PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 157

"Tôi hơi băn khoăn."

Bản dịch bài hát debut tại Nhật đã thu âm xong từ lâu, còn hai ca khúc gốc trong album thì cứ bị thay đổi liên tục.

Lý do? Vì Kang I-chae không hài lòng.

"Tôi không thể cảm nhận được nó."

Ngoài ra, còn một ca khúc thêm nữa.

Tại Nhật, idol đôi khi được giao thể hiện nhạc mở đầu hoặc kết thúc của anime.

DAPA cuối cùng cũng có một cơ hội tốt trong lần debut này. Dù phải trải qua nhiều bước kiểm duyệt phức tạp và phê duyệt cuối cùng, nhưng nếu suôn sẻ, bài hát có thể trở thành ending theme (phần kết thúc 1 tập) của một bộ anime mới.

"Bài này có cảm giác giống nhạc anime không?"

"Không."

Dù có nhiều thể loại nhạc khác nhau, nhưng J-POP hay các ca khúc Nhật Bản đều có một phong cách rất đặc trưng.

Những bài hát đó thường trở nên phổ biến ở Nhật.

Đặc biệt, bài này cần phải phù hợp với anime.

Còn sáng tác của Kang I-chae?

"Chỉ nghe beat thôi là thấy mùi tiền rồi."

Một bản beat bóng bẩy đậm chất Kang I-chae.

Bầu không khí này đã nuôi sống The Dawn đến tận bây giờ, nhưng album debut tại Nhật thì phải khác.

"…Không ngờ lại phải đau đầu vì chuyện này."

Kang I-chae dường như vẫn chưa nắm bắt được vấn đề, nghiêng đầu suy nghĩ.

Loại bỏ hết những đặc trưng của bản thân có vẻ là một thử thách. Chưa kể, cậu ta không quan tâm đến anime, nếu là game thì có lẽ khác.

"Làm sao để giảm bớt mùi tiền?"

"Đừng hỏi tôi, tôi thích mùi tiền mà."

"…Không phải thỏ, cho tôi người khác đi~."

Nghe vậy, từ phía xa, Jeong Da-jun—người đang ngồi trên ghế xoay và quay vòng vòng—liền nhờ Kim Seong-hyun đẩy giúp một cái, để rồi trượt đến trước mặt chúng tôi.

"Hyung!! Lúc nhỏ anh không xem Cuộc phiêu lưu của Ninja siêu tốc à?"

"Cuộc phiêu… cái gì?"

"…Không muốn nói chuyện với kẻ không biết gì nữa."

Bây giờ thì nghiện phim truyền hình, nhưng ngày xưa Jeong Da-jun là một otaku chính hiệu. Cậu nhóc nhìn Kang I-chae với ánh mắt lạnh nhạt, rồi giật lấy laptop, mở YouTube.

"Nhìn đi! Nghe một cái là thấy máu sôi sùng sục, lồng ngực dâng trào! Kiểu như tự dưng muốn chạy quanh sân vận động, kéo theo một cái lốp xe dưới hoàng hôn mùa hè! Cảm giác như tuổi trẻ đã bị chôn vùi năm năm trước bỗng bùng cháy trở lại ấy!!"

"Thế hồi mười lăm tuổi nhóc làm gì nào~?"

"Đi học tiếng Anh chứ sao~."

"…Học à?"

"Thật sự quá đáng mà!?"

Jeong Da-jun và Kang I-chae lại chí chóe.

Dù sao thì, có vẻ như Kang I-chae đã hiểu rõ hơn về thể loại nhạc này. Cậu ta tiếp tục nghe thêm một vài bài hát liên quan rồi gật đầu.

"À, ừm, được rồi, tôi hiểu rồi."

Sau đó, cậu ta lẩm nhẩm một giai điệu, rồi ngay lập tức tạo beat mới.

Không khác gì một nhà máy sản xuất, chỉ trong chốc lát, âm thanh vang lên—giống như cái nóng cháy da dưới ánh mặt trời, nhưng đồng thời cũng mang theo một làn gió mát mẻ từ xa thổi tới.

"Ôi trời!! Đúng cái vibe này!!"

‘Điên thật….’

Kang I-chae nhẩm theo giai điệu của bản beat mới, rồi liếc nhìn Jeong Da-jun.

"…Tốt à?"

Có vẻ không hợp gu của mình, Kang I-chae chống tay lên cằm, nghiêng đầu suy nghĩ.

"Nhưng mà nhóc ơi, cái anime có bài ending đó không phải kiểu chạy lốp xe vòng quanh sân đâu… mà là về thực tập sinh Nhật Bản đến Hàn Quốc theo đuổi giấc mơ K-POP thì phải?"

"……À, nhỉ?"

Jeong Da-jun chợt khựng lại, miệng hơi hé mở.

Dù trào lưu Hallyu từng có dấu hiệu hạ nhiệt, nhưng những năm gần đây, làn sóng K-POP lại bùng lên mạnh mẽ.

Đến cả manga cũng lấy chủ đề này.

Bộ anime mà The Dawn đảm nhận phần nhạc phim kể về hành trình của thực tập sinh Nhật Bản đến Hàn Quốc để trở thành idol.

"Vậy thì cứ theo phong cách của tôi mà làm thôi."

Kang I-chae nghe vậy liền hớn hở hẳn lên. Cậu ta hí hoáy bấm chuột với một vẻ cực kỳ vui vẻ.

Bầu không khí sôi động, rực lửa của tuổi trẻ biến mất, thay vào đó là một bản nhạc house EDM mát lạnh và sảng khoái.

‘Chết tiệt….’

Dù có cảm hứng đến đâu, có cần phải thay đổi hoàn toàn kết cấu bài hát chỉ trong vài phút thế không?

‘Nếu là tôi thì chắc tức điên mất.’

Tên thiên tài này.

Bỗng nhiên, tôi hiểu tại sao Im Hyun-soo lại cảm thấy mất phương hướng.

Bởi vì Kang I-chae ngày càng nâng tầm khả năng sáng tác của mình, đến mức bây giờ cậu ta còn có thể truyền tải cả câu chuyện vào âm nhạc.

"…I-chae này."

Các thành viên vẫn còn đang trầm trồ vì màn biến hóa ngoạn mục này.

"Sao cậu lại để MangMangMang ra mắt như vậy?" (bài dứa đó)

"Muốn thử trải nghiệm một chút đau thương của cuộc đời ấy mà."

Đừng xạo, cậu chỉ là không muốn làm thôi.

Kang I-chae cười phá lên, rồi đứng dậy bước vào phòng thu. Có vẻ cậu ta định thu bản hướng dẫn.

"Tên này thật sự là cái quái gì vậy?"

Cậu ta tạo ra một beat như thế này mà không tốn chút công sức nào sao?

Dù phần lời tiếng Nhật chắc sẽ do công ty lo, tôi vẫn lẩm nhẩm theo giai điệu.

Khi đó, Kim Seong-hyun lặng lẽ nhìn vào phòng thu, rồi lên tiếng.

"Cậu có biết không?"

"Cái gì?"

"Kang I-chae nhận được rất nhiều lời mời từ công ty idol khác đấy. Họ muốn cậu ta sáng tác nhạc cho họ."

Hình như quản lý đã từng nhắc sơ qua chuyện này.

"Ban đầu họ tiếp cận qua công ty, nhưng có vẻ không được, nên họ đã cố lấy số liên lạc riêng để nói chuyện trực tiếp…"

"Rồi sao?"

"Bị từ chối thẳng thừng."

…Tại sao? Cậu ta bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền làm gì?

Tôi không phản đối việc Kang I-chae sáng tác cho nhóm khác.

Nhưng khi tôi tỏ vẻ không hiểu, Jeong Da-jun liền nhảy tới, giơ điện thoại của Kang I-chae ra trước mặt tôi.

"Nhìn này."

"……?"

Jeong Da-jun mở khóa màn hình một cách thành thạo, vào ứng dụng chat rồi kéo xuống một đoạn tin nhắn.

Một tin nhắn dài.

Người gửi nói rằng đã rất vất vả mới tìm được số liên lạc, muốn liên hệ sau khi nghe thử các tác phẩm, đồng thời cam kết sẽ trả mức thù lao xứng đáng.

Còn phản hồi của Kang I-chae?

[Kang I-chae: Ối dồi ôi, không được đâu ]

Kéo xuống dưới, vẫn còn tin nhắn khác.

Dù người gửi cố gắng năn nỉ.

[Kang I-chae: Liên hệ với công ty giúp tôi đi!!]

Dù họ hỏi về điều kiện cụ thể.

[Kang I-chae: I-chae không biết mấy chuyện đó đâu ]

…Đúng là bó tay.

…Thật hết nói nổi.

"Kang I-chae…."

Ngay cả với người xa lạ cũng xưng hô kiểu ngôi thứ ba à?

Có thể tưởng tượng ra cảnh nhân viên bên kia bực đến phát điên khi nhắn tin với một rapper hai mươi hai tuổi có cái tôi cao ngất. Nghĩ vậy, tôi trả lại điện thoại cho Jeong Da-jun.

"Em đang chơi game trên điện thoại I-chae hyung thì thấy thông báo hiện lên… ai ngờ lại đọc được mấy cái tin nhắn này. Hôm qua em hỏi có thể cho mấy anh xem không, mà hyung ấy bảo cứ tự nhiên."

"Sao? Cứ nhận đi chứ. Vừa kiếm được nhiều tiền, vừa có thêm cơ hội tốt."

"Đúng thế."

Miễn không phải là nhóm đối thủ, chuyện Kang I-chae sáng tác bài hát cho idol khác chẳng phải vấn đề gì to tát. Ngược lại, fan có khi còn cảm thấy tự hào vì người viết nhạc là thành viên của nhóm.

Hơn nữa, idol có tài sáng tác nhạc cho các nhóm khác cũng không hiếm.

"Mấy anh sao cứ nói mấy câu nghe chạnh lòng thế?"

Kẻ nhạy bén vừa bước ra khỏi phòng thu, nhìn lướt qua không khí giữa chúng tôi liền đoán được chủ đề cuộc trò chuyện, bĩu môi hỏi.

"Mấy anh không ngại nếu em làm việc với nhóm khác à?"

"……."

"……."

"…Ho-yoon hyung đúng là đã nâng cấp khả năng gây áp lực."

"Làm trưởng nhóm đúng là công việc khắc nghiệt mà…."

Kim Seong-hyun lắc đầu ngán ngẩm rồi rời đi.

'Thật không?'

Không phải chỉ là lười thôi sao?

Kang I-chae lại ngả người xuống sofa.

Cái kiểu than thở suốt hai tiếng không muốn làm, nhưng rồi sau đó chỉ mất đúng một phút để lấy cảm hứng và năm phút để thu xong bản hướng dẫn… giống y hệt ai đó.

"Hừm."

Kang I-chae đôi khi khá kiêu ngạo.

Không phải vì thiếu hiểu biết, mà vì cậu ta có cái nhìn khách quan rất rõ ràng về bản thân.

Tâm lý vững vàng, khả năng quan sát nhạy bén, tài năng chói lọi. Với những phẩm chất như thế, nếu cậu ta khiêm tốn thì mới là điều bất thường….

‘Nhưng ngay cả Im Hyun-soo cũng từng rơi vào khủng hoảng.’

Nên chẳng có gì đảm bảo rằng Kang I-chae sẽ không gặp phải điều tương tự.

"Thay vì mấy lời mời này, tôi chỉ muốn nhạc sĩ của nhóm sớm quay lại thôi. Lâu lắm rồi không thấy mặt."

"Cô ấy đi tìm tình yêu rồi mà?"

"Sao cứ phải sang tận California để tìm tình yêu cơ chứ?"

Kang I-chae vừa lầm bầm vừa cầm điện thoại lên, nhưng lại không chủ động nhắn tin trước. Vậy là cậu ta vẫn giữ vững nguyên tắc "biết lúc nào nên chen vào, lúc nào nên rút lui".

"À, mấy anh nghe chuyện này chưa!?"

"Chuyện gì?"

"Biết vì sao nhạc sĩ lấy nghệ danh Blue Tiger không?"

"Hả? Vì sao?"

Thật lòng thì chẳng hứng thú chút nào.

Tôi đẩy Kang I-chae ra khi cậu ta cố nhào đến kể chuyện, nhưng Jeong Da-jun, người đang nhai đầu bút trong lúc học thuộc lời Nhật, lại lên tiếng.

"Mối tình đầu của cô ấy—"

Nghe đã thấy sến rồi.

"—Có hình xăm hổ xanh."

"Ôi trời…."

Gớm thật.

"Nói thật nhé, nếu là người khác thì nghe sến súa lắm, nhưng vì là nhạc sĩ nên lại thấy ngầu ghê."

"Đúng thế! Đỉnh thật đấy?!"

Sống thế để làm gì không biết?

"Sao mà Cheongbeom sến súa thế nhỉ?"

Trong thế giới cũ, tôi từng làm việc với Im Hyun-soo khá lâu nhưng chưa từng nghe về chuyện này.

Dĩ nhiên rồi. Tôi đâu có để mấy câu chuyện vô bổ đó lọt vào tai.

Seong Ji-won chợt mỉm cười, hỏi.

"Hay là nhóm mình cũng làm hình xăm chung nhỉ?"

“…Với giọng điệu đó, nghe như thật ấy nhỉ?”

"Khắc chữ The Dawn luôn không?"

"Cái gì cơ, đừng có đùa với mấy chuyện đó chứ."

"Ahaha."

Không phải nhẫn nhóm mà là hình xăm nhóm?

Tôi lập tức gạt bỏ ý tưởng này. Bọn nhóc cười phá lên, rồi lũ lượt rủ nhau đi mua đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi.

Seong Ji-won và Kim Seong-hyun cũng ra ngoài để làm B-Live.

Chỉ còn lại một mình, tôi ngậm kẹo, nằm ườn lên sofa da màu đen.

"Dạo này ai cũng như bị điên ấy nhỉ."

Tôi cài giấy vào bảng kẹp, nằm nghịch bút rồi ghi lại một số ghi chú.

Những yếu tố cần xem xét khi tiến vào thị trường Nhật Bản—thời gian hoạt động, nội dung, mức độ nhận diện tại địa phương.

Còn phần nhạc thì cứ để Kang I-chae lo.

"Ừm, cái này mới quan trọng đây."

Phản ứng trong nước đối với hoạt động quốc tế.

Thật ra chuyện này cũng không quá khó đoán.

Sau sân khấu cuối năm, tôi đã phần nào nắm được tình hình.

Tôi đảo viên kẹo trong miệng, lẩm bẩm.

"Mình thật sự đã dọn dẹp sạch sẽ mà."

Nếu Jeong Da-jun nghe thấy, chắc chắn sẽ hỏi tôi vừa lau dọn cái gì.

Tôi dùng bút kẻ một đường dài, rồi viết thêm tên vài người liên quan dưới danh mục hoạt động tại Nhật.

Dù gì thì đây cũng chỉ là bản nháp, ai nhìn vào đều sẽ không hiểu, nhưng tôi thì có.

Tôi viết ký tự đầu của những người tôi nhớ trong công ty, vạch một số đường gạch, thêm vài dấu hỏi, hoặc gạch chân ở một số cái tên.

Cuối cùng, nổi bật nhất vẫn là một cái tên.

[LJH]

Chắc giờ này người đó đang ôm bụng vì đau dạ dày.

Vài ngày sau, đúng như dự đoán, dạ dày của Lee Ji-hyun thật sự đang quặn thắt.

"Đã xử lý xong vụ radio bên Nhật. Cũng đã gửi email thương thảo về bài hát nhạc phim."

Cô ấy lần lượt gạch đi các đầu việc trong danh sách cần làm.

Dự án ba phần của Ngày tận thế đã hoàn thành, nhưng dù cô ấy muốn tiến sang phần năm, công ty lại cực lực ngăn cản.

Lee Ji-hyun thở dài, xoa trán.

"Mấy tên không biết gì…!!"


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 157
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...