu hết cảm xúc của fan vậy. Ngay khi họ định hỏi liệu anh có bị ốm không, một bức ảnh anh đang ăn hiện lên. Khi họ chuẩn bị bảo rằng họ nhớ anh, một video được đăng tải.
[Ôi trời ơi cảm ơn cuộc đời, cảm ơn vì anh vẫn khỏe mạnh!!!]
Thấy Seo Ho-yoon cười tươi tắn và trông vẫn khỏe mạnh, fan cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, họ tiếp tục tán gẫu trên PopPop.
[Ủa? Sao hôm nay lại nhắn vào giữa ban ngày thế? Bình thường toàn sáng sớm hoặc khuya mà?]
Trước thắc mắc này, Seo Ho-yoon trả lời:
[Ho-yoon: Tại sao hôm nay lại nhắn vào giờ này à?]
[Ho-yoon: Chỉ là tự nhiên muốn nhắn tin cho Noeul xem sao.]
Thấy hiếm khi Seo Ho-yoon để lộ vẻ lơ đễnh như vậy, fan cười phá lên.
[]
[Ho-yoon à… đây là PopPop, không phải tin nhắn đâu…]
[ Cười muốn xỉu luôn á ]
[Có ai dạy cho Seo Ho-yoon cách dùng PopPop đi!!!]
Tin nhắn trêu chọc anh cứ thế nối dài.
.
.
“Chết tiệt.”
Lẽ ra phải đọc lại một lần nữa trước khi gửi mới đúng.
Tôi ngượng ngùng xoa trán.
Sau khi gửi tin nhắn đính chính, tôi thở dài, và đúng lúc đó, quản lý đang lái xe nhìn tôi qua gương chiếu hậu rồi lên tiếng:
“Dù sao thì kết quả cũng tốt mà, Ho-yoon.”
“Cũng đúng… Nhưng đi kiểm tra sức khỏe tốn quá nhiều thời gian.”
Khi mở mắt ra, đã hơn mười ngày trôi qua theo thời gian ở thế giới này.
Trong tình trạng đó, công ty đặt sức khỏe của tôi lên hàng đầu, sắp xếp đủ loại kiểm tra và bắt tôi nghỉ ngơi tuyệt đối, không được làm gì khác. Họ thậm chí còn nghiêm khắc hơn cả các thành viên trong nhóm.
Nào là khám bác sĩ, nhận báo cáo từ Lee Ji-hyun, nghe quản lý thông báo lịch trình. Ngay sau khi xuất viện, tôi còn phải tham gia cuộc họp về album sắp phát hành.
Vài ngày trôi qua trong chớp mắt. Giờ tôi mới có chút thời gian để thở và kiểm tra PopPop.
Đang chậm rãi đọc những tin nhắn trêu đùa của fan, màn hình điện thoại bỗng tối đen và chuyển sang chế độ cuộc gọi.
Người gọi là Min Ji-hun.
“…Gì.”
[…]
“Tôi bận.”
Lần trước khi tôi gọi, hắn bảo bận rồi cúp ngang, nói rằng sẽ gọi lại sau.
[Hôm nay trời đẹp quá… chỉ là muốn gọi cho anh thôi.]
Nghe hắn nhại lại lời tôi bằng giọng điệu mềm mại, tôi nổi hết da gà. Tôi lập tức bấm nút kết thúc cuộc gọi.
'Thằng điên này bị cái gì vậy?'
Đang xoa cánh tay nổi gai ốc thì tên Min Ji-hun lại gọi tới. Tôi không muốn nghe, nhưng cũng có chuyện cần hỏi, nên đành miễn cưỡng bắt máy.
[Ê, sao cúp nhanh thế? Làm người ta buồn đấy.]
“Cậu là đồ b**n th** à?”
[Fan cứng thôi.]
Xạo vừa thôi.
Lâu lắm mới nói chuyện với Ji-hun bên ‘chỗ đó’, hắn vẫn thản nhiên và trơ trẽn như mọi khi.
‘Anh nói chuyện trên PopPop khác hẳn nên mình phải xác nhận lại mấy lần luôn.’, ‘Hóa ra diễn xuất là cuộc sống thường ngày của anh nên mới làm tốt thế.’—Toàn mấy lời vớ vẩn. Tôi định cúp máy lần nữa thì Ji-hun bất ngờ vào thẳng vấn đề.
[Đừng có buồn vì tôi không đến thăm nhé. Tôi đang ở nước ngoài, lại còn bận tối mắt tối mũi~.]
Tôi liếc nhìn quản lý vẫn đang tập trung lái xe, rồi hạ giọng hỏi:
“Cậu nhớ cái người ở cùng tôi lúc tôi ngất đi không?”
[Ừm.]
Giọng điệu chả mấy chắc chắn phát ra từ loa.
“Cậu có biết người đó đi đâu không?”
[À, chuyện đó… Tôi không chắc nữa… Thật ra lúc đó tôi cũng rối lắm… Tôi đưa anh đến bệnh viện xong quay lại tìm thì đã không thấy ai rồi. Cảm giác cứ như vừa gặp ma vậy….]
Tôi hơi nghi ngờ không biết Ji-hun thật sự không biết gì, nhưng giờ cũng không có cách nào xác nhận được.
Mình phải tự tìm thôi sao?
Tôi gõ nhẹ ngón tay lên điện thoại, vừa suy nghĩ thì bỗng nghe thấy tiếng cười của Ji-hun.
[Ấy dà, đừng có làm thế.]
“……Làm gì cơ.”
[Bất cứ thứ gì~. Dù sao thì với tư cách là người có chút kinh nghiệm trong mấy chuyện này, tôi khuyên anh nên coi như giẫm phải cứt rồi bỏ qua đi. Nếu không, anh sẽ bị hủy hoại lúc nào chẳng hay.]
“Nhà tôi sụp đổ lâu rồi.”
[Hả?]
Dù sao thì No-eul cũng là người luôn ủng hộ tôi.
Trước khi Ji-hun kịp đáp lại, tôi đã cúp máy. Xe cũng vừa tiến vào bãi đỗ của công ty.
‘Xem ra không thể tìm được Jeong Cheong-yeon rồi.’
Mặc dù tôi vẫn sẽ tiếp tục tìm kiếm, nhưng có linh cảm sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Tôi thở dài rồi bước xuống xe.
Không chỉ phải chạy theo lịch trình dồn lại, mà còn chưa đầy vài tuần nữa là đến ngày comeback, tình hình bận rộn quá mức. Lúc này tôi ghé qua công ty vì Kang I-chae bảo đã hoàn thành chỉnh sửa bài hát trong album.
‘Không biết cậu ta đã đỡ hơn chưa?’
Tôi để mặc quản lý đi đến đội ngũ quản lý và rẽ vào phòng thu của Kang I-chae. Trên đường đi, mấy nhân viên trong công ty vui vẻ chào hỏi tôi.
“Ôi chà, Ho-yoon! Lâu quá rồi nhỉ. Nghe bảo bị cảm à?”
“Đúng đấy. Người ta bảo đến chó còn không bị cảm mùa hè cơ mà.”
Tôi mỉm cười, đáp lại vài câu thì—
“Ục!”
Một cú đánh mạnh vào mạn sườn.
“Hự!”
“Anh!!!”
Là em út của nhóm, ‘con voi’ của chúng tôi.
“Sao anh không nghe điện thoại!! Trời ơi!!”
Jeong Da-jun đè lên tôi, xổ ra một tràng dài.
“Anh, bác sĩ bảo sao?! Giờ anh ổn rồi chứ? Mà đã ăn gì chưa?!”
“Ừ.”
“May quá!! À mà này! Hôm nay em định quay Reels—!”
Thấy tôi bị Da-jun dội bão lời, mấy nhân viên lẳng lặng lùi ra sau. Tôi xua tay bảo họ cứ tiếp tục làm việc rồi vừa đi vừa điều chỉnh bước chân theo cậu nhóc.
Ting!
[Jeong Da-jun…] [Đúng là nói nhiều thật….]
Tôi cũng nghĩ thế.
Thế mà hệ thống của ‘ Idol Tycoon’ lại bất thình lình xuất hiện dù bấy lâu nay im thin thít. Trong khi tôi thử gọi nó lên vì vụ của I-chae thì chẳng thấy động tĩnh gì.
Dù vậy, tôi lại thấy Da-jun thật đáng yêu và đáng khen.
Mấy ngày qua, nghe bảo toàn bộ thành viên, kể cả maknae, đều hoàn thành mọi lịch trình một cách xuất sắc mà không để lộ dấu hiệu mệt mỏi.
Tôi im lặng nhìn Da-jun tiếp tục luyên thuyên không ngừng. Đến khi ánh mắt tôi chạm vào cậu nhóc, bỗng nhiên miệng cậu ấy khựng lại.
“…Gì vậy ạ?”
“Sao?”
“Ánh mắt của anh….”
“Nhìn dịu dàng thấy thích không?”
“Cảm giác như chấm ớt xanh vào mật ong, hơi buồn nôn— Áck!!”
Da-jun vừa bị tôi gõ đầu, vừa xoa xoa đỉnh đầu, vừa liếc quanh rồi thì thào nhỏ xíu.
“Mà này, Ho-yoon… Khi nào anh mới làm hòa với I-chae?”
Cuối cùng cũng nói đến chuyện này.
Tôi hất nhẹ mái tóc mái dài để phục vụ tạo hình, rồi hỏi:
“Sao? I-chae nói gì à?”
“Không hẳn là vậy….”
Tôi cười, búng hai ngón tay kẹp lấy mũi Da-jun.
“Cậu voi nhỏ của anh, đừng tốn thời gian lo mấy chuyện không đâu.”
“…Thà anh gọi em là cún con còn hơn. Ít ra còn đáng yêu.”
Da-jun đẩy tay tôi ra, bịt mũi lẩm bẩm gì đó, rồi nói tiếp.
“Chỉ là dạo này I-chae hơi kỳ lạ. Anh ấy vẫn trêu chọc như thường, nhưng…”
“Nhưng?”
“Thỉnh thoảng, khi đang cười đùa, bỗng dưng im bặt rồi nhìn chằm chằm vào không khí với vẻ vô cảm.”
Nghe hơi đáng sợ nhỉ…
“Nhờ vậy mà dạo này em có cảm giác như đang trải nghiệm phim kinh dị mỗi ngày.”
Da-jun dừng trước phòng thu rồi quay lại nhìn tôi.
“Dù sao cũng vậy! Anh phải nhanh chóng giải quyết ổn thỏa đi! Anh biết I-chae vốn dĩ đã đáng sợ rồi mà.”
“Em út nhà ta còn biết cả từ ‘vốn dĩ’ à?”
“…Em sắp nổi giận thật đấy?!”
“Biết rồi, biết rồi. Vào thôi.”
Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng chỉ định để yên như thế, rồi tùy cơ ứng biến.
Tôi ngoáy ngoáy tai, đẩy nhẹ lưng cậu nhóc.
Da-jun hít một hơi thật sâu, nắm tay nắm cửa rồi đẩy mạnh.
“Anh em, bọn em đến—.”
“Cảm giác như vừa đi phẫu thuật mắt…”
Đập vào mắt tôi đầu tiên là Kang I-chae, đang gõ phím đàn piano. Cậu ta còn đang hát nữa.
“Chắc là vì anh thấy được ánh sáng~.”
“Biến đi… Tôi sắp chửi thật đấy…”
“Cả cơ bụng như bàn giặt cũng bao gồm trong đó~.”
“Aaa!!!”
Bài hát này hình như là ca khúc mới do Im Hyun-soo sáng tác thì phải.
Dù giọng hát có du dương đến đâu, nhưng lời bài hát mỗi lúc một quái dị khiến Seong Ji-won và Kim Seong-hyun nhăn mặt bịt tai.
Bước vào theo sau Da-jun, tôi bắt gặp ánh mắt I-chae sáng lên khi nhìn tôi.
“Ô kìa, tên không biết xấu hổ kia lại đang tiến về phía tôi.”
“…….”
“Xin hãy cho tôi biết tên của ngài~.”
Giọng cậu ta càng lúc càng cao, tôi bèn lắc đầu bực bội và đưa tay bịt tai.
Ngay lúc đó, I-chae làm bộ dễ thương rồi tự vỗ lên trán mình.
“Hô hô… Úi chà, nhầm lời rồi.”
“…….”
“U hô u hô~!”
Cái thằng chết tiệt này…
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
