PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 240: Thỏ đen miệt mài bon chen


Việc mở rộng ra nước ngoài là một vấn đề quan trọng đối với cả idol lẫn fandom của họ.


Làn sóng Hallyu, bắt đầu từ những năm 1990, đã tạo ra một cơn sốt ở châu Á vào những năm 2000 nhờ sự xuất khẩu của phim truyền hình.


Và bây giờ, nó đã mở rộng ảnh hưởng mạnh mẽ sang cả phương Tây, lan tỏa sức mạnh văn hóa Hàn Quốc ra khắp thế giới.


‘Do you know… kimchi?’


‘Do you know… Black Call?’


Dĩ nhiên, vẫn có một số phản ứng cho rằng chủ nghĩa dân tộc Hàn đang bị đẩy đi quá xa, nhưng điều đó thực ra chẳng quan trọng lắm đối với The Dawn.


‘Đây là lúc phải khiêm tốn tuyệt đối.’


The Dawn là một nhóm nhạc chỉ vừa nổi lên một chút tại Hàn Quốc và mới bắt đầu nhận được sự chú ý từ nước ngoài.


Nếu là những nhóm như Black Call—những người đã đứng vững trên đỉnh cao, hoặc ít nhất là những nhóm có danh tiếng ổn định ở thị trường quốc tế—thì họ có thể thoải mái tận hưởng sự đón nhận của fan quốc tế.


Nhưng với The Dawn thì không.


‘The Dawn mà cũng đòi khoe khoang về làn sóng Hallyu à? Còn lâu mới tới lượt.’


Hơn nữa, nếu dính dáng đến chủ đề ‘quá tự hào về quốc gia’, nhóm sẽ dễ dàng bị các fandom khác công kích, điều này rất nguy hiểm.


Nếu như một nhóm tầm cỡ như Black Call phát biểu về niềm tự hào dân tộc thì có thể sẽ được viết báo khen ngợi, nhưng nếu The Dawn làm vậy thì ngoài fan ra, phần còn lại của công chúng chỉ thấy khó chịu và cho rằng nhóm đang cố tạo chiêu trò.


Thậm chí, họ còn có thể bị chỉ trích là quá tự cao.


Mà vốn dĩ, fandom của The Dawn hiện đang trong tình trạng kiệt sức vì phải lo đối phó với High Five và căng thẳng về chuyến lưu diễn nước ngoài.


Việc nổi tiếng kéo theo vô số rắc rối là điều không thể tránh khỏi, nhưng cũng chẳng có lý do gì để tự tạo thêm rắc rối cho mình.


Hơn nữa…


‘Noeul*… có trực giác đáng sợ thật đấy.’


(*Noeul: Tên fandom của The Dawn)


Họ thậm chí đã đoán trúng kế hoạch lưu diễn nước ngoài.


Sau buổi concert này, DAPA Entertainment đang chuẩn bị một tour diễn quốc tế chính thức.


Công ty thì xem đây là thời điểm hoàn hảo để phát triển, nhưng fan Hàn Quốc—đặc biệt là những người đã sát cánh cùng nhóm từ những ngày khó khăn—chắc chắn sẽ để ý đến điều đó.


Chính vì vậy, dù có thể tự hào về thành tích ở nước ngoài, The Dawn vẫn cần phải kiểm soát sự thể hiện của mình.


‘OK.’


Sau khi sắp xếp xong suy nghĩ, tôi bật dậy ngay khi máy bay cất cánh.


Nhìn cách đoàn phim tài liệu quay hình, có vẻ họ đang tập trung vào làn sóng Hallyu ở châu Âu. Điều này nghĩa là chúng tôi phải hành xử thật cẩn thận.


Tôi đảo mắt nhìn quanh các thành viên, rồi nhanh chóng chọn ra đối tượng tiềm tàng có thể gây rắc rối nhất.


“Kim Seong-hyun, đổi chỗ với tôi.”


“Hả? Ừ, được thôi.”


Dù bị yêu cầu đột ngột, Kim Seong-hyun vẫn ngoan ngoãn đổi chỗ. Ngay khi ngồi xuống ghế của anh ấy, tôi lập tức ghé mặt vào người bên cạnh.


“Jeong Da-jun.”


“Uwah! Giật cả mình! Sao anh lại ở đây?”


Jeong Da-jun, người đang tựa hẳn vào ghế và đeo tai nghe, giật mình tháo tai nghe ra, mắt mở to ngạc nhiên.


“Vì anh nhớ em quá nên đổi chỗ.”


“Anh có thể bớt nói mấy câu rợn người như thế không?”


Tôi quyết định thử luyện tập trước với đứa có nguy cơ cao nhất.



Tôi giật lấy cuốn sách hướng dẫn du lịch “Đắm chìm vào châu Âu” trong tay Jeong Da-jun, rồi hạ giọng nói nhỏ.


“Giả sử đội quay phim tài liệu hỏi em: ‘Phản ứng của fan nước ngoài rất nóng bỏng, em nghĩ sao?’”


“Hả?”


“Trả lời ngay đi. Nếu phải diễn tả cảm xúc lúc này trong một câu?”


Jeong Da-jun nghiêng đầu, suy nghĩ một lát rồi chậm rãi mở miệng.


“Do you know… The Dawn?”


“Em mà nói câu đó thì xác định cạch mặt anh một tháng đi.”


“……!!”


“Tiếp theo.”


Tôi bỏ mặc Jeong Da-jun đang sốc toàn tập, nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh.


May mắn là không ai xung quanh chú ý đến chúng tôi.


“Một video trên YouTube vừa xuất hiện với tiêu đề: ‘Người nước ngoài ngất xỉu ngay khi idol K-pop cầm mic, vì sao?’ Em nghĩ lý do là gì?”


“……Vì họ bị choáng ngợp bởi thần thái của K-pop?”


“Sai rồi. Đó chỉ là tiêu đề câu view thôi.”


“Cái gì? Tiêu đề câu view á?”


Jeong Da-jun lại thêm một lần sốc.


Nhưng có vẻ nó đã bắt đầu hiểu ra điều tôi muốn nói.


Nhìn đứa em út có chút thông minh lên, tôi tung ra câu hỏi cuối cùng.


“Câu hỏi cuối cùng. Giả sử một fan quốc tế đột nhiên xuất hiện, tự giới thiệu là Noeul và nói rằng đã bay sang tận Đức chỉ để gặp chúng ta. Em sẽ đáp lại thế nào?”


“Quá xúc động!!… Không được nói vậy sao?”


“Em đùa anh đấy à?”


 


Không, có vẻ cậu nhóc vẫn chưa lớn đủ.


Tôi chặc lưỡi rồi véo lấy má phúng phính của Jeong Da-jun.


“Đương nhiên là phải cảm ơn rồi. Với Noeul thì lúc nào cũng phải hết sức chân thành và tận tâm.”


“……!!”


Jeong Da-jun nhận ra mình đã rơi vào bẫy, ánh mắt đầy vẻ phản bội nhìn tôi, nhưng tôi làm lơ rồi kéo chăn đắp lên người.


Dù sao thì so với lúc hét lên ‘Do you know~’ lúc nãy cũng đã khá hơn nhiều.


Vẫn còn một khoảng thời gian dài để đến Berlin, nên tôi có đủ thời gian để dặn dò Jeong Da-jun những điều cần lưu ý.


“Hyung, em sẽ làm tốt mà!”


“Tùy cậu thôi.”


Tuy nhiên, có một điều mà tôi không nói cho Jeong Da-jun biết.


‘Dù có cẩn thận đến đâu thì chỉ cần hít thở thôi cũng có thể bị kéo vào chuyện không đâu nếu có kẻ muốn dựng chuyện.’


Dù The Dawn có cẩn trọng đến mức nào, thì chỉ cần xuất hiện trong chương trình, chắc chắn sẽ có những video kiểu như ‘Fan quốc tế bật khóc vì lời nói cảm động của idol Hàn Quốc’ hay ‘Thực chất của idol bị ngộ độc lòng tự hào dân tộc’ tràn ngập trên YouTube.


 


“Jeong Da-jun! Phản ứng của khán giả địa phương đang rất nóng bỏng, cậu nghĩ sao về điều đó?”


“Da-jun! Cậu cảm thấy thế nào khi nhìn thấy poster concert lúc nãy?”



Đội ngũ quay phim tài liệu kiên trì bám theo The Dawn với tinh thần làm việc đáng nể.


Dù tôn trọng công việc của họ, nhưng chúng tôi cũng cần phải bảo vệ chính mình trước đã.


“Ah! Em sẽ cố gắng hết sức ạ.”


“Vâng, em nghĩ rằng mình cần phải biểu diễn chăm chỉ hơn nữa!”


“Em sẽ dốc hết sức mình để biểu diễn thật tốt!”


Nhìn thì có vẻ đa dạng, nhưng thực chất Jeong Da-jun chỉ liên tục lặp đi lặp lại câu “sẽ cố gắng hết sức” như một con vẹt, khéo léo tránh xa mọi cái bẫy.


‘Thằng nhóc này làm tốt lắm rồi.’


Kang I-chae thì vẫn giữ nguyên biểu cảm của mình, nhưng nhìn qua là biết cậu nhóc chẳng hứng thú gì với bộ phim tài liệu này, chỉ lo đi trêu chọc các thành viên.


Seong Ji-won thì không cần nói cũng biết, kinh nghiệm của một thực tập sinh kỳ cựu đâu phải dạng vừa. Còn Kim Seong-hyun với sự tinh tế của một trưởng nhóm luôn chăm lo cho các thành viên, cũng nhanh chóng nhận ra tôi đang né tránh điều gì và tự điều chỉnh lời nói của mình một cách hoàn hảo.


“Chậc, phỏng vấn The Dawn khó hơn tưởng tượng nhỉ.”


“Có lẽ họ sẽ không lấy được cảnh như mong muốn đâu.”


Ngay khi nhận ra khó có thể khai thác được nội dung mong muốn từ chúng tôi, đội ngũ quay phim liền nhanh chóng rời đi để tìm đến nhóm khác.


‘Rất tốt.’


Miễn không phải The Dawn thì ai cũng được.


Tôi thầm chúc họ thành công với dự án của mình rồi bước lên sân khấu.


Khi nhìn thấy khán đài chật kín khán giả trong một sân khấu lớn hơn tưởng tượng, tôi bỗng cảm thấy căng thẳng đến mức sống lưng thẳng đứng.


Nếu em ghét thì anh sẽ không làm nữa


Nhưng khi anh định từ bỏ, em lại đứng chắn trước anh


The Dawn đã biểu diễn bốn ca khúc gồm ‘Falling Down’, ‘Kismet’, ‘Ocean Train’ và ‘Stardust’ trong khoảng 20 phút.


Trong suốt màn trình diễn, khán giả quốc tế đã đồng thanh hát theo toàn bộ các ca khúc bằng tiếng Hàn.


Mong rằng đây không phải là lần cuối cùng của chúng ta


‘Chậc, đội quay phim tài liệu tìm thấy lòng tự hào dân tộc cũng đúng thôi.’


Ngay cả khi màn biểu diễn đã kết thúc, bầu không khí sôi động vẫn chưa hề lắng xuống.


“Oh, sân khấu của High Five bắt đầu rồi.”


“Ồ!”


Gương mặt rạng rỡ của Kang Yeon-hu hiện lên tràn ngập màn hình giám sát ở trung tâm.


‘Gì thế nhỉ?’


Càng xem, tôi càng cảm thấy kỳ lạ.


‘Anh ta đã luyện tập cật lực sao?’


Thường thì những thực tập sinh lâu năm rất dễ rơi vào trạng thái trì trệ.


Thế nhưng, mỗi lần nhìn thấy Kang Yeon-hu, anh ta dường như lại có tiến bộ vượt bậc.


Dù vẫn còn hơi gượng gạo.


Có phải đây là phong cách của WH không?


Seong Ji-won, người luôn dán mắt vào các chương trình âm nhạc hay sân khấu của những nhóm nhạc idol khác bất cứ khi nào có cơ hội, hôm nay cũng vậy.


“Thật kỳ lạ.”


“Ừ, đúng vậy.”


 



Không thể để lỡ dù chỉ một khoảnh khắc, cậu ấy nhìn chằm chằm vào sân khấu cho đến khi High Five rời đi và Lia Purple kết thúc màn trình diễn.


Rồi với vẻ mặt phấn khích, cậu ấy nói:


“Ho-yoon à, về ký túc xá rồi tập luyện thêm nữa nhé??”


“Sao cậu nói linh tinh thế.”


“…Dạo này cậu mạnh bạo với tớ quá nhỉ?”


Seong Ji-won cụp đuôi mắt xuống như thể bị tổn thương, lẩm bẩm. Nhưng tôi đã quá hiểu rằng cậu ấy không dễ bị ảnh hưởng chỉ vì chuyện này, nên chẳng thèm phản ứng.


Đúng như dự đoán, ngay khi nhận ra chiêu này không có tác dụng, cậu ấy lập tức nở nụ cười tươi rói rồi bỏ đi, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo để lôi kéo vào địa ngục luyện tập.


‘Thằng nhóc đáng sợ….’


Giai đoạn một của kế hoạch ‘Tránh né tuyệt đối liều lượng tinh thần yêu nước quá khích’ quan trọng nhất là kết thúc hoàn hảo.


Khi concert kết thúc, chúng tôi đã thuê nguyên một nhà hàng để tổ chức tiệc hậu sự kiện.


Tôi quan sát mục tiêu bằng ánh mắt sắc bén.


“À, ờ… Seo Ho-yoon ssi.”


Dù gì đi nữa, tôi cũng nên xuất hiện trong bộ phim tài liệu một chút.


“PD-nim.”


Tôi bắt gặp PD Choi đứng gần con hẻm bên ngoài nhà hàng.


Khi tôi nở nụ cười thân thiện và tiến lại gần, PD chính của đội tài liệu trông có vẻ hơi miễn cưỡng.


Có lẽ bởi vì bọn họ không thể lấy được nội dung hấp dẫn từ The Dawn theo tiêu chuẩn của đài truyền hình.


“Anh đã vất vả nhiều rồi. Phải đi xa thế này, chắc cực lắm ạ.”


“Ôi dào, có gì mà cực. Chỉ tiếc là không phỏng vấn được gì nhiều từ The Dawn thôi.”


“Ôi trời, nhưng mà em thấy anh quay đẹp lắm ạ. Đúng là có kinh nghiệm thực tế nên khác hẳn.”


“Hả?”


PD Choi nhìn tôi đầy khó hiểu.


“Em đã xem bộ phim tài liệu về hành trình hành hương ở Đức của anh hai năm trước.”


“Cái gì? Cậu xem nó rồi á?!”


Điếu thuốc trong tay PD Choi rơi bịch xuống đất.


“Bộ đó thất bại mà?!”


“Anh nói gì vậy ạ. Nhờ bộ đó, anh đã giành được giải thưởng đạo diễn trong các tác phẩm sau này nhờ áp dụng kỹ thuật quay phim từ đó còn gì. Nếu không có bộ tài liệu về hành hương ở Đức, sao mà có được thành quả đó chứ? Em rất tôn trọng anh. Em xem mà thích mê luôn.”


“Cái gì cơ?!”


Dân otaku thường có xu hướng luyên thuyên về thứ mình thích mà không cần ai hỏi.


PD Choi cũng chẳng khác gì Lee Ji-hyun.


Sau vài lần tôi phụ họa, anh ta hào hứng thao thao bất tuyệt về kỹ thuật quay phim tài liệu và ý đồ thực hiện trong hơn 30 phút.


“Ôi chao, vừa đam mê quay phim, vừa nói chuyện hợp gu! Quá tuyệt! Đến cả lúc chạy thử sân khấu cũng cháy hết mình nữa. Đúng là tấm gương sáng cho idol~!”


“Ôi trời, anh còn quay lại cả đoạn đó sao?”


“Quay lại thôi á? Đó là cảnh xuất sắc đấy. Tôi sẽ chỉnh sửa cực kỳ đỉnh cho cậu.”


PD Choi đang trong tâm trạng cực kỳ tốt, giơ ngón tay cái với tôi rồi vừa huýt sáo vừa quay trở lại nhà hàng.


‘Tuyệt.’


Một màn kết thúc khá mỹ mãn.



 


“Đồ cáo già….”


“Ôi mẹ ơi, hết hồn!”


Kang Yeon-hu đang ngồi xổm bên mép con hẻm, lắc đầu.


“Trời ạ, tiền bối. Em tìm anh mãi, hóa ra anh trốn ở đây à?”


“Không có máy quay đâu, hậu bối à.”


Quá quen với bản chất thật của tôi, Kang Yeon-hu thẳng thừng bác bỏ lời khách sáo.


“Tôi thực sự thấy ngạc nhiên đấy. Cậu học thuộc kịch bản à? Sao mà mồm miệng dẻo thế? Lần nào tôi cũng bất ngờ trước độ mặt dày của cậu.”


“Anh cũng thú vị lắm đấy. Biết rõ rồi mà vẫn cứ bị sập bẫy.”


“…….”


Tôi lơ đẹp tiếng lẩm bẩm của anh ta và định bước đi, nhưng lại thấy hàng lon bia xếp thành dãy bên cạnh.


Không nhịn nổi, tôi lên tiếng.


“Sao lại uống rượu một mình ngoài này chứ, trông thảm hại quá.”


“Dù gì thì cũng đang ở nước ngoài, không thể tận hưởng chút không khí mới mẻ được à?”


Yeon-hu lầm bầm thêm một câu, rồi bỗng nhiên hỏi tôi.


“Làm sao thế? Chất lượng sân khấu khác hẳn đấy.”


Lẽ ra câu hỏi này tôi phải hỏi anh ta mới đúng.


“Bọn nhỏ cố gắng hết mình mà….”


“Không, ý tôi là, Seo Ho-yoon ssi, cậu thực sự rất đáng kinh ngạc.”


“……Hả?”


anh ta đang nói về tôi sao?


Về cái người vụng về như tôi?


Tôi nhướng một bên mày lên nhìn anh ta, còn Yeon-hu thì tặc lưỡi.


“Kể từ sau Shining Star, kỹ năng của cậu có tiến bộ, nhưng quan trọng hơn là cậu có sức hút lôi cuốn người khác…. Đúng như tiền bối Joo Woo-sung đã khen ngợi cậu.”


“Joo Woo-sung, hả?”


“…Cậu không thêm từ ‘tiền bối’ vào nhỉ?”


Cái quái gì thế này?


Gã đó lúc nào cũng mở mồm chửi tôi rằng nhảy múa kiểu đó thì làm idol làm gì.


Tôi đã nghe câu “Ho-yoon à, cậu có thực sự muốn làm ca sĩ không?” từ Joo Woo-sung đến phát chán.


‘Gì đây? Hóa ra sau lưng lại khen ngợi mình à?’


Tôi chờ đợi câu tiếp theo trong tâm trạng hơi phấn khích.


“Đúng vậy. Anh ấy khen ngợi cậu.”


Yeon-hu ngước lên nhìn tôi và nói.


“Rằng cậu là kẻ chỉ dựa vào gương mặt và sự liều lĩnh mà bon chen lên.”


“…….”


Rồi anh ta thản nhiên tu bia ực một ngụm.


Đó mà là lời khen hả, thằng này.


 


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 240: Thỏ đen miệt mài bon chen
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...