PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 269

Nội dung tự sản xuất cho Halloween của The Dawn, được thực hiện dưới dạng sự kiện, đã nhận được phản ứng bùng nổ từ Noeul (tên fandom).

[Tiêu đề: Nội dung tự làm Halloween của The Dawn thật sự quá vui Seo Ho-yoon, câu thần chú duy nhất biết là “Abracadabra”, điên rồi

Kim Seong-hyun không biết mà hỏi: "Abracadabra..? Là cái gì hay hả?"

Seo Ho-yoon: (Biết ý nghĩa)

Kang I-chae: (Vì vui nên để yên)

Seong Ji-won: (Vì thấy vui nên để yên)

Jeong Da-jun: (Ánh mắt chấn động)

Chưa kể không chỉ gây cười, còn mặc lại trang phục do fan bình chọn và nhảy lại vũ đạo nữa…

Tui vì mê Kim Seong-hyun kiểu Tiền vệ Mỹ nên nếu video này mà không có thì chắc tiếc lắm luôn

Bắt trọn cả hài hước lẫn cảm động, cái gì vậy trời…

Kang I-chae cảm động quá trời

Ừ đúng, chắc trong DA PA Entertainment có nhân viên otaku thiệt, không thì sao nghĩ ra mấy cái này được]

Bài hát mới nhất, "Fall", được cho là hợp vibe Halloween nhất, nên The Dawn đã quay video vũ đạo theo chủ đề này.

[Chụp ảnh InX4 (kiểu photobooth) riêng lẻ và nhóm cho fan nữa, thật sự xinh xỉu… Muốn sở hữu mấy cái này chắc phá sản mất

Sở hữu được thì như trúng xổ số vậy ,, chắc giá leo thang khủng khiếp

Như đăng ký mua vé số để có baby idol của tui..] [Mấy đứa thế này năm sau tính làm gì đây,,,

Năm sau mặc đồng phục trường phù thủy đi

Dường như tụi nhỏ thật sự sẽ làm á

Tụi nhỏ lúc cho fan thì cho nhiều khủng khiếp luôn] [Tiêu đề: Chuyện cute của mấy đứa The Dawn

Da-jun kể trên live

Sau buổi quay nội dung Halloween (gọi là tiệc bắn tỉa cũng được) về, cả nhóm ngồi kể chuyện ma ở ký túc xá, Seong-hyun dùng phòng riêng nên về sau sợ quá chạy qua phòng của Ho-yoon và Ji-won

Kang I-chae cũng đi kiếm máy game bị Ji-won tịch thu, mấy ông anh tụm lại rù rì, Da-jun tò mò nên cũng ló đầu vô

Cuối cùng chật quá nên dạt hết ra phòng khách ngủ…

Có người hỏi Seong-hyun có sợ gì đâu mà chạy qua, cậu ta trả lời là “Thắt chặt tình cảm thành viên thôi”... nghe cute xỉu ] [Thật sự quá dễ thương…

Tui moe hóa mấy đứa đàn ông 23 tuổi này quá đà rồi…

Phải sửa mới được…

Nhưng mà… có cần sửa không? [Tình trạng hiện tại

Nếu sửa được thì giờ tụi mình đâu thế này

#TheDawnThậtSựLàThiênThần,,]

Kang I-chae thỉnh thoảng hay chụp ảnh polaroid và đăng lên SNS, nhưng có vẻ Halloween lần này vui lắm nên đã đăng hàng loạt ảnh hậu trường nội dung tự làm của từng thành viên.

Trong số đó, bức ảnh Seo Ho-yoon mặc đồng phục học sinh, ánh mắt lơ đãng nhìn về đâu đó, trông cứ như một cảnh trong phim thanh xuân.

[Seo Ho-yoon thật sự quá đáng Chỉ thở thôi cũng thấy có câu chuyện sau lưng,,,] [Sao bức này vibe 2000s vậy trời

Kiểu mặt đúng gu tui quá, đau lòng chán ghê… Giá mà debut từ hồi cấp 3 thì tui có mà spam gif ngập trời rồi]

[Thật sự thắc mắc luôn,,

Một người như vậy, tại sao chẳng có bất kỳ câu chuyện nào về thời đi học.. Nếu là tui thì dù chỉ thở thôi tui cũng phát cuồng rồi ấy]

[Không phải công ty chặn lại à?? Nếu đi theo concept bí ẩn thì chặn hết thông tin ngoài đời được mà]

[ Miễn không có scandal là được rồi]

Noeul vẫn tò mò về thời đi học của Seo Ho-yoon, nhưng rồi chủ đề nhanh chóng chuyển về video vũ đạo Halloween.

Đặc biệt là kỹ năng nhảy của Seo Ho-yoon.

Vốn dĩ Seo Ho-yoon nổi tiếng là người cầu toàn. Sự e dè, giữ kẽ trước fan cũng được cho là bắt nguồn từ tính cách đó.

[Hul lần này động tác nhảy nhìn đỉnh ghê]

Cậu ấy cứ mỗi lần comeback lại tiến bộ, đến mức người ta không còn nhớ dáng vẻ lóng ngóng hồi đầu nữa. Trong video vũ đạo Halloween lần này cũng vậy, sự tiến bộ rõ rệt đến mức ai cũng nhận ra.

[Seo Ho-yoon cậu này đúng là hàng thật… Thường coi mấy video kiểu “idol ngày càng tiến bộ” trên YouTube thấy cũng bình thường chứ không cảm nhận rõ, nhưng lần này đúng là phát triển vượt bậc]

[Không biết cậu ấy luyện tập kiểu gì mà tiến bộ thế nhỉ

Nghe đồn Joo Woo-sung dạy nhảy phụ

Tin đồn kiểu fan saesang nói á,,,

Tin hay không thì tùy]

Kết quả đương nhiên cần có quá trình.

Nhưng để không bị người khác coi thường, anh chỉ cho họ thấy vẻ ngoài điềm tĩnh, chưa từng để lộ những nỗ lực âm thầm bên trong. Từ sau khi trở thành người lớn, Seo Ho-yoon luôn tin như thế.

Nhờ vậy mà anh đã thuần thục việc giả vờ bình thản, và fan chỉ nhìn thấy một Seo Ho-yoon sinh ra đã giỏi.

Với Seo Ho-yoon, điều đó là một sự may mắn.

.

.

.

“Hừm.”

Tôi vừa kiểm tra báo cáo tổng kết quý trước và số liệu thống kê của DA PA Entertainment, vừa lướt qua phản ứng của fan về nội dung Halloween lần này.

Phản hồi không tệ, bầu không khí chung cũng tích cực.

“Ổn đấy.”

Vì muốn duy trì trạng thái hiện tại, tôi quyết định điều chỉnh lại hướng đi của kế hoạch mà mình đã âm thầm dựng lên trong lòng.

Dù việc người nổi tiếng vướng vào lùm xùm là điều khó tránh khỏi, nhưng từ khi debut đến giờ, tôi thấy các Noeul đã phải chịu đựng quá nhiều rồi.

Tôi không thể chắc chắn rằng chuyện tương tự sẽ không xảy ra nữa, nhưng ít nhất, tôi có thể làm tốt phần "dịch vụ hậu mãi".

"Seo Ho-yoon ssiiii… Xem cái này giúp tôi với."

Đúng lúc tôi vừa sắp xếp xong suy nghĩ trong đầu, một giọng nói sắp tắt lịm vang lên bên cạnh.

Đó là Lee Ji-hyun, đang gõ bàn phím laptop như một nửa xác sống.

"Vâng, có chuyện gì vậy?"

Giọng cô ấy nghe cứ như đang chửi thề, nhưng tôi giả vờ không biết, chỉ quay đầu nhìn vào màn hình.

Trên đó hiển thị một dòng chữ: "Báo cáo phân tích thị trường của The Dawn năm 20XX."

Tóm tắt thì, dù gây ra nhiều lùm xùm, nhưng với fan thì là nhóm idol được đánh giá tốt và có sân khấu đáng xem.

"Tôi xin lỗi vì gây ra nhiều tranh cãi."

"Không phải chuyện đó. Nhìn vào mức độ nhận diện đi."

Lee Ji-hyun vừa lướt chuột vừa tiếp lời.

"Sau Shining Star mùa 2, chúng ta đứng dưới High Five một chút. Một nhóm thuộc công ty tầm trung đang xây dựng nền tảng, thuộc hàng 2 quân. Đó là vị trí của The Dawn bây giờ."

Đó chính là chỗ đứng hiện tại của chúng tôi.

Vì vị thế của Black Call quá áp đảo nên mới xuất hiện cái khái niệm mơ hồ "1.5 quân", và The Dawn còn chưa chạm tới cái rìa của nó.

"Vậy, chúng ta nên làm gì đây?"

"…Tự nhiên nghe như giáo sư đại học đang hỏi vậy. Không cho đáp án mà cứ hỏi."

Lee Ji-hyun, vừa lẩm bẩm "Anh nghĩ sao?", vừa thở dài thườn thượt.

"Nếu tôi biết thì giờ đã cho nhóm lên Billboard rồi."

Nghe vậy, tôi bật cười khúc khích.

Bởi vì đó là câu nói quen thuộc trong giới giải trí.

Khi ai đó nổi lên, câu nói kiểu "Sao cậu ta lại nổi dữ vậy?" luôn theo sau.

Lý do thất bại thì rõ ràng, nếu thành công tầm trung thì cũng có thể đoán ra nguyên nhân, nhưng khi một ai đó bùng nổ thì chẳng bao giờ có lý do áp đảo nào cả.

Vì vậy, ngay cả những người dấn thân vào ngành này hàng chục năm cũng không biết ai sẽ nổi, cứ thế liên tục tạo ra idol với concept mới.

Thế nhưng…

'Dẫu sao thì, hướng đi đại khái vẫn có thể xác định được.'

Dù thế nào, cũng không phải là không có điểm chung.

Khi tôi cứ im lặng nhìn, Lee Ji-hyun liếc nhìn tôi rồi lẩm bẩm.

"Chỉ cần nhờ Kang I-chae làm cho một bản hit là được."

"Lee Ji-hyun ssi, đừng nói kiểu đại diện công ty như thế."

"…Anh đúng là thiên tài trong việc chọc tức người ta đấy. Vậy tôi nói thật nhé?"

"Vâng, mời cô."

Lee Ji-hyun mím môi, rồi cầm bút viết bảng, mở nắp ra. Sau đó, cô ấy bắt đầu viết một dãy chữ trông như câu thần chú triệu hồi ác quỷ lên bảng trắng.

Tôi phải mất kha khá công sức để chắc chắn rằng mấy chữ đó không phải là lời nguyền bắt tôi làm thêm việc.

"Không phải vì nhóm công ty mình nên tôi nói thế, nhưng The Dawn giao tiếp với fan rất tốt, có nhiều nội dung tự sản xuất. Nếu bỏ qua những trường hợp đặc biệt như Chae Jung-woo hay Joo Woo-sung, thì xét về thực lực, nhóm cũng tầm 1.5 quân. Thế giới quan trong album? Là tôi, Lee Ji-hyun, người sống cả đời như otaku, tự tay xây dựng đấy. Là vấn đề gu thôi."

"Vâng…"

"Vậy còn thiếu gì?"

Lee Ji-hyun khẽ gật đầu, ánh mắt sáng lên, giơ ngón trỏ chỉ thẳng.

"Đại chúng ."

Theo lời cô ấy, trừ lượng fan cũ còn sót lại, những người mới bị thu hút đều là dân Kpop kỳ cựu, bị cuốn vào thế giới quan maniac của The Dawn.

Từ sau Shining Star mùa 1, nhóm đã leo dốc nhanh chóng, củng cố nền tảng fan qua bộ ba tận thế.

Rồi sống sót qua cả vị cay xè của Shining Star mùa 2, fandom của The Dawn giờ cứng như thép.

Lee Ji-hyun lẩm bẩm rằng phải đối xử thật tốt với Noeul.

"Dù sao thì, dân mê Kpop chắc chắn biết tới Seo Ho-yoon hay The Dawn rồi. Nhưng nếu hỏi người qua đường thì sao? Biết đến mấy người? Nhớ được tên mấy thành viên ngoài Seo Ho-yoon?"

"Chính tôi còn không chắc nữa."

"Đấy, còn thêm fandom quốc tế cũng yếu. Vì nền tảng OTT phát sóng Shining Star bị chặn ở một số quốc gia ngoài Nhật và châu Âu. Giờ cứ mở mắt ra là nhóm mới xuất hiện, ai mà muốn tự đi tìm nhóm lạ."

Nói cách khác, cần mở rộng fandom trong và ngoài nước, nâng cao tính đại chúng.

Tương tự như những gì tôi đã nghĩ.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Trong lúc chuẩn bị album tiếp theo, tôi đã kiểm tra tình trạng nhóm và tìm kiếm điều kiện để vươn lên 1 quân.

Nếu có thể nổi tiếng, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.

Lướt lại dãy chữ khó hiểu trên bảng trắng, tôi mở miệng.

"Cô biết chương trình 'Ca Sĩ Hoàn Hảo' sắp trở lại không?"

Lee Ji-hyun vừa đóng nắp bút vừa tròn mắt.

"Biết chứ. Là chương trình chấm điểm ca sĩ dựa trên kỹ thuật hát, kiểu như kiểm tra chính xác từng điểm số ấy. Dạo này nghe nói reboot lại… Nhưng mùa trước không phải flop à?"

"Thì cũng đúng."

Mùa 1, khi show ca hát còn thịnh hành, đã thành công vang dội. Nhưng mùa sau thì vì phản ứng gượng ép, cố moi cảm động mà bị giảm nhiệt.

Gần đây, họ quảng cáo rầm rộ sẽ trở lại, nhưng cứ bị trì hoãn mãi đến cuối năm nay mới khởi động lại được.

Tôi từng lắc đầu tiếc nuối khi thấy chương trình tốt lại bị phá hỏng như thế. Dù vậy, ở châu Á, mức nhận diện vẫn cao, và khi bán bản quyền sang Mỹ cách đây hai năm, cũng đạt thành tích không tệ.

'Thống kê rating ở Mỹ cũng không đến nỗi.'

Đặc biệt, ở vài bang có cơn sốt Kpop, rating còn khá ổn.

Vậy nên tôi đã thử gọi cho Im Hyun-soo. Và đúng như dự đoán, cậu ta sẽ làm khách mời.

"Format khá thú vị nhỉ?" (nôm na style chương trình)

"Đúng, đúng kiểu 'gì cũng thử' luôn."

Format của bản làm lại này sẽ phụ thuộc rất nhiều vào dàn cast và cách dựng.

Tuy nhiên,

"Nhưng tôi định tham gia."

Vừa đủ quen thuộc, vừa có chút mới mẻ, lại hài hước.

Và với vị trí của tôi bây giờ, đây là chương trình tôi có thể tham gia và tận dụng.

"Tự mình tham gia? Không phải Seong Ji-won?"

"Vâng, chỉ mình tôi."

"Ồ… anh tự tin chứ?"

Thừa nhận thì dài dòng lắm.

Lee Ji-hyun ngập ngừng một lúc rồi nói bằng giọng nghiêm túc:

"Nếu bước ra mà thất bại, hình tượng gây dựng bấy lâu có thể sụp đấy. Tôi cũng từng xem chương trình, vì chấm điểm bằng máy nên rất chính xác. Nhiều ca sĩ gạo cội tham gia, dễ bị so sánh, dễ bị nói xấu… Này, anh có nghe không vậy?"

"Có nghe mà."

Thực ra thì mấy thứ đó tôi đã tính cả rồi nên nghe cũng như không.

"Tôi đã nhờ quản lý kiểm tra xem có thể tham gia được không. Cô thì hãy gom hết thông tin liên quan lại trước đi."

"À, vâng… Nhưng mà…"

Lee Ji-hyun gãi đầu hỏi.

"Anh đang tính gì vậy?"

"Gì cơ?"

"Tôi nghe quản lý nói, hình như tất cả thành viên đều đang bàn chuyện tham gia show riêng?"

Ngoại trừ Kang I-chae đang làm mentor cho 'Rising Rookies', Kim Seong-hyun sẽ tham gia show nuôi dạy trẻ, Jeong Da-jun sắp lên chương trình nấu ăn.

Còn Seong Ji-won thì…

'Chưa đến lúc.'

Tôi đang để dành cậu ấy.

"Nhìn danh sách này, có vài show hơi mạo hiểm đấy? Sao không hoãn lại, rồi cả nhóm cùng xuất hiện?"

"Không, cứ thế này đi."

Vì tôi không có thời gian để tính đến chuyện 'hình thức đẹp đẽ'.

"Cô Ji-hyun, nhớ lại xem hồi nãy cô nói nhóm mình thiếu gì?"

"Hử?"

"The Dawn thiếu gì?"

"Đại chúng… nhận diện quốc tế…"

Nói đến đó, Lee Ji-hyun như chợt nhận ra điều gì, vội bật laptop lên và tìm kiếm thông tin.

Một lúc sau, cô ấy quay lại nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc.

"…Toàn là chương trình hot ở nước ngoài."

Tôi cười tươi rói.

Bị nhốt trong bệnh viện, không phải là điều xấu.

Vì tôi đã có thừa thời gian để tính toán mọi thứ.

"List này ổn đấy, đúng không?"

Tôi định sẽ kết thúc tất cả trong năm sau.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 269
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...