PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 280: Thỏ Lucifer cần giải trí

“Chương trình Yoo Yoo Bank cuối cùng của năm nay! Giờ chỉ còn công bố hạng nhất nữa thôi!”

Vào dịp cuối năm, các lễ trao giải và đại nhạc hội diễn ra tràn ngập khắp nơi.

Ngay khi tháng 12 vừa trôi qua một chút, hầu hết các chương trình âm nhạc đều lần lượt kết thúc một năm.

Và trong một vài dịp đặc biệt, sẽ có những MC khách mời được mời đến tham gia.

Năm nay cũng không ngoại lệ, bộ đôi Joo Woo-sung và Han Chae-ri (nữ, nyc JWS), những cái tên hot nhất hiện tại, đã được mời làm MC.

‘Cái tổ hợp này là ai sắp xếp vậy trời?’

Nhìn hai người yêu cũ nở nụ cười chuyên nghiệp với nhau trước ống kính, tôi đứng kế bên mà chỉ biết cạn lời.

“À~, Chae-ri à. Không biết ai sẽ giành hạng nhất đây, hồi hộp quá đi!”

“Đúng vậy, tim tôi cũng đang đập thình thịch~! Vậy thì, chủ nhân của vị trí số 1 tuần này sẽ là ai đây? Xin hãy công bố kết quả!”

Lần lượt là điểm số từ album, chương trình phát sóng, bình chọn trước, bình chọn trực tiếp và điểm nhạc số được công bố.

“Vâng, sau khi cộng tổng tất cả điểm số từ bảng xếp hạng Yoo Yoo Bank, hạng nhất tuần này chính là~?!”

Không cần tính toán cũng biết kết quả. Đội thắng áp đảo về điểm số.

“The Dawn!! Xin chúc mừng!!”

“Chúc mừng nhé!”

Bùm!

Tiếng pháo giấy vang lên cùng lúc với lời chúc mừng từ Han Chae-ri và Joo Woo-sung.

“Chúc mừng The Dawn!”

“Cảm ơn ạ.”

Joo Woo-sung trao cúp và vỗ nhẹ vai tôi. Khi tôi nở nụ cười đáp lại vì ý thức được máy quay, anh ta khẽ bật cười như thể hiểu ngay.

“Noeul ơi, cảm ơn rất nhiều!”

“Noeul, Giáng Sinh vui vẻ nhé!”

Sau khi MC rời sân khấu, các thành viên ở lại biểu diễn encore đều cực kỳ phấn khích.

Christmas Again Nghe thấy tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên Christmas Again Bông tuyết trắng chạm vào mu bàn tay

Dù vừa nhảy tưng tưng vừa hát, phần live vẫn chắc chắn không hề dao động.

Hạng nhất trên show âm nhạc là kết quả đã được dự đoán, nhưng nhìn Noeul — những người đã vất vả suốt thời gian qua — vui mừng như vậy...

Christmas Again?

Thành thật mà nói, tôi cũng thấy vui lây.

“Về cẩn thận nhé.”

Kết thúc bài hát, tôi giơ tay vẫy nhẹ — cố tình để lộ chiếc nhẫn trên tay. Tiếng hò hét lại vang lên lớn hơn. Tôi kết thúc màn encore bằng cách đưa môi chạm khẽ vào nhẫn rồi rời ra.

“Về nhà liền và nhớ ăn uống đầy đủ đấy.”

Nếu biết fan sẽ thích thú đến vậy chỉ vì cả nhóm cùng đeo nhẫn, tôi đã làm từ lâu rồi.

“Hẹn gặp lại nhé!”

“Giáng Sinh vui vẻ~.”

Sau khi dặn fan cẩn thận về nhà, tôi quay trở vào hậu trường. Trên đường đi, các nghệ sĩ khác không ngừng gửi lời chúc mừng.

“Chúc mừng anh ạ!”

“Chúc mừng anh, Da-jun!”

“À, vâng vâng, cảm ơn nhiều ạ!!”

“Kang I-chae, có thể nói chuyện chút không?”

Cảnh tượng đông đúc ấy mang đến cảm giác thật kỳ lạ.

Chỉ mới một năm trước thôi, ánh nhìn dè dặt vẫn nhiều hơn ánh mắt thiện chí.

Giờ thì chẳng còn ai cố ý gây sự nữa.

Khi độ nhận diện của The Dawn vượt ngưỡng nhất định, mọi người bắt đầu thận trọng, kiêng dè lời nói và hành động.

‘Hơi... buồn tẻ nhỉ?’

Không ai nói xấu sau lưng, không ai đá đểu, chẳng ai cười khẩy.

Tôi vừa nghĩ thầm vừa len qua đám đông.

Mấy đứa bị fan giữ chân thì cứ để quản lý lo liệu.

Tôi vừa rẽ vào khúc cua cuối hành lang để về phòng chờ thì—

“Ơ, tiền bối!!”

“À.”

Ánh mắt tôi vô tình chạm phải một tên cứ len lén liếc nhìn tôi gần đấy. Hóa ra là thực tập sinh từng xuất hiện trong Rising Rookies — chương trình mà Kang I-chae làm mentor.

Tôi nhớ đã nghe nói đợt trước kết thúc phát sóng là nhóm debut chính thức cũng được chọn luôn rồi.

“Chúc mừng em ra mắt nhé.”

Tôi thân thiện lên tiếng chào trước.

“Hộc! Anh, anh biết em sao ạ?! Cảm ơn anh! Em là Jung Hae-yoon ạ!”

Giờ nghĩ lại thì giọng cậu ta nghe khá quen.

Có vẻ là một trong những người từng la lối “Kang I-chae đáng sợ” ở cầu thang đài truyền hình.

“Bọn em vừa chính thức debut ạ! Mong anh giúp đỡ nhiều!”

Có vẻ nhóm vừa ra mắt nên lên sân khấu nhạc để quảng bá trước khi bắt đầu hoạt động chính thức, biểu diễn lại phần đã làm trong chương trình Rising Rookies.

Tuy là chương trình sống còn nhưng xem ra nhóm cũng đã gom được kha khá fan.

‘Không đến mức đáng lo lắm.’

“À, thật ra… em có chuyện muốn nói nhưng thấy anh bận quá…”

“Ơ, với anh á?”

“Dạ, em…”

Tôi cố ý nhìn cậu ta bằng nụ cười trông có vẻ thân thiện, thế là Jung Hae-yoon lưỡng lự một lúc rồi nhìn quanh và cúi đầu.

“Em thật sự xin lỗi.”

“Hả?”

“Chuyện ở cầu thang đài truyền hình… Có thể anh không thấy, nhưng lúc đó em đã lỡ lời không nên nói về tiền bối. Em biết lỗi rồi, nên dù anh bận, em vẫn mạo muội xin lỗi. Em thật sự xin lỗi!”

“À~”

Tim tôi, vừa định đập thình thịch vì tưởng lại dính anti, chợt hạ nhiệt.

Tôi quan sát cậu hậu bối đang đổ mồ hôi và lắp bắp giải thích.

“Nè.”

Nhưng radar phát hiện ‘drama’ được rèn giũa suốt 34 năm của tôi hoàn toàn không có phản ứng gì.

“Không sao đâu. Ai mà chẳng có lúc như vậy.”

“……!”

Tôi đáp lại bằng một câu sáo rỗng vô hồn, nhưng cậu ta lại tỏ vẻ cực kỳ xúc động, hai tay ôm miệng như muốn khóc.

“Tiền bối hiền hơn em tưởng nhiều… À không, ý em là, tiền bối Kang I-chae thật sự rất... rất đáng sợ… À nhầm, là một người tốt ạ.”

“Em thấy I-chae làm tốt hả?”

“Vâng! Em rất tôn trọng mentor của em ạ!!”

Giờ thì tôi bắt đầu thấy hứng thú với cuộc trò chuyện, bèn nghiêng tai nghe tiếp.

“Dù em làm thực tập sinh khá lâu rồi, nhưng vẫn có vài tật xấu trong giọng hát không sửa được. Sau khi nghe lời khuyên của mentor Kang I-chae và luyện tập lại, cuối cùng em đã sửa được ạ!”

“Ôi trời, khen cậu ấy nhiều thế cũng chẳng được gì đâu…”

“Em nói thật mà!”

Có vẻ hậu quả từ việc Kang I-chae bị xem là người đáng sợ trên Rising Rookies vẫn còn. Jung Hae-yoon đứng thẳng đơ như lính mới, vô cùng nghiêm chỉnh.

Tôi vẫn không hiểu lắm.

‘Với tôi thì Kang I-chae là kiểu người hiền lành rồi còn gì?’

“Ha ha, cảm ơn nhé. Hae-yoon cũng cố gắng lên nha.”

“……!!”

Không thấy có gì cần khai thác thêm, cũng chẳng phải con bài có giá trị gì, tôi chuẩn bị khéo léo tiễn cậu ta đi thì—

“Chà, ‘gà mờ’ nhà mình giờ ra dáng tiền bối ghê.”

Người nổi tiếng trong giới nghệ sĩ đã đến.

Khi Joo Woo-sung bước đến, mọi ánh nhìn quanh đó đều đổ dồn về phía anh ta.

Ngay cả Jung Hae-yoon đang đứng trước tôi cũng nhìn chằm chằm như bị thôi miên.

Cảm giác được tôn trọng kiểu này bỗng thấy hơi lạ.

“Chào tiền bối ạ!!”

“Ờ ờ, chào em.”

Tên hay ngại giao tiếp mà cũng đáp lại lời chào hậu bối một cách tử tế, lạ thật.

‘Không lẽ ăn nhầm gì rồi?’

Tôi nhìn kỹ xem có đúng là Woo-sung mà tôi biết không, thì anh ta mỉm cười, tựa nhẹ cánh tay lên vai tôi rồi nói với Hae-yoon bằng giọng ngọt như mía lùi:

“Đừng thân với người này quá. Cậu ta là người xấu đấy.”

“……”

“Tốt nhất nên gây ấn tượng với người hiền như anh đây thì hơn.”

Hóa ra là đang chờ thời cơ để chèn miếng nói xấu sau lưng tôi.

Tôi im lặng nhìn cái trò lố bịch này thì Jung Hae-yoon lại gật đầu ra vẻ tán thành.

“Đúng chứ?”

“V-vâng! À, không ạ!!”

Dù cậu ta vội vàng phủ nhận, nhưng ánh mắt thì như đang nói "Nếu là người cùng nhóm với tiền bối Kang I-chae thì hẳn cũng…" — cậu ta đúng là không biết nhìn người.

“Anh xem màn trình diễn hôm nay rồi đấy~. Cố lên nha~.”

“Cảm ơn anh nhiều ạ!!”

…Cái gì vậy trời?

Jung Hae-yoon được lời chúc từ người như Woo-sung thì xúc động đến mức cúi đầu chào mãi, rồi rời đi tìm các thành viên nhóm mình.

Tiếng thì thầm “Joo Woo-sung đúng là có sức hủy diệt thật…” lướt qua tai tôi.

“Là sao? Anh biết cậu ta à?”

“Biết gì đâu?”

…Thế mà nói là xem biểu diễn?

Joo Woo-sung nói thêm rằng anh ta không nhớ nổi tên mấy đứa nhạt nhòa, rồi chỉ vào tôi nói:

“Còn cậu thì vì nhảy lộn xộn quá nên tôi muốn quên cũng không quên được.”

Tôi suýt nữa nhắc anh ta về lần đầu gặp nhau thật sự trong bức ảnh dạo trước, nhưng rồi vì lòng tốt nên nhịn.

“Chúc mừng hạng nhất, đồ khốn.”

“Cảm ơn.”

Tôi bước theo anh ta, dần tiến vào khu ít người trong đài.

“À~, gặp cậu xong cảm giác như dễ thở hơn rồi đấy.”

“……Nói gì thế?”

“Tôi chỉ mong ai cũng phớt lờ tôi như cậu thôi.”

Cái thằng này chắc khẩu vị lạ thật.

Khi tôi còn đang hoang mang trước lời than vãn kiểu người nổi tiếng "no đủ", Woo-sung bĩu môi nói tiếp:

“Cứ gặp tôi là hoặc né như tránh dịch, hoặc giả vờ thân để moi lợi. Không mệt chắc? Đã vậy còn phải giả vờ hòa thuận với mấy đứa cùng nhóm…”

“Anh bảo là quan hệ tốt rồi mà?”

“…Nói vậy thôi chứ ai mà chẳng có chút vấn đề.”

Dù anh ta là kiểu từng vướng scandal yêu đương – điều cấm kỵ với idol – nhưng lại chưa bao giờ gây rắc rối hay bỏ lịch trình.

Chứ nếu không, WH Entertainment — công ty chỉ quan tâm đến lợi nhuận — đâu bao giờ che chắn cho anh ta đến vậy.

‘Đúng là kỳ diệu thật.’

Tôi biết anh ta khác xưa, nhưng vẫn thấy ngạc nhiên.

“Dù sao thì tôi cũng đang cố gắng…”

Không quá nhiệt tình như lính mới, nhưng ít nhất cũng là dạng đang cố làm việc cho tử tế.

Lúc tôi vừa cảm thấy thái độ này của Woo-sung thật lạ lẫm, thì anh ta chợt phát hiện ra chiếc nhẫn và khựng lại.

“…Cậu đang hẹn hò đấy à?!”

Tôi là anh à?

Hôm nay bị gì vậy?

“Trời ơi, nếu bị fan phát hiện thì làm sao?! Nguy hiểm lắm biết không?!”

“Cái này là nhẫn nhóm mà.”

“…Hở?”

Sự hoảng loạn trong giọng Woo-sung dịu xuống hẳn.

“À~ là nhẫn nhóm á? Nói thế từ đầu đi chứ.”

Dù tỏ vẻ không quan tâm, mắt anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn.

“Wow… tụi cậu giờ còn có vụ làm nhẫn giống nhau nữa cơ à?”

Như thể cả đời anh ta chưa từng có cái nhẫn nào như vậy, dù giờ tay đeo đầy nhẫn.

“Sao? Tiền bối chưa từng làm nhẫn nhóm à?”

“Có chứ! Ờ… có mà… chắc là để đâu đó… chắc thế.”

Vừa nói anh ta vừa gãi gáy, tránh ánh mắt tôi, rồi nhanh chóng chuyển đề tài.

“À phải, nghe nói cậu nhận được lời mời collab (kết hợp) rồi nhỉ? Với nhóm High Five đó.”

Tôi bật cười:

“Đúng thế.”

WH Entertainment đã đưa ra đề nghị hợp tác giữa The Dawn và High Five.

Bình thường thì công ty đó nổi tiếng là chảnh chọe với mấy kiểu collab như vậy, nhưng lần này có vẻ phía đài truyền hình đã tác động mạnh.

Tôi được một nhân viên quen biết trong đài nhắn trước, rồi xác nhận thông tin qua Joo Woo-sung.

Nhờ vậy mà tôi cũng đã có thể báo trước cho Lee Ji-hyun.

Một bên là bọn tôi — nhóm đã gia tăng độ phổ biến qua hàng loạt chương trình giải trí.

Một bên là High Five — vẫn đang duy trì danh tiếng ổn định với Kang Yeon-hu là đại diện.

Đôi bên có mối quan hệ cạnh tranh được hình thành từ Shining Star Season 2, độ nhận diện tương đương nhau, nên rất phù hợp để tạo hiệu ứng truyền thông.

‘Cơ hội đến là phải chớp ngay.’

“Chae Jung-woo hỏi làm sao mà cậu biết trước. Cậu là người của WH à? Không thì cài gián điệp đấy à?”

“Không, là Joo Woo-sung nói đấy ạ.”

“…Làm tôi cạn lời luôn.”

Woo-sung lẩm bẩm một lúc rồi hỏi:

“Nhưng mà… cậu thật sự định diễn sân khấu cuối năm với Kang Yeon-hu à? Khán giả sẽ cháy luôn đó?”

“Sao? Anh lo à?”

“Lo cái… A, nghe cậu nói kiểu đó sao thấy ngứa ngáy ghê vậy?”

Woo-sung vừa nói vừa khoanh tay, lấy tay gãi rùng mình khắp cánh tay.

“Đừng lo. Tôi từng diễn với Lia Purple rồi mà, cỡ này ăn nhằm gì.”

Hơn nữa, chẳng lẽ tôi lại làm mà không có kế hoạch?

“Seo Ho-yoon à. Tôi nhìn thấy hết cái đầu đang tính toán của cậu đấy.”

“Vậy mà vẫn giả vờ bình thản sao?”

Anh đang tính lật tôi xuống đấy, đúng không?

Cái tên chỉ nhạy bén lúc như này tỏ vẻ hơi khó chịu, rồi ngay sau đó lại cong môi cười.

“Ê, hay là làm collab với anh đi?”

“Anh điên rồi à?”

Lúc đó thì đúng là cháy tới tro thiệt sự.

“Phahaha, cưng quá cơ.”

Woo-sung tỏ vẻ cực kỳ hài lòng khi thấy tôi nghiêm mặt, vẫy tay rồi bỏ đi trước.

Cái tên kia… chắc vẫn để bụng chuyện tôi nhắc đến vụ nhập ngũ nên mới cố tình trêu ngươi đây mà?

‘Nếu bây giờ mình không phải idol mà là PD…’

Tôi đã lăn anh ta qua lại trên bãi bùn rồi.

Tặc lưỡi trong đầu, tôi rút điện thoại ra.

Có tin nhắn từ một cái tên lâu rồi mới thấy.

[Kang Yeon-hu: Cậu đang tính gì thế?] Đúng là cái tên dễ thương thật.

Có vẻ những năm làm thực tập sinh không uổng phí — trực giác tốt thật đấy.

[Tôi: ha ha?] Tôi bắt đầu gõ dòng hồi âm cho tin nhắn mang đầy sự dè chừng từ Yeon-hu.

Khi cuộc sống quá yên ả vì thiếu drama…

[Tôi: Sao lại nói nghe buồn thế?]

…thì tôi chỉ cần tự tạo một ít là được thôi.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 280: Thỏ Lucifer cần giải trí
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...