PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 187: Đạt cấp A+ Vocal
“Yeon-hu hyung, tập luyện với Vocal Unit vui vẻ nhé!”
“Wow! Anh tập cùng với Seong Ji-won sao~?? Ghen tị quá!! Nhớ nói với anh ấy là em là fan nhé!”
“Haha, được rồi.”
Trong High Five, Kang Yeon-hu luôn là người điềm tĩnh, đáng tin cậy, nhận được sự kính trọng của các thành viên và cũng là người giỏi điều phối với công ty.
Việc cậu ta trở thành trưởng nhóm là điều hoàn toàn tự nhiên.
Tuy nhiên, cậu ta không phải lúc nào cũng như vậy.
Tính cách điềm tĩnh của Kang Yeon-hu không phải là bẩm sinh, mà được rèn giũa qua những năm tháng làm thực tập sinh tại một công ty giải trí lớn, từng chút từng chút một bị mài giũa, nhào nặn và hoàn thiện.
‘Lúc đó thật sự rất khó khăn…’
Dù WH có tiếng là công ty coi trọng nhân cách, nhưng những kẻ có thể vượt qua sự cạnh tranh khốc liệt để đứng đây chẳng ai là người hiền lành cả.
Kể từ ngày xách vali lên Seoul với giấc mơ làm ca sĩ, cậu ta đã chứng kiến vô số kiểu người khác nhau, và chỉ khi thoát khỏi sự ngây thơ của bản thân, cậu ta mới học được cách sinh tồn.
Thực lực là điều kiện tiên quyết, còn chính trị là thứ ác cần thiết.
“Chúng ta tập lại lần nữa nhé~.”
“Wow, phòng tập của WH xịn thật đấy…”
Chính vì thế, Kang Yeon-hu rất nhạy bén trong việc nhìn thấu con người.
‘Seong Ji-won à… Cậu ấy hơi đáng tiếc nhỉ.’
“Thật đáng kinh ngạc.”
“Sao có thể hát như thế được chứ?”
Nghe nói cậu ấy cũng từng là thực tập sinh của một công ty lớn.
Nếu cậu ấy ở cùng nhóm với mình, có lẽ cậu ấy sẽ tỏa sáng nhanh hơn và rực rỡ hơn nhiều.
Nghĩ vậy, nhưng rồi Kang Yeon-hu lại khẽ lắc đầu.
‘Không, cậu ấy đi cùng người kia thì hơn.’
Cậu ta chợt nghĩ đến một kẻ điên khác, có vẻ giống mình nhưng còn hơn thế nữa.
“Khụ, khụ!”
Đó chính là Seo Ho-yoon của The Dawn.
Mỗi nhóm chỉ có thể cử một người tham gia nên main vocal của High Five đã bị chọn vào đội đối thủ.
Nhân dịp đó, họ cũng lấy lý do muốn tham quan trụ sở của WH—một trong ba công ty giải trí hàng đầu—để tập luyện tại phòng tập của công ty này.
Vì mỗi người được phân ở một nơi khác nhau và phòng tập có cách âm tốt, nên không ai biết đội khác đang luyện tập thế nào.
Tuy nhiên, do vị trí đối diện nhau, họ vẫn có thể chạm mặt nhau khi ra hành lang.
“…Ơ, chờ chút.”
Vào giờ nghỉ, khi main vocal của Vercy mở cửa phòng tập, Seong Ji-won—người vừa cầm chai nước—bỗng khựng lại rồi lao ra ngoài.
“Ho-yoon à, cậu ổn chứ?”
Ở dãy ghế sofa ngoài hành lang, một người đàn ông với sắc mặt nhợt nhạt đang cúi đầu, khẽ xoa cổ mình.
Dù trông không khỏe, nhưng đường nét hài hòa trên khuôn mặt khiến anh vẫn nổi bật giữa WH—một công ty giải trí đầy rẫy idol và thực tập sinh.
‘Đây chắc chắn là một người sẽ nổi tiếng.’
Seo Ho-yoon có rất nhiều danh hiệu.
Bạn thân của Joo Woo-sung từ Black Call, quán quân được áp đảo trong Shining Star mùa 1, idol diễn xuất xuất sắc trong các bộ phim truyền hình…
‘Thật sự là một phép màu của công ty nhỏ.’
Không chỉ Seo Ho-yoon, mà cả Seong Ji-won—người bắt đầu nổi tiếng nhờ giọng hát, Kim Seong-hyun—người được công nhận vì khả năng vũ đạo, và Kang I-chae—người nhận được vô số lời mời hợp tác từ các công ty nhờ tài năng sáng tác và viết lời.
Tất cả bọn họ đều thuộc cùng một nhóm.
Seong Ji-won cẩn thận ngồi xuống cạnh Seo Ho-yoon.
“Vừa nãy còn bình thường mà, sao tự nhiên lại mệt vậy? Có cần đi bệnh viện không?”
“Không, tôi ổn.”
“Ừm, trông cậu không ổn chút nào.”
Seo Ho-yoon thở dài một hơi, như thể đang cố nuốt tiếng thở dài vào trong, rồi đưa tay lên xoa mặt.
“Khụ, đừng nói với Kang I-chae.”
“Hả? Tại sao?”
“…Cậu ta hay lo lắng quá mức.”
“Được thôi. Nhưng cậu nghĩ là tôi không nói thì I-chae cũng không biết sao?”
“Dạo này cậu ta đang bận sáng tác cho vòng chung kết, cứ cắm đầu trong công ty nên chắc không sao đâu.”
Seo Ho-yoon vừa ho khan vừa đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán. Đúng lúc đó, cửa phòng tập đối diện khẽ mở ra, main vocal của TEW, Jung Won-ha, thò đầu ra ngoài.
“Hyung, anh mệt lắm hả?”
Từ những gì Kang Yeon-hu quan sát được, cho đến trước vòng thi đầu tiên—không, thậm chí đến vòng hai khi đối xử với Jeong Da-jun, main vocal của TEW vẫn chẳng có vẻ gì là có thiện cảm với The Dawn.
Ấy thế mà bây giờ, trông họ chẳng khác nào huynh đệ kết nghĩa.
‘…Rốt cuộc là cậu ta làm thế nào mà thu phục được tên này vậy?’
“Hôm nay tôi không được khỏe lắm… Khụ.”
“Nếu thấy mệt thì nghỉ chút đi??”
Sự thân thiết kỳ lạ này khiến Kang Yeon-hu cảm thấy có gì đó sai sai.
‘…Chuyện quái gì đây?’
Mặc cho Seo Ho-yoon hoàn toàn tỏ ra bình thường.
“Không sao đâu, tôi ổn.”
Càng thấy Seo Ho-yoon và Jung Won-ha vui vẻ với nhau, tâm trạng của Kang Yeon-hu càng tệ hơn.
‘Chẳng lẽ thật sự không biết?’
Rằng chính Jung Won-ha là kẻ khiến tinh thần của em út nhóm cậu ta suy sụp hoàn toàn.
Nhưng Kang Yeon-hu vẫn nhớ rất rõ cảnh tượng Seo Ho-yoon đứng trong thang máy, nhấn nút đóng cửa rồi mỉm cười rạng rỡ.
Lý trí bảo rằng chuyện đó là không thể, nhưng chút nghi ngờ le lói trong lòng vẫn khiến cậu ta khó chịu.
---
“Cảm ơn mọi người đã vất vả!”
“Mọi người vất vả rồi~!”
Buổi tập hôm nay kết thúc, mọi người lần lượt ra về. Khi đó, Kang Yeon-hu phát hiện Seo Ho-yoon đang ngồi thu lu ở hành lang. Không thấy bóng dáng Seong Ji-won đâu cả.
Xung quanh không có ai, đây vẫn là trụ sở của WH—một nơi cậu quen thuộc như sân nhà, và Seo Ho-yoon chỉ có một mình.
‘Hừm, thôi được.’
Kang Yeon-hu ngẫm nghĩ một lát rồi tiến lại gần anh.
‘Ít nhất cũng nên nói chuyện một chút.’
“Seo Ho-yoon.”
Dường như đang chóng mặt, Seo Ho-yoon vùi đầu vào cánh tay, nhưng khi nghe tiếng gọi, anh chỉ lười biếng mở mắt nhìn lên.
Mái tóc ướt mồ hôi lạnh dính bết lên trán, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén.
“Seong Ji-won đâu rồi?”
“…Đi cửa hàng tiện lợi.”
“À, vậy à.”
Kang Yeon-hu khoanh tay, cúi nhìn anh. Đây là thời điểm thích hợp.
“Cậu có thể nói chuyện một ch—”
Tuy nhiên, cậu chưa kịp nói hết câu.
“Ugh…”
Seo Ho-yoon bất chợt đưa tay lên miệng, nôn khan.
Cứ như thể anh đã gắng gượng chịu đựng nãy giờ, nhưng vừa nhìn thấy Kang Yeon-hu là không nhịn nổi nữa. Khiến người ta không thể phân biệt được là anh thực sự bị bệnh hay chỉ đang cố tình nói rằng ‘Nhìn mặt cậu làm tôi khó chịu thêm’.
“Chà, suýt nữa thì tôi nôn thật.”
“…Này, tôi đâu có tệ đến mức đó chứ??”
Seo Ho-yoon rõ ràng đã canh đúng thời điểm để chơi khăm cậu.
Kang Yeon-hu bực đến mức suýt nữa đã quay lưng bỏ đi, nhưng rồi lại chỉ thở dài.
“…Tôi có chuyện muốn nói.”
“Chúng ta thân thiết à?”
Seo Ho-yoon liếc nhìn Kang Yeon-hu với ánh mắt như thể đang tự hỏi cậu ta đang hỏi chuyện gì vớ vẩn vậy, rồi quay đi, lấy điện thoại ra.
“Thì sao?”
Dù nhận được câu trả lời đầy lạnh nhạt như thể muốn chặn ngang câu chuyện, nhưng vì đã quyết định sẽ nói, Kang Yeon-hu chỉ hất tóc rồi tiếp tục.
“Hôm trước tôi thấy giọng ca chính của TEW cố tình gây sự với em út nhóm cậu đấy. Rõ ràng là cố tình chọc tức em ấy.”
“…….”
“Tôi nghĩ rằng… sai lầm của Jeong Da-jun trong vòng đấu thứ hai không phải là ngẫu nhiên.”
Cậu khẽ đá gót giày xuống sàn, rồi lẩm bẩm.
“Nói cách khác, nếu vậy thì có cần phải tỏ ra quá thân thiết như thế không—”
“Tôi biết.”
-…Biết?
Cậu ngây người mất một lúc để xử lý câu trả lời đó. Seo Ho-yoon nhíu mày, đưa tay xoa sống mũi.
Vậy là anh ta biết rằng nhóm TEW đã khiến tinh thần em út của mình suy sụp, nhưng vẫn thấy ổn với điều đó?
“…Cậu biết rồi sao?”
“Ừ.”
“Nhưng tại sao vẫn vậy?”
“Chuyện đó không liên quan đến anh.”
Lời đó khiến Kang Yeon-hu cứng họng.
Nếu chính thành viên cùng nhóm đã biết, thì việc cậu ta can thiệp sâu hơn nữa cũng là quá giới hạn rồi.
“anh đến đây chỉ để nói chuyện đó thôi à? Cũng khá tử tế nhỉ.”
“…Tôi hơi nhiều chuyện quá nhỉ?”
“Ừ, một chút. Hay đây là phong cách chung của công ty anh?”
Ngay khi Kang Yeon-hu định rời đi—một phần để tránh phải nhìn mặt người mà cậu chả ưa nổi—thì Seo Ho-yoon lại gọi.
“Kang Yeon-hu.”
“Gì?”
“Anh tham gia chương trình này vì lý do gì?”
Seo Ho-yoon đột nhiên quay ngược lại đặt câu hỏi.
“Tôi đã suy nghĩ về nó. Tại sao High Five lại chấp nhận bỏ qua lòng tự trọng để tham gia chương trình này… Tôi thực sự rất thắc mắc.”
“Cậu nghĩ nếu hỏi thì tôi sẽ trả lời à?”
“Chắc là anh sẽ trả lời thôi.”
Kang Yeon-hu đảo mắt một vòng.
Mà cũng chẳng có gì cần phải giấu.
“Bọn tôi cần thêm sự chú ý. Shining Star mùa một đã chứng minh điều đó rồi còn gì. Không chỉ The Dawn mà tất cả các nhóm tham gia đều tăng vọt độ nhận diện.”
“Nhưng High Five vốn đã quá nổi tiếng rồi.”
“Vẫn phải vươn cao hơn nữa chứ.”
“…….”
Cậu định dừng tại đó, nhưng Seo Ho-yoon cứ nhìn chằm chằm.
‘Hừm…’
Ánh mắt như thể đã nhìn thấu tất cả.
Sự thật là không đơn thuần chỉ vì tăng độ nhận diện.
Với tư cách là một trong ba công ty lớn nhất, WH luôn nuôi tham vọng đưa nhóm nhạc của mình vươn xa hơn ra thị trường Mỹ.
Khao khát chinh phục thị trường rộng lớn hơn—thứ mà người ta vẫn gọi là ‘hội chứng Mỹ hóa’—đã đẩy High Five đến sát bờ vực.
Ngay cả khi thất bại ở Mỹ, họ vẫn có thể tiếp tục hoạt động. Nhưng những cái mác mà họ sẽ bị gán sau đó khiến Kang Yeon-hu cảm thấy bất an.
Những lời mỉa mai kiểu ‘giấc mơ Mỹ viển vông’, ‘một nhóm không tự lượng sức mà còn đòi debut quốc tế’ đã hiện lên rõ mồn một trong đầu cậu.
Dù đã bao lần thể hiện ý kiến, nhưng với công ty, cậu cũng chỉ là một trong nhiều idol mà thôi.
Cuối cùng, Kang Yeon-hu đã chọn cách thích nghi dù chưa hoàn toàn sẵn sàng.
Nhưng việc này không cần thiết phải kể lể với Seo Ho-yoon, cũng không phải là điều cậu muốn nói nhiều.
Thay vì trả lời, cậu chỉ mỉm cười.
“Dù sao thì, cũng vì vậy mà công ty đẩy mạnh việc đưa tiền bối Joo Woo-seong vào chương trình. Để giúp chúng tôi nhận thêm một chút danh tiếng. Anh ấy thực sự nổi tiếng mà.”
“…Ừ ha.”
Nhưng Seo Ho-yoon có vẻ chẳng hứng thú lắm với cái tên Joo Woo-seong.
Bất giác, Kang Yeon-hu nhớ lại lần đầu gặp Joo Woo-seong.
Thực tế, cậu gia nhập công ty trước anh ấy, nên vẫn nhớ rõ thời điểm ấy.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ để cậu nhận ra điều hiển nhiên.
Những năm tháng đổ mồ hôi trong phòng tập, những bài tập khắc nghiệt, việc tự quản lý bản thân—tất cả những thứ đó chẳng hề dính líu đến anh ấy.
Cảm giác đó giống như một cú sốc mới lạ.
-“Chào anh.”
Ngay từ lần đầu tiên, Joo Woo-seong đã tỏa sáng rực rỡ.
‘Đúng là những người như thế mới làm nghệ sĩ.’
Cậu đã nghĩ vậy.
"Thành thật mà nói, nếu anh ấy không nổi tiếng thì mới là điều kỳ lạ."
“…….”
“Gương mặt đó, tài năng đó, tính cách đó. Thậm chí vận may cũng đứng về phía anh ấy.”
Vì thế, cậu đã bị đánh gục bởi thực tại một cách tàn nhẫn. Có lẽ, cậu cũng đã từng cảm thấy trống rỗng về tất cả những nỗ lực mình đã bỏ ra.
Cậu luôn là người khao khát.
Trong suốt những năm tháng làm thực tập sinh, số lần debut hụt còn nhiều đến mức không đếm hết trên một bàn tay.
Lúc bị loại khỏi đội hình debut của Black Call, cậu đã muốn buông xuôi tất cả.
‘Khi đó, cuộc sống chẳng khác gì địa ngục.’
Cậu đã chứng kiến hàng chục lần những người bạn cùng tập luyện với mình thu dọn đồ đạc rời đi.
Danh hiệu ‘thực tập sinh lâu năm nhất’ chưa bao giờ là điều đáng tự hào.
Cũng không thiếu kẻ cười nhạo sau lưng.
Nhưng mỗi lần như vậy, Kang Yeon-hu lại nghiến răng chịu đựng.
Tự nhủ rằng một ngày nào đó, cậu sẽ đứng dưới ánh đèn rực rỡ, nhận lấy tiếng hò reo từ khán giả và hát lên những bài hát của chính mình.
‘Haa…’
Ngày Joo Woo-seong đột ngột tuyên bố muốn sang Mỹ học nhảy thêm, không một ai trong công ty phản đối.
‘Cái vị thế có thể nói ra những lời chắc nịch như vậy, sự tự tin rằng dù nghỉ lâu cũng chẳng sao… Tất cả đều khiến tôi ganh tị đến phát điên.’
“Bây giờ, tôi có một câu hỏi cho cậu.”
“…….”
“Seo Ho-yoon, cậu có biết vì sao tiền bối Joo Woo-seong lại giúp đỡ cậu không?”
Cậu ta không phải thành viên của Black Call, cũng không thuộc một nhóm nhạc nổi tiếng. Một người như vậy, bằng cách nào có thể kéo được Joo Woo-seong vào mối quan hệ của mình?
Dù có suy nghĩ thế nào, Kang Yeon-hu cũng không thể hiểu nổi.
Vì vậy, cậu đã quyết định tham gia Shining Star để tận mắt chứng kiến.
Và khi đối mặt trực tiếp với Seo Ho-yoon, ngừơi này quả thực là một kẻ có đầu óc chiến lược.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ để thu hút sự chú ý của Joo Woo-seong.
Kang Yeon-hu nghiêng đầu, đầy thắc mắc.
“Là vì cậu tốt bụng? Vì cậu chu đáo? …Chắc chắn không phải.”
“…….”
“Không chỉ vì cậu trông chẳng hề giống kiểu người như thế, mà nếu đúng là vậy, tiền bối Joo Woo-seong đã thích chúng tôi từ lâu rồi.”
Mặt Seo Ho-yoon bắt đầu đanh lại, nhưng anh vẫn im lặng.
“Cậu có biết điều gì khác biệt không?”
Seo Ho-yoon thực sự là một kẻ kỳ lạ.
Ban đầu, cậu ta chỉ có vẻ là một người thông minh.
Nhưng rồi những bước đi táo bạo trong Shining Star mùa một, thái độ không kiêng nể gì trong thang máy, và giờ còn thân thiết với giọng ca chính của TEW—kẻ từng bắt nạt em út của nhóm mình.
Seo Ho-yoon là một người khó đoán.
‘Hừm.’
Nhưng khi quan sát Seo Ho-yoon lâu hơn, Kang Yeon-hu cũng dần cảm nhận được một điều.
Rằng con người này đang lao thẳng về một mục tiêu nào đó với tốc độ điên cuồng.
Giới giải trí chẳng khác gì một đầm lầy.
Càng bước về phía trước, càng bị nhấn chìm sâu hơn.
Mỗi giây đều có máy quay theo dõi, mỗi hành động đều bị đánh giá. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng đủ khiến người ta bị chỉ trích.
Những người từng yêu mến bạn có thể quay lưng ngay lập tức, những người từng bảo vệ bạn có thể trở mặt không chút do dự.
Số lần chứng kiến những điều đó lặp đi lặp lại nhiều đến mức không đếm xuể, có mấy ai có thể giữ vững lý trí mà không phát điên?
Chỉ có một số ít người đủ mạnh mẽ để nở hoa trong vũng lầy đó.
‘Nhưng đó chưa phải là kết thúc.’
Bởi ngay cả khi đã nở rộ, hoa vẫn có thể tàn lụi nhanh chóng, hoặc bị sâu bệnh hủy hoại.
‘Có lẽ, Joo Woo-seong cũng đã từng đứng bên bờ vực như vậy.’
Đến đây, suy nghĩ của Kang Yeon-hu bất giác dừng lại khi ánh mắt cậu chạm vào Seo Ho-yoon.
“Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ tò mò.”
Seo Ho-yoon không phải kiểu người bận tâm đến ánh nhìn của người khác.
Anh chỉ nhìn vào kết quả mình mong muốn.
Có lẽ, chính vì điều đó mà Joo Woo-seong đã bị thu hút.
Khi đang chới với trong tuyệt vọng, không còn mục tiêu hay giấc mơ nào rõ ràng, có lẽ Seo Ho-yoon đã xuất hiện như một kẻ dẫn đường.
“Haa… khụ, khụ…”
Seo Ho-yoon thở dài, rồi bất chợt ho sặc sụa.
“Cậu biết không, Kang Yeon-hu.”
Cuối cùng, anh cũng chậm rãi mở miệng.
“Tôi không hề tò mò.”
“…….”
‘Tên trời đánh’ Seo Ho-yoon đã dùng chiêu "Không hỏi, không tò mò".
“Thật đấy, tôi đang phải làm gì với cậu đây…”
Câu trả lời quá trắng trợn khiến Kang Yeon-hu á khẩu.
Seo Ho-yoon, với đôi mắt đỏ hoe vì sốt, chỉ nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Bắt một người đang ốm mà lảm nhảm đủ thứ chuyện?”
“…Thái độ tệ hại này không phải hình tượng, mà là tính cách thật sự của cậu à?”
“Anh đáng lẽ phải nhận ra ngay từ thang máy rồi chứ?”
Vừa nghe câu mỉa mai rằng cậu quá chậm hiểu, Kang Yeon-hu chỉ biết gãi đầu, trông có chút xấu hổ.
“Cậu đúng là một kẻ kỳ quặc…”
“Vâng, đúng vậy.”
“Dù sao thì, chúc may mắn. Dù gì thì đi nữa, tôi nghĩ nhóm tôi sẽ giành hạng nhất ở vòng đấu của unit vocal.”
“Ờ ờ, cứ làm gì anh thích.”
“…….”
Sau một tiếng thở dài, Kang Yeon-hu xoay người bỏ đi.
Seo Ho-yoon vẫn ngồi chồm hổm dưới đất, ho thêm một tràng dài trước khi nhíu mày xoa thái dương.
“Cứ làm như biết rõ lắm ấy…”
Thực ra, khi nghe Kang Yeon-hu thao thao bất tuyệt, anh đã muốn chỉnh lại vài điều.
Joo Woo-seong cũng chỉ là một con người, đâu phải thần thánh gì. Những chuyện đó không thể nào dễ dàng như vậy được.
Nhưng rồi anh chẳng buồn nói.
“…Mà thôi.”
Dù sao thì, đối với Joo Woo-seong, anh cũng chỉ là một người ngoài, chẳng khác gì Kang Yeon-hu cả.
Seo Ho-yoon lau mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương rồi đứng dậy, liếc nhìn bảng hệ thống đang nhấp nháy ở một góc tầm nhìn.
[Vật phẩm Kiềm Chế Vocal! Giảm khả năng vocal xuống hai bậc trong thời gian ngắn. Thời gian hiệu lực: Một tuần. Tuy nhiên, tốc độ tăng chỉ số sẽ nhanh hơn 1.5 lần so với bình thường.
Lưu ý: Khi sử dụng có thể gặp các hiệu ứng phụ như buồn nôn, viêm dạ dày, cảm cúm, v.v.]
[Chúc mừng! Đạt cấp A+ Vocal!
Vật phẩm Kiềm Chế Vocal đang được kích hoạt.
Giới hạn chỉ số tiếp tục có hiệu lực. Hiệu ứng trạng thái tiêu cực vẫn duy trì.]
[Seo Ho-yoon, còn cần giải thích gì nữa không?
Kẻ lì lợm không biết nghe lời.
Hát: B- (A+) Nhảy: B+ Giải trí: A- Diễn xuất: B+ ???: ??? Sức hút: A0]
Anh hài lòng nhìn một lúc, nhưng ngay sau đó, điện thoại rung lên.
[Kang I-chae: ]
Seo Ho-yoon hơi khựng lại.
[Kang I-chae: Ra đây.]
“…….”
----
Vài ngày sau.
Buổi diễn của unit Vocal và Performance chính thức bắt đầu.
===
1CMT=1CHƯƠNG
(từ giờ đến hết ngày 7/3 nha mấy bồ)
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
