PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 276: Bán cá


“Cá thu~ một con năm nghìn won~.”


[Ủa ủa không không
Ji-won à, em đang làm cái gì vậy]


Trước khi Noeul kịp hoàn hồn vì sốc, ở phía xa, một người bán hàng khác đang mời chào khách cũng lẩm bẩm bực bội.


“Dạo này vợ tôi cứ bảo là có cậu thanh niên kia cướp hết khách, hóa ra là thiệt.”


“Ahaha… xin lỗi chú ạ.”


“Ôi dào. Hát nhạc trot hay đến thế, ai mà không dừng lại nghe cơ chứ??”


Seong Ji-won nổi tiếng là mời khách cực giỏi.


Ngay sau đó, một dòng phụ đề xuất hiện để giải thích thêm tình hình.


Bốn ngày trước, trưởng làng nhìn thấy Seong Ji-won và nói: Với khuôn mặt xinh xắn thế này, làm việc ở nơi khắc nghiệt thế kia có ổn không? – đầy lo lắng.


Nhưng chỉ vài giờ sau, hải sản và cá được phân cho Seong Ji-won đã bán sạch trơn. Bởi vì cậu ấy vừa hát nhạc trot ngọt ngào vừa mời khách.


“Cua hoàng đế, mỗi ký năm mươi nghìn won~ Cá bơn tự nhiên, mỗi ký ba mươi nghìn won~.”


 


[Điên mất thôi] [Ôi trời ơi tôi phát điên mất, Seong Ji-won sao sống nghiêm túc dữ vậy ] [Không phải chương trình tin tức gì đâu, đúng là show tấu hài trá hình mà, khóc rồi lại cười luôn…]


 


Tới mức đó rồi, đám Noeul đang xem phải cắn chặt răng để không phá lên cười. Những đứa trẻ từng “quậy tung” trên sân khấu giờ lại đang bùng nổ ở chợ hải sản, làm người ta choáng váng.


“Nhìn giá có vẻ cao nhỉ, cậu bớt cho tôi chút đi?”


“Ah….”


Lúc đó, một người đàn ông trung niên nhìn mấy con cá trước mặt Seong Ji-won rồi nói kiểu nửa đùa nửa thật.


“Chà… cái này em đâu có tự quyết giá được đâu ạ…”


“À à….”


Seong Ji-won hơi bối rối, hàng mi dài cụp xuống, ánh mắt cũng buồn buồn.


Người đàn ông kia bỗng lúng túng, vội vàng xin lỗi.


“À, không không, chú xin lỗi….”


 


Không hiểu xin lỗi cái gì luôn.


 


Nói xong, ông ta đỏ mặt rồi chuồn vội.


Bình thường ném các thành viên vào lò luyện tập không thương tiếc, nhưng cứ gặp mặt là khiến ai cũng câm nín – kể cả Seo Ho-yoon – đó chính là nhan sắc của Seong Ji-won, và hôm nay nó lại phát huy tác dụng.


Seong Ji-won mỉm cười dịu dàng, quay lại phía máy quay.


“Quay phim vất vả lắm đúng không ạ?”


 


Giờ thì hiểu vì sao người ta phải xin lỗi rồi.


 


[]



[Phụ đề điên thật đấy PD Choi, gài edit mặn thế này ai chịu nổi, đây là quán ăn tài liệu nhưng bán hài kịch thì có.]


Ngay sau đó, một đoạn phỏng vấn ngắn với người đàn ông lúc nãy được chèn vào.



Q. Sao chú lại xin lỗi vậy?


“Thì lỗi ở tôi chứ sao. Muốn bắt được con cá đó cũng phải tốn tiền tàu, tiền dầu, tiền công ngư dân, tiền hộp đựng cá, cả tiền công của cậu thanh niên kia nữa, mà tôi lại định mặc cả mấy đồng. Nghĩ lại thấy hổ thẹn quá.”


[Ủa, chú ơi, tự nhiên hối lỗi sâu sắc quá vậy ]


Sau đó, ngay cả khi khách hàng được mệnh danh là "vua mặc cả của làng" xuất hiện, thì mọi việc cũng kết thúc ngay khi người ta nhìn thấy nụ cười như nắng mai và đôi mắt hiền lành của Seong Ji-won.


Rồi chương trình quay ngược thời gian, chiếu lại ngày đầu tiên Seong Ji-won đi làm.


“Nè nè, làm vậy không được đâu.”


“Dạ? Không được ạ?”


Người bán hàng từng càm ràm rằng vợ mình bảo cậu thanh niên này cướp hết khách lại bất ngờ xuất hiện, xen vào chuyện.


“Vậy… cháu phải làm sao ạ? Chú chỉ cháu đi, cháu sẽ cố gắng học!”


“Hả, hả?”


Nhưng đối phương lại là Seong Ji-won.


Thiên thần của The Dawn, nhưng trước tiên là một người phải làm mọi việc hoàn hảo đến mức ám ảnh. Trong nhóm, cậu ấy nổi tiếng là "máy luyện tập."


Nghĩ rằng nếu làm sai thì chỉ cần học lại là được, cậu chủ động hỏi han, học từng chút một. Kết quả, người bán hàng vốn giàu tình cảm kia lúng túng gãi đầu, rồi cuối cùng tuôn hết mọi bí quyết.


Seong Ji-won mỉm cười trong trẻo, ngây thơ.


“Cảm ơn chú ạ. Trời lạnh thế này, cháu pha cho chú ly trà nóng nhé?”


“Ờ… ờ. Vậy cũng được.”


“Vâng, chú cứ ngồi nghỉ rồi hãy đi.”


Khi được nhận ly trà nóng mà Seong Ji-won đưa, người bán hàng gần như tan chảy, ngồi tám chuyện với cậu suốt một lúc lâu. Khi rời đi, ông ta lẩm bẩm trong lúc lướt qua máy quay, và tiếng đó cũng được phát sóng nguyên xi.


“Không hiểu sao, mỗi lần nhìn vào mắt thằng bé là đầu óc tôi loạn hết cả lên…”


[Ủa gì vậy trời] [ tôi chịu không nổi nữa rồi, cái show này là cái gì vậy trời]


Cứ như vậy, ba người không say sóng thì hì hục kéo lưới trên tàu, còn một người say sóng thì bùng nổ ở chợ hải sản. Nhưng vẫn có một người chưa lộ diện.


[Ủa thế I-chae đâu??] [Tôi đoán Kang I-chae chắc đang lảng vảng đi mặc cả khắp nơi trùm mặc cả luôn ấy] [Kiểu trốn việc siêu đỉnh]


Kang I-chae hiện đang ở kho hàng.


 


Phụ đề vừa xuất hiện, màn hình liền chuyển cảnh.


Và hiện lên là tình huống mà Noeul không ai ngờ tới.


“Anh ơi, cái này để đâu ạ?”


“Bên kia kìa, góc đó!”


“Dạaa~.”


 


[Hả…?]
Kang I-chae đang chuyển từng thùng cá đầy băng đá lên xe kéo mà không hề tỏ ra mệt mỏi.


Kang I-chae đeo găng tay vải, đang cẩn thận xếp những thùng xốp chứa đầy đá lên xe đẩy.


[Hả, Kang I-chae bất ngờ thật đấy] [Wow, không ngờ luôn, cứ tưởng cậu ta sẽ ghét làm mấy việc này chứ] Kang I-chae lẩm bẩm khe khẽ.


“…Đáng lẽ nên bảo là mình không bị say sóng mới phải.”


[] [Ờ thì, tụi kia ít ra còn được ăn sashimi mà]


Khi PD Choi từ đội quay phim khác đến chỗ này, ông chủ của nơi I-chae đang làm việc cười nói.


“I-chae à, PD đến rồi kìa. Nghỉ tay đi.”



Có vẻ Kang I-chae đã thân với ông chủ rồi.


 


[A, thật đấy, tôi cũng thấy cảm động luôn ] [Kang I-chae sống siêng năng quá trời ]


Trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng, hào nhoáng kiểu thành phố, Kang I-chae thân thiện đùa giỡn với những người cùng làm và cần mẫn chuyển từng thùng hàng. Thậm chí, sau khi chuyển xong hết, cậu còn chủ động pha cà phê hòa tan rồi chia cho mọi người.


I-chae cũng đưa cà phê cho các staff quay phim.


“Vất vả rồi ạ~.”


“I-chae, không mệt sao?”


“Ôi, mệt chứ. Nhìn xem, ai cũng gọi tìm tôi hết.”


Cậu làm bộ như hất tóc dài ra sau rồi mỉm cười điệu đà.


“Đây là gian khổ mà người đẹp nhất chợ cá phải chịu đựng đấy ạ.”


“…….”


 


[] Kang I-chae bảo gọi mình là “người đẹp nhất chợ cá”.


Dưới phần quay rung rung như động đất, dòng phụ đề hiện lên:


[Điên rồi… Làm bộ xa cách thôi chứ vẫn như xưa…] [Thật sự quyến rũ quá mức luôn, “người đẹp” á]


“Sắp tới mình sẽ chuyển sang khu đấu giá đó!”


Khi Kang I-chae nở nụ cười tươi tắn, camera chuyển cảnh, hiện lên khung cảnh nhộn nhịp của khu đấu giá.


Một người đội mũ đỏ, đứng trước bục đấu giá, chuẩn bị bắt đầu, xung quanh mọi người đứng thành hình bán nguyệt.


 


Lúc 3 giờ sáng, khi hầu hết mọi người vẫn còn say ngủ, phiên đấu giá tại chợ cá bắt đầu. Món đấu giá đầu tiên là cá sống cao cấp.


 


“Camera đang quay, đừng căng thẳng nha~. Giờ bắt đầu từ bên phải nào!”


Tiếng chuông báo hiệu phiên đấu giá vang lên leng keng.


Tiếng hô hào rộn ràng, tốc độ nói nhanh như gió, kèm theo những ký hiệu bằng tay rõ ràng và chính xác.


Kang I-chae dần dần cứng mặt lại khi quan sát cảnh tượng đó.


 


Gì vậy trời? Biểu cảm của main rapper The Dawn, Kang I-chae, đang nghiêm lại.


“I-chae, hôm nay giá không tốt hả? Sao nhìn dữ vậy?”


[ đội quay phim dám bắt chuyện với Kang I-chae kìa] [Dũng cảm ghê… Tôi mà gặp ánh mắt cậu ta chắc chạy luôn]


“À, không phải vậy…”


I-chae che miệng bằng một tay, như đang sắp xếp lại suy nghĩ, rồi chậm rãi trả lời.


“Tôi đang muốn học hỏi một chút.”


 


[Trời má, sốc Kang I-chae nói muốn học hỏi, ngoài Chungbeom ra chắc lần đầu thấy??] [Người đấu giá làm căng thẳng lại tinh thần hiphop lỏng lẻo của I-chae…]


Dù có vẻ hơi căng thẳng, môi cắn nhẹ, Kang I-chae vẫn chăm chú quan sát từng động tác.


 


Sau phiên đấu giá, khi ra ngoài, các thành viên khác đã tụ họp đầy đủ.



“Anh không bị say sóng đúng không! Không đúng sao!!”


“Thôi nào, anh bị say sóng mà~.”


 


Cuối cùng, The Dawn vừa ngồi quây quần trò chuyện ấm áp, lại bắt đầu quay về công việc.


 


Tất cả quay lại chợ cá và giúp bán hàng.


 


[A, Jeong Da-jun buồn cười chết đi được Mời khách mua hàng “Oide~ oide~ mấy người muốn mua giá bao nhiêu nào~ thanh toán lẹ nào~ lấy ví ra~ tôi giảm thêm cho!” rồi vừa quay qua chạm mắt với Seo Ho-yoon là lập tức cụp đuôi luôn ] 


[Ho-yoon bảo đừng làm lố nữa, Da-jun xin lỗi mà cúi rạp người, dễ thương muốn xỉu]


 


Cứ mỗi khi The Dawn bộc lộ chemistry khiến người ta hình dung ra tính cách thường ngày của họ, fan lại càng yêu mến hơn.


 


[Sao mấy đứa này bán hàng giỏi dữ vậy???]


Kim Seong-hyun lặng lẽ, nhanh nhẹn gói cá và đưa cho khách.


Seong Ji-won khiến người ta phải mở ví chỉ bằng nụ cười và câu chào.


Kang I-chae thì khéo léo nghe ngóng, moi được đủ loại thông tin.


Jeong Da-jun chạy khắp chợ, được các cô chú thương mến.


Và Seo Ho-yoon, người mà dù khách hàng muốn mặc cả, cũng có thể dùng lời lẽ thuyết phục để họ mua thêm.


 


[Ê, vừa thấy sổ ghi doanh thu hôm nay xong Tôi nhìn nhầm đúng không??] [Sao bán được nhiều dữ vậy]


 


Một tổ hợp hoàn hảo.


 


[Cảm giác như đang chơi game Tycoon ấy, giải trí cực] [Bọn trẻ này trưởng thành ghê vất vả rồi mà còn dễ thương nữa ] [Thật lòng luôn trước giờ không hiểu tại sao người ta lại “khao khát” idol, giờ thì hiểu rồi… Tụi nhỏ… khao khát và nỗ lực sống đẹp thật… Chương trình kiểu giải trí nhân văn này làm tốt quá…] [Khán giả đại chúng chắc thích lắm chương trình làm khéo đấy]


Dù mệt mỏi lộ rõ trên khuôn mặt, The Dawn vẫn chỉ cười và hăng hái làm việc.


Lúc này, không chỉ fan mà cả những khán giả từng nghi ngờ mục đích của chương trình cũng phải công nhận.


Việc để họ tham gia chương trình này là một nước đi tuyệt vời.


 


[Tiêu đề: Đang xem “Trải nghiệm cuộc sống” mà tập của The Dawn xuất sắc ghê



chắc là PD Choi casting kiểu hên xui, mà hóa ra lại ăn may


Dù Kim Seong-hyun đã thân thiện hơn sau khi tham gia show nuôi dạy trẻ con, nhưng nhóm vẫn hay bị cho là khó gần vì hình tượng mạnh mẽ.


Đặc biệt là Kang gì đó, Seo gì đó…


Idol là người bán đá quý, nhưng công chúng chỉ nhìn vẻ ngoài thôi.


Đẹp hoàn hảo thì có thể ngầu đấy, nhưng vẫn cần chút “mùi người” để được lòng nhiều lứa tuổi.


(Người ta thường thích khi thấy ở idol điểm gì đó giống mình mà)


Tóm lại là phải cho thấy sự gần gũi.


Vậy mà trong chương trình lần này…



Tự dưng khuân thùng cá mệt bở hơi tai


Tự dưng kéo lưới đánh cá luôn


Ủa? Tụi này khác hẳn với hình dung của mình?


Xem hết mới biết, nhưng có vẻ lần này phá hình tượng thành công.


Tôi cũng đang xem, nghĩ y chang người nổi tiếng mà có nét dễ gần thì ai cũng thích


Ừ nhìn tụi nó vừa vui vừa làm việc chăm chỉ, kiểu gì cũng có người thích


Chỉ đẹp thôi thì không đủ]


 


Khi thấy những bài phân tích về tập của The Dawn trên diễn đàn, fan chỉ biết lắc đầu.


 


[Nói gì thì nói
Dù mặt mộc, mồ hôi nhễ nhại vẫn đẹp chết người là được rồi


Chuẩn luôn]


Khi ngày làm việc gần kết thúc, Seo Ho-yoon đang tính toán doanh thu thì đột nhiên ngẩng đầu.


“Khoan, Jeong Da-jun đâu rồi.”


 


[Seo Ho-yoon đúng kiểu coi Da-jun như cún con ấy] [Lại lo cậu nhóc đang lén làm chuyện gì…]


Kim Seong-hyun, lúc này đang gấp gọn tạp dề, trả lời.


“…À, hồi nãy bảo đi siêu thị mua gì đó, rồi vội vã chạy đi.”


“Này!!”


 


Seo Ho-yoon mặt tái mét, vội vàng chạy đi tìm Da-jun.


 


[ A, Seo Ho-yoon bị Da-jun chơi quá nhiều rồi] [Cả mấy đứa bên cạnh cũng hoảng theo luôn]


Nhưng sau khi chạy vòng quanh chợ mấy lượt vẫn không tìm được Jeong Da-jun, Seo Ho-yoon cau mày, bực bội vuốt tóc quay lại.


Sau đó, các thành viên — trừ Jeong Da-jun — nhận được một phong bì trắng từ trưởng thôn ngay trước cổng chợ hải sản.


“Cảm ơn các cậu rất nhiều. Nhờ các cậu mà mọi người đã có khoảng thời gian rất ý nghĩa—”


Ngay lúc Seo Ho-yoon đang định tranh thủ kết thúc phần quay với một câu kết nhanh gọn, hòng chuồn đi tìm Da-jun lần nữa…


“Anh!! Các anh ơi!! Chờ em lâu rồi đúng không!!”


Từ phía trong chợ, Jeong Da-jun tươi cười hớn hở chạy tới. Trên tay cậu là một chiếc nồi lớn, đeo găng lò nướng.


 


[Nhìn Kim Seong-hyun lẩm bẩm “đừng tới đây đừng tới đây đừng tới đây” kìa] [Kang I-chae có vẻ sắp say sóng thật rồi, đang bịt miệng kìa]


“Lấy cảm hứng từ món bổ dưỡng truyền thống của Anh — lươn đông —!!”


Jeong Da-jun tươi cười tự hào, hoàn toàn không để ý tới khuôn mặt tái xanh của các anh.


“—Em đã sáng tạo ra món đặc sản Hàn Quốc: cá cam chocolate marshmallow lasagna!!”


“……”


[] [Trời ơi]


Cuối cùng, buổi trải nghiệm đời thực của nhóm kết thúc bằng món quái vật trong hình hài đồ ăn do Jeong Da-jun sáng tạo.


 


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 276: Bán cá
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...