PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 290: Chuyện em trai của Thỏ Lucifer bị lộ


Với tư cách nghệ sĩ solo, Joo Woo-sung lần lượt gom trọn mọi chiếc cúp của các chương trình âm nhạc.


Cũng may, trong lúc tôi đang ghen nổ mắt thì sự quan tâm dành cho Racing Me, chương trinh anh ta cùng tôi tham gia, cũng tăng vọt lên tận mây xanh.


Khoảng thời gian đó, đoạn video ngắn quay phần hai người thực hiện nhiệm vụ, cộng thêm cảnh hậu trường lúc gần kết thúc buổi ghi hình – nơi cả hai trải nghiệm vai trò PD chương trình giải trí – đã được cắt gọn và tung lên YouTube như bản xem trước.


[Seo Ho-yoon đúng là cao thủ xã giao
Thế hệ này đích thị là máy giải trí được lập trình sẵn
Mặt mấy người xung quanh kiểu không tin nổi mới hài =))) Cả bạch tuộc cũng bắt giỏi là sao
Chắc cậu ấy luyện ở chợ hải sản trước rồi...]


[Joo Woo-sung… đúng là idol tuyến một, thông minh thật
Không muốn động tay nên gọi Seo Ho-yoon
Đúng bài luôn
=)))) Cả hai đều chăm chỉ không sót phần nào, đáng mến dã man dễ thương ]


[Cái gì đấy? Giờ Ho-gyeong đang dựng video à?? Đang edit cái gì thế?! Sao không cho tôi xem !]


[Ê PD Jeong-hoon sao anh lại đang trải nghiệm công việc chính của mình thế kia]


[Thế này bảo sao không cai nổi =))))))))))… Nhìn tôi khóc vì thích quá có lố không..?]


[Làm ơn up bản full nhanh lên đi]


 


“Anh.”


Khi đang ngồi trong phòng riêng tại nhà hàng đã đặt trước, vừa lướt xem phản ứng fan xong thì tiếng mở cửa trượt và giọng nói quen thuộc vang lên.


“Xin lỗi, em đến muộn.”


Thở hổn hển như vừa chạy đến – đó là Seo Ho-jin.


“Nguy to.”


“…Em xin lỗi.”


Tôi gọi Ho-jin đến dù biết em ấy có lịch trình vào buổi chiều, chỉ vì nghĩ nên tranh thủ ăn với nhau một bữa trước khi bước vào đợt quảng bá album chính quy.


Thấy em vừa ngồi xuống đã uống nước ừng ực, tôi đẩy mấy món đã đặt sẵn ra trước mặt.


Có lẽ vì cảm thấy có lỗi vì đến muộn, Ho-jin nở nụ cười ngượng ngùng, mở đầu bằng một câu nịnh nọt.


“Dạo này anh càng ngày càng ra dáng người nổi tiếng ghê.”


“Anh là người nổi tiếng thật mà.”


Tất cả chỉ để kiếm sống thôi mà, vậy mà ăn một bữa với em trai cũng khó đến thế.


Tôi chọn một nhà hàng riêng tư, chỉ nhận đặt trước.


Vừa cầm thìa ăn, Seo Ho-jin đã tự động kể chuyện dù tôi chưa hỏi gì.


“Vẫn đang nghỉ hè nên em hay chơi game với I-chae. Cậu ấy giỏi lắm, dù nhỏ tuổi hơn em mà lanh lợi, lễ phép…”


“Ừ, đúng rồi. Nhóc đó ngoan đấy.”


“…Thật à? Ừm, thôi thì…”


Nhìn đứa ngồi trước mặt còn ngố hơn, thật tình đến giờ tôi vẫn khó tin là Kang I-chae nhỏ hơn Seo Ho-jin.


“Dạo này em đang chuẩn bị thi cao học.”


“cao học?”


Tôi đang ăn canh thì ngẩn người vì lần đầu nghe chuyện này.


“Ừ, trường luật.”


‘May quá.’


Tôi cứ sợ nó sẽ nói muốn vào ngành truyền thông vì học chuyên ngành liên quan, nên đã âm thầm lo suốt.


Tôi không định cản em làm điều mình muốn, nhưng nếu lỡ em vào ngành này trong khi tôi vẫn làm PD, thì sẽ không tránh khỏi những lời ra tiếng vào.


Và tôi cũng muốn giấu kỹ Ho-jin nhất có thể.


Tôi giấu hết những suy nghĩ đó, chỉ mỉm cười:


“Nhà mình sắp có người làm nghề bắt đầu bằng chữ ‘Luật’ rồi nhỉ?”


“Trời ơi~ Lúc này lại ra dáng ông chú ghê luôn á.”


Cằn nhằn là vậy, nhưng tay Ho-jin vẫn thoăn thoắt gắp đồ ăn. Tôi nhìn đứa em đang nhồm nhoàm ăn uống, khẽ hỏi:


“Thế học trong nước à? Hay ra nước ngoài?”



Tôi nghĩ học nghiêm túc thì ra nước ngoài sẽ tốt hơn, nhưng thật lòng cũng chẳng muốn em đi xa tới mức mình không thể chăm lo gì được.


Còn lo liệu có tự ăn uống tử tế không nữa.


“Thôi đi. Tiền đâu mà ra nước ngoài chứ.”


Nhưng Ho-jin đáp lại bằng giọng nhẹ bẫng, gạt phắt luôn suy nghĩ ấy.


“Đệt, tiền đâu mà không có?”


“Ơ… sao tự nhiên cáu vậy…”


Ho-jin đang ăn dở một miếng sườn, giật mình đặt đũa xuống, tu ừng ực nước lạnh.


“Anh à, em cũng có tiền mà. Dạy kèm cũng để dành được ít rồi, em tính đi học bằng tiền đó.”


Còn tôi, từ khi bước vào đời thì thứ duy nhất tôi tích góp được là tiền bạc, còn em ấy – mất cha mẹ quá sớm – lại phải lớn nhanh trong cái cách khiến người ta thấy xót xa.


Tôi ngả lưng tựa ghế, bỗng bật ra một câu trêu chua chát:


“Giỏi thật. Vậy thì chắc anh khỏi phải lo về hưu rồi ha.”


“Ừ, khỏi lo đi. Em tự lo ăn uống sống tốt mà.”


Tôi cứng họng, im bặt.


Thằng em vẫn ăn ngon lành dù cằn nhằn, nhưng thấy tôi im hơi lặng tiếng thì liếc qua rồi đẩy hóa đơn ra trước mặt tôi.


“…Cơm thì phải đãi đấy.”


“Ừ, đương nhiên rồi.”


Thấy em ăn gần xong, tôi đứng lên đi tính tiền trước.


Cơm cũng ăn xong, chuyện cũng đã hỏi thăm xong.


Khi tôi định tiễn Seo Ho-jin về sau một lúc ngồi nghỉ, em bỗng ngập ngừng rồi hỏi:


“Dạo này sao anh không về nhà?”


“Chi vậy?”


“Gì vậy chứ… năm nay anh còn chưa về nhà lấy một lần luôn đấy.”


Cách em ấy cứ ấp úng mãi, khiến tôi có cảm giác câu “Sao anh không về nhà?” chỉ là cái cớ. Thứ em thực sự muốn hỏi lại là điều khác.


Tôi nheo mắt nhìn Seo Ho-jin.


“Nếu có bạn gái thì cứ dẫn về nhà cũng được.”


“Không có mấy chuyện như thế đâu nhé?!”


“Sao nhảy dựng dữ vậy? Nghe cứ như thật ấy.”


Tôi cười khúc khích, xoa rối mái đầu của Ho-jin, rồi tiện tay rút đại một cái thẻ trong ví nhét vào tay em.


“Cầm cái này đi mua bánh ăn gì đó.”


“Em sẽ mang ra trung tâm thương mại quẹt hết luôn đấy.”


“Thì cứ làm đi.”


“Em còn định đãi bạn bè rượu nữa, như con gà mờ ấy.”


“Bạn bè đông vui là tốt mà.”


“…”


Cái đồ này, dù có kéo đi cũng chẳng làm được mấy trò đó đâu.


Tôi đưa hai tay ra kéo má Ho-jin – đang đứng lúng túng với cái thẻ trong tay – dài ra hai bên.


“Aaack!”


“Ha ha.”


Không còn mềm mại hay mịn màng như hồi nhỏ, nhưng vẫn là cảm giác rất vừa tay.


“Anh làm idol với cái tính cách như vầy được luôn á?!” – Ho-jin vừa xoa má vừa gào ầm lên, khiến tôi đá nhẹ vào chân em ấy.


“Đi đường cẩn thận nhé, đồ ngốc.”


“Em đi đây!”



‘Hôm nay tâm trạng tốt ghê.’


Chỉ là thân xác lớn lên, còn cái tính ngây ngô thì vẫn y như hồi nhỏ.


 


Tôi sải bước quay về công ty.


Có vẻ các thành viên khác cũng tranh thủ thời gian rảnh để gặp gia đình hoặc giải quyết việc cá nhân.


Jeong Da-jun và Kang I-chae trông rất phấn khích, chắc vừa đi chơi đâu đó cùng nhau.


“Ô, Seo Ho-yoon, về rồi hả?”


“Ừ.”


Kim Seong-hyun đưa cho tôi một ly chocolate frappuccino.


“Trông tâm trạng tốt đó nha?”


“Thế à?”


Tôi hút một ngụm dài qua ống hút rồi đáp lời.


Ngay sau đó, quản lý xuống đón và đưa chúng tôi đến địa điểm tiếp theo trong lịch trình.


Lịch trình chiều nay là một buổi hòa nhạc từ thiện kết hợp – được tổ chức đều đặn vào cuối tháng Hai hằng năm.


Chúng tôi đến nơi, luyện tập nhanh một lượt rồi quay lại hậu trường. Khi đó, Seong Ji-won đứng giữa sân khấu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.


“Wow… Cuối cùng cũng được đứng ở concert hall này rồi…”


Năm ngoái cũng có lời mời, nhưng vì ra mắt ở Nhật Bản nên phải rút khỏi đội hình biểu diễn.


“Suýt nữa năm nay cũng không được đến rồi đấy chứ!”


“À, vì tour nước ngoài hả?”


“Vâng!”


Năm nay, Da Pa Entertaiment cũng lên kế hoạch tổ chức tour nước ngoài vào tháng Hai.


“Trong nửa đầu năm, tôi không có ý định đi world tour.”


Và tôi đã phản đối chuyện đó.


Tôi hiểu công ty muốn kiếm doanh thu từ concert khi mức độ nhận diện đã đủ, nhưng mục tiêu của tôi đặt cao hơn thế.


Giám đốc định thuyết phục bằng cách nói kiểu: “Đi tour thì sẽ tiếp cận được fan quốc tế, tốt mà…”


“Tại sao?”


“Tôi không muốn đi.”


“…”


Bình thường tôi còn biết nể mặt giám đốc mà nói khéo, nhưng lần này thì tôi ném thẳng vào mặt ông ta như vậy.


“Khụ, khụ… Thế à.”


Giám đốc tuy bất ngờ nhưng cũng đành lùi một bước.


Dạo này trong nội bộ Da Pa Thành đang râm ran tin đồn sáp nhập – không biết vì một thằng điên nào đó mà có thể nổ ra chuyện gì, nên cũng không dám ép quá.


‘Cũng biết điều đấy chứ.’


“Oh, Seo Ho-yoon! Lâu rồi không gặp!”


“Chào anh. Đạo diễn dạo này vẫn khỏe chứ ạ?”


“Ha ha, tất nhiên rồi! Cậu vẫn lễ phép như xưa~.”


Tôi vui vẻ chào lại mấy gương mặt quen trong đội ngũ sản xuất, rồi tiến về chỗ xe van.


Sau khi kiểm tra trang phục, trang điểm và tập duyệt một lần nữa, chúng tôi ngồi xem tiết mục của các nghệ sĩ khác, và rồi—đến lượt chúng tôi.


“Ho-yoon à! Tới lượt tụi mình rồi đó!”


Seong Ji-won nói, gương mặt bừng sáng.


Cái vẻ mặt xanh xao, hồi hộp run lẩy bẩy trước thềm showcase ngày nào giờ đã trở thành chuyện quá khứ.


“WAAAAAAAHHH!”



Từng bước đặt chân lên bậc thang dẫn lên sân khấu, trong tầm mắt dần hiện ra hình ảnh của những chiếc lightstick hình tam giác ngược màu xanh lam.


THE DAWN


Tên The Dawn xuất hiện trên màn hình VCR,


Vì tò mò nên cứ chạm vào mãi thôi


Em khiến anh không ngừng thắc mắc


Giai điệu của Rơi Tự Do vang lên.


Hôm nay, phần biểu diễn của chúng tôi có tổng cộng 4 bài.


Nhưng nói là 3 cũng được, vì thời lượng cực kỳ ngắn.


Rơi Tự Do, Connected mở màn Lix Cup, Stardust và 23:59.


Bóng tối sớm đã phủ xuống tứ phía, ánh sáng lay động từ hàng ghế khán giả càng lúc càng rực rỡ hơn.


Stardust, bầu trời đêm rải đầy sao


Vì khoảnh khắc này mà em đã vượt qua bóng tối


Khi hát Stardust, tôi bị cuốn hút bởi ánh sáng lấp lánh—lúc thì xanh như bình minh, lúc thì đỏ như ráng chiều.


Hướng về ánh sáng


All the way to the end


Dù không biết điều gì đang đợi phía trước


Và khi đến lượt 23:59, tiếng đồng thanh hát theo từ khán giả vang lên to rõ hơn cả.


Ánh sáng rực rỡ bên em


Hơi ấm nơi má kề má


…Ừm.


Tôi ngước nhìn khán đài qua những cánh hoa giấy trắng như bông tuyết rơi.


Ngay cả fan của những idol khác cũng đang lắc lightstick và hát theo.


Tôi biết 23:59 đã đạt được thành công nhất định trong công chúng, nhưng vì đây là lần đầu tiên hát tại concert, nên cảm giác thật khác lạ.


Tuyết trắng rơi lất phất


Ánh mắt ấm áp đang nhìn em


Khi Jeong Da-jun đang dẫn đầu đội hình và thể hiện vũ đạo đầy cuốn hút, thì một cánh hoa giấy dính ngay lên mũi cậu ấy khiến các thành viên suýt bật cười.


Vì đây là một bài hát ấm áp, tươi sáng, nên tiếng cười lan dần cũng không phá vỡ không khí—mà còn khiến mọi thứ trở nên đẹp hơn.


Mãi mãi bên em


Vì nói yêu em vẫn còn ngượng ngùng


Chúng tôi vừa vẫy tay chào khu vực "hoàng hôn" lần cuối, vừa bước xuống sân khấu.


Jeong Da-jun – người duy nhất bị hoa giấy dính đầy khắp người – ra sức phủi đầu. Tôi đặt tay lên vai cậu ấy, rồi gỡ cánh hoa giấy trên má xuống, vừa làm vừa trêu:


“Da-jun à, em dán hết mấy cái này để dành ăn sau à?”


“Đây là bữa tối của Da-jun đó!”


Seong Ji-won chen vào đùa theo.


“Cái gì mà bữa tối chứ! Nhưng mà thiệt, lúc cái này dính vào mũi anh suýt hắt xì chết luôn đấy!”


Dù bị chọc ghẹo vậy, cậu út giờ cũng chẳng hề nao núng nữa. Cậu quay lại nhìn về phía sân khấu, nơi tiếng hò reo vẫn chưa dứt, rồi quay sang nói với tôi:


“Anh Ho-yoon, thật sự, thật sự tuyệt vời phải không?”


Sau lưng Da-jun là những gương mặt thành viên đang nở nụ cười.


Phải rồi. Có những khoảnh khắc hạnh phúc đến bất ngờ trong đời người.


Đang cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước, bỗng dừng lại, nhận ra khung cảnh xung quanh đẹp đến lạ thường—và thấy lòng nhẹ nhõm.


Những khoảnh khắc như vậy chắc chắn sẽ được khắc ghi là “ngày thật tốt” trong cuộc đời tôi.


“Ừ.”



Tôi xoa rối mái tóc của Da-jun – người đang chờ câu trả lời bằng ánh mắt sáng rỡ – rồi mỉm cười.


“Anh cũng thấy vui.”


Chúng tôi chào staff thật lịch sự rồi cùng nhau ríu rít ra xe van.


Vì cuối chương trình sẽ có phần tất cả nghệ sĩ biểu diễn cùng trở lại sân khấu, nên bọn tôi còn khoảng 30 phút nghỉ ngơi.


 


“……Gì cơ? Thật á?”


Giữa những tiếng ồn náo nhiệt, tôi chợt nghe rõ một giọng nói đập vào tai.


“Không phải là nghe thấy gì cụ thể… Chỉ là… ừm.”


Là giọng quản lý.


Tôi là người duy nhất dừng bước và quay lại nhìn anh ta.


“Không, có cần phải giấu chuyện đó không? Giấu để làm gì chứ?”


 


Tôi có linh cảm chẳng lành.


Thấy tôi khựng lại, Kang I-chae quay lại nhìn.


“Anh?”


“……”


Thình, thịch.


Tim tôi đập dồn dập như đang phấn khích, nhưng cơ thể lại lạnh toát.


Cảm giác bất an như tràn ngập khắp người.


Không thể nào. Mình đã cẩn thận đến mức đó mà.


Nhưng những tưởng tượng tồi tệ cứ không ngừng tuôn ra.


“Sao vậy?”


Tôi không trả lời, chỉ bước nhanh về phía quản lý, lướt ngang qua I-chae – người đang tiến đến gần.


Quản lý trông hoang mang, vẫn đang tiếp tục cuộc gọi.


Không thể nào…


“Anh quản lý.”


Không thể nào… mình đã cẩn thận đến vậy cơ mà.


“Có chuyện gì vậy ạ?”


Tôi cố ý nở một nụ cười thật nhẹ nhàng để hỏi.


“À… cái đó…”


Quản lý nhìn thấy tôi thì như bị giật mình, tròn mắt, rồi vội cúp máy.


Nhưng bài đăng trên diễn đàn mà anh ta đang xem trước đó vẫn đang mở nguyên trên màn hình.


“Ho-yoon à, em—”


Trên màn hình là bức ảnh chụp sáng nay, lúc tôi đang bước ra khỏi nhà hàng.


“Đệt.”


Tôi giật lấy điện thoại từ tay quản lý, kéo thêm vài dòng nữa. Các ngón tay như đông cứng lại vì lạnh.


Đệt. Đệt. Đệt.


“—Em có em trai à?”


Ở bức ảnh tiếp theo, là… Seo Ho-jin.


 


===


 


(Đứa nào đấy, đụng em trải ảnh ảnh cào đầu m ra)


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 290: Chuyện em trai của Thỏ Lucifer bị lộ
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...