PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 254

Trước ánh mắt bất an đó, tôi cố tình hành động một cách khoa trương.

"Thể trạng tuyệt vời. Không nghỉ cũng có thể tập liền mười tiếng."

"Okay, câu đó tôi sẽ báo lại cho Ji-won hyung."

"Đùa thôi."

Tôi buộc phải nhanh chóng giương cờ trắng trước lời đáp lại của cậu ta.

Nhưng ít nhất, việc tôi vẫn còn sức để buông lời đùa giỡn cũng khiến Kang I-chae khẽ cong mắt, nở nụ cười trêu chọc.

"Ôi chà~ Ho-yoon hyung cũng thật là. Lúc nào cũng khiến người ta lo lắng, chịu không nổi luôn."

"Ahaha~"

Đồ điên.

Tôi lẩm bẩm chửi rủa trong lòng, nhưng đúng lúc đó, khi định tách Da-jun ra để nói chuyện riêng với I-chae vì thấy bầu không khí của cậu ta đã dịu lại đôi chút, thì…

Jeong Da-jun nhanh như chớp bám lấy Kang I-chae và hỏi:

"Anh trai Xinh đẹp-zombie , hình như bắt đầu quay hình rồi đúng không?"

"Ừ, đã quay xong phần của tập 1 và tập 2 rồi."

Quay hình?

Không có manh mối nào lóe lên trong đầu, tôi im lặng quan sát tình hình. Trong lúc đó, cả bọn vừa chuyển sang phòng tập, Kang I-chae vừa tiếp tục nói:

"Nghe nói bầu không khí bên mấy thực tập sinh đó… không tốt lắm thì phải. Dạo này thế nào?"

"Vẫn thế thôi. Với lại dạo này chương trình sống còn nhiều quá, chắc vì thế mà thực lực của bọn tham gia cũng làng nhàng."

"Còn mấy hậu bối của công ty mình thì sao?"

"…Chắc cũng chăm chỉ… thôi?"

"Rõ là không quan tâm mà!!"

À, nhớ rồi, hình như Kang I-chae bảo sẽ tham gia với tư cách mentor chương trình sống còn thì phải…

"Dù sao thì mấy thực tập sinh nhà mình tính cách cũng ổn. Cứ phải bảo tụi nó rằng, con đường tốt nhất cho cuộc đời mình là thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt."

Nhìn gương mặt nghiêm túc của Kang I-chae khi lẩm bẩm điều đó, tôi thoáng nghiêng đầu vì cảm giác khác lạ, và chậm rãi ký ức ùa về.

‘Rising Rookies’, chương trình sống còn idol mới do tvK chủ trì.

Điểm đặc biệt duy nhất là… chẳng nổi bằng Shining Star.

Kang I-chae đã từng ầm ĩ phản đối: "Idol năm thứ hai thì mentor cái gì?", nhưng cuối cùng cũng bị thuyết phục rằng cậu ta là idol đang hot, còn là nhạc sĩ kiêm tác giả lời, lại xuất thân từ show sống còn, có thể giúp ích cho thực tập sinh.

Nghe nói chương trình chia mentor thành hai đội: một bên là idol đang hoạt động với thành tích sáng tác nổi bật, bên kia là idol kỳ cựu có kinh nghiệm. Nói là mentor chứ thực chất như kiểu trợ lý thì đúng hơn.

Tôi còn nhớ mấy phản ứng trên mạng từng thế này:

[Ể Kang I-chae?? Căng đấy ] [Thì sao, đầy đứa debut lâu mà năng lực tệ hại kìa Kang I-chae còn giỏi hơn, lần trước lên show với Yeon-hu rap phụ cũng đỉnh mà…] [Dù bảo chia mentor ít tuổi nhưng cậu ta vẫn trẻ nhất còn gì?? Kang I-chae mệt rồi đấy.]

Dàn mentor còn lại được lựa chọn tốt hơn tôi tưởng, nên phản ứng của dân mạng có phần nghi ngại về Kang I-chae.

‘Nhưng mà, tại sao mình lại quên mất nhỉ?’

Gãi đầu, tôi liếc nhìn Kang I-chae.

Dù người ta có bàn ra tán vào thế nào, tôi cũng đoán trước rằng khi chương trình phát sóng, định kiến về cậu ta sẽ tự động bị đảo ngược.

Dù ngoài miệng luôn nói không quan tâm, nhưng kiểu người như Kang I-chae sẽ không bao giờ làm việc qua loa.

"Đừng có lo cho hậu bối, lo cho bản thân đi."

"Đương nhiên rồi. Cuối năm còn phải chuẩn bị sân khấu và comeback nữa."

Tôi suýt cảm động khi nghĩ có lẽ cậu ta cũng để tâm đến thành công của The Dawn, nhưng ngay lúc ấy, Kang I-chae vừa vươn vai vừa than vãn:

"Ugh~ Việc thì ngập mặt. Muốn mượn cả chân Da-jun xài luôn."

"Chân em á? Nếu mượn thì được đấy, hyung? Có muốn mượn không??"

Bọn tôi đang có kế hoạch comeback vào khoảng giữa năm sau, vừa muốn giữ màu sắc đặc trưng của The Dawn, vừa tăng tính đại chúng.

‘Nghĩ kỹ thì… bọn mình mà tranh thủ tăng nhận diện ở mấy chương trình giải trí bây giờ thì hợp lý.’

Hiện tại tôi xuất hiện trên show nhiều nhất, nhưng cũng đến lúc mấy thành viên khác phải tăng độ nhận diện cá nhân.

Kang I-chae thì đã đi làm mentor, còn nếu Jeong Da-jun tạo được cú hit trong ‘Hãy quan tâm đến tôi’, thì đúng là tuyệt vời.

"Nhớ cẩn thận với camera."

"Ôi chà~ Anh lo cho em đấy à?"

Sao nói chuyện khó nghe vậy trời?

Tôi còn chưa kịp phàn nàn, thì Kang I-chae đã vui vẻ nháy mắt với tôi:

"Lúc tôi diễn mentor stage, nhớ đến cổ vũ đấy~." (sân khấu biểu diễn của giám khảo)

Tôi bật cười khẽ rồi bước vào phòng tập cùng các thành viên. Bên trong, Seong Ji-won và Kim Seong-hyun đã đầm đìa mồ hôi, chăm chỉ luyện tập.

Vừa thấy tôi, Ji-won lập tức bật dậy.

"Ơ! Ho-yoon, sao lại đến đây?"

"Hi."

"Nghỉ ngơi đi mà? Hôm qua trông cậu thảm lắm đấy."

"Không sao. Tập thôi."

Tôi quăng chiếc túi thể thao mang theo vào một góc và bắt đầu giãn cơ.

Thú thật, dạo gần đây thể trạng của tôi lúc lên lúc xuống thất thường.

Ban đêm thì cứ như sắp chết đến nơi, vậy mà sáng ra mở mắt lại cảm thấy sống được.

"Nhìn anh đúng kiểu trong cái meme đó ấy. ‘Hơi mất khẩu vị, hơi choáng váng, buồn nôn, nhưng ổn. Vẫn chịu được.’ Cái đó đấy!"

"Im lặng đi."

Jeong Da-jun xụ mặt xuống, trêu chọc tôi không ngừng.

Seong Ji-won, người đang nhìn chằm chằm vào cậu nhóc, thở dài một hơi rồi đứng vào vị trí.

Là bạn cùng phòng nên cậu ấy biết rõ tình trạng của tôi nhất, có lẽ thấy không hài lòng lắm với sự bướng bỉnh này.

"Seven, eight!"

"Đoàng! Bịch, ta-ra-ra-ra…"

Khoảng 30 phút sau khi bắt đầu luyện tập, đến cả việc đứng vững cũng bắt đầu trở nên khó khăn.

Vũ đạo thì cực khó, đầu thì ong ong không dứt.

Tôi đưa tay day mạnh thái dương, và ngay lúc ấy, tầm nhìn chao đảo.

"Uwaaah!"

Tôi va vào Jeong Da-jun khi đang di chuyển theo đội hình.

Cùng với tiếng hét thất thanh của Jeong Da-jun, chân chúng tôi vướng vào nhau và cả hai ngã nhào xuống đất.

"Ugh!"

"Trời ơi, em xin lỗi anh!!"

Jeong Da-jun, người ngã đè lên tôi và đập mũi thẳng vào ngực tôi, vừa ôm mũi vừa bật dậy.

Tôi không nói gì, chỉ vỗ nhẹ vai cậu nhóc ra hiệu đứng lên rồi thở hổn hển.

"…Nhân tiện ngã rồi thì, mẹ kiếp, nghỉ tí đi. Sàn nhà này êm phết."

"Làm ơn nghỉ ngơi bình thường đi. Không ai nói gì đâu."

Tôi mặc kệ, nằm xòe ra nhìn lên trần nhà, các thành viên liền túm tụm quanh tôi, phe phẩy quạt.

"Vũ đạo này hơi khó nhỉ?"

"Gần như cứ 5 giây là đổi đội hình một lần."

"Làm ơn đừng làm khó bọn này nữa có được không?"

Đúng là vũ đạo idol ngày càng khắc nghiệt, nhưng chẳng lẽ không thể nhảy kiểu ai cũng làm theo được à?

Kim Seong-hyun nói sẽ cân nhắc, nhưng nghe kiểu đó là biết… bác bỏ rồi.

Khi bọn tôi đang tranh thủ nghỉ ngơi, Kang I-chae, người nãy giờ vờ quạt cho tôi một cách hời hợt, bỗng lên tiếng.

"Mà này, khi làm mentor chương trình, anh biết một sự thật sốc không? Thì ra Ho-yoon hyung không phải kiểu ‘gà mờ’ như em nghĩ đâu."

"Hả?"

"Này, Seong Ji-won. Vừa rồi cậu vừa hỏi lại đấy à?"

Tôi lườm cậu ấy, và Seong Ji-won trơ trẽn nở nụ cười.

Thằng này dạo này cứ hễ bí lời là cười trừ cho qua.

"Em tưởng anh chắc chắn là ‘gà mờ’, nhưng giờ nghĩ lại, nếu anh đi thi chương trình đó thì kiểu gì cũng vô lớp cấp cao nhất vì nhảy đấy."

"Muốn chết à?"

"Nếu ở với Ji-won hyung chắc em đã khóc rồi bỏ trốn lâu rồi."

"Aha ha, chắc không đến mức đó đâu…" (Seong Ji-won)

Seong Ji-won bật cười vì trò đùa của cậu nhóc, nhưng mấy thành viên còn lại thì lập tức nghiêm mặt.

"Không, đúng mức đó đấy."

"Ji-won hyung, đúng mức đó thật."

"Muốn tập thêm nữa không?"

"—Ji-won hyung là người đẹp trai nhất thế giới và có giọng ca thiên thần!!"

"Wow~."

Nhìn Jeong Da-jun cúi rạp người nịnh nọt, Seong Ji-won đáp lại với vẻ mặt hiền lành.

Nghe qua mấy câu chuyện, có vẻ Kang I-chae sốc nặng khi thấy lũ thực tập sinh không theo nổi một nửa lượng luyện tập thường ngày của The Dawn.

Thật ra, không chỉ The Dawn, mà người hỗ trợ còn là Joo Woo-sung và Chae Jung-woo. Những đối thủ được chỉ định trong chương trình cũng là High Five.

Bảo sao, so với những người chỉ vừa chập chững biết đi, nhìn lên toàn là quái vật, dĩ nhiên sẽ thấy chênh lệch lớn.

Huống hồ, thông số (stat) của Kang I-chae vốn dĩ từ đầu đã cao đến mức khó tin là ‘tân binh’.

"Thế… bọn nhóc đó sao rồi?"

"……Dĩ nhiên."

Lông mày của Kang I-chae nhướn lên rồi hạ xuống.

"Tôi đang bao bọc chúng nó bằng tình yêu thương đấy."

Và cười toe toét như hoa hướng dương.

"Nói dối!! Em nghe bảo anh làm mấy đứa thực tập sinh khóc rồi còn gì!!"

"Làm gì có. Chúng nó bảo có bụi bay vào mắt thôi. Ở đó bụi nhiều lắm."

"Khóc rồi còn gì…"

Tôi dám cược cả tài khoản ngân hàng của mình là khóc thật.

Mà, mấy đứa trẻ con chưa từng va chạm xã hội, thì sao đỡ nổi cáo già Kang I-chae.

Đến tôi mà thằng nhóc đó nghiêm mặt là còn thấy sợ nữa là.

‘Mà này, giờ muốn xem stat của Kang I-chae quá.’

Tôi vẫn nằm dài, gõ gõ ngón trỏ xuống sàn, và đúng lúc đó, bảng hệ thống hiện ra.

Lâu lắm rồi mới thấy lại.

[Kang I-chae Tiêu chuẩn của thiên tài!] [Hát: S- Nhảy: A+ Giải trí: A0 Diễn xuất: B- Sức hút: S- ???: ???]

"……!"

Thằng nhóc đó dạo này mất tăm, gọi mãi không thấy trả lời, cuối cùng cũng chịu ló mặt.

Tôi vừa ngạc nhiên đọc qua stat, vừa kinh ngạc lần nữa khi thấy năng lực của Kang I-chae đã tăng lên vùn vụt dù chẳng cần ai để ý.

"Tôi ra ngoài một lát."

"Ờ ờ~."

Tôi nói qua loa với mấy thành viên, lúc này đã chuyển chủ đề sang bữa tối và chia ca rửa bát, rồi lặng lẽ rời phòng tập.

Có vẻ khoảng thời gian Kang I-chae chôn mình trong studio đã được tích lũy, chuyển hóa thành stat (chỉ số) rồi.

"Này, cho tôi xem stat của mình luôn đi."

Vừa dứt lời, bảng stat của tôi hiện ra.

[Seo Ho-yoon Chính thức: Thành phần gây chuyện] [Hát: A+ Nhảy: B+ Giải trí: A+

Diễn xuất: A- Sức hút: A0 ???: ???]

‘…Ngoài ý muốn là chỉ số lại tăng nhiều thế này?’

Nhìn bảng chỉ số phủ kín toàn A, tôi cảm thấy không phải tự hào mà là bối rối.

Chỉ số giải trí và diễn xuất đều đã tăng lên một bậc.

‘Mình cứ nghĩ nó sẽ thấp cơ.’

Dù chưa đạt tới cấp S hay cấp EX như Joo Woo-sung, nhưng chừng này thì cũng có thể xem là học sinh ưu tú rồi.

“Tại sao diễn xuất lại tăng nhỉ?”

Là do biểu cảm sân khấu sao?

Từ sau Phim Máy Quay thì tôi đâu có diễn gì nữa. Nếu có tăng thì đáng lẽ phải tăng từ hồi đó chứ.

Câu trả lời cho thắc mắc đó xuất hiện ngay từ hệ thống.

Ting!

[Do mấy trò giả vờ vớ vẩn thường ngày nên lén lút tăng rồi đấy!!]

“…”

Lý do quá hợp lý khiến tôi không thể phản bác nổi và chấp nhận ngay.

Có lẽ vì tôi luôn bận rộn vạch kế hoạch để đẩy The Dawn lên cao mà vô tình đã làm sụp đổ vài người.

Tôi khoanh tay lại và tự vỗ vai mình.

“Mình, Cũng sống chăm chỉ đấy.”

[Wow, thật sự sao lại có thể trơ trẽn thế này chứ?]

Khi tôi còn đang suy nghĩ xem nên công phá điểm nào tiếp theo, thì đột nhiên các cửa sổ hệ thống trước mắt tôi nhiễu sóng và hiện lên những ký tự méo mó.

[SeoYoon?? Công ∂] [Hát: A+ : B+ Giải trí: A Diễn xuất: A- Sức hút: 0 ???: ?∂?%] [ERROR!] [ERROR!] [ERROR!]

Các ký tự vỡ nát, méo mó và cuối cùng là dòng chữ ERROR hiện lên, kèm theo âm thanh cảnh báo chói tai đến nhức óc.

Ngay sau đó, bảng hệ thống vụt tắt. Tôi chỉ biết ngẩn ra nhìn.

“…Gì vậy?”

Đồng thời, tôi nhớ lại bảng chỉ số mình vừa lướt qua.

‘…Độ?’

Chỉ số bị che giấu cuối cùng, lúc nãy dường như tôi thoáng thấy gì đó.

Nhưng ngay khi tôi còn chưa nghĩ tiếp, một bảng khác đã hiện lên, và bộ não tôi cũng lập tức dừng lại.

[Seo Ho-yoon!! Bé thỏ rắc rối số một

I say ~~↗↘

You say ↗↗↗!!] [Rắc rối: EX+ Trơ trẽn: S+ Xấu xa: A- Lừa lọc: S-]

“….”

Nhìn cái bảng chỉ số như được làm trong năm phút này, tôi giận đến mức lông mi run lên.

[Éttung~ Chỉ số EX đầu tiên đáng kỷ niệm~]

“Tao thỉnh thoảng ước gì mày tồn tại thật đấy. Chỉ để đấm mày một cú thôi.”

Tôi xua tay đuổi cái cửa sổ hệ thống đang lải nhải rằng nhìn chỉ số của bản thân giống như bị nghiện soi gương hay tự luyến, rồi vuốt lại mái tóc.

[Gần đây hệ thống hơi bất ổn, nhưng sẽ sớm ổn thôi. Hoàn thành show giải trí cho tốt và nghỉ ngơi nhiều vào nhé! >_


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 254
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...