PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 243: Biểu diễn đường phố
"Ha, mệt quá."
Do đăng ký tín chỉ thất bại, nên để đủ điểm, cậu sinh viên gần như bị ép phải thêm lớp học buổi tối, khiến mấy ngày nay lúc nào về đến nhà cũng đã khuya.
Sau khi tắm rửa xong, cậu nằm phịch xuống giường, lăn qua lăn lại, nghiêm túc suy nghĩ xem có nên tự cho mình nghỉ tiết sáng mai không.
Đúng lúc đó, hàng loạt tin nhắn KakaoTalk đổ đến.
[Bạn nhưng là kẻ phản bội: Này này này]
[Bạn nhưng là kẻ phản bội: Hai người họ đi châu Âu cùng nhau đấy. Ôi trời, em bé của tôi biểu diễn gì mà đỉnh thế này?]
[Bạn nhưng là kẻ phản bội: Ha... tôi nghĩ tôi yêu cái tên này mất rồi.]
[Bạn nhưng là kẻ phản bội: Yeon-hu cũng hơi đáng yêu đấy nhỉ, haha.]
"Aish, thật sự luôn."
Đây là tin nhắn từ một người bạn, người đã từng là fan của High Five nhưng vì bị cậu út của The Dawn chinh phục nên đã chuyển sang Noeul. Hai người từng cùng nhau may mắn trúng vé xem trực tiếp vòng hai của Shining Star mùa hai.
Xem qua nội dung tin nhắn, cậu sinh viên đáp lại qua loa rồi thoát khỏi ứng dụng.
"Dạo này cuộc sống vui vẻ phết nhỉ."
Dù High Five gần như đã chắc suất hạng nhất của Shining Star 2, nhưng cuối cùng lại để The Dawn vượt lên nhờ một vụ scandal xảy ra vào thời điểm thuận lợi. Điều này vẫn khiến cậu cảm thấy khó chịu trong lòng.
"Thôi thì, ít ra trong concert Berlin, High Five cũng đứng trên The Dawn một bậc."
Kang Yeon-hu là một idol cực kỳ cẩn trọng, đến mức không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Chương trình tạp kỹ Hát cùng tôi chứ? mà cậu ấy tham gia cũng đã kết thúc suôn sẻ, hơn nữa, dạo gần đây cậu ta cũng chẳng có tương tác gì với Seo Ho-yoon.
Biết được mối quan hệ giữa hai người họ chỉ là "business" – một sự hợp tác để tránh bị ekip chương trình thao túng, cậu sinh viên cũng nhẹ nhõm phần nào. Nhưng dù sao thì, với tư cách là fan High Five, cậu cũng chẳng muốn nghe thêm bất cứ tin tức gì về The Dawn nữa.
"Haizz, Yeon-hu chắc sẽ tự lo được thôi."
Không buồn ngủ, cậu mở điện thoại, định xem thử bộ phim truyền hình của Min Ji-hun vừa được phát hành trên nền tảng OTT.
Nhưng như thể phản ánh nỗi bồn chồn trong lòng, thay vì xem phim, ngón tay cậu lại vô thức bấm vào các diễn đàn cộng đồng.
Cứ thế, cậu vừa lướt mạng xã hội, vừa cười tủm tỉm vì những bức ảnh meme hài hước hay clip chó mèo đáng yêu. Cho đến khi ánh mắt vô tình dừng lại trên một bài viết có tiêu đề:
[Tiêu đề: Một idol đang biểu diễn đường phố kiếm tiền ăn ở Ý, phát trực tiếp trên Pop Pop Live]
"Cái tiêu đề câu view điên rồ gì thế này?"
Cậu bĩu môi, nghĩ rằng người ta đúng là làm đủ trò để câu lượt xem.
Ấy vậy mà, chính bản thân cậu cũng không kìm được mà bấm vào xem.
Và rồi, cậu phát hiện rằng The Dawn đang thực sự biểu diễn biểu diễn đường phố phát trực tiếp ngay lúc này.
"Cái quái gì?"
Thực ra, biểu diễn đường phố vốn là một mô típ quen thuộc trong ngành giải trí. Nhiều nhóm nhạc khi ra mắt album mới thường tổ chức buổi diễn ngẫu nhiên ở những nơi đông người, hoặc trình diễn vũ đạo trên đường phố nước ngoài để thu hút sự chú ý.
Ban đầu, cậu cũng nghĩ The Dawn đang cố bám theo xu hướng này để tạo nội dung tự sản xuất. Nhưng khi hình ảnh Seong Ji-won, giọng ca chính của nhóm, xuất hiện toàn màn hình, đôi mắt cậu khẽ nheo lại.
[Haizz... Ở châu Âu cũng có thiên thần nhỉ?]
[Ừm... quen rồi ấy.]
[Chết tiệt, đám này biểu diễn đường phố mà cứ như mấy nghệ sĩ chuẩn bị trình diễn thật vậy. Run quá...]
Cậu vốn đã tự nhủ sẽ giữ khoảng cách với K-pop, nhưng theo thói quen, lại bắt đầu phân tích tình hình.
"Liệu một nhóm xuất thân từ công ty tầm trung có thể làm được loại nội dung thế này không? Có vẻ quá mạo hiểm. Nếu là High Five, chắc chắn họ sẽ tham gia một show truyền hình trước để thăm dò phản ứng của công chúng. Nhưng có lẽ nhờ có DAPA làm lá chắn nên The Dawn mới dám thử nghiệm như thế này? DAPA nổi tiếng là công ty quản lý lỏng lẻo, nên dù có bị chỉ trích thêm cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều."
Cậu biết mình không thể nào dứt khỏi K-pop được.
[Bạn nhưng là kẻ phản bội: Aaaaaaaa cậu đang xem livestream đúng không?]
[Tôi: Ừ.]
Ngay lúc đó, Seo Ho-yoon cầm lên cây bass.
Bình luận trên livestream lập tức bùng nổ.
[Cái gì? Seo Ho-yoon còn biết chơi bass á????]
[Không chỉ biết, mà còn chơi giỏi nữa chứ???]
[Oppa... quá đáng rồi đấy... (cười tủm tỉm)]
Trái ngược với sự phấn khích của fan Noeul, cậu sinh viên chỉ thấy khó chịu.
"Nếu làm không tốt, hình tượng có thể sụp đổ hoàn toàn."
Điều khiến cậu thấy bất an là việc một idol biểu diễn busking ở nước ngoài chỉ dựa vào giọng hát để thể hiện khả năng âm nhạc là điều rất hiếm thấy.
Các thành viên The Dawn trao đổi ánh mắt, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng.
Seo Ho-yoon cúi đầu nói sát vào mic.
[Chill out, do not go too far.]
Cậu sinh viên cứ tưởng anh ta sẽ giới thiệu rằng họ là một Boy Band đến từ Hàn Quốc, nhưng thay vào đó, lời bài hát vang lên ngay lập tức.
"...!"
Tiếng đàn guitar của Kang I-chae vang lên, hoà cùng tiếng piano nhẹ nhàng của Seong Ji-won, phủ đầy con phố bằng chất nhạc Britpop cổ điển.
Ca khúc này cậu cũng biết rõ.
Một bài hát của ban nhạc rock huyền thoại từ thập niên 90, nổi tiếng vì được sáng tác khi thành viên chính đang phê thuốc. Dù không có những nốt cao hay kỹ thuật phức tạp, nhưng lại rất khó để hát hay.
"...Mà bọn họ làm tốt ghê?"
[As we cannot leave all the things behind.]
Những người đi đường dần dần dừng lại.
Gió khẽ thổi tung mái tóc của Seo Ho-yoon khi anh ta tiếp tục chơi bass.
[Cái gì đây? Cảnh phim nghệ thuật à?]
[Sao lại quay thành phim nghệ thuật rồi?...]
Ngay khoảnh khắc đó, cậu sinh viên chợt nhận ra.
"Khung cảnh đẹp, thời điểm hoàng hôn, chất giọng vừa tai, bài hát phù hợp bầu không khí."
Tất cả những yếu tố đó kết hợp với nhau, biến màn trình diễn thành một cảnh phim indie.
Họ không cố thể hiện kỹ năng để gây ấn tượng.
Họ đang tạo ra một câu chuyện.
[Lay down, do not go too far.]
[You and I are waiting hope over the sunlight.]
Vừa đúng lúc đó, Seong Ji-won cất giọng.
Chất giọng trong trẻo và nội lực bùng nổ.
Những người xem bắt đầu rút ví.
[Bây giờ còn có tài khoản đếm tiền biểu diễn đường phố mà The Dawn đã gom được nữa ]
Sinh viên đại học đọc bài viết đó mà cười bất lực.
“Điên rồi à?”
‘Game mô phỏng quản lý à? Chết tiệt!’
Dù có thể bị chửi một chút, nhưng đây vẫn là một concept rất hợp thị hiếu.
Chỉ cần nhìn số lượng người theo dõi và người xem livestream tăng vọt theo thời gian thực cũng đủ chứng minh điều đó.
[Ai nghĩ ra cái ý tưởng này vậy?]
[Dù về mặt nhân đạo thì thấy nên cho bọn nhỏ ăn rồi mới bắt làm việc, nhưng mà buồn cười vãi]
[Tiền gom được cũng kha khá hơn tưởng tượng đấy]
Thậm chí, để ngăn chặn tranh cãi trước, thông báo về buổi biểu diễn đường phố lần này đã được ghim ở đầu trang cá nhân.
Dù đây là bí mật với The Dawn, nhưng toàn bộ số tiền tip sẽ được quyên góp.
Bữa tối sẽ quẹt thẻ công ty thoải mái!
[Tính chửi công ty rác rưởi nhưng cái này lại đáng yêu quá, chết tiệt…..]
Nơi nhận quyên góp cũng được ghi rõ ràng, khiến fan trong livestream thi nhau quyên góp dưới danh nghĩa The Dawn rồi khoe trên SNS.
[Tao lại khui rượu vì thằng này nữa rồi, khó mà thoát fan thật
Cái giọng điệu linh hoạt giữa “thằng nhóc này” và “anh trai tao”… đỉnh…]
Sau khi trình diễn vài bài, The Dawn đang trong cơn hưng phấn bèn chơi một ca khúc chưa từng phát hành của Kang I-chae—bài hát vốn định đưa vào album nhưng sau đó bị loại.
[Cố tình ra nước ngoài để làm mấy trò này à… trong nước thì chả bao giờ chịu làm]
[Chắc là tham vọng được công nhận ở nước ngoài, hoặc công ty chả có tiền thật]
Những ý kiến tiêu cực bắt đầu xuất hiện, thắc mắc tại sao nhóm đã kiếm đủ rồi mà vẫn làm content thế này, tại sao lại biểu diễn đường phố ở nước ngoài và còn hát nhạc chưa phát hành trên nền tảng PopPop.
Tuy nhiên, phản ứng phản đối những ý kiến tiêu cực đó còn dữ dội hơn.
[Ừ thì~ dù sao cũng là để quyên góp mà]
[Nhờ có mấy ông phản bác mà càng nổi đó, cảm ơn nhiều nha]
[Wow… bọn nhỏ lớn rồi ha, giờ còn được nghe mấy lời như này nữa…
Nếu là nhóm flop thật thì khỏi chửi bới, người ta đã đi thẳng vào mode “đáng thương” rồi ấy chứ
Được thương hại còn là may…]
“Nhưng mà đúng là giỏi thật.”
Sinh viên đại học, do sự kiện High Five, đã từng xem vài màn trình diễn của The Dawn qua ‘Shining Star Season 2’ và ‘Hát Cùng Tôi’.
Dù mới chỉ vài tháng trôi qua, nhưng so với lúc đó, thực lực của The Dawn—đặc biệt là Seo Ho-yoon—đã thay đổi rõ rệt đến kinh ngạc.
‘Rốt cuộc đã làm gì vậy?’
Cuối cùng, sinh viên đó vẫn không thể tắt livestream, theo dõi đến tận lúc màn biểu diễn đường phố kết thúc khi trời Ý đã tối hẳn.
The Dawn đã khép lại đêm diễn bằng bài hát dành riêng cho fan, sau vài lượt encore.
Khán giả huýt sáo, vỗ tay hoan hô.
The Dawn vẫy tay chào rồi nhanh chóng chạy lại phía camera.
“Số tiền chúng tôi gom được cũng kha khá đấy! Giờ đi ăn tối đây!”
“Hẹn gặp lại nhé!”
Buổi biểu diễn đường phố kéo dài khoảng hai tiếng rưỡi đã kết thúc.
Dù Hàn Quốc đã quá nửa đêm, cộng đồng mạng và SNS vẫn sôi động.
[Các em ăn ngon nha… ]
[Mà tiếc cái âm thanh không được ngon lắm khóc đây]
Sáng hôm đó, trên kênh YouTube chính thức của The Dawn có một thông báo mới.
[#Livestream của The Dawn đã kết thúc. Ngoài video trực tiếp, chúng tôi còn quay riêng một bản ghi hình khác.
Đón xem biểu diễn đường phố với chất lượng rõ nét hơn trên YouTube sắp ra mắt!]
[Ôi trời~~~ Tin tưởng DAPA lắm mà~~~~!!]
[Cúi đầu cúi đầu cúi đầu]
Cuối cùng, sinh viên tự cho mình nghỉ tiết sáng, dậy trễ hơn bình thường và xem lại tin tức.
Sau này mới biết, ngay cả khi buổi biểu diễn đường phố kết thúc, em út của nhóm—Jeong Da-jun—vẫn cập nhật tình hình qua PopPop khi đang ăn tối.
Seo Ho-yoon, có vẻ tâm trạng tốt, cười nhiều hơn thường ngày dù chỉ là những chuyện vặt vãnh.
Jeong Da-jun hào hứng nói không ngừng.
Kim Seong-hyun lắng nghe chăm chú, thi thoảng gật đầu.
Seong Ji-won tận tình chăm sóc từng thành viên.
Và Kang I-chae, ngồi ở góc nhà hàng, chơi đàn piano cổ điển.
‘Điên thật chứ…’
[Kang I-chae uống hai ly rượu rồi say, chơi piano luôn Bài Liszt Mazeppa kìa, chết tiệt Mày là Cheon Seo-jin của tao đấy ]
[Idol chơi piano trình độ chuyên ngành cổ điển thì sao… Đàn không cần bản nhạc, lại còn say rượu…
Anh chàng có tửu lượng hai ly rượu vang, có thích không?
Hai ly rượu vang là hơi quá đấy]
Tuy nhiên, đến lúc đó, vẫn chưa có cập nhật nào trên tài khoản Stargram, Twitter, PopPop hay YouTube của High Five.
‘Không ngờ lại thấy ghen tị với The Dawn…’
Thở dài thườn thượt, sinh viên đó cố gạt đi chút ghen tị vô ích và quyết tâm không tìm kiếm thêm về nhóm.
Nhưng vài giờ sau.
[Phản bội nhưng vẫn là bạn: Này, cậu xem SNS của The Dawn cập nhật chưa?? Đáng yêu thật sự phải làm sao đây?? ]
[Phản bội nhưng vẫn là bạn: Giờ thì họ còn thử đồ bán ở lề đường tại Fashion Week nữa ]
[Phản bội nhưng vẫn là bạn: Không có thứ gì không hợp với Kang I-chae nên fan girl đang tức điên lên, làm sao đây Nhóm mình quá đáng yêu, yêu không chịu nổi ]
Lúc đang uống cà phê sau giờ học chiều, tin nhắn từ bạn lại đổ về.
‘Bất kể là gì, tất cả đều là kết quả của cái đầu tính toán kỹ lưỡng đấy, bạn ạ.’
Trong lòng sinh viên đó, một chút bực bội lại tiếp tục tích tụ.
Vì hôm nay, không thể không công nhận rằng High Five đã thua một ván.
.
.
Trong khi đó, Seo Ho-yoon không hiểu chuyện quái gì đang xảy ra.
“Hi, have we met?” (Xin chào, chúng ta đã gặp nhau chưa?)
Anh còn chưa kịp định thần thì đã nhận ra mình đang đứng giữa một bữa tiệc riêng tư của một thương hiệu nổi tiếng.
‘Cái quái gì thế này….’
Anh đã bị Kang I-chae lừa vào đây.
Seo Ho-yoon chỉ nở một nụ cười nhạt với những người liên tục bắt chuyện bằng tiếng Anh hoặc tiếng Ý, rồi nhanh chóng lướt qua họ.
‘Mệt vl.’
Trước hết, anh phải tìm cách rời khỏi đây đã. Anh đang định cử động nhanh hơn thì đột nhiên ai đó mạnh bạo túm lấy cánh tay anh từ phía sau.
“Này, này!”
“……?”
Tiếng Hàn vang lên ở một nơi xa lạ thế này đã đủ bất ngờ rồi, nhưng—
“Wow, không ngờ có ngày tôi lại mừng phát khóc khi thấy cậu đấy, Seo Ho-yoon.”
Giọng nói này… quá quen thuộc.
Anh nhanh chóng quay đầu lại.
“Cứu tôi với.”
Joo Woo-sung, với khuôn mặt tái nhợt, đang đứng đó.
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
