Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 50

Chương 50


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. Beta: Serendipity.


Người đàn bà giết mổ heo chọn Tống Hổ đi ở rể vì hắn đã mất khả năng sinh dục. Chị ta chỉ muốn nuôi một đứa con trai của mình, không muốn đẻ thêm nữa.


Sau khi người chồng trước qua đời vì bệnh tật, chị ta vốn không định đi bước nữa, nhưng nhà thiếu đàn ông thì muôn phần bất tiện.


Con trai chị ta chưa đến tuổi thành niên, nhiều tài sản muốn mua sắm, đứng tên đều cần người lớn đứng ra, nên chị ta mới nhắm trúng Tống Hổ – một gã đàn ông tàn tật, vô dụng nhưng được cái… có mặt mũi đàn ông.


Đợi con trai trưởng thành, Tống Hổ sẽ hết giá trị lợi dụng. Lúc đó chị ta sẽ chuyển hết tài sản sang tên con trai, còn Tống Hổ chắc chắn sẽ bị đá ra khỏi nhà, trắng tay, lang thang đầu đường xó chợ.


Nửa tháng trôi qua, Mạnh Khê theo chân Tống Hà đi khắp hơn nửa tỉnh, lịch trình dày đặc như đi lính đặc công khiến cậu nể phục sát đất. Cậu bắt đầu nhìn Tống Hà bằng ánh mắt ngưỡng mộ như nhìn Người Sắt.


Quả nhiên, đừng thấy minh tinh trên màn ảnh lúc nào cũng hào nhoáng, lộng lẫy, thực ra sau hậu trường họ phải cày cuốc khổ cực chẳng kém gì trâu ngựa.


Thực ra Mạnh Khê không biết, đây là do Tống Hà vừa nghỉ phép cả tháng nên giờ phải chạy show bù, chứ tầm cỡ sao hạng A như y bình thường đâu cần bán mạng đến thế.


Giữa chừng Chu Yến Thanh cũng liên lạc với Mạnh Khê, bảo nếu cậu muốn về sớm thì anh sẽ cho người đến đón.


Nhưng Mạnh Khê từ chối. Cậu phát hiện đi theo Tống Hà làm việc học được nhiều thứ hơn hẳn việc ru rú ở nhà tự học. Cậu như miếng bọt biển khô hạn, tham lam hấp thụ mọi kiến thức hiện đại mới mẻ.


Thấy vậy, Chu Yến Thanh bàn bạc với Chu Uẩn Dương, cuối cùng đồng ý để Mạnh Khê ở lại. Tuy nhiên, Chu Yến Thanh thừa biết trong hồ lô của Tống Hà chắc chắn chẳng có thuốc gì tốt lành, y nhắm vào anh là cái chắc.


Đã vậy thì anh cũng chẳng ngán, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn thôi.


Cuối cùng cũng đến ngày Chu Uẩn Dương kết thúc đợt tập huấn. Việc đầu tiên hắn làm là phi ngay ra sân bay đón bà xã đang bay lượn tận chân trời về nhà.


Nhưng điều không ngờ là chương trình thực tế Mạnh Khê quay cùng Tống Hà lại hot rần rần trên mạng. Cư dân mạng sục sôi tìm kiếm thông tin về “tiểu ca ca người qua đường” vừa đẹp trai vừa tài năng này.


Chuyện là Mạnh Khê không chỉ có ngoại hình tinh tế, đáng yêu mà còn sở hữu tài thêu thùa tuyệt đỉnh. Trong chương trình có một thử thách yêu cầu người chơi thêu một hạt phật châu trong thời gian quy định.


Mục đích ban đầu của chương trình là mượn cớ mời truyền nhân thêu Quảng Đông đến giới thiệu kiến thức, ai ngờ Mạnh Khê lại thực sự hoàn thành thử thách đúng giờ, lại còn thêu sống động như thật, khiến ngay cả bậc thầy thêu thùa xuất hiện sau đó cũng phải tấm tắc khen ngợi.


Hơn nữa, Mạnh Khê và Tống Hà khá thân thiết, tương tác tự nhiên chứ không gượng gạo như người lạ, khiến khán giả đẩy thuyền cp nhiệt tình, giúp chương trình càng thêm nổi tiếng.


Khi Chu Uẩn Dương đến sân bay đón Mạnh Khê, hắn còn thấy không ít fan của Tống Hà cầm theo cả ảnh Mạnh Khê, xen lẫn trong đám đông người hâm mộ.


Không ngờ sức hút của Mạnh Khê lại lớn đến thế, đi đến đâu cũng được chào đón nồng nhiệt.



Mấy hôm trước, chứng minh thư của Mạnh Khê cuối cùng cũng làm xong. Dù chưa nhận được thẻ cứng nhưng cậu đã có số căn cước công dân để mua vé máy bay tàu hỏa.


Lần này hai người cùng bay về. Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê đi máy bay nên Chu Uẩn Dương hơi lo cậu không quen, bèn ra cửa đón từ rất sớm.


Nhìn thấy chuyến bay của Mạnh Khê hạ cánh, Chu Uẩn Dương sải bước về phía cửa ra.


May mà hắn cao to đẹp trai, đứng giữa đám fan nữ nhỏ bé nổi bần bật như hạc giữa bầy gà, nên Mạnh Khê nhìn thấy ngay.


Cậu chẳng màng hình tượng, lao như bay về phía Chu Uẩn Dương.


“Ca ca!”


Chu Uẩn Dương dang rộng vòng tay, đón lấy viên đạn nhỏ Mạnh Khê, ôm chặt vào lòng rồi nhấc bổng lên.


“Khê Bảo, ca ca nhớ em chết mất.”


“Tiểu Khê cũng nhớ ca ca.”


Đôi tình nhân trẻ quấn quýt không rời, mặc kệ xung quanh, hoàn toàn không biết có không ít fan đang lén lút chụp ảnh họ.


Tống Hà thì đi lối VIP nên không lộ diện, nhưng fan cũng không buồn lắm vì họ biết thần tượng mình vốn kín tiếng. Hơn nữa hôm nay chụp được “tiểu ca ca người qua đường” và bạn trai cực phẩm cũng coi như lời to rồi.


Âu yếm chán chê, Chu Uẩn Dương mới đưa Mạnh Khê ra bãi đỗ xe.


Cuối cùng họ cũng được trở về tổ ấm của mình.


Nửa tháng sau là Tết Nguyên Đán. Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê ăn Tết ở nhà họ Chu. Sáng sớm cậu đã phấn khích thức dậy.


Thấy Chu Uẩn Dương vẫn ngủ say, cậu nhẹ nhàng vào nhà vệ sinh bên ngoài đánh răng rửa mặt, rồi lấy vỏ bánh pía, trứng gà, rau xà lách, thịt thăn trong tủ lạnh ra làm bữa sáng.


Nồi cơm điện đã hẹn giờ nấu cháo thịt nạc trứng bắc thảo từ tối qua, giờ chỉ cần múc ra chén là xong.


Từ khi xuyên không về hiện đại, tay nghề nấu nướng của Mạnh Khê tiến bộ vượt bậc. Học theo các video hướng dẫn trên mạng, cậu không chỉ nấu được mấy món tủ mà còn biết làm cả bánh ngọt.


Nếu không phải vì sang năm Chu Uẩn Dương thi đấu cần kiểm soát cân nặng thì chắc nửa tháng nghỉ ngơi này hắn đã tăng vài cân rồi.


Cuối cùng, những món ngon đó đành tiện nghi cho hàng xóm tầng dưới và ba mẹ Chu đang rảnh rỗi ở nhà tổ.


Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Mạnh Khê, ba Chu cuối cùng cũng miễn cưỡng chấp nhận sự tồn tại của cậu, không còn trừng mắt thổi râu nữa.



“Làm gì đấy Khê Bảo? Thơm quá!”


Chu Uẩn Dương quờ tay sang bên cạnh thấy trống không, biết ngay Mạnh Khê dậy nấu bữa sáng. Hắn mò xuống bếp, thấy vợ nhỏ đảm đang đang lúi húi trước bếp.


“Bánh pía đó anh. Em đặt vỏ bánh trên mạng về làm thử xem sao.”


Mạnh Khê không quay đầu lại, ngả người tựa vào lồng ngực nóng hổi của người đàn ông phía sau, tay vẫn thoăn thoắt cuốn chiếc bánh cuối cùng.


“Mau đi đánh răng rửa mặt đi, bữa sáng xong rồi, để nguội mất ngon.”


Mạnh Khê như chú gấu koala đeo trên người Chu Uẩn Dương, chật vật di chuyển đến nồi cơm điện, nũng nịu giục.


“Hôn anh một cái rồi đi.”


Chu Uẩn Dương ghé mặt sát vào má Mạnh Khê, giở giọng vòi vĩnh như trẻ con.


“Chụt chụt.”


Mạnh Khê đang múc cháo, không muốn dây dưa với tên to xác này, bèn chụm năm đầu ngón tay lại thành hình mỏ chim, mổ nhẹ hai cái lên má hắn coi như xong chuyện.


“Lại chơi xấu, còn bảo anh ấu trĩ, lần sau cấm lừa đảo kiểu đấy nhé.”


Chu Uẩn Dương tuy không thỏa mãn lắm nhưng thấy muộn rồi đành tha cho Mạnh Khê, sau này còn nhiều cơ hội đòi nợ.


Ăn sáng xong, tống chén đũa vào máy rửa chén, Mạnh Khê về phòng thay bộ quần áo mới đã chuẩn bị sẵn để đón Tết.


Áo khoác dạ đỏ rực khoác ngoài áo len trắng, quần bông màu kaki ấm áp, chân đi bốt cao cổ đen, tóc cắt tỉa gọn gàng theo phong cách thư sinh hiện đại.


Nếu không nói, chẳng ai nhận ra Mạnh Khê là người xuyên không từ thời cổ đại đến.


Hôm nay vẫn là Chu Uẩn Dương lái xe. Mạnh Khê dự định sang mùa xuân sẽ đi học lái xe.


Khi họ đến nơi, Chu Yến Thanh đã dậy từ sớm, đang dọn tuyết trước cửa.


Khác với đôi tình nhân trẻ, Chu Yến Thanh cô đơn lẻ bóng, tối qua ngủ lại nhà tổ nên sáng nay không phải đi xa.


“Tiểu Dương, Tiểu Khê đến rồi đấy à. Mau vào nhà cho ấm, năm nay lạnh thật đấy, cẩn thận kẻo bệnh đó.”


Mẹ Chu mở cửa đón hai người vào, thấy họ ăn mặc phong phanh liền nhắc nhở.



Chu Uẩn Dương tuổi trẻ hỏa khí vượng, mặc mỗi cái áo mỏng và áo khoác bông nhẹ mà vẫn thấy nóng.


“Cứ khoe khỏe đi, sau này già rồi mới biết khổ.”


Mẹ Chu vỗ nhẹ vào vai con trai trách yêu, rồi kéo Mạnh Khê vào bếp gói sủi cảo cùng bà và thím Vương.


Đêm giao thừa hôm nay chỉ có tiệc gia đình riêng tư. Phải đến mùng 2 Tết, cả dòng họ Chu mới tụ họp chúc Tết.


Lúc đó Chu Uẩn Dương định đưa Mạnh Khê đi du lịch nước ngoài. Thay vì phải theo ba mẹ đi xã giao mệt người, chi bằng đưa người yêu đi chơi riêng cho sướng.


Vì sau khi khai giảng, hắn sẽ bận tối mắt tối mũi chuẩn bị cho giải quốc gia, không có thời gian đi đâu, phải tranh thủ kỳ nghỉ đông dài ngày này để bù đắp cho Mạnh Khê.


Nếu không cậu nhóc lại phải ru rú trong nhà thêu thùa cả nửa năm trời mất.


Ba người gói sủi cảo, mỗi người một kiểu, đến gần trưa mới xong một nửa. Nửa còn lại để chiều gói tiếp.


Bữa trưa do hai anh em Chu Yến Thanh và Chu Uẩn Dương đảm nhiệm. Vì dồn sức cho bữa tối hoành tráng nên bữa trưa mọi người ăn qua loa cho xong bữa.


Đầu bếp và người giúp việc trong nhà đều được cho nghỉ về quê ăn Tết, chỉ có thím Vương chồng mất sớm, con cái đi làm xa là ở lại. Thím Vương làm việc ở nhà họ Chu mấy chục năm, đã sớm được coi như người thân trong nhà.


Bữa đại tiệc tất niên tối nay do thím Vương làm bếp trưởng, Mạnh Khê và mẹ Chu phụ bếp. Mãi đến gần 8 giờ tối mới xong một bàn đầy ắp thức ăn ngon.


Vừa lúc chương trình giao thừa Xuân Vãn bắt đầu, cả nhà vừa xem tivi vừa quây quần bên mâm cơm đoàn viên, thật đúng nghĩa Tết.


Ăn xong, mọi người cùng dọn dẹp rồi ai làm việc nấy.


Ba Chu kéo Chu Yến Thanh đi đánh cờ, mẹ Chu và thím Vương ngồi sofa xem Xuân Vãn, còn Chu Uẩn Dương lôi Mạnh Khê ra sân chơi tuyết.


“Khê Bảo, đi xem cái này hay lắm.”


Chơi ném tuyết một lúc, thấy sắp đến giờ G, Chu Uẩn Dương dẫn Mạnh Khê vào kho, lôi ra một thùng pháo hoa.


“Cái gì thế ca ca?”


Mạnh Khê tò mò nhìn.


“Khê Bảo cầm cái này, anh châm lửa cho.”


Chu Uẩn Dương đưa cho Mạnh Khê cây pháo bông cầm tay an toàn nhất, rồi bật lửa châm.



Thấy tia lửa tóe ra sáng rực, Mạnh Khê sợ bị bỏng định ném đi, nhưng bàn tay to lớn của Chu Uẩn Dương đã bao trọn lấy tay cậu, cùng cậu khua khoắng cây pháo bông vẽ nên những vòng tròn ánh sáng trong đêm tối.


“Khê Bảo, vui không?”


“Vui lắm! Ca ca, còn nữa không?”


Pháo bông cháy nhanh hết, Mạnh Khê tiếc nuối hỏi.


“Còn chứ, còn nhiều loại lắm, để ca ca đưa em đi chơi.”


Hai đứa trẻ to xác chơi hết cả thùng pháo hoa mới sực nhớ ra đang đón giao thừa.


Chu Uẩn Dương nhìn đồng hồ, thấy vẫn kịp, bèn bê thùng pháo đại ra giữa sân, căn đúng giờ châm lửa.


“Khê Bảo, chạy mau!”


Chu Uẩn Dương bế thốc Mạnh Khê đang đứng đợi ở cửa chạy tót vào nhà. Pháo đại này sức công phá lớn, không thể đứng gần được.


“Đùng —— Đoàng —— Ầm ầm!”


Chưa kịp chạy vào hẳn trong nhà, tiếng pháo nổ đã vang trời.


Tiếng chúc Tết của MC trên tivi bị tiếng pháo át đi, chỉ nghe loáng thoáng tiếng mọi người cùng hô đếm ngược:


“Năm, bốn, ba, hai, một!!! CHÚC MỪNG NĂM MỚI!”


Chu Uẩn Dương ôm chặt Mạnh Khê, ngắm nhìn bầu trời rực rỡ pháo hoa, ghé sát tai cậu thì thầm: “Chúc mừng năm mới, Khê Bảo.”


“Chúc mừng năm mới, ca ca.”


Mạnh Khê quay lại, nở nụ cười hạnh phúc và ngây thơ nhất với Chu Uẩn Dương. Đây là cái Tết vui vẻ nhất trong cuộc đời cậu.


Pháo hoa tàn, mẹ Chu phát lì xì đỏ chót cho từng “đứa trẻ”, rồi giục đi ngủ sớm. Đã khuya rồi, sáng mai mùng 1 còn phải dậy sớm đi chúc Tết họ hàng.


Do mùng 2 mẹ Chu không về nhà ngoại được nên nhà họ Chu thường đi chúc Tết bên ngoại ngay từ mùng 1.


Hết chương 50.


~~~~~~~~ 


Đến đây tự dưng tác giả ghi hoàn rồi, còn 1 phiên ngoại, mà mình thấy đứt ngang kì cục kiểu gì á nên vẫn ko ghi ở đây nha, coi như hết 2 chương PN sau mới là cuối.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 50
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...