PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 231: Thỏ hành động

"Đúng vậy."

Ít nhất thì Jeong Da-jun chắc chắn sẽ trở thành một người lớn tốt hơn tôi, nên tôi không thể nói thêm gì nữa, chỉ đành lắc lắc que pháo sáng một cách vô thức.

"Nhưng mà cái này ở nước ngoài không phải là phạm pháp à?"

"Pháo sáng á? Có nơi thì cấm, có nơi thì không. Nhưng mà ở Mỹ thì ai mà quan tâm."

Hóa ra nơi cậu ta sống là Mỹ.

"Mẹ tôi với tôi có một quy tắc là mỗi tối thứ Sáu sẽ cùng xem phim. Nhưng mà trong phần mở đầu của nhà phát hành phim, có cảnh bắn pháo hoa trông vui quá nên tôi đã năn nỉ mẹ mãi."

"Thế có vui không?"

Kang I-chae khẽ nhếch môi, nhún vai.

"Không vui như tưởng tượng lắm? À không… Thực ra là hỗn loạn cực kỳ ấy chứ. tôi la hét ầm lên vì sợ, vứt pháo sáng xuống đất. Nhưng mà mẹ vừa dọn dẹp vừa cười phá lên khi thấy tôi khóc. Bà ấy tính cũng ác phết đấy chứ."

"Cậu giống mẹ nhỉ?"

"Tôi đính chính lại. Mẹ tôi ấy hả, bà ấy cũng rất dịu dàng, giống hệt tôi luôn."

Kang I-chae buông một câu đùa nhạt nhẽo rồi cười khúc khích một mình, sau đó ánh mắt cậu ấy như đang lần tìm về những ký ức, rồi thì thầm khe khẽ.

"A~. Nhớ mẹ quá."

Nhìn cậu ta, tôi buột miệng hỏi câu mà nãy giờ cứ lởn vởn trong đầu.

"Sao tự nhiên lại chịu nói chuyện thoải mái thế? Bình thường cậu ghét nhắc đến gia đình lắm mà."

"…Đừng có phá hỏng cảm xúc vừa nhen nhóm của tôi được không?"

Cậu ta lúc nào cũng giữ im lặng ngay cả khi mọi người vô tư trò chuyện.

Kang I-chae lầm bầm than phiền vì bị quấy rối khi đang hoài niệm, rồi im bặt, đưa tay xoa xoa sau gáy.

"…Hyung. Anh còn nhớ hồi anh nói dối không?"

"Lúc nào?"

Tôi chưa bao giờ nói ra điều gì mà mình không thể thực hiện, nhưng nói dối thì như cơm bữa. Tôi cố gắng đoán xem cậu ta đang nhắc đến chuyện gì, thì Kang I-chae nhìn tôi chằm chằm rồi nói.

"Hồi đi Nhật ấy. Anh nói dối là lần đầu tiên đến đó."

"……."

Lời của Kang I-chae mất một lúc mới thực sự lọt vào đầu tôi. Tôi bắt đầu lần ngược trí nhớ, và rồi nhớ ra cuộc trò chuyện khi cả nhóm lần đầu xuất ngoại sang Nhật.

Chắc chắn lúc đó có một thành viên đã hỏi tôi rằng có phải đây là lần đầu tiên tôi đến Nhật không, và tôi đã nói dối là đúng.

"…Chuyện đó á?"

"Ừ, chuyện đó đấy."

Tôi đảo mắt một vòng rồi ngạc nhiên không nói nên lời.

"Cậu… vẫn còn nhớ chuyện đó à?"

"Trí nhớ của tôi vô dụng một cách đáng sợ."

Kang I-chae khẽ nhún vai rồi tiếp tục.

"Tôi nhận ra ngay là anh nói dối. Anh tuyệt đối không phải người lần đầu đến Nhật. Anh nói với Da-jun rằng Shinjuku chả có gì, rồi còn rành đường từng ngóc ngách nữa."

Chuyện đó tôi cũng không ngờ như vậy.

Tôi đâu ngờ rằng ký ức về chuyến du lịch gia đình đến Nhật hồi bé lại có thể hiện lên rõ mồn một chỉ vì tôi có trí nhớ quá tốt.

Kang I-chae búng tay vào que pháo sáng vài lần, rồi cuối cùng cũng đặt xuống khi ánh lửa đã vụt tắt.

"Tôi đã luôn tự hỏi tại sao anh lại phải nói dối về một chuyện nhỏ nhặt như việc từng đến Nhật hay chưa. Trông không giống như anh cố tình bịa chuyện gì cả. tôi đã nghĩ đi nghĩ lại nhiều lần, và giờ thì tôi hiểu rồi."

Ánh sáng nhạt dần từ que pháo trong tay tôi hắt lên gương mặt Kang I-chae, khiến cậu ta thoáng trông có vẻ xa lạ.

"Vì nó quá trân quý, nên anh không muốn nói ra."

"……."

Cuối cùng, những que pháo cũng tắt ngóm, chỉ còn ánh sáng từ căn nhà nghỉ hắt ra. Màn đêm tối đen như mực.

"Đôi khi điều đó làm tôi thấy hơi ngột ngạt, nên tôi đang cố thay đổi. Cố gắng nói thật nhiều hơn."

Tôi gõ nhẹ cây pháo tàn trong tay xuống đất rồi đặt nó xuống như cậu ta.

"Bất ngờ thật."

Tôi không hoàn toàn đồng tình với từ “trân quý”, nhưng tôi hiểu ý cậu muốn nói.

Ai cũng có những chuyện không muốn kể với người khác.

Chẳng hạn như với tôi, đó luôn là những chuyện có liên quan đến Seo Ho-jin.

"Nghĩa là cậu cũng sẽ cởi mở hơn với các thành viên à?"

"Có một người làm tôi nhận ra rằng sống thành thật với nhau cũng không tệ chút nào."

Tôi không biết cậu ta bỗng dưng thay đổi suy nghĩ từ khi nào, nhưng dường như Kang I-chae đã quyết tâm thật rồi.

"Cậu thay đổi rồi nhỉ?"

Chợt, cuộc trò chuyện với Kim Seong-hyun trước đó lại hiện lên trong đầu tôi.

"Đúng là thay đổi rồi."

Nghe tôi lẩm bẩm, Kang I-chae tròn mắt nhìn tôi, rồi bật cười.

"Pfft, không đâu. Tôi vốn dĩ đã như thế này mà."

"……."

“Anh có xu hướng chỉ tập trung vào một thứ mà không muốn nhìn thấy những thứ khác.”

Kang I-chae giơ từng ngón tay lên và bắt đầu nói về các thành viên.

“Xem này, Da-jun trưởng thành hơn anh nghĩ đấy, Ji-won hyung thì ngầm..., à không, khá lạnh lùng chứ. Seong-hyun hyung có ranh giới rõ ràng nên đôi khi rất nghiêm khắc.”

“Rồi sao?”

“Tôi cũng có phần ‘ngầm’ đó đấy. Hiểu không?”

Tôi không thể trả lời ngay, phải mất một lúc để cân nhắc.

Trong khi đó, Kang I-chae lại châm thêm một cây pháo sáng.

“...Thế thì, I-chae.”

“Hử?”

“Nếu cậu không thay đổi, tại sao lại để ý ánh mắt người khác?”

Tôi không giỏi vòng vo hay nói chuyện nhẹ nhàng, chỉ giỏi bắt bẻ và cãi lại, nên tôi cứ thế nói thẳng.

“Tại sao không cứ làm theo phong cách của mình? Không để ý người khác là một trong những điểm mạnh của cậu mà. Cậu đã thỏa hiệp rồi à?”

“...Tôi á?”

Kang I-chae thoáng có vẻ ngạc nhiên, rồi ngay sau đó, cậu ta nói tiếp như thể thấy buồn cười.

“Cái quái gì vậy? Sao tôi phải thỏa hiệp chứ?”

“Không phải à? Cậu còn thay đổi cả phong cách sáng tác mà cậu thích nhất đấy thôi.”

Tôi cứ tưởng rằng Kang I-chae đã từ bỏ tham vọng cá nhân để phù hợp với thị hiếu đại chúng.

Vừa dứt lời, Kang I-chae liền bật cười như điên.

“Ah, cái gì vậy, hyung.”

“...”

“Từ khi nào anh lại tinh tế như thế hả?”

Một thằng cứng đầu như cậu mà từ bỏ thứ mình kiên trì bấy lâu, thì tôi đương nhiên sẽ nghĩ vậy thôi.

Tôi không trả lời, chỉ chống cằm thở dài một hơi, còn kẻ bên cạnh thì cười tít mắt, trông có vẻ thích thú lắm.

“Anh biết một mà không biết hai đấy. tôi không bỏ cuộc đâu.”

Nói xong, Kang I-chae đứng dậy.

“Mọi người hay bị ảo tưởng vì thiên tài của tôi.”

Pháo sáng trong tay cậu ta lóe lên và b*n r* những tia sáng trong không trung.

Mùi thuốc pháo cay cay phảng phất nơi chóp mũi, không khí mùa hè ẩm nóng bao trùm. Tiếng côn trùng kêu râm ran khe khẽ bên tai. Những ánh sáng màu cam mờ nhạt hòa cùng bầu trời đen thẳm.

Và giữa tất cả những thứ đó, Kang I-chae nhìn xuống tôi.

“—Thực ra, tôi cực kỳ bền bỉ đấy.”

Cậu ta cười rạng rỡ với tôi.

Vẻ mặt ấy vừa giống một đứa trẻ ngây thơ, vừa như một người trưởng thành đã trải qua bao thăng trầm và trở nên vững vàng.

Đang nghĩ rằng hôm nay Kang I-chae trông lạ lẫm hơn bình thường thì cậu ta bất ngờ tiến lại gần, rồi—

“Uwaaah!”

Tùm!

Tôi bị đẩy ngã xuống hồ bơi.

Làn nước mát lạnh vỗ mạnh vào da tôi.

Tôi bật khỏi đáy hồ, trồi lên mặt nước, khạc ra chỗ nước tràn vào mũi và miệng, rồi ngẩng đầu lên.

“Này!! Kang I-chae!”

Tôi hét lên đầy tức giận, còn Kang I-chae thì cười khoái chí.

Tôi vuốt mái tóc ướt sũng che khuất mặt mình, bực bội gắt lên.

“Dám đẩy anh à? Điên rồi hả?”

“Giờ mới biết à?”

Cậu ta cười nhăn nhở rồi ném cây pháo sáng đã tắt hẳn ra sau vai, sau đó nhảy ùm xuống bể bơi.

“Làm cái gì đấy, thằng oắt?”

“Giải tỏa một chút?”

“Muốn chết à?”

“Không, muốn chụp ảnh với anh thôi.”

Không hiểu cậu ta đang nói giải tỏa gì, nhưng tôi cũng đang tức, nên khi thấy cậu ta định đi lấy máy ảnh Polaroid, tôi liền túm cổ cậu ta ấn xuống nước.

Dù bị dìm, mặt cậu ta vẫn trông đầy thảnh thơi.

“Mấy đứa làm gì đấy?”

Đúng lúc đó, Kim Seong-hyun thò mặt ra từ cửa trượt, tay cầm một túi nylon đen. Có vẻ anh ấy đã bị thằng út kéo đi siêu thị tiện lợi.

Ngay sau đó, Jeong Da-jun cũng xuất hiện với một cây kem ngậm trên miệng. Nhìn thấy tôi và Kang I-chae ướt nhẹp dưới hồ, ánh mắt cậu nhóc lóe lên tinh nghịch rồi bất ngờ đẩy Kim Seong-hyun xuống nước.

Không lâu sau, Seong Ji-won cũng chung số phận.

Cuối cùng, cả bọn đều thành chuột lột, đến nỗi chẳng chụp nổi một bức ảnh, chứ đừng nói là trăm tấm.

‘Lee Ji-hyun thế nào cũng sẽ càu nhàu đây.’

Tôi nghĩ bụng, sáng mai ít nhất cũng phải chụp vài bức cho có lệ, rồi trèo lên bờ trước.

“Ho-yoon hyung! Đi trước à?! Nhát gan hả?!”

“Ừ, nhát. Đù.”

Phớt lờ kỹ năng khiêu khích của em út, tôi bước vào trong căn nhà nghỉ.

“Không đọ sức với lũ trẻ con nổi nữa.”

Tôi càu nhàu, vừa lục tìm khăn tắm để lau đầu, vừa lắng nghe âm thanh nước bắn tung tóe và tiếng cười đùa vẫn vang lên bên ngoài.

Đang định cởi áo và đi tắm cho đỡ khó chịu, thì điện thoại rung lên.

“Alo?”

[Sao cậu không bắt máy vậy?]

“Ờ, thì…”

Chẳng có lý do gì để trả lời, cũng chẳng cần phải giải thích, nên tôi chỉ ậm ừ rồi đợi câu tiếp theo. Kim Jae-yeon hơi ngập ngừng.

[Ồ… Gì vậy, có chuyện vui à? Nghe có vẻ tâm trạng tốt nhỉ.]

“Vào chuyện chính đi.”

Tôi cắt ngắn, ra hiệu hắn đừng lan man, để rồi nghe thấy tiếng hắn ta hắng giọng, cố che đi sự bối rối.

[E hèm… Tìm được rồi. Điểm yếu của Yoon Hee-eon.]

Vừa nghe xong lời giải thích, tôi bật cười.

Yoon Hee-eon, thằng ngu này.

Tôi nghĩ vậy mà không ngờ rằng—

Chẳng bao lâu nữa, chính mình cũng sẽ rơi vào cảnh thảm hại.

.

.

.

“…tôi thực sự… rất, rất quý trọng bạn đấy.”

Dù giọng có chút lắp bắp, tôi vẫn cố gắng truyền đạt ý của mình. Nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là—

[...Cá cược à?] Sau một khoảng im lặng dài, giọng nói đầy ngạc nhiên vang lên.

Đing!

[Đối phương không công nhận.] [Không được tính vào số lần thực hiện.]

‘Mẹ nó!!’

tôi không kiềm chế được mà ném điện thoại lên giường.

Đúng vậy. tôi của tương lai gần đây đã quá tự tin mà không hề biết sẽ phải khổ sở thế này.

‘Bỏ cuộc luôn được không nhỉ?’

tôi đã nghĩ rằng chút aegyo chẳng là gì cả, nhưng không ngờ vẫn còn một chướng ngại lớn hơn chờ phía trước.

Hàng loạt suy nghĩ xoay vòng trong đầu tôi. Có cần làm tới mức này không? Cảm giác chán nản ập đến, nhưng tôi vẫn phải nhẫn nhịn.

Sau khi cố trấn tĩnh lại, tôi cầm điện thoại lên lần nữa và nhìn chằm chằm vào bảng hệ thống.

[Nhiệm vụ đến: ‘Thể hiện thiện cảm với một người thân thiết được chỉ định.’]

Hãy thể hiện thiện cảm với một người thân thiết xung quanh bạn để giành được sự tin tưởng và củng cố mối quan hệ.

Số lần thể hiện thiện cảm: 0/5

Thành công: Nhận vật phẩm ‘Hộp Pandora’ Thất bại: Tin đồn về Seong Ji-won bị tung lên báo

※ Người thân thiết là một trong những người xung quanh bạn.

Mẹ kiếp, để tìm ra “người thân thiết,” tôi phải đi thả thính hết đám người quen.

May mắn, nếu không phải “người thân thiết” được chỉ định, hệ thống sẽ lập tức hiển thị thông báo:

[Đối phương không phải là ‘người thân thiết’ được hệ thống chỉ định.]

Nhờ vậy, tôi không cần tốn công làm mấy chuyện vô nghĩa quá nhiều lần.

Nhưng mà…

“Không phải chứ… tên này thì không được rồi.”

tôi thả lỏng toàn thân, nằm vật ra giường.

Muốn hiểu rõ tại sao tôi lại rơi vào tình cảnh này, cần phải quay ngược thời gian về vài ngày trước.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 231: Thỏ hành động
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...