PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 248


Kang I-chae tự cho rằng mình là một người khá tốt.


Hơn nữa, cậu ta cũng đang tận hưởng một cuộc sống tương đối ổn.


Tất nhiên, để đi đến được đây, cậu đã phải trải qua muôn vàn khó khăn và thử thách, tích tụ không ít sự căm ghét và giận dữ với thế giới này. Nhưng hiện tại, cậu đang sống một cách khá chân thành theo cách riêng của mình.


“Hyung!! Đang nghĩ gì vậy??”


“Nghĩ về việc kem trong tủ đông của em út


 ngon phết.”


“Anh… anh ăn kem của em hả?!”


Nhắc lại lần nữa, đó là những gì cậu ta nghĩ về chính mình.


Ngoại hình không tệ, khả năng cũng không tệ, đầu óc sáng suốt.


Từ khi sinh ra, cậu ta hầu như không thiếu thứ gì.


‘Nhưng có vẻ hơi nhàm chán nhỉ.’


Sự thỏa mãn tràn đầy dễ dàng dẫn đến sự chán chường.


Thế nhưng, vì giỏi che giấu, Kang I-chae vẫn có thể duy trì một thái độ sống khôn ngoan dù phải chịu đựng một cuộc sống đơn điệu và nhạt nhẽo.


Rồi một ngày, có một con người nổi bật xuất hiện trong cuộc đời tưởng chừng như suôn sẻ của cậu.


“Noeul, hôm nay vẫn hạnh phúc chứ?”


“……”


“Ahaha, anh cũng đang sống rất tốt đấy.”


Chính là Seo Ho-yoon—người mà vì Noeul, dù là xưng hô ngôi thứ ba, "babe", "bé cưng", hay gì đi nữa, cũng có thể mặt dày đến tận 10cm để làm bộ làm tịch.


Ngay trước đó, dù các thành viên gọi thế nào đi nữa, người vẫn ườn ra trên sofa chẳng buồn đáp lời lại ngay lập tức bừng sáng rạng rỡ khi máy quay bật lên, cười tươi trò chuyện cùng fan.


Nhìn cái dáng vẻ giả tạo đó, Kang I-chae híp mắt lại, liếc nhìn anh.


Seo Ho-yoon rút mặt ra khỏi khung hình của máy quay, khẽ mấp máy môi.


“Nhìn gì đấy, thằng nhóc.”


Ban đầu, Kang I-chae thấy anh giống một tên giả tạo, chỉ chăm chăm lao về phía mục tiêu mà chẳng cần quan tâm đến thứ gì khác xung quanh—một cái máy ủi không biết điểm dừng.


Điều đó khá thú vị, và cũng là điều The Dawn cần, nên cậu đã để yên cho anh muốn làm gì thì làm. Nhưng Seo Ho-yoon trông lạnh lẽo như một mảnh kim loại vô cảm.


Dẫu vậy, thi thoảng, vẫn có những khoảnh khắc cậu ta hành động như thể đang phô bày một chút “tính người” bên trong mình.


Như lúc Jeong Da-jun bị thương ở "Chiến Thắng Thuộc Về Tôi".


“Tôi sẽ chịu trách nhiệm hết, cứ tới đây đi.”


Chính khoảnh khắc đó đã khiến hình ảnh Seo Ho-yoon dần hiện rõ trong mắt Kang I-chae.


Người nghiêm túc với The Dawn hơn bất cứ ai.


Người luôn là người đầu tiên đứng ra giúp đỡ khi có chuyện xảy ra với các thành viên.


Nhưng cũng là người che giấu mọi thứ liên quan đến bản thân mình một cách triệt để.


Cậu ta biết, nhưng đã chọn mặc kệ.


Thậm chí, dù Seo Ho-yoon có giở đủ trò quỷ quyệt thế nào đi nữa, Kang I-chae cũng không phải không hay biết. Nhưng cậu ta thấy những chuyện đó chẳng ảnh hưởng đến mình, nên cũng chẳng quan tâm.


‘Cũng thú vị đấy chứ.’


Cách Seo Ho-yoon đối xử với cậu ta cũng khá đặc biệt.


Cứ như bị bỏ mặc vậy, nhưng nếu để ý kỹ thì lại thấy cậu luôn theo dõi và quan tâm một cách âm thầm.



Kang I-chae cảm thấy hứng thú với kiểu người mình chưa từng gặp này, đồng thời, cũng không thấy cảm giác mới mẻ này quá tệ.


Cho đến khoảnh khắc thực sự khiến cậu bận tâm.


“Đồ lì lợm… , không thể nhắm mắt bỏ qua được à?”


Lúc nhóm debut ở Nhật Bản, Seo Ho-yoon đã nôn ra máu ngay trong bồn rửa mặt ở ký túc xá.


Kang I-chae thấy chuyện này thật nực cười.


Làm sao một người không bệnh không tật lại có thể nôn ra máu được chứ?


Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài những gì cậu ta có thể hiểu, nhưng tờ phiếu kiểm tra sức khỏe sạch sẽ của Seo Ho-yoon lại đang trêu đùa với cậu.


Thế nhưng, cậu đã gạt những nghi vấn đó qua một bên.


Bởi dù có hỏi, chắc gì đã nhận được câu trả lời—


‘Hyung cũng là con người mà, có thứ muốn giấu cũng chẳng có gì lạ.’


—đó là những gì cậu ta đã nghĩ, cho đến thời điểm ấy.


Cơn sóng đen ập tới


Trái tim tôi điên cuồng gào thét


Am I suffocating?


Nhưng sau khi trải qua Shining Star mùa 2, suy nghĩ của cậu ta đã dần thay đổi.


Đặc biệt là trên sân khấu cuối cùng, Seo Ho-yoon trông thực sự nguy hiểm.


All the way to the end


Dù chẳng biết có gì đang chờ đợi


Ngay cả khi trong trạng thái đó, anh vẫn cố gắng gánh vác tất cả một mình.


Và Kang I-chae bắt đầu cảm thấy bực bội vì điều đó.


Cậu cũng thấy cực kỳ tức giận khi chứng kiến những người chỉ biết hùa theo những lùm xùm do Seo Ho-yoon tự mình tạo ra, giả vờ thương hại cậu  trong khi thực chất chỉ muốn hưởng thụ nỗi bất hạnh của người khác như một trò tiêu khiển.


Đồng thời, cậu cũng nhận ra mình đã đánh giá sai về Seo Ho-yoon.


‘Sub vocal của bọn mình.’


Seo Ho-yoon thật sự là một thằng điên chết tiệt.


Không phải kiểu điên bình thường, mà là cái dạng điên cần phải có một câu chửi thề đứng trước mới có thể diễn tả được độ điên của anh.


Ngay cả khi tự hủy hoại chính mình, anh cũng không bao giờ chịu lên tiếng nhờ ai giúp đỡ hay dựa dẫm vào bất kỳ ai.


Và đến lúc này, Kang I-chae mới thực sự nhận ra điều đó.


 


"Nếu cứ tiếp tục như thế, chắc chắn sẽ gây ra một vụ rắc rối lớn."


Từ sau đó, Kang I-chae kìm nén cơn giận, quan sát Seo Ho-yoon kỹ hơn và thử nghiệm xem có thể đồng điệu với anh ở điểm nào.


Vội vàng chỉ khiến mọi chuyện rối tung lên mà thôi.


Khi thấy Seo Ho-yoon tỏ vẻ không hài lòng, cậu lén lại gần và chọc thử. Vì anh vẫn đáp lại, nên cậu cũng có chút yên tâm.


Nhưng qua nhiều trải nghiệm, Kang I-chae dần nhận ra một điều.


Seo Ho-yoon chưa bao giờ nói thật với người trong cuộc dù chỉ một lần.


‘Lúc đầu còn đỡ hơn.’


Khi đó, anh còn thẳng thừng cảnh báo Kim Seong-hyun rằng sẽ có màn chỉnh sửa ác ý, hoặc mắng té tát Jeong Da-jun bắt cậu nhóc phải nói rõ ràng.


Rốt cuộc là đã có thay đổi gì trong suy nghĩ của anh chứ?



‘Dù có nói cũng chẳng nghe đâu.’


Nhưng rồi, vụ bê bối đạo nhạc đã nổ ra.


"I-chae, cậu thực sự đạo nhạc à?"


Đầu tiên, cơn giận bùng lên. Kế tiếp, một tiếng cười khẩy bật ra.


Nhưng ngay sau đó, một suy nghĩ chợt lóe lên—đây chính là thời điểm thích hợp nhất để đặt bẫy Seo Ho-yoon.


‘Đây là cơ hội sao?’


Kang I-chae ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ với nhân viên đội ngũ quản lý.


"Anh đang nói đến bài hát chưa phát hành đúng không?"


Có lẽ...


‘Đây chính là cơ hội.’


Một cơ hội để sửa cái tật của Seo Ho-yoon.


**


 


"Cái gì cơ?"


Seo Ho-yoon trông như thể vừa nghe phải một trò đùa tệ hại. Vốn dĩ sắc mặt anh ta đã trắng bệch, giờ lại càng tái hơn.


"Cậu nói linh tinh gì thế? Cậu đang nhầm lẫn à? Khi tôi tìm kiếm tên cậu, chẳng có bài hát nào cả."


"Tìm ở đâu?"


"Hiệp hội bản quyền."


"Thế nên mới không có đấy."


Kang I-chae quan sát Seo Ho-yoon, chậm rãi lên tiếng.


"Tôi đăng ký bản quyền bên Mỹ rồi."


Lúc này, biểu cảm của Seo Ho-yoon mới có chút đáng xem.


"Chẳng ai biết cả. Đây là thói quen của tôi thôi. Những bài hát cá nhân chỉ sáng tác để luyện tập, không có ý định phát hành, tôi đều đăng ký bản quyền bên Mỹ. Mấy bản home recording cũng có thể đăng ký bản quyền mà."


"Đừng có nói vớ vẩn. Tôi đã tìm thử tên cậu, nhưng không có kết quả."


"Vì tôi dùng nghệ danh."


"……!!"


Kang I-chae từ tốn giải thích.


"Tôi chỉ đăng ký bản quyền ở Mỹ thôi. Còn để chuyển thành ca khúc phát hành chính thức thì phải làm thủ tục khác, nên tôi đã hỏi luật sư và mất chút thời gian. May mà vẫn làm được."


‘Thằng này đang nói cái quái gì vậy?’


Nét mặt Seo Ho-yoon như đang viết rõ câu đó.


"Về mặt pháp lý thì có hiệu lực, nhưng để kiện thì tốn nhiều thời gian và rất đau đầu. Nhưng ít nhất nó cũng đủ để dập tắt tranh cãi."


"Cậu… cậu sao không nói sớm?"


"Nói thì sao?"


"…Hả?"


Kang I-chae nghịch vỏ kẹo chất đống trên bàn, nhún vai.


"Nếu tôi công khai ngay lúc đó, có lẽ sẽ nhanh chóng dập được tranh cãi. Nhưng mọi chuyện cũng sẽ kéo dài lê thê. Nếu làm ầm lên khi chưa có gì chắc chắn, để rồi bị lật ngược sau này, người khổ sở chỉ có Noeul."


Cậu cũng nhạy cảm với dư luận chẳng kém gì Seo Ho-yoon.



Việc phản ứng chậm không phải do chần chừ, mà là vì cần xử lý mọi thứ thật triệt để.


"Bây giờ đã chắc chắn rồi, tôi sẽ đăng thông báo."


Việc duy nhất Kang I-chae làm sai từ đầu đến giờ.


Đó là cố tình không cho Seo Ho-yoon biết chuyện này.


"Giờ tôi hỏi ngược lại nhé. Sao anh cũng không nói với tôi?"


"…Vì không cần thiết để cậu biết."


"Đây là chuyện của tôi mà?"


Seo Ho-yoon đột nhiên im lặng.


"Nói thật đi. Nếu tôi kể cho anh ngay lúc đó, anh có nói kế hoạch của anh cho tôi không? Hay là chỉ trách bản thân vì không giấu kín hơn nữa?"


"……."


Ở bên cạnh Seo Ho-yoon đủ lâu, Kang I-chae đã hiểu rất rõ một điều.


Con người này không thể bị thuyết phục chỉ bằng lời nói.


Chỉ khi tự mình nếm trải, anh ta mới nhận ra vấn đề.


Giống như cách Seo Ho-yoon dùng cậu ta để gài bẫy Im Hyun-soo, Kang I-chae cũng tự đặt mình làm mồi để gài bẫy Seo Ho-yoon.


“…Sao cậu lại làm vậy?”


"Anh cũng làm thế còn gì."


Kang I-chae trả lời một cách thản nhiên.


"Không phải để trả đũa đâu. Tôi chỉ muốn anh hiểu thôi."


"……."


"Nếu ngay từ đầu, chúng ta chịu mở lòng và trao đổi thẳng thắn, có khi mọi thứ đã được giải quyết nhanh hơn."


Vừa thu hút sự chú ý của công chúng, vừa kiểm soát tốt dư luận.


Ít nhất trong đầu Kang I-chae cũng đã có vài cách như thế. Trong đó, có cách không cần phải kéo cả Cheongbeom vào.


Nếu bản thân cậu ta còn nghĩ được, thì Seo Ho-yoon—người quá rành về những chuyện này—hẳn phải biết rõ hơn nữa.


Seo Ho-yoon nhắm mắt, hít sâu rồi mở mắt ra, cau mày, đưa tay vò rối mái tóc.


"Thôi được rồi, tôi đã sai."


Kang I-chae thoáng hạ ánh mắt, im lặng một lúc rồi chậm rãi nói.


"Tôi không ngờ anh lại làm đến mức này vì tôi."


Nếu biết rằng Im Hyun-soo sẽ dính vào, cậu ta đã không giấu Seo Ho-yoon.


Cậu ta biết anh sẽ liên lạc với cô ấy, nhưng không ngờ lại dùng cách mạnh tay đến vậy.


Ngay từ đầu, Kang I-chae không thể hiểu nổi.


Im Hyun-soo, người có tài năng thiên bẩm, tại sao lại mắc phải sai lầm như thế. Và bây giờ, cô ấy đang trả giá hoàn toàn cho những gì đã làm.


‘Cô ấy không phải người mình cần lo lắng.’


Cheongbeom, người không dừng lại ở tuyệt vọng mà tiếp tục tiến về phía trước, rất mạnh mẽ.


Các thành viên cũng vậy. Dù có chững lại đôi chút, nhưng rồi họ cũng sẽ bước tiếp.


Nhưng Seo Ho-yoon thì… không chắc lắm.


Anh như một con tàu hỏa mất phanh, cứ lao thẳng về phía kẻ thù mà không cần biết bản thân có bị nghiền nát hay không.


Vì vậy, Kang I-chae càng muốn nói với anh điều này.



"Nhờ anh mà tôi được minh oan, cảm ơn nhé. Việc bản quyền cũng sắp xong rồi, tôi sẽ bàn bạc với luật sư."


Kang I-chae đứng dậy, nói khẽ.


"Nhưng anh cũng biết là mình sai rồi đấy, đúng không?"


Ý cậu nhắc đến chuyện của Im Hyun-soo.


Seo Ho-yoon không trả lời.


Kang I-chae nhìn anh một lúc, bật cười nhẹ rồi rời khỏi phòng thu.


Seo Ho-yoon, còn lại một mình, vứt tờ giấy lau mũi vào thùng rác rồi ngồi phịch xuống ghế.


“…Trời ạ."


Trong đầu anh tua lại từng lời của Kang I-chae, cố tìm ra điểm sai lầm của mình.


Anh với tay lấy một viên kẹo mà Kang I-chae đã nghịch trước đó.


Bên trong vỏ kẹo, có một mẩu giấy gấp nhỏ.


[Anh à, dù sao cũng cảm ơn và xin lỗi.
Nếu nhận được tiền bồi thường, em sẽ chia cho anh, đừng giận nha


— I-chae xinh đẹp, đẹp trai, đáng yêu nhất.]


“…Khốn thật, đúng là hậu sinh khả úy.”


Hẳn là cậu ta biết việc anh ăn kẹo thay vì hút thuốc.


Đến nước này rồi, Seo Ho-yoon chỉ còn biết bật cười.


 


Seo Ho-yoon bóc một viên kẹo và ném vào miệng.


"Phía sau đầu tê rần đây. Đúng là ghê gớm thật."


Anh không thể nói gì thêm, vì hiểu rằng sự phản bội này xuất phát từ tình cảm.


Seo Ho-yoon chìm vào suy nghĩ một lúc rồi bật điện thoại, tìm kiếm trong danh bạ.


[Im Hyun-soo]


Sau một chút do dự, anh nhắn tin.


[Tôi: Nhạc sĩ]
[Tôi: Rất giận à?]


Bất ngờ thay, tin nhắn phản hồi đến ngay lập tức.


[Im Hyun-soo: ]
Một đống biểu tượng chửi thề.


[Im Hyun-soo: Thằng khốn, vốn dĩ tao định phớt lờ mày tầm nửa năm đấy]
[Im Hyun-soo: Nhưng đành chịu thôi, vì tao sai trước]


Trong lúc Seo Ho-yoon còn đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, tin nhắn khác lại đến.


[Im Hyun-soo: Đặc điểm của phụ nữ mạnh mẽ)]
[Im Hyun-soo: Biết nhận sai rất nhanh]


"...Gì vậy?"


Lại xem mấy thứ kỳ quặc ở đâu nữa đây?


Thấy trạng thái của Im Hyun-soo có vẻ không quá tệ, Seo Ho-yoon nhét điện thoại vào túi, định quay về ký túc xá. Nhưng ngay lúc đó, điện thoại lại rung lên.


[Im Hyun-soo: Đặc điểm của gã đàn ông yếu đuối)]
[Im Hyun-soo:  Seo Ho-yoon]


Seo Ho-yoon nhìn dòng tin nhắn rồi bật cười thật lâu.


Không còn cách nào khác.


Lần này, anh đã thua hoàn toàn.


 


 


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 248
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...