PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 341: Ho-yoon cậu quen tôi à

“…Hướng dẫn viên?”

Joo Woo-sung có vẻ bị khí thế của tôi áp đảo, lùi lại một bước.

Tôi liền tiến lên bù lại khoảng cách ấy, tiếp tục đẩy mạnh.

“Dạo này tôi bận quá, chẳng có thời gian đi du lịch. May mà lần này có cơ hội sang Nhật, tôi phấn khích lắm.”

“……”

“Giúp staff xong lại chạy đi tổng duyệt, giờ đói meo luôn.”

Thực ra cũng chỉ khuân vác mấy thiết bị quay rồi hát đúng một bài thôi, vậy mà trời đã nhuộm đỏ. Đã quá giờ ăn tối từ lâu.

Chiếc xe có kính tối màu vẫn lì lợm án ngữ một chỗ.

Joo Woo-sung lộ vẻ bất đắc dĩ, vuốt tóc ra sau rồi hạ giọng có phần mềm mỏng hơn.

“Seo Ho-yoon, xin lỗi, nhưng tôi đã có hẹn ăn tối với người khác rồi….”

“A! Đói quá đi mất!!”

“……”

Joo Woo-sung há hốc miệng, mắt mở to nhìn tôi, không thốt nổi lời nào. Cuối cùng, anh ta bật cười nhạt rồi thở dài, rút điện thoại ra.

Tôi cứ tưởng anh ta gọi vệ sĩ, nhưng hóa ra chỉ nhắn tin ngắn gọn cho ai đó rồi nhét lại điện thoại vào túi.

“…Được thôi, ăn tối đi. Nhưng tôi cũng không rành đường ở đây đâu.”

“Đồ ăn Hàn thì sao?”

Joo Woo-sung mà nhắc đến đồ ăn, chắc chắn là cơm chiên kimchi .

Quả nhiên, anh ta có vẻ chần chừ một chút rồi khẽ gật đầu.

Tóm gọn được thằng nhóc vàng của tôi, dù trong lòng hơi bực nhưng tôi vẫn nhanh chóng tìm kiếm quán ăn Hàn quanh đây.

“Dù gì cũng thật thoải mái khi ra nước ngoài, có thể tự do đi lại nhỉ.”

“Ờ, chắc vậy.”

“……”

Trả lời dài một chút coi, thằng chết tiệt này.

Tôi cố bắt chuyện vài lần nhưng cuộc đối thoại chẳng trôi chảy chút nào. Nhưng thôi, miễn là đạt được mục đích ban đầu, tôi cũng chẳng buồn nói thêm.

Chỉ cần giữ anh ta lại đến khi đám paparazzi tự động bỏ đi là được.

“Quán này có vẻ yên tĩnh.”

Quán ăn tôi tìm thấy hoàn toàn không có bóng khách nào, đúng là may mắn.

“……Wow.”

Tôi nhanh chân bước đến bàn trong góc, gọi món.

Rồi lập tức hiểu ra lý do quán vắng khách.

Lộp bộp.

“…Wow.”

Món ăn tệ hơn cả những món dị hợm Jeong Da-jun từng làm.

Sao lại thế này chứ…?

Rõ ràng thực đơn ghi có cơm chiên kimchi , vậy mà trên menu chẳng thấy đâu. Cuối cùng, tôi đành gọi một bát gomtang, nhưng hóa ra nó chẳng khác gì nước béo loãng.

Thêm một phần bibimbap, nhưng rau củ mềm nhũn đến mức bỏ vào miệng là tan ra như kẹo bông gòn, vị lại còn quá mặn, chẳng thể cảm nhận nổi mùi vị nguyên bản.

Vốn dĩ tôi không kén ăn, nhưng lần này thực sự muốn nhè ra.

‘Đm…’

Nếu Joo Woo-sung có tức giận bỏ đi thì tôi cũng chẳng thể trách. Đến mức tôi còn muốn xông vào bếp nấu cơm chiên kimchi cho xong.

Tôi liếc mắt nhìn anh ta. Không rõ đang nghĩ gì, nhưng vẫn lặng lẽ tiếp tục ăn.

Tôi xới muỗng bibimbap đang dần nguội cứng, lầm bầm.

“…Mùi vị kỳ lạ ghê.”

“Hừm.”

Nếu là Joo Woo-sung ngày trước, anh ta đã cằn nhằn tôi không biết chọn quán, chắc chắn sẽ mắng tôi một trận.

Nhưng—

Nhai.

Nhai nhai nhai.

Trước mắt tôi, anh ta chỉ im lặng nhai cho có.

Tôi lặng nhìn một lúc rồi cũng miễn cưỡng nhét thêm miếng bibimbap vào miệng.

‘Ra ngoài xem xét xung quanh rồi tách ra thôi…’

Bữa ăn đầy im lặng cuối cùng cũng kết thúc.

Sau khi thanh toán, Joo Woo-sung bước ra ngoài trước, tiếp tục nghịch điện thoại. Trong lúc ăn, anh ta cũng hay kiểm tra nó.

“Giờ mỗi người một đường đi nhé. Trễ rồi.”

‘Đm, không ổn rồi.’

Cái bóng lảng vảng gần đó không còn chỉ dừng lại ở việc theo dõi bằng xe nữa. Có vẻ paparazzi đã chuyển sang bám đuôi bằng chân.

“Haha, Joo Woo-sung này, ăn xong phải có ly cà phê tráng miệng chứ?”

“Không cần…”

“Hay chụp vài tấm ảnh đăng SNS?”

“Khỏi…”

“Vậy chụp ảnh đi nhé!”

Tôi khoác vai Joo Woo-sung, nhanh chóng kéo anh ta rời đi.

“Khi nãy tìm quán ăn, tôi thấy gần đây có một công viên bờ biển. Nghe nói lên hình cực đẹp luôn. Ngại nói ra nhưng tôi cũng có chút tài chụp ảnh đấy.”

“Không, thực sự thì…”

“Đây rồi, tới ngay rồi! Ồ? Ở kia có vẻ ổn đấy. Đứng vào thử đi.”

Đi xuống bậc thang dài, ngay trước mắt tôi là lối vào công viên ven biển.

Có vài người đi lại, nhưng vì là buổi tối trong ngày thường nên không đông lắm.

Chỗ tôi chỉ tay có một cái cây lớn rủ nhánh dài, sau lưng là sóng biển xanh biếc. Joo Woo-sung đứng yên, khuôn mặt đầy khó chịu.

Tôi nhanh chóng giật lấy điện thoại trên tay anh ta, đẩy anh ta đứng trước cái cây.

Với gương mặt điển trai ấy, dù có nhăn nhó bực bội cũng vẫn rất ăn hình.

Tách.

“Nhìn ảnh này, đảm bảo anh sẽ cảm ơn tôi cho xem….”

Nhưng thứ hiện trên màn hình là cảnh một cái cây to đung đưa nhánh trong màn đêm âm u, tựa hồ vẫy gọi ai đó. Bên dưới, Ju Woo-sung đứng im lìm với gương mặt lạnh lùng.

Chẳng khác gì poster phim kinh dị.

“……”

Tôi quên bật flash mất rồi.

Trong lúc tôi cố giữ bình tĩnh, Joo Woo-sung chậm rãi bước đến xem ảnh.

“…Cảm ơn?”

“……”

"Làm nhiếp ảnh gia cũng hợp đấy nhỉ."

Chết tiệt...

Dù thừa nhận lỗi của mình, nhưng tôi vẫn thấy bực bội vì cảm giác như bị đối xử vô ơn.

Trước đây chẳng phải anh ta bảo tôi bỏ làm idol đi mà làm nhiếp ảnh gia còn hơn sao...

"Cầm đi."

Tôi tặc lưỡi rồi trả lại điện thoại cho Joo Woo-sung. Thế nhưng, dù từ nãy đến giờ vẫn tỏ ra thờ ơ, anh ta lại có chút ngập ngừng, dò xét sắc mặt tôi trước khi mở miệng.

"...Ừm, chụp cho Seo Ho-yoon luôn nhé?"

"Không cần."

Tôi cắt ngang lời Joo Woo-sung ngay lập tức.

Bởi vì cái bóng lởn vởn xung quanh vừa biến mất.

Nếu còn phải chịu đựng thêm một hai tiếng nữa, có khi tôi đã không kiềm chế nổi mà đập cho anh ta bất tỉnh rồi.

"Xong rồi, về khách sạn thôi."

Dù có lên báo đi nữa, thứ duy nhất đáng viết cũng chỉ là chuyện một tân binh thân thiết với một diễn viên mới nổi mà thôi. Cùng lắm, mấy tin đồn kiểu "diễn viên vô danh bám lấy Joo Woo-sung để kiếm fame" có thể sẽ lan truyền.

Nhưng tôi cũng đã giúp anh ta một lần rồi, xem như đã làm tròn bổn phận.

Không khí ẩm thấp và nặng nề hơn cả ở Hàn Quốc chợt ùa đến rõ rệt. Tôi vuốt mái tóc ướt nhẹp dính trên trán và gọi tên anh ta.

"...Joo Woo-sung."

"Lại gì nữa? Giờ muốn làm gì đây?"

"Giờ thì về đi chứ còn gì nữa."

"...Hả?"

Joo Woo-sung, vốn đang cáu kỉnh đáp lại, bỗng nhiên ngừng nói.

Tôi phẩy tay như đuổi ruồi.

"Về nhanh đi mà nghỉ ngơi."

Không chờ câu trả lời của anh ta, tôi xoay người bước đi.

Trong lúc vừa lầm bầm chửi thề vừa lê bước, tôi tình cờ thấy một cửa hàng tiện lợi, liền rẽ vào mua một lốc sáu lon bia.

"Hôm nay đúng là tọc mạch quá đáng mà, hả?"

Đinh!

[Cảm động quá…] [Mọi người ơi! Seo Ho-yoon cuối cùng cũng trở thành người rồi đây!]

Vốn đã là người từ đầu rồi, đồ khốn.

Tôi chẳng còn sức mà phản bác, chỉ day day thái dương rồi lững thững bước đi.

Ngay khi đến cửa sau của khách sạn—

"...—sao vẫn còn ở đây—? ——thì sao?"

Một giọng trầm thấp dễ nghe vang lên.

Nghe cứ như là của Joo Woo-sung vậy.

"…Không lẽ nào."

Tôi cẩn thận thò đầu ra quan sát nơi phát ra giọng nói, và đúng như dự đoán, anh ta đang nói chuyện với ai đó.

"Thôi nào, thật sự là không lẽ nào."

Một cô gái có mái tóc dài đen nhánh trông chừng hơn hai mươi tuổi một chút...

[…Hả?] "Bảo là cực kỳ trong sáng và xinh đẹp mà."

[…A!] Cơn giận như pháo hoa nổ bùng trong đầu tôi.

"Hah... Hahahaha."

Làm idol mà không biết giữ kẽ gì cả!

"Em không đi cùng anh à? Mẹ bảo ít nhất cũng phải gặp mặt anh một lần mà."

"Gặp nhanh rồi nhắn tin báo đi."

"Biết rồi—. Nhưng anh có thể đi trước— không? Khó chịu quá—, dần dần—…"

Tôi lắc lắc túi ni lông cầm trên tay, rồi đi thẳng đến chỗ Joo Woo-sung.

"Này? Này? Anh nói chuyện thật hay ho… Agh!"

Rồi nắm lấy cổ áo anh ta kéo về phía mình.

Ánh mắt anh ta mở to vì kinh ngạc, chạm thẳng vào tầm nhìn của tôi.

"Chào cô."

"Cái gì đây…"

"…Hả?"

Tôi nhẹ nhàng buông cổ áo anh ta ra và cố gắng mỉm cười hiền lành nhất có thể.

"Xin lỗi vì đường đột. Tôi là Seo Ho-yoon, em trai thân thiết của Joo Woo-sung."

"…Ờ… Seo Ho-yoon…"

Cô gái nghiêng đầu suy nghĩ, rồi bỗng vỗ tay đánh tách! một cái.

"A~!! Diễn viên! Anh là diễn viên đúng không!?"

"…."

"Hul! ! Tôi đã xem Dead After Hope rồi, cực kỳ hay luôn! Wow, thay đổi phong cách một chút trông hệt idol luôn! Đẹp trai thật đấy! Tôi có thể xin chữ ký được không?!"

"…Chữ ký?"

Người ta thường xin chữ ký của người khác trước mặt bạn trai mình à?

Bầu không khí có chút kỳ quái, nhưng tôi vốn đã quen với fanservice nên phản ứng khá tự nhiên.

"Đương nhiên rồi. Tôi rất sẵn lòng ký tặng cô."

"Hul! Cảm ơn anh! Trời ơi, không ngờ cũng có lúc Joo Woo-sung hữu dụng đấy!"

"…Hả?"

Ngay lúc đó, Joo Woo-sung bất ngờ nhích lên, chắn trước tầm mắt tôi và hất cằm.

"Này, đi đi."

Không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Nhưng cô gái kia chẳng hề bận tâm, chỉ chu môi nói rằng phải ký tặng trước đã.

"Không đi à?"

"Đi rồi! Em đi là được chứ gì!"

Chỉ khi Joo Woo-sung cau mày giận dữ, cô ấy mới chịu rời đi.

"Seo Ho-yoon, tôi sẽ theo dõi phim của anh! Cố lên!"

"…Cố lên~."

Không hề tỏ ra khó chịu chút nào, cô ấy vui vẻ vẫy tay chào.

Chỉ đến khi bóng cô khuất hẳn, tôi mới hạ tay xuống và nhìn chằm chằm vào Joo Woo-sung.

"Joo Woo-sung."

"…."

"Chúng ta nói chuyện thẳng thắn một chút đi."

"Giờ mới chịu nói?"

Joo Woo-sung khoanh tay, nhếch mép châm chọc.

"Anh đang làm gì đấy?"

Thành thật mà nói, tôi không hứng thú với đời tư của anh ta.

Còn trẻ, quan tâm đến chuyện yêu đương, cũng dễ hiểu thôi.

"Không biết giữ ý tứ à?"

Nhưng một idol thì khác.

Chính tôi cũng đã nhắc đi nhắc lại với các thành viên The Dawn rằng yêu đương là điều tuyệt đối cấm kỵ.

"Dù sao thì ở nước ngoài cũng dễ gặp gỡ hơn trong nước, nhưng nếu bị lộ thì tính sao? Công ty có bảo sẽ che đậy không?"

"…"

"Ban nãy không thấy paparazzi theo dõi à?"

"Có thấy."

"…Gì?"

anh ta thấy rồi mà vẫn dám gặp sao?

Tôi quá đỗi ngạc nhiên, còn chưa kịp phản ứng thì anh ta đã thản nhiên đáp lại.

"Dù có paparazzi hay không cũng chẳng quan trọng."

Quan trọng thế nào mà không quan trọng hả―

"Vì đó là em gái tôi."

―hả?

Trong lúc tôi còn đứng đờ ra, Joo Woo-sung quay đầu đi và thở dài một hơi thật sâu.

“Bảo tôi với nhỏ đó đang hẹn hò á? Nghe thôi đã muốn nôn rồi…. À, mà không giống nhau lắm nên cũng dễ hiểu.”

Nhìn thằng nhóc với ánh mắt không tin nổi, tôi thấy nó chỉ nhún vai.

“Em gái tôi báo là đi du lịch, mà lại là Nhật Bản. Trong tình huống này, nếu không gặp mặt lấy một lần thì bố mẹ tôi sẽ làm ầm lên mất. Định chỉ ăn một bữa tối với em ấy thôi, mà vì ai đó nên chẳng làm được.”

“…Em gái?”

“Không tin à? Muốn tôi đi trích lục sổ hộ khẩu cho xem không?”

Chợt, một mẩu ký ức bị tôi bỏ qua vì cho rằng không quan trọng bất ngờ nổi lên trong đầu.

Lúc thông tin của Seo Ho-jin lan truyền rộng rãi, Joo Woo-sung từng nói rằng mình cũng có một cô em gái kém ba tuổi và hỏi tôi cách xử lý tình huống đó.

Ting!

[Hả?! Giờ nhìn kỹ mới thấy giống nhau đến từng nanomet!!]

“Với lại tuần sau tôi còn tung teaser comeback solo, trong thời điểm này mà hành xử bất cẩn thì không phải quá ngu ngốc à.”

Lời phản bác dứt khoát của thằng nhóc khiến tôi chỉ biết nhắm mắt, rồi mở ra lần nữa.

…Phải rồi.

A ha.

Hôm nay tôi kéo Joo Woo-sung đi khắp nơi…

Dẫn nó đi ăn…

Chụp ảnh…

Lẩn tránh paparazzi…

Thậm chí còn ngồi thuyết giảng…

Rốt cuộc tất cả những chuyện đó chỉ là một màn ngu xuẩn chẳng có chút giá trị nào.

“…Mẹ kiếp.”

Sau khi xâu chuỗi lại mọi thứ, tôi khẽ kéo mép môi lên.

“Tôi nhầm rồi.”

“…”

“Làm phiền anh quá. Vậy mong anh dành thời gian còn lại vui vẻ bên gia đình nhé.”

Tôi vội lách qua người Joo Woo-sung để rời đi, nhưng thằng nhóc bất ngờ giơ tay cản đường tôi.

“Seo Ho-yoon.”

“Gì.”

Ánh mắt Joo Woo-sung lướt từ mũi giày tôi dần dần đi lên.

“Cậu biết tôi thích matcha latte từ khi nào?”

…Cái gì cơ?

“…Cái gì?”

“Hôm đó cậu đưa tôi còn gì.”

Joo Woo-sung hạ tay xuống, nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy dò xét. Không có nụ cười xã giao trơn tru như khi đối diện với người khác.

Chỉ có sự cảnh giác…

Và một chút tò mò.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 341: Ho-yoon cậu quen tôi à
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...