PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 116

"Rồi rồi! Đừng lơ đễnh! Đừng ngủ gật!"

[Ah, Jeong Da-jun đúng kiểu học sinh cấp ba Hàn Quốc.] [Nhìn cậu ấy nhập vai giáo viên dạy trực tuyến mà buồn cười chết mất ]

Người hâm mộ chỉ thấy dáng vẻ của Jeong Da-jun như một giáo viên giảng bài trực tuyến, liên tục lặp đi lặp lại mấy câu "Ehm—", "Nói lại lần nữa—" trông cực kỳ đáng yêu. Trong khi đó, mấy ông anh trong nhóm thì khoanh tay, đứng tựa tường với vẻ mặt bất lực.

“Sao lại chọn concept giáo viên dạy trực tuyến?”

“Kệ nó đi. Cậu nhóc này làm sao mà biết gì về nước Mỹ những năm 80 chứ? Cùng lắm chỉ xem qua phim ảnh thôi. Với lại dạo này nhóc đó cũng đang ôn thi đại học đấy.”

“Chứ không phải em ấy chỉ đang bắt chước giáo viên dạy online à?”

Mặc kệ các anh thì thầm với nhau, Jeong Da-jun vẫn kiên trì đẩy gọng kính và hăng hái khoanh tròn những từ khóa trên bảng như thể đang giảng bài.

“Hôm nay, chúng ta sẽ cùng tổng hợp lại các thông tin về thành viên của The Dawn!”

“……”

“Sẽ có người quan tâm chứ nhỉ? …Chắc vậy? …Mình tin rằng ở đâu đó sẽ có.”

“Rốt cuộc là làm cho ai xem vậy…”

Seo Ho-yoon, người đã mệt lử vì bị Min Ji Hun hành suốt cả ngày, chỉ có thể thở dài cam chịu. Còn Kang I-chae thì đã nhập tâm vào kịch bản đến mức vùi mặt vào cuốn vở, giả vờ ghi chép lại.

“Đầu tiên, thành viên của The Dawn là những ai?”

Jeong Da-jun đầy hào hứng, lia phấn viết lên bảng một cách dứt khoát.

[Kim Seong-hyun (24) – Trưởng nhóm, main dancer: Tóc đen, khuôn mặt sắc nét, sống mũi cao, lông mày dày, có má lúm đồng tiền. Seo Ho-yoon (23) – Sub vocal: Tóc đen, lạnh lùng, thanh thoát, trông có vẻ nhạy cảm nhưng khi cười lại khá dịu dàng (nhưng vẫn đáng sợ). Seong Ji-won (23) – Main vocal: Tóc nâu nhạt, gương mặt hiền lành, dịu dàng, có nốt ruồi trên sống mũi. Kang I-chae (21) – Rapper: Tóc đỏ bạc màu (dạo này nhuộm màu bưởi), ánh mắt sắc sảo, môi mỏng, lúc nghiêm túc nhìn muốn tránh xa. Jeong Da-jun (19) – Sub dancer: Không cần nói gì thêm, trai đẹp chói lóa.]

"……Cái gì thế này?"

[ Da-jun à, có cần phải ghi ra không?] [Tôi chỉ biết che mặt vì xấu hổ thôi.] [Nhìn giống hệt bài tổng hợp trên Wiki (diễn đàn) (trừ phần của chính cậu ấy)]

Tất cả mọi người đều há hốc miệng khi nhìn lên bảng. Kang I-chae và Jeong Da-jun vẫn thoải mái tiếp tục màn tung hứng của họ, trong khi đó, Seo Ho-yoon khoanh tay tựa vào ghế, nghiêng người ra sau đến mức chiếc ghế kêu lên một tiếng "kẹt".

"Em viết chữ Hán đẹp đấy."

"Chuyện nhỏ!"

"Chà… Dạo này chăm học nhỉ?"

Dù bị trêu chọc, Jeong Da-jun vẫn kiên định. Kim Seong-hyun lắc đầu khó hiểu rồi lên tiếng.

"Còn cái ‘trai đẹp chói lóa’ là sao?"

"Em tự hào về điều đó!"

Jeong Da-jun vốn định ghi cả danh sách sinh nhật của các thành viên, nhưng Seo Ho-yoon nhanh chóng cắt ngang, bảo cậu nhóc đừng phí thời gian với mấy thứ có thể dễ dàng tìm trên mạng.

[Mọi người ơi, tra Wiki là xong rồi mà…] [Kệ đi, Jeong Da-jun đang vui mà.]

Jeong Da-jun chu môi phụng phịu nhưng rồi vẫn hài lòng, tiếp tục rút ra một tờ giấy từ bục giảng.

"Giờ thì, hãy cùng nhau xem lại bảng khảo sát mà các thành viên đã tự điền nhé! Đầu tiên, Seo Ho-yoon."

“…Ừ.”

"Ở câu ‘Bạn có nghĩ mình là một người tốt không?’, anh đã đánh dấu ‘YES’ một cách cực kỳ tự tin… Lương tâm của anh vứt đâu rồi?"

"Sao? Tôi nói đúng mà."

Mọi người đồng loạt phản đối. Ngay cả Seong Ji-won, người hiền lành nhất nhóm, cũng chỉ mỉm cười nhìn Seo Ho-yoon đầy ẩn ý. Nhưng bất chấp tất cả, Seo Ho-yoon vẫn cứng rắn không chịu đổi câu trả lời.

Jeong Da-jun tiếp tục đọc bảng khảo sát.

"Người mà anh cho là đẹp trai nhất trong The Dawn: Seong Ji-won."

"Hả? Thật á?"

Seong Ji-won bẽn lẽn cười.

[Hul] [Seo Ho-yoon, gu của cậu cũng bình thường nhỉ.]

"Khoan đã! Sao không chọn main rapper dễ thương này?"

"Hả?"

Kang I-chae trông như không thể chấp nhận nổi, bật dậy khỏi ghế. Nhưng Seo Ho-yoon chỉ khẽ nhướn mày, rồi chỉ về phía sau.

"Đi soi gương cùng Seong Ji-won đi."

[CG hình đầu lâu nổ tung bên cạnh Kang I-chae.] [Trời ạ, tưởng dạo này kiềm chế, hóa ra vẫn cứng miệng như cũ]

"Tên này thật quá đáng!"

"Im lặng nào. Chính cậu cũng tự chọn mình mà."

Mặc dù Kang I-chae phản ứng dữ dội, nhưng Jeong Da-jun vẫn bình tĩnh tiếp tục công việc của mình.

Người hâm mộ cực kỳ cảm ơn Jeong Da-jun vì đã tạo ra một loạt khoảnh khắc đáng giá để thu thập tin tức:

[Kim Seong-hyun tự tin nhất về đôi chân của mình. Trời ạ, tôi vừa ghét vừa đồng tình.] [Seong Ji-won lưỡng lự hồi lâu rồi cuối cùng cũng thừa nhận ghét mùi nước hoa SolX.] Seo Ho-yoon đứng kế bên vẻ mặt đơ đơ, đáp lại: ‘À… Tôi cũng không dùng nữa.’ [Jeong Da-jun bị bóc phốt rằng em ấy thường xuyên tua nhanh bài giảng trực tuyến đến tốc độ 3x rồi ngủ quên.]

Kết quả là chẳng có chút cảm giác high teen nào hết, mà chỉ toàn là cảnh mấy đứa trẻ con chí chóe với nhau.

Kim Seong-hyun, người đã quá mệt mỏi với việc ngăn cản mọi người, chỉ biết thở dài ngao ngán.

Cuối cùng, Lee Ji-hyun—người đang theo dõi cảnh tượng này qua màn hình giám sát—bất lực thở dài rồi đưa ra chỉ thị.

Jeong Da-jun lập tức chỉnh lại mái tóc tẩy màu lộn xộn của mình, hắng giọng nói.

“Khụ… Giờ thì mọi người đã hiểu rõ về nhau hơn rồi chứ?”

"Chỉ muốn đánh nhau thêm thôi."

"Chúng ta sẽ hoán đổi vai trò để hiểu nhau hơn!!"

Và Jeong Da-jun đã ném một quả bom vào giữa nhóm.

[????] [Cái gì?] [Ý là sao?]

Khi người hâm mộ vẫn còn đầy dấu chấm hỏi, một đoạn tài liệu nhỏ hiện lên trên màn hình.

[Hoán đổi vai trò Seo Ho-yoon → Seong Ji-won Seong Ji-won → Kang I-chae Kang I-chae → Seo Ho-yoon Jeong Da-jun → Kim Seong-hyun Kim Seong-hyun → Jeong Da-jun Mỗi người phải diễn theo tính cách của người mà mình hoán đổi! ‼Chú ý‼ Phải nhịn cười! Người hâm mộ cũng có thể thử thách cùng nhé ]

[Hả??????] [Đây là thật à??] [Tức là mỗi người sẽ diễn vai của người khác trong nhóm??] Hình như vậy đó??]

Màn hình tối dần và sau một khoảng lặng ngắn, một video giả lập theo phong cách thập niên 80 xuất hiện, thể hiện quyết tâm duy trì concept của nhóm dù nó đã lạc quẻ từ lâu.

Nhạc nền Will you go to Prom with me? (Bạn sẽ đi dự Prom với tôi chứ?) vang lên và đoạn video bắt đầu chuyển cảnh, y hệt cách mà MV bài hát dành cho người hâm mộ đã làm.

-Vroom… vroom…-

Tiếng động cơ xe máy vang lên. Ban đầu, người xem tưởng đó là Kang I-chae như thường lệ, nhưng khi camera lia dọc theo đôi chân dài và từ từ di chuyển lên trên…

Người cởi mũ bảo hiểm lại là Seong Ji-won.

[Gì đây? Kang I-chae hả?] [Ủa không? Giống MV bản gốc ghê!]

Dù cố gắng tỏ ra ngổ ngáo, Seong Ji-won vẫn không giấu được vẻ hiền lành vốn có. Cậu ấy vuốt tóc ra sau và cất giọng dịu dàng đặc trưng của mình.

"Main rapper dễ thương đã xuất hiện."

[Will you go to Prom with me! (Say Yes!)]

[] [Tôi bỏ cuộc ngay từ giây đầu tiên.] [Trời ơi, đừng có chèn nhạc nền vào đoạn này chứ!!] [Đang xem ở nơi công cộng mà phải cắn chặt răng để không cười bể bụng.]

Dù người hâm mộ đang cười bò, Seong Ji-won vẫn giữ thần thái cool ngầu, kẹp mũ bảo hiểm vào hông và sải bước dọc hành lang. Phía trước, Seo Ho-yoon trong bộ đồng phục gọn gàng đang lấy sách từ tủ đồ.

Seong Ji-won bước tới gần với những bước chân lúng túng, sau đó đập mạnh tay lên tủ.

"Ji-won hyung, chào buổi sáng."

"Ah, I-chae à, chào em."

Seo Ho-yoon dù đang đóng vai Seong Ji-won, nhưng do đã bị Min Ji Hun ép luyện diễn xuất không ít nên anh bắt nhịp khá mượt.

Khi anh mỉm cười dịu dàng và vuốt tóc, ánh mắt của Seong Ji-won khẽ dao động.

"I-chae à, dạo này em có tập rap không?" (Seo Ho-yoon)

"Em biểu diễn thử cho anh xem nhé?" (Seong Ji-won)

"Thôi, không cần đâu. Anh không tò mò đến mức đó đâu." (Seo Ho-yoon)

"Phía trước. Tôi. Muốn. Hành động. Một cách. Phi. Lý. Trí."

Seong Ji-won nghiêm túc nhại lại lời rap của Kang I-chae, trong khi Seo Ho-yoon chỉ lặng lẽ cười.

[Làm sao mà nhịn cười nổi với cảnh này chứ??] [Seo Ho-yoon đóng quá đạt, từ nụ cười cho đến cử chỉ y như Seong Ji-won.] [Trời ạ, tôi bắt đầu mong chờ tập 1 của Máy Ảnh! quá rồi.]

Sau khi Seong Ji-won hoàn thành màn rap của mình, Seo Ho-yoon nhẹ nhàng cất sách vào tủ mà chẳng buồn đọc. Đúng lúc này, Kang I-chae xuất hiện.

"Chú thỏ bé nhỏ Hoo Hoo đến đây~."

"……."

Gương mặt của Seo Ho-yoon thoáng sụp đổ.

Kang I-chae khoanh tay, dựa người vào tủ, nở nụ cười đầy mỉa mai—chính xác là kiểu cười đặc trưng của Seo Ho-yoon khi chuẩn bị trêu ai đó.

Nhưng tất nhiên, Seo Ho-yoon không thể để bị bắt nạt một mình.

"Ho-yoon à, chào em. Hôm nay có muốn đi luyện tập cùng I-chae, người vừa bị tụt hạng game không?"

"Không đâu, Ji-won à. Anh đang có một nỗi băn khoăn lớn lắm."

"Là gì thế?"

Nhìn thấy ánh mắt bất an của Seo Ho-yoon, Kang I-chae nhẹ nhàng hạ mi mắt xuống.

"Anh đẹp trai quá, anh không biết phải làm sao cả."

[Ôi…] [I-chae à, hôm nay cậu sống hết mình thật đấy.] [ Nhìn Ho-yoon tức kìa!]

"Huhuhu~."

"…Ho-yoon à."

Dù Seo Ho-yoon suýt mất kiểm soát, anh vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng Kang I-chae, người hiểu rõ anh nhất, lại chẳng chịu dừng lại.

"Sao thế? Gì vậy? Anh ganh tị vì tôi đẹp hơn à?"

"…Ho-yoon không nói như thế đâu."

"Nói gì cơ?"

"Thôi bỏ đi. Cậu thất bại trong việc nhập vai rồi, Kang I-chae. Tôi không đối xử với Seong Ji-won như vậy đâu."

Seo Ho-yoon nghiến răng phản bác, nhưng Kang I-chae chỉ nhếch mép cười.

Điều tồi tệ hơn là…

"Ơ kìa, ai thèm quan tâm~?"

…Kang I-chae lại hoàn toàn nắm rõ cách nói chuyện của Seo Ho-yoon.

Hoàn toàn nhập vai.

Không quan tâm ai đang run rẩy phía sau, Kang I-chae nhún vai rời đi với thái độ cực kỳ hống hách.

Một dòng chữ hiện lên trên màn hình.

[Seo Ho-yoon thất bại trong thử thách nhịn cười X, thành công trong thử thách nhịn tức giận ]

[]

Trong khi "rapper lỗi" Seong Ji-won và "thỏ bực bội" Seo Ho-yoon thất bại thảm hại, Kang I-chae sải bước vào lớp học, nơi Kim Seong-hyun và Jeong Da-jun đang nói chuyện.

Jeong Da-jun liên tục cằn nhằn khi đang quét lớp. (em út đóng vai anh cả)

"Da-jun à, anh bảo em uống vitamin rồi đúng không? Sao chỉ ăn đồ ăn vặt thế?"

"……."

Dù đang nhập vai, Jeong Da-jun vẫn bắt chước Kim Seong-hyun khá tốt. Trong khi đó, Kim Seong-hyun lại lộ rõ vẻ bối rối và lúng túng.

Bởi vì…

"Làm ơn đừng nhảy nhót lung tung nữa, Da-jun."

Khi Kang I-chae bước vào lớp với dáng vẻ vẫn còn đầy kiêu ngạo, Kim Seong-hyun nghiêm túc mở miệng.

"…Bập bập."

[] [Da-jun thích nhảy nhót, nên Seong-hyun gọi cậu ấy là 'Bập bập' à?] [Ủa, đây có phải hoán đổi vai không vậy?]

"Phụt…."

Nhìn Kim Seong-hyun nghiêm túc "nhập vai" mà không hề giống bản gốc, Kang I-chae suýt phá lên cười nhưng cố gắng kiềm chế.

Jeong Da-jun, lúc này đang đóng vai Kim Seong-hyun, khẽ nheo mắt và ngồi phịch xuống ghế.

"Da-jun à… làm cho tốt vào, nhé?"

"……."

"Câu trả lời của em đâu rồi?"

"...Nèng~ huynh huynh~."

"Phụt—khục khục khục…!"

[ ‘Huynh huynh’ = ‘hyung hyung’ á??? ] [Này! Chỉ cần thêm '' vào cuối là thành Jeong Da-jun hả? ] [Kang I-chae, cậu thất bại rồi. Đừng diễn nữa, bỏ cuộc đi.]

"Tôi bỏ cuộc… Hu hu hu…."

[Kang I-chae thất bại trong thử thách nhịn cười!!]

Người mà ai cũng nghĩ sẽ là người trụ vững cuối cùng lại là kẻ đầu tiên sụp đổ. Kang I-chae gục xuống bàn, gần như bật khóc vì cười quá nhiều. Nhưng mặc cho ai kia có bỏ cuộc thế nào, Jeong Da-jun vẫn kiên trì nhắc nhở Kim Seong-hyun.

Đáp lại, Kim Seong-hyun chỉ liên tục trả lời bằng giọng uể oải:

"Nèng nèng~."

"Biết ròi xong ròi~."

"...Được rồi, Kim Seong-hyun, em có thể đừng có vậy được không?"

----

Cuối cùng, khi tất cả thành viên The Dawn tụ họp lại…

"Anh muốn trông thật tuyệt trong mắt em."

"Kang I-chae, cậu lập tức ra đây cho tôi."

"Aaaak! Em xin lỗi! Aaaaaa!"

"Bập bập……."

Chỉ còn lại một mớ hỗn độn.

[Jeong Da-jun nhịn được khi thấy Kim Seong-hyun bắt chước mình, nhưng lại vỡ trận khi Seong Ji-won bước vào với kiểu rap lắp bắp. Bảo sao nhịn nổi chứ?] [Seo Ho-yoon cuối cùng cũng nắm cổ Kang I-chae lôi đi.] Kang I-chae vẫn không chịu dừng lại: "Em biết rồi mà! Đừng giận! Đây, để em đưa cà rốt cho anh!" Không, chứ thử hỏi ai mà không điên với cái trò này?

Cuối cùng, người chiến thắng thử thách nhịn cười trong The Dawn không ai khác chính là Kim Seong-hyun, người đã quá mệt mỏi đến mức chỉ còn lẩm bẩm mỗi từ "bập bập" từ đầu đến cuối.

"...Cảm ơn mọi người."

Dù được trao một chiếc vòng cổ giả vàng rẻ tiền như phần thưởng, Kim Seong-hyun chẳng hề thấy vui. Anh chỉ lẩm bẩm với ánh mắt trống rỗng.

"...Rốt cuộc thì trò này là làm cho ai xem vậy?"

Dù sao thì…

Với phản hồi bùng nổ từ người hâm mộ, nội dung của The Dawn xem như đã thành công rực rỡ.

Seo Ho-yoon nhìn đám thành viên hỗn loạn trước mặt và lần đầu tiên trong ngày, anh chỉ muốn chạy trốn thật nhanh về phim trường quay Máy Ảnh! mà thôi.


PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Truyện PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol Story Chương 116
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...