PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Chương 150
[Cái này là gì vậy?]
“Chỉ là một món quà Giáng Sinh nho nhỏ thôi mà.”
Kim Jae-yeon đã lầm bầm điều gì đó khi nhận hàng, có vẻ như linh cảm của hắn ta đã mách bảo đây không phải thứ gì tốt lành.
Nhưng kết quả chứng minh hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, tôi vừa nhận được tin rằng Yoon Hee-eon đã có vẻ mặt cực kỳ khó chịu suốt mấy ngày qua.
Nếu món đồ mang cái tên thật hoành tráng Anti-Búp Bê Tình Yêu đã đến đúng như mong đợi, thì thứ quý giá nào đó của hắn chắc chắn đã không còn hoạt động bình thường nữa rồi―.
“Hiệu quả sẽ kéo dài bao lâu đây nhỉ?”
Kết quả là, hắn đã trở thành thái giám tạm thời.
“Haha!”
Tôi không hề cảm thấy mình đã đi quá xa. Chỉ cần nhớ lại những lời bẩn thỉu mà tôi từng nghe hôm đó, rồi đối lập với gương mặt ngây thơ cười tươi rói của Seong Ji-won, là cơn tức giận lại dâng lên.
Vả lại, món đồ này xuất hiện cứ như thể ông trời đã sắp đặt để tôi dùng nó với Yoon Hee-eon. Không dùng thì đúng là kẻ ngốc.
Khi tôi cười khẩy, hệ thống lập tức bật lên.
[…Cậu bị điên à?]
“Đúng vậy, tôi điên đây.”
Bình thường tôi sẽ lờ đi, nhưng tâm trạng hôm nay tốt nên tôi đáp lại nhẹ nhàng. Tuy nhiên, có vẻ ngay cả thế cũng khiến hệ thống không hài lòng, vì một loạt thông báo hiện lên liên tiếp.
[Đừng dùng nó vào chuyện thế này mà…!! Tôu đã chuẩn bị món đồ này với tấm lòng thuần khiết mà cậu lại định dùng theo cách này, thật sự sao??]
“Này, đừng trách tôi quá. tôi cũng thấy tổn thương lắm đó….”
[tôi không thèm trả lời… tôi không muốn biết tại sao cậu tổn thương nữa…]
Dù chỉ là dòng chữ trên màn hình, tôi vẫn có thể cảm nhận được sự chán nản của hệ thống. Tôi vuốt cằm, làm ra vẻ tiếc nuối mà nói.
“Giá như tôi được tận mắt nhìn thấy cảnh Yoon Hee-eon mặt mày tái mét thì hay biết mấy.”
Nếu được vậy, chắc chắn tôi đã có một nguồn giải trí để duy trì cuộc sống đầy gian nan này rồi.
Dù chuyện này không thể đánh gục hắn ngay lập tức, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh hắn tái mặt là tôi lại bật cười.
Mà, có lẽ tôi cũng có thể nhâm nhi ký ức này một mình trong nửa năm tới.
[Đồ khốn nạn………….]
[tôi sẽ hủy vĩnh viễn món đồ này….]
[Vì sự bình yên của tất cả những người trong giới giải trí….]
“Ôi trời, tiếc ghê.”
Tôi còn định dùng lại nó vào lần sau cơ mà.
Dù số điểm tôi cày cuốc vất vả bấy lâu có hơi cạn kiệt vì vụ này, nhưng cũng đáng.
Vươn vai một cái, tôi nhìn ra ngoài ký túc xá, thì reng—.
Điện thoại rung lên. Tôi lập tức lấy ra kiểm tra, rồi nở nụ cười hài lòng.
“Kim Jae-yeon làm việc giỏi ghê?”
Một tin nhắn nữa từ Kim Jae-yeon.
Sau nhiều ngày theo dõi, cuối cùng anh ta cũng thu thập được gì đó.
‘Hmm, chưa thể tung ra ngay được.’
Đính kèm tin nhắn là bức ảnh chụp chiếc xe của Yoon Hee-eon rời khỏi khách sạn.
Chỉ thế này thì cũng chỉ đáng giá một tin đồn nhảm thoáng qua. Nhưng nếu tận dụng tốt, có thể biến nó thành mồi lửa cho một quả bom truyền thông lớn.
‘Giờ phải làm gì đây nhỉ….’
Nghe nói Yoon Hee-eon có khả năng tham gia Shining Star mùa hai, nhưng vẫn chưa có quyết định chính thức.
Tuy nhiên, có một điều tôi chắc chắn.
Lòng háo hức dâng trào, tôi tựa đầu vào cánh tay, vui vẻ ngân nga.
“Hãy bắt đầu thật chậm rãi nào, Yoon Hee-eon~.”
Anh thật sự đã chọc nhầm người rồi đấy.
*****
Lễ Trao Giải Diễn Xuất Ngày 30 Tháng 12
Lễ trao giải diễn xuất diễn ra vào ngày 30 tháng 12 hằng năm là nơi công chúng có thể nhìn lại những bộ phim truyền hình được yêu thích nhất trong năm, cũng như đánh giá diễn viên nào đã thể hiện tốt nhất và hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật.
Ít nhất là trên bề mặt.
Trên thực tế, việc quyết định người chiến thắng không chỉ dựa vào diễn xuất. Nó còn phản ánh bối cảnh thời đại, sự cạnh tranh giữa các đài truyền hình, những cuộc đấu đá ngầm và vô số yếu tố khác.
Năm nay, Máy Quay đương nhiên chiếm vị trí đề cử ở nhiều hạng mục. Dù bị chỉ trích là thiên vị quá mức, cuối cùng Min Ji-hun và Yoo Ji-a vẫn lọt vào danh sách ứng cử viên cho giải thưởng diễn xuất xuất sắc nhất.
Chưa dừng lại ở đó, để đảm bảo bộ phim giành chiến thắng, một tiết mục chúc mừng cũng đã được lên kế hoạch…
“Woah….”
Yoo Ji-a thốt lên đầy kinh ngạc.
“Ji-hun à, cái đó… ý tôi là…”
“Vâng?”
“……Sao cậu lại trông như robot vậy?”
Yoo Ji-a chần chừ một lúc rồi vẫn quyết đoán phán xét. Giữa phòng tập, Min Ji-hun chỉ biết cười gượng. Dù là một diễn viên xuất sắc, nhưng khi nói đến nhảy múa, hắn ta dở đến mức đáng kinh ngạc.
Robot? Không, so sánh như vậy thì quá bất công với robot rồi.
Nhìn Min Ji-hun vụng về di chuyển như một cỗ máy cũ kỹ sắp hỏng, Yoo Ji-a chỉ biết lắc đầu.
“Nhắc đến robot, tôi nhớ ra một câu đùa hay lắm!”
“Tôi không cần đâu.”
“Tôi cũng không muốn biết lắm.”
Yoo Ji-a và tôi đồng loạt quay đầu đi, tỏ rõ thái độ không muốn phản ứng. Nhưng Min Ji-hun thì vẫn kiên trì.
“Robot làm gà rán thì phát ra âm thanh gì nào~?”
“Yoo Ji-a, chị định tập đến khi nào vậy?”
“À, chắc cũng sắp đi rồi….”
“…Âm thanh đó là~?”
Không nỡ hoàn toàn phớt lờ ánh mắt đầy mong chờ của Min Ji-hun, Yoo Ji-a cuối cùng cũng giương cờ trắng đầu hàng.
“Là gì?”
Mặt Min Ji-hun sáng bừng lên, hắn ta hồ hởi đáp.
“Wings… Chicken, Wings… Chicken.”
“…….”
“Hehe.”
Câu đùa đến cả mấy chú bác trung niên cũng chẳng thèm dùng nữa.
Tôi nhìn Min Ji-hun với ánh mắt đầy thương hại, cảm thấy tiếc nuối thay cho một người không có duyên với những câu nói hài hước.
“May mà anh theo concept bí ẩn, tiền bối ạ.”
“…Ừ, tôi cũng phải kiếm sống mà.”
Min Ji-hun lẩm bẩm như không tin nổi mình lại bị phũ đến vậy. Nếu là Jeong Da-jun, có lẽ cậu nhóc sẽ cười cho hắn ta một cái.
Tôi nhanh chóng xóa sạch câu đùa trong đầu, uống một ngụm nước điện giải, rồi quay sang nhìn Min Ji-hun tiếp tục tập luyện. Yoo Ji-a ở bên cạnh sốt ruột cố gắng hướng dẫn hắn ta, nhưng cũng không dám trách móc quá nhiều.
“Ừm….”
Dù Yoo Ji-a ra mắt trước, nhưng xét về sự nghiệp diễn xuất, Min Ji-hun lại là tiền bối.
Điều đó có nghĩa là cô ấy không thể thẳng thừng phê bình hắn ta.
Nhưng mà.
“Chị Yoo Ji-a.”
“À, ừ, Ho-yoon?”
“Tôi sẽ giúp Min Ji-hun ssi tập. Trước đây tôi cũng từng nhảy rất dở, nên có thể dựa vào kinh nghiệm của mình để hướng dẫn.”
Một Seo Ho-yoon chỉ biết vùi đầu vào luyện tập cho sự nghiệp idol đang đứng ngay đây.
Đây chính là thời điểm thích hợp để tôi ra tay.
“Ôi, vậy thì tốt quá!”
“Vâng.”
Mắt Yoo Ji-a sáng rỡ lên.
Ngược lại, Min Ji-hun, người đứng bên cạnh nghe được câu chuyện, mở to mắt nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Yoo Ji-a.
“…Ji-a đi thật à? Vậy tôi sẽ tập với Seo Ho-yoon sao?”
“Ừm, tôi có việc phải đi…”
“Không sao đâu, tiền bối.”
Tôi nở nụ cười tươi rói.
Ngay khoảnh khắc đó, dường như Min Ji-hun chợt nhớ ra điều gì đó, liền lùi lại một bước.
“Yoo Ji-a! Đừng bỏ tôi lại một mình! Chúng ta vẫn thân thiết mà~.”
“Aha… xin lỗi nhé… tôi thật sự không có năng khiếu dạy người khác.”
Tôi hiểu. Khi tập luyện cùng, tôi mới nhận ra Yoo Ji-a cũng thuộc cùng một kiểu với Joo Woo-sung—một kẻ có thiên phú.
“Tiền bối Min Ji-hun ssi. Tôi sẽ dốc hết sức dạy.”
Trong lúc Min Ji-hun vẫn đang cuống quýt tìm cách trốn thoát, Yoo Ji-a nhanh chóng thu dọn đồ đạc và rời khỏi phòng tập cùng quản lý.
“Vậy thì… tôi cũng đi trước đây.”
Ngay khi cánh cửa đóng lại, Min Ji-hun bắt đầu lặng lẽ dịch chuyển.
“Cậu định đi đâu thế, Công ty?”
“…Sao thái độ của anh xoay nhanh vậy.” (Min Ji-hun)
“Đó là sức hút của tôi.”
Con người vốn dĩ phải biết tùy cơ ứng biến để sống tốt.
Buổi tập tiếp tục kéo dài, và tôi không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để vùi dập hắn ta.
“Này, chỗ đó không phải ở đây.”
“Cậu thực sự muốn đứng trên sân khấu sao??”
“Ji-hun à! Chúng ta hãy từ bỏ đi!!”
Còn phản ứng của Min Ji-hun thì—
“Ơ… không phải ở đây à….”
“Ừm, có vẻ như tôi cũng không muốn lắm… xin lỗi~.”
“Wow, anh như cá gặp nước vậy ha~.”
Dù tôi tận tình hướng dẫn từng động tác, ánh mắt, cử chỉ, nhưng trình độ của Min Ji-hun vẫn chỉ dừng ở mức… một con robot.
Cuối cùng, khi đã kiệt sức, hắn ta nằm bẹp ra sàn, thở hổn hển. Nhìn gương mặt uể oải của hắn ta, tôi cảm thấy hài lòng và cho phép hắn ta nghỉ ngơi.
“Này, uống nước đi.”
“Anh đánh rồi mới cho táo à…” (Min Ji-hun)
Min Ji-hun lẩm bẩm, như thể đang rap. Biết đâu hắn ta có tiềm năng làm rapper thật.
Tôi nhếch môi cười, rồi dựa vào tường phòng tập, lấy điện thoại ra kiểm tra thời gian.
“Được rồi, nghỉ thế là đủ. Tôi còn bận.”
Thực ra, tôi không quan tâm đến chuyện nhảy của Min Ji-hun lắm. Điều tôi để tâm hơn chính là liên lạc với Kim Jae-yeon.
‘Yoon Hee-eon, đúng là phải tung ra, nhưng…’
Vấn đề là thời điểm.
‘Đầu năm mới? Hay đợi đến khi hắn ta được xác nhận tham gia Shining Star?’
Phương án sau trông có vẻ đẹp mắt hơn, nhưng lại có quá nhiều yếu tố khó lường.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ, Min Ji-hun, kẻ vừa lăn lộn trên sàn, đã lặng lẽ lại gần và ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
“Anh có liên lạc với người đó không?” (Min Ji-hun)
“Ai cơ.”
“Chà, còn ai nữa. Tên paparazzi cứ bám theo tôi như đỉa ấy.”
Tôi dừng lại, không kiểm tra điện thoại nữa mà nhìn xuống dưới.
Thấy tôi im lặng, Min Ji-hun chống cằm, ngước lên nhìn tôi chăm chú.
“Hừm, anh quý mấy thành viên trong nhóm đến vậy à?”
Cái quái gì thế này?
“Nói cho đàng hoàng, đủ chủ ngữ vị ngữ đi.”
“Tuần trước, trong sân khấu cuối năm, có một tên to gan nhắc đến mấy thành viên của anh để khiêu khích, đúng không?”
“…….”
“Rồi anh nổi điên, tự lao đầu vào chuyện chẳng cần thiết nữa, đúng không?”
Hôm nay, Min Ji-hun lại đọc vị suy nghĩ của tôi một cách kỳ lạ như thường lệ. Hắn ta nghịch ngợm hất nhẹ mái tóc rũ xuống trán, nở nụ cười tinh quái.
“Đúng không?”
Hỏi làm gì, khi rõ ràng hắn ta đã biết tỏng mọi chuyện?
“…Min Ji-hun, nói thật đi. Cậu đã nuốt bao nhiêu con trăn rồi?”
“Wow, câu đó mà anh cũng nói ra được à.”
Hắn ta nói đúng.
Thực tế, tôi cũng chẳng có lý do gì để làm tới mức này.
Seo Ho-yoon của tuổi 33 vốn dĩ là người không muốn phí công sức vào những chuyện chẳng đem lại lợi ích xứng đáng. Dù có tức giận đến đâu, tôi vẫn biết cách quay đi nếu thấy không đáng.
Nhưng tất nhiên, tôi không định giải thích dài dòng làm gì. Tôi định cho qua chuyện, nhưng Min Ji-hun vừa uống hết chai nước liền bất ngờ hỏi tiếp.
“Ai nhỉ~? Là Seong Ji-won sao?”
…Cũng đúng. Nhưng không chỉ vì cậu ấy.
‘Cậu ấy mạnh mẽ hơn vẻ ngoài.’
Dù không bằng tôi, nhưng Seong Ji-won cũng không phải kiểu người ngu ngơ. Cậu ấy biết rõ mọi thứ. Nếu chỉ vì một câu nói vu vơ của kẻ qua đường mà muốn trả thù thì chắc chắn không phải phong cách của cậu.
Nhưng mà, ai mà biết được.
“Haizz…”
Dù đã quen nghe những lời như thế, không có nghĩa là sẽ không bị tổn thương.
Hình ảnh Seong Ji-won tái nhợt, run rẩy trong phòng thu, trước buổi showcase, và cả vài tuần trước nữa chợt hiện lên trong đầu. Tôi vuốt tóc, cố gắng xua đi suy nghĩ đó.
‘Rốt cuộc mình đang tự diễn một vở kịch một mình sao…’
“Này, Min Ji-hun.”
Tôi nhét điện thoại vào túi, rồi vặn nắp chai nước mới, tu một hơi dài.
“Cậu sai rồi.”
“Hửm?”
“Tôi muốn đẩy mấy kẻ bẩn thỉu này xuống tận đáy…”
Tôi dùng mu bàn tay lau đi giọt nước đọng bên khóe môi, nở nụ cười rạng rỡ.
“Để tận dụng khoảng trống mà leo lên vị trí số một.”
“……”
Min Ji-hun nhìn tôi đăm đăm một lúc, rồi lặng lẽ dịch ra xa.
“……Tôi đúng là may mắn khi không làm idol.”
“Tôi cũng có hơi tiếc đấy.”
“Thật hay đùa đấy? Anh vẫn điên như ngày nào…”
Tự nói chính mình à?
Lâu rồi mới gặp lại, nhưng Min Ji-hun vẫn không thay đổi.
Nghe nói dạo này hắn ta đang bận quay phim cho bộ sắp ra mắt vào giữa năm sau…
Mà khoan, cổ tay hắn ta không còn đeo chuỗi hạt nữa?
Tôi nhìn lướt qua, Min Ji-hun dường như nhận ra nên khẽ vẫy tay.
‘Thằng quái nào đây.’
Hắn ta làm vậy là cố tình để tôi thấy.
Dù có tiếp xúc nhiều, tôi vẫn không thể đoán được vì sao hắn lại hứng thú với tôi. Là thật sự quan tâm hay chỉ đơn thuần muốn trêu chọc?
Nhưng tôi cũng chẳng phải kiểu người dễ dàng nói ra những điều người khác muốn biết chỉ vì họ có thiện chí.
Điều khó chịu nhất khi nói chuyện với Min Ji-hun là—dù ban đầu tưởng chỉ là mấy câu linh tinh, nhưng về sau, những lời hắn nói lại có xu hướng quay trở lại ám ảnh tôi.
“Cậu nghĩ sao về việc thuyết phục thay vì đe dọa?”
Như thế này chẳng hạn.
Những lời hắn nói trước đây, giờ lại hoàn toàn ứng nghiệm với chuyện của Seong Ji-won.
Tôi nhìn gương mặt vẫn đẹp đến mức chói lóa của hắn, rồi chợt nhận ra… hắn và Seong Ji-won có nét giống nhau.
‘…Mình bị điên à?!!!’
Có lẽ do gần đây tôi gặp quá nhiều chuyện nên mới suy nghĩ vớ vẩn thế này. Tôi lập tức xóa ngay hình ảnh đó khỏi đầu.
“Nhưng mà này.”
Khi tôi còn đang mải miết xin lỗi Seong Ji-won trong lòng, Min Ji-hun dựa hẳn vào tường, buông lỏng cơ thể rồi lười biếng nói.
“Tôi có một điều rất muốn biết.”
“Vậy thì cứ tiếp tục thắc mắc đi.”
“…Anh vẫn vô duyên như xưa nhỉ. Thế này, anh đã bao giờ bị ai đe dọa chưa?”
“…Gì cơ?”
Hắn ta không hỏi liệu tôi có từng đe dọa ai, mà là tôi có từng bị đe dọa chưa?
“Ồ, nhìn sắc mặt anh chắc là chưa rồi.”
Hắn ta thì thầm.
“Vậy tại sao hôm đó, ở lễ trao giải, lại có chuyện như vậy…”
“……”
Nhưng dường như hắn không thực sự cần câu trả lời. Min Ji-hun chỉ nhún vai, rồi bắt đầu nghêu ngao bài hát của tiết mục chúc mừng trong buổi lễ.
Ở cạnh hắn ta lâu quá chỉ tổ nghĩ mấy chuyện vớ vẩn. Tôi quyết định đi mua ít đồ ngọt để nạp lại đường, lục tìm ví trong túi thể thao.
Đúng lúc đó—
Reng—. Reng—.
Điện thoại của Min Ji-hun rung lên dữ dội, nhưng hắn ta chẳng có vẻ gì là muốn nhấc máy. Tôi nhíu mày.
“Này, có điện thoại kìa.”
“Cúp giúp tôi đi… Lười lắm…”
“Cậu không định xem ai gọi à?”
Tôi vừa định cầm điện thoại quăng cho hắn thì vô tình liếc thấy tên người gọi đến.
[Công chúa]
“…Đây là thật à?”
PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Story
Chương 150
10.0/10 từ 42 lượt.
