Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 5

Chương 5


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 


Chu Uẩn Dương chưa kịp nghe Mạnh Khê nói hết câu thì Triệu Minh đã quay về.


Tiếng cửa phòng ký túc xá bật mở khiến Chu Uẩn Dương giật mình, vội vàng tắt màn hình điện thoại, khóa máy lại. Hắn sợ bị người khác phát hiện mình đang say mê cái trò chơi nuôi người yêu ấu trĩ này như bị ma ám.


“Dương ca, làm gì đấy? Ăn cơm xong chuồn lẹ vậy, tao còn định rủ mày ra sân thể dục đi dạo cơ.”


Triệu Minh rủ đi dạo là giả, mục đích chính là ra sân vận động tăm tia mấy em gái xinh đẹp rồi lân la bắt chuyện. Sợ đi một mình bị quê độ nên y thường kéo theo Chu Uẩn Dương làm bình phong.


“Tao nay có chút việc. Khụ, nay mày không chơi game à?”


Chu Uẩn Dương ho khan một tiếng mất tự nhiên, cố tình lảng sang chuyện khác.


“Việc gì mà thần bí thế? Trời tối om cũng không thèm bật đèn, làm tao tưởng trong phòng không có ai.”


Triệu Minh vốn tính tình xuề xòa, không để bụng sự khác thường của Chu Uẩn Dương. Y ngồi vào bàn, bật máy tính lên bắt đầu cày game.


Thấy Triệu Minh không nghi ngờ gì, Chu Uẩn Dương mới thở phào nhẹ nhõm, cầm quần áo ngủ đi vào phòng tắm.


.


Mạnh Khê về đến nhà thì trời đã tối hẳn.


Dưới ánh trăng mờ ảo, cậu lẳng lặng băm cỏ heo, sau đó đun nước nóng cho cả nhà tắm rửa.


Mạnh Khê chỉ có thể đợi mọi người ngủ say hết mới dám vét chút nước nóng còn sót lại dưới đáy nồi để lau người.


Muốn tắm rửa sạch sẽ thì phải ra suối, nhưng tiết trời đang dần chuyển lạnh, tắm đêm ngoài suối rất dễ bị nhiễm phong hàn.


Mạnh Khê không dám đánh cược với sức khỏe của mình. Nếu cậu ốm thật, Trương thị tuyệt đối sẽ không bỏ tiền mời thầy thuốc, cậu chỉ có thể tự mình chịu đựng cơn bệnh mà thôi.


Mạnh Khê rón rén dọn dẹp xong phòng bếp rồi mới trở về căn phòng nhỏ của mình – vốn là phòng chứa củi được cải tạo lại.



Không gian tuy chật hẹp, nhưng Mạnh Khê vẫn cố gắng dọn dẹp gọn gàng, ấm cúng nhất trong khả năng của mình.


Nhớ lại những chuyện xảy ra hôm nay, Mạnh Khê không khỏi mỉm cười.


Cậu đã gặp được một người chủ nhân cực kỳ tốt bụng, nhờ đó mà hiếm hoi lắm cậu mới có một đêm đi ngủ không bị cái đói hành hạ. Ngày mai cậu nhất định phải cố gắng ngoan ngoãn hơn nữa để lấy lòng chủ nhân, làm cho chủ nhân thích mình hơn.


Ôm ấp hy vọng tốt đẹp ấy, Mạnh Khê đắp chiếc chăn mỏng đã bị vá lại không biết bao nhiêu lần, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.


.


Chu Uẩn Dương tắm xong, leo lên giường, buông màn xuống tạo thành không gian riêng tư rồi mới đeo tai nghe, cẩn thận mở lại cái game nuôi người yêu kia.


Lần này, khung cảnh trong game không còn là rừng núi ban chiều nữa mà chuyển sang một căn phòng tối tăm, chật chội.


Nhân vật chibi Mạnh Khê đang nằm co ro trên chiếc giường ghép từ mấy tấm ván gỗ thô sơ, trên người đắp chiếc chăn chằng chịt miếng vá.


Chu Uẩn Dương nín thở quan sát một lúc, thấy bụng chú nhóc phập phồng đều đặn, trên đầu còn hiện ra dòng chữ “Zzz~” bay lên liên tục.


Xem ra cậu bé đã ngủ say rồi.


Chu Uẩn Dương mỉm cười, không nỡ quấy rầy giấc ngủ ngon của bé con, bèn chuyển sang dạo quanh cửa hàng hệ thống trong game.


Đã quyết định nuôi thì hắn không thể để bé cưng của mình chịu khổ thêm nữa.


Đáng tiếc lượn lờ nửa ngày, hắn phát hiện đồ trong cửa hàng quá ít, đa phần toàn là thức ăn rẻ tiền. Còn quần áo, chăn nệm xịn thì phải làm nhiệm vụ mới mở khóa được.


Lúc này, Chu Uẩn Dương mới chú ý đến nhiệm vụ chính tuyến đã hoàn thành một phần, bên dưới đã hiện ra nhiệm vụ phụ thứ hai:


[Mời hai bên tìm hiểu sâu hơn về đối phương.]


[Hoàn thành nhiệm vụ phụ này sẽ mở khóa một số vật phẩm trong cửa hàng.]


“Tìm hiểu sâu?”


Chu Uẩn Dương cảm thấy phạm vi nhiệm vụ này hơi rộng. Thế nào mới gọi là sâu? Có người sống với nhau mười mấy năm còn chưa hiểu hết về nhau, huống hồ là nhân vật trong sách trong game.



Vừa vào game mà đã max cấp độ thân mật thì còn gì vui nữa.


Ngắm nhìn nhân vật chibi đang ngủ say sưa thêm lần nữa, Chu Uẩn Dương mới đặt điện thoại xuống, chuẩn bị đi ngủ.


Dù mới hơn 9 giờ tối, nhưng với thói quen sinh hoạt dưỡng sinh, Chu Uẩn Dương nhanh chóng chìm vào giấc mộng.


5 giờ sáng hôm sau, Chu Uẩn Dương tự nhiên tỉnh giấc. Chạy bộ buổi sáng xong xuôi thì đồng hồ mới chỉ hơn 6 giờ.


Ăn sáng ở căng tin xong, tiện thể mua phần cho ba thằng bạn cùng phòng mang về, lúc này mọi người trong ký túc xá mới lục đục dậy.


Ngồi rảnh rỗi trên ghế, Chu Uẩn Dương lấy điện thoại ra mở game, thấy bé con trong đó cũng đã dậy rồi.


Đối phương dường như đang nấu bữa sáng trong bếp. Nhân vật chibi thân cao cỡ ba cái đầu đang mềm mại cầm hai củ khoai lang bé xíu cắt thành khúc, bỏ vào nồi nước lõng bõng vài hạt gạo, rồi đậy nắp đun.


Chu Uẩn Dương nhíu mày, buổi sáng Mạnh Khê chỉ ăn có chút xíu thế thôi sao?


Mãi đến khi thấy Mạnh Khê bắt đầu tráng bánh, hắn mới thở phào một chút. Đúng lúc Triệu Minh gọi đi tập huấn sáng, Chu Uẩn Dương bèn tắt máy.


Thế nên hắn đã không nhìn thấy cảnh sau đó: Khi Mạnh Khê bưng cháo khoai lang và bánh tráng ra khỏi bếp, cậu chỉ được Trương thị chia cho một bát nước luộc khoai loãng toẹt không có nổi nửa hạt gạo, còn bánh tráng thì tuyệt nhiên không có phần.


“Ái chà chà, sao cái bánh này càng ngày càng nhỏ thế hả? Có phải mày ăn vụng trong bếp không?”


Trương thị cầm cái bánh lên soi mói, đột nhiên trợn mắt quát tháo Mạnh Khê.


“Không có, con không có mà.”


Mạnh Khê vội vàng xua tay chối, sợ rằng chỉ chậm một giây thôi là sẽ bị bà ta vu oan rồi đánh cho một trận nhừ tử.


“Hừ, lượng sức mày cũng không dám. Mùa màng năm nay thu hoạch kém quá, sau này cả nhà phải thắt lưng buộc bụng thôi.”


Trương thị vừa ăn bánh vừa càm ràm.


Mạnh Đại Hà và Tống Hổ chỉ cắm cúi ăn, duy nhất có Mạnh Tuyền là nhao nhao lên:


“Mẹ, mẹ hứa cho con đi học rồi đó nha, không được nuốt lời đâu.”



Mạnh Tuyền năm nay sắp sáu tuổi, đúng là độ tuổi thích hợp để đến trường vỡ lòng.


Mạnh Đại Hà từ lâu đã không muốn con cháu mình cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Tiếc là đứa con đầu lòng lại là ca nhi không được đi học, giờ có Mạnh Tuyền, ông ta đương nhiên phải tìm mọi cách lo cho nó ăn học thành tài.


“Mẹ không nuốt lời đâu. Tuyền Nhi yên tâm, dù có phải đập nồi bán sắt mẹ cũng nuôi con ăn học. Sau này thi đỗ tú tài thì còn hơn gấp vạn lần làm ruộng với đi săn.”


Trương thị và Mạnh Đại Hà cùng chung suy nghĩ, Mạnh Khê là ca nhi sớm muộn gì cũng gả đi, Tống Hổ thì quá tuổi đi học rồi, chỉ còn mỗi Mạnh Tuyền là hy vọng duy nhất để đổi đời.


“Được rồi, đợi hai hôm nữa tôi bán hết lúa ngoài ruộng là có bạc đóng học phí cho Tuyền Nhi.”


Mạnh Đại Hà biết Trương thị đang nhắc khéo ông, đừng có quên chuyện học hành của con trai cưng.


Quả nhiên, nghe chồng nói thế, Trương thị mới nở nụ cười hài lòng. Mạnh Tuyền ăn xong vứt đũa cái cạch, chạy tót ra ngoài chơi với đám bạn.


Mạnh Đại Hà và Tống Hổ ăn xong cũng xuống ruộng làm việc. Trương thị thì bưng đĩa hạt hướng dương rang nhà làm đi tám chuyện với mấy bà hàng xóm trong thôn.


Còn lại đống bát đũa và việc nhà, đương nhiên Mạnh Khê phải thầu hết.


Chờ mọi người đi khuất, Mạnh Khê mới lôi từ kho chứa đồ ra một xửng bánh bao ăn ngấu nghiến.


Cậu không ngờ bánh bao lấy từ trong kho ra vẫn còn nóng hổi. Xem ra cái hệ thống này còn thần kỳ hơn cậu tưởng tượng nhiều.


Chén nước khoai lang loãng tuếch mà Trương thị chia cho chẳng bõ bèn gì với cái bụng đói. Trước đây cậu toàn phải làm việc trong tình trạng bụng đói cồn cào, đau thắt lại. Không còn cách nào khác, Mạnh Khê đành uống nước cầm hơi, đến khi không chịu nổi nữa mới sang nhà bác gái hàng xóm vay hai cái bánh bột ngô ăn tạm.


Đến khi lên núi tìm được quả dại chua ngọt, cậu lại mang sang trả nợ.


Có lúc bác gái không nhận, bảo cậu giữ lại mà ăn, nhưng quả dại là thứ duy nhất giá trị mà Mạnh Khê có thể lấy ra được.


Giờ có chín xửng bánh bao chủ nhân tặng, Mạnh Khê định đưa cho bác gái hai xửng, coi như báo đáp ân tình bao năm qua bác đã cho cậu bánh bột ngô cứu đói.


Dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, Mạnh Khê đeo gùi, cầm dao đốn củi chuẩn bị lên núi.


Lúc đi ngang qua nhà bác gái hàng xóm, cậu canh me đúng lúc vắng người, gói kỹ hai xửng bánh bao rồi ném vào trong sân nhà bác.


Đợi đến khi nghe thấy tiếng người trong nhà reo lên, Mạnh Khê mới yên tâm rời đi.



Chu Uẩn Dương và Triệu Minh tập huấn xong, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Thấy vẫn còn sớm chưa đến giờ cơm trưa, Chu Uẩn Dương lại lấy điện thoại mở game ra, muốn xem Mạnh Khê đang làm gì.


Trên màn hình, nhân vật chibi Mạnh Khê đang ở trên núi, tay cầm cái rìu to gần bằng người, hì hục chặt củi, cái đầu to tròn đáng yêu lấm tấm mồ hôi.


“Cậu đang đốn củi đấy à?”


Phùng Tĩnh và Trang Hành đang đi học, Triệu Minh bị huấn luyện viên giữ lại tập thêm, nên trong phòng chỉ còn một mình Chu Uẩn Dương. Hắn có thể yên tâm bật mic nói chuyện với Mạnh Khê.


“Dạ, ca ca anh đến rồi!”


Nghe thấy giọng Chu Uẩn Dương, cả người Mạnh Khê như bừng sáng, trên màn hình điện thoại, xung quanh nhân vật chibi tỏa ra vô số bông hoa nhỏ màu hồng phấn.


“Có mệt không? Uống chút nước, nghỉ ngơi một lát đi.”


Chu Uẩn Dương kéo thanh trạng thái của nhân vật ra kiểm tra, thấy các chỉ số vẫn màu xanh mới yên tâm.


“Cảm ơn ca ca quan tâm, trên núi giờ vẫn mát mẻ, ta thấy vẫn ổn lắm.”


Mạnh Khê đã quen với nếp sống này rồi, phải tranh thủ buổi sáng trời chưa nắng gắt đốn cho xong củi, sau đó còn về giặt đồ, gánh nước, cho gà ăn…


“Nè, tôi mua cho cậu mấy chai nước ngọt với nước trái cây, cậu nếm thử xem có ngon không.”


Chu Uẩn Dương hào phóng mua một lèo năm chai nước ngọt có ga, năm chai nước trái cây tặng cho Mạnh Khê. Hắn phát hiện tặng nước cũng chỉ tăng 100 điểm thân mật, giống hệt tặng bánh bao.


Đáng tiếc muốn lên cấp 3 cần tận 100 điểm thân mật, thật là gấp bội (hơi phi logic xíu, hình như tác giả viết thiếu 1 số 0), xem ra càng về sau càng tốn kém. Game này đúng là không gian thương không làm giàu mà.


Nhìn trong kho bỗng nhiên xuất hiện mười cái chai đủ màu sắc rực rỡ chưa từng thấy bao giờ, Mạnh Khê vui đến mức những bông hoa nhỏ quanh người nhân vật chibi nở rộ tưng bừng hơn.


Xem ra chủ nhân vẫn rất thích cậu, nếu không sẽ chẳng chủ động tặng quà làm gì.


“Cảm ơn ca ca.”


Mạnh Khê chợt nhớ ra, từ lúc gặp nhau đến giờ toàn là chủ nhân tặng quà cho cậu, còn cậu chưa có chút gì đáp lễ. Cậu vội vàng lấy mấy quả hạnh to hôm qua chưa kịp ăn bỏ vào kho chứa đồ.


“Ca ca, đây là quả hạnh hôm qua ta hái được, anh có muốn nếm thử không?”


Hết chương 5.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 5
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...