Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Chương 106: Thuốc liều mạnh
Tô Ý Nhiên thấy hắn không nói lời nào, không biết lại đang nghĩ gì, trông dáng vẻ rầu rĩ, cậu giơ tay nhẹ nhàng gõ trán hắn: "Này, nghĩ gì thế, nhanh cởi ra cho em."
Cố Uyên Đình theo bản năng che trán mình, ngẩng đầu nhìn cậu, chỉ thấy cậu đối diện hắn mím môi cười, đường nét mặt cong lên, bên má phải lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, lắc tay với hắn, mang theo ý cười giục hắn: "Nhanh lên."
Hắn nhìn khuôn mặt tươi cười của cậu, trong lúc nhất thời ngơ ngác, có chút không dám tin.
Cảnh này khác với tưởng tượng của hắn, cậu không hề tức giận cũng không hề ngó lơ hắn, còn nói chuyện như thường với hắn, thậm chí còn cười với hắn.
"Anh ngẩn người gì thế, cởi ra nhanh lên." Tô Ý Nhiên thấy hắn ngơ ngác, lại lắc tay với hắn.
Cố Uyên Đình mím môi, nhìn tay cậu, sợi xích màu đen vững vàng còng trên cổ tay trắng nõn, dưới sự so sánh có cảm giác yếu đuối khiến người ta muốn phá hoại, cướp đoạt.
Cố Uyên Đình nhớ lại cảnh đêm qua, lại phập phồng thấp thỏm. Hắn nhìn chằm chằm cổ tay của cậu, yết hầu khẽ động, ánh mắt trở nên sâu đậm tối tăm, trong đầu mơ tưởng viển vông, hắn nắm chắc tay cậu, hôn ngón tay cậu.
Không thể cởi ra.
Tối hôm qua sau khi điên cuồng, hôm nay hắn đã tỉnh táo lại, hắn biết cậu tạm thời vẫn chưa phát hiện chuyện hắn không phải nguyên chủ, thế nhưng cậu đã phát hiện vài cuốn sách kia, với sự thông minh và sự hiểu biết với nguyên chủ, chẳng bao lâu nữa khẳng định cậu sẽ phát hiện.
Bây giờ nếu đã làm rồi thì làm đến cùng, hoặc là không làm...
Cậu không hề tức giận, vậy sau đó c*̃ng sẽ không tức giận, sẽ tiếp tục sống cùng hắn chứ? Cố Uyên Đình được voi đòi tiên.
Tô Ý Nhiên thấy hắn hiển nhiên là không chịu cởi xích cho mình, thái dương giật giật, rút tay khỏi tay Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình vẫn đang nghĩ một vài chuyện tham lam, tay chợt trống rỗng, trong lòng hắn cũng trống vắng, muốn nắm tay cậu nhưng Tô Ý Nhiên đã chắp hai tay ở sau lưng, không chịu cho hắn đụng vào.
Trong lòng bàn tay hắn trống trơn, những suy nghĩ tham lam lại mịt mờ như sương mù, không thể thực hiện. Hắn thấy cậu thu lại nụ cười, nghiêm mặt với mình, không khỏi luống cuống, hoảng hốt không thôi.
Tô Ý Nhiên nghiêm túc lên, chất vấn Cố Uyên Đình: "Những thứ đồ này anh lấy ra từ đâu? Sao hôm qua đột nhiên lấy ra dọa em sợ, anh lén lút giấu từ bao giờ?" Ý cậu là chỉ còng và xích.
Cố Uyên Đình đối mặt với lời chất vấn của cậu, không dám nói lời nào, hoảng hốt cúi đầu.
Tô Ý Nhiên hoài nghi: "Anh dự tính từ trước rồi à? Từ bao giờ?"
Cố Uyên Đình cúi đầu không lên tiếng.
Tô Ý Nhiên nhìn dáng vẻ chột dạ của hắn, lông mày nhíu lại, cậu tiếp tục hỏi: "Chuyện như vậy anh học theo ai? Bây giờ gan to quá ha, còn học giam cầm, anh muốn làm cái gì? Hành vi này là trái pháp anh có biết không? Nhân lúc bây giờ em vẫn chưa giận, mau cởi ra cho em."
Tô Ý Nhiên: "..."
Cậu th* d*c, có chút bất đắc dĩ, nói hồi lâu mà hắn không nói lời nào không phản bác, cũng không cởi khoá. Cậu ngẫm nghĩ một chút, không nói gì thêm, bắt đầu suy nghĩ từ đầu, cân nhắc xem tất cả những chuyện này là thế nào.
Tối hôm qua cậu thừa dịp hắn tắm vào phòng sách, mở tủ sách bị khóa ra, phát hiện vài cuốn sách hắn đang đọc. Cậu đang lật sách thì hắn tắm xong đi tới cửa, phát hiện hành vi của cậu, sau đó, tất cả không được bình thường.
Tô Ý Nhiên hồi tưởng dáng vẻ của hắn lúc đó, rất đau lòng. Cậu nghĩ nội dung trong mấy cuốn sách kia, không gian song song, tâm linh, sinh mệnh học, thần bí học, mê tín phong kiến, trong này đến cùng có quan hệ gì?
Hình như hắn rất sợ mình phát hiện bí mật này, lúc này mới bị k*ch th*ch xuất hiện phản ứng kịch liệt như vậy, còn muốn nhốt mình trong phòng không cho đi.
Trong này có bí mật gì? Bí mật này, có lẽ là mấu chốt trong tâm lý của Cố Uyên Đình.
Trong đầu Tô Ý Nhiên phút chốc lóe lên rất nhiều điều, cậu cảm thấy mình mơ hồ sắp nắm bắt được cánh cửa đó, nhưng có một tầng cửa sổ giấy ngăn cách chân tướng, chỉ thiếu chút nữa là có thể chọc thủng tầng cửa sổ giấy này.
Cố Uyên Đình mãi vẫn không nghe cậu nói chuyện, lén lút ngẩng đầu liếc mắt nhìn cậu, chỉ thấy cậu đang cúi đầu nhìn còng trên cổ tay, xuất thần không biết đang nghĩ gì, liếc mắt một cái cũng không nhìn hắn, không để ý đến hắn.
Cố Uyên Đình: "..."
Lòng hắn có chút bi thương khó chịu, đau lòng không thôi, cuối cùng vẫn là đi đến bước này sao?
Tiếng nói chuyện của Cố Uyên Đình quá nhỏ, Tô Ý Nhiên đang trầm tư suy nghĩ, nỗ lực nắm lấy mấu chốt ẩn hiện, trong lúc nhất thời đắm chìm trong suy nghĩ của mình nên không nghe thấy.
Cậu không để ý tới hắn. Cố Uyên Đình khổ sở cầm bát cháo xoay người, ủ rũ cúi đầu đi.
Tô Ý Nhiên thấy hắn đi, đắm chìm trong trong suy nghĩ vẫn chưa phản ứng lại, Cố Uyên Đình đã ra ngoài, vẫn khóa cửa.
Tô Ý Nhiên đã không còn giận hắn nữa, cậu cảm thấy chuyện này có lẽ là một cơ hội có thể chữa khỏi bệnh cho hắn. Thế nhưng cậu cau mày đăm chiêu mãi, trong lúc nhất thời vẫn khó lòng nắm lấy mấu chốt đó, xem ra vẫn phải nói tình huống này với bác sĩ Tôn.
Nghĩ vậy, cậu nhìn quanh một lúc để tìm điện thoại liên hệ với bác sĩ Tôn, thế nhưng tìm mãi trên giường, trên tủ đầu giường, trên bàn sách cũng không thấy điện thoại đâu.
Điện thoại đâu rồi? Tô Ý Nhiên nghĩ đến điều gì, hết chỗ nói, chỉ đành ngồi trên giường chờ Cố Uyên Đình quay về.
Cậu đợi chưa được bao lâu, cửa "cạch" một tiếng, Cố Uyên Đình đẩy cửa vào, tay còn bưng một đĩa đựng táo và dưa đã được gọt sẵn.
Tô Ý Nhiên lập tức hỏi hắn: "Anh Đình, điện thoại của em đâu?"
Cố Uyên Đình cứng đờ: "Không, không biết."
Tô Ý Nhiên: "... Không thể, anh giấu rồi à? Đưa cho em nhanh."
Tô Ý Nhiên không ăn táo, nhìn dáng vẻ của hắn là giấu điện thoại của cậu đi còn không định trả cho cậu, muốn cắt đứt liên hệ của cậu với thế giới bên ngoài.
Cũng phải, giam cầm cũng chơi rồi, giấu điện thoại cắt đứt liên hệ dường như c*̃ng không bất ngờ...
Mà như thế này không được, Tô Ý Nhiên nhíu mày, phải chuốc chút thuốc liều mạnh để hắn cởi khóa rồi trả điện thoại cho cậu, cậu phải mau chóng liên hệ với bác sĩ Tôn.
Nghĩ vậy, cậu quay đầu, tránh miếng táo của hắn, sau đó không nói một lời nằm vào trong chăn, nhắm mắt lại, một bộ không muốn nói chuyện với Cố Uyên Đình.
Cố Uyên Đình bối rối một hồi, cái tay cầm miếng táo run rẩy, khựng ở giữa không trung, mãi mới chậm rãi thu hồi lại.
Hắn thấy cậu nhắm mắt lại không chịu để ý đến hắn, một hồi lâu mới thăm dò gọi cậu: "Nhiên Nhiên ăn chút trái cây đi, táo, dưa, em thích ăn."
Tô Ý Nhiên nghe hắn cẩn thận từng li từng tí như vậy là thấy đau lòng, nhưng vì đại cục, cậu phải mạnh tay. Cậu nhắm mắt lại, không nhúc nhích, không có phản ứng với lời Cố Uyên Đình nói.
Cố Uyên Đình cầm đĩa đựng trái cây đứng thẳng bất động tại chỗ, hắn đã đoán trước được kết quả này, c*̃ng coi mình đã chuẩn bị kỹ càng, thế nhưng khi thật sự phát sinh, hắn phát hiện hắn đánh giá cao bản thân.
Giam cầm Nhiên Nhiên... hoàn toàn khác với phán đoán của hắn, chỉ có tối hôm qua đạt được mới nhất thời hưng phấn, mà hiện tại cậu chỉ hờ hững với hắn, hắn đã cảm thấy thống khổ như vậy.
Cố Uyên Đình thất hồn lạc phách buông đĩa xuống, nhìn cậu một lát, xốc góc chăn lên chui vào trong chăn. Hắn muốn ôm cậu hôn cậu một cái, ai ngờ hắn mới chui vào chăn cậu đã quay người sang bên kia, đưa lưng về phía hắn, cách hắn rất xa.
Cố Uyên Đình nhìn bóng lưng xa cách của cậu, đột nhiên cảm thấy nghẹt thở không cách nào nhịn được, lồng ngực kịch liệt chập trùng, đôi mắt dần đỏ lên. Hắn đột nhiên vén chăn lên ngồi dậy, xoay vai cậu hôn sâu, đồng thời nghiêng người đè xuống...
Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Đánh giá:
Truyện Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Story
Chương 106: Thuốc liều mạnh
10.0/10 từ 26 lượt.
Truyện Ông Xã Nhà Giàu Luôn Tự Ăn Dấm Của Mình
Story
Chương 106: Thuốc liều mạnh
